Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 36



Tàn tro trận giao chiến

Một tia sáng vụt qua trong mắt A Dương.

Hai người khẽ liếc nhau, không nói lời nào. Trong ánh mắt là một tầng ý ngầm: có thể thử.

Lão Vệ chậm rãi gật đầu, ánh mắt vẫn không rời gương mặt hai người, giọng đều đều:

"Nói miệng ai chẳng nói được? Lão phu sống ở đất này hơn hai mươi năm, nghe không ít người xưng Nhiếp chính, còn giả mạo cả long ấn kia."

Lời vừa dứt, Lôi Phong thản nhiên lấy ra vật thứ hai từ tay áo - một chiếc kim đồng bát quái lệch, nhỏ gọn nhưng tinh xảo, sắc đồng mờ xỉn theo thời gian, hoa văn khắc chìm đã nhuốm màu tuổi tác.

Hắn đặt vật ấy lên bàn, không thừa một chữ.

A Dương gần như lập tức đứng phắt dậy, giọng không kìm được:

"Thứ này..."

Nhưng chưa kịp nói hết, lão Vệ đã đưa tay ngăn lại. Mắt không rời khỏi tín vật, lão nheo mắt, ánh nhìn rút lại như lưỡi dao bị tra vỏ:

"Chuyện cũ... không tiện nói ở đây."

Ánh mắt chuyển sang Lôi Phong, lần này giọng lão mang theo chút khác biệt:

"Ngươi, theo ta vào nội viện."

Lôi Phong khẽ gật đầu.

Trước khi bước theo, hắn nhìn sang Lạc Trầm, không nói lời nào nhưng ánh mắt đã nói rõ: canh chừng.

Lạc Trầm hơi nghiêng đầu, định cất bước theo, nhưng A Dương đã nghiêng người chắn nhẹ, tay cầm xiên cá vẫn chưa buông:

"Vùng này, chỉ cần gió động một chút... lũ trùng bọ sẽ chui ra náo loạn cả sân."

Lời nói đơn giản, nhưng ý tứ sâu sắc. Trùng bọ là thứ gì ai cũng rõ - ám chỉ tai mắt của những kẻ lẩn khuất trong rừng rậm Kha Lạc. Một phút lơ là, đã có thể thành họa.

Lạc Trầm nhíu mày, rồi lặng lẽ gật đầu, lui lại nửa bước.

Hắn cùng A Dương sóng vai đứng dưới hiên, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều xoáy thẳng ra bốn phương tám hướng. Trong sân, cá vẫn nướng dở, mùi khói quẩn trong gió - nhưng cái lạnh đang tới, không phải từ than tro, mà từ một hồi gió cũ... đang chuẩn bị nổi lên.

**

Trong quán trọ nhỏ ven đường, ánh sáng đầu ngày chưa xuyên nổi lớp mây xám dày đặc ngoài khung cửa. Hơi ẩm đọng trên bậu gỗ, quyện với mùi cỏ khô và đất lạnh, phảng phất mùi rêu rừng còn vương lại trên áo giáp.

Kinh Lạc Y ngồi bên mép bàn, ngón tay vẫn gõ nhịp đều trên chuôi kiếm, ánh mắt dừng trên bản đồ trải trước mặt. Diêu Quảng và A Khương đứng cách đó không xa, chưa ai dám mở miệng.

Chưa kịp chờ đến ngày thứ ba như dự định, gió đã đổi chiều.

Tin báo mang về lúc bình minh chưa kịp lên:
Có người đã rời kinh từ đêm hôm trước. Không theo kế hoạch. Cũng không để lại dấu hiệu nào ngoài một cọng lá khô gãy vội - như giễu cợt toàn bộ những kẻ còn đang rình rập.

Kinh Lạc Y không nói gì nhiều, chỉ siết chặt dây cương rồi lên ngựa.

"Lên đường."

Diêu Quảng cũng không hỏi gì, chỉ theo sát sau lưng. A Khương thắt lại gói hành lý nhỏ, leo lên ngựa cuối cùng. Ba người xuất phát ngay khi trời còn chưa sáng rõ, vó ngựa xé gió rừng như chẻ nước trong đêm mù.

Trên đường đi, không ai nói chuyện. Bầu không khí như dây cung căng chực chờ buông tên. Chỉ mỗi tiếng gió rít, tiếng cành cây quất vào giáp sắt, và tiếng thở nặng như khói đốt trong ngực.

Diêu Quảng liếc nhìn bóng lưng người đi đầu - tấm áo choàng tối thẫm, lưng thẳng như cột cờ nơi tiền tuyến. Hắn từng theo Kinh Lạc Y khi nàng còn là đại tướng quân xung trận, giờ phút này không thể nhầm được: bóng lưng ấy đã trở lại.

Không còn là nữ tử bình thường hay nói cười trêu chọc, mà là kiêu dũng đại tướng quân ngày nào. Không lời nào, nhưng từng cử động đều mang mùi sát khí chưa tan.

"Phía trước có vết máu." - A Khương bất ngờ lên tiếng, kéo dây cương.

Cả ba ghìm ngựa. Kinh Lạc Y đã xuống ngựa từ lúc nào, ngồi xổm sát đất, ngón tay lướt qua vệt đỏ sậm dính trên rêu đá. Mùi tanh còn rõ. Lá chưa khô.

"...Không quá một ngày." Nàng phán.

Diêu Quảng nheo mắt nhìn kỹ, thì nhận ra - không chỉ một vết. Mà là nhiều vệt, nhỏ và dài, như ai đó kéo lê xác qua đoạn dốc rừng.

"Không chỉ có một phe truy đuổi." Kinh Lạc Y đứng dậy, lau tay vào vạt áo. "Ít nhất hai."

"Chúng ta sẽ gặp chúng trước khi tới được Kha Lạc." - giọng nàng trầm và dứt khoát.

Quả nhiên, không lâu sau đó, gió rừng rít lên như báo hiệu tai họa. Từ phía bụi rậm bên triền đồi, bóng áo đen phóng ra, đao kiếm giương thẳng - không cần hỏi, không cần dò xét. Chỉ có giết.

"Kẻ địch." - A Khương gào lên, kéo ngựa lùi sang một bên.

Kinh Lạc Y không cần rút kiếm.

Bởi vì thanh đoản đao bên hông đã rời vỏ.

Trong ba nhịp thở đầu tiên, nàng đã lướt tới. Một cú xoay người gọn, mũi đao từ dưới vút lên, chém ngang bụng tên đầu tiên. Máu văng thẳng vào thân cây. Tên thứ hai chưa kịp rút vũ khí, đã bị đầu gối của nàng thúc trúng giữa ngực - răng bật ra khỏi miệng, ngã ngửa về sau, cổ gãy không một âm thanh.

Diêu Quảng vung kiếm đỡ một chiêu, rồi nhìn thấy ánh mắt Kinh Lạc Y như lưỡi gươm cắm giữa ngực.

Hắn cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa.

"Xông lên!"

Hai kỵ mã xé rừng lao vào đám hắc y nhân. A Khương không trực tiếp ra trận, nhưng lập tức dùng dây cương móc vòng giữa bụi cây, tạo thành một hàng rào tạm - không cho kẻ địch áp sát từ sau. Tay còn lại cầm phi tiêu, ánh thép vút lên không khí, ghim thẳng vào bả vai một kẻ ẩn sau.

Máu bắn tung.

Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa. Nhưng chỉ sau một khắc - phía rừng đã vắng tiếng người.

Kinh Lạc Y thở chậm, máu từ chuôi đao nhỏ từng giọt xuống bãi cỏ, không phải máu mình.

Nàng xoay cổ tay, đao trở lại vỏ, ánh mắt nhìn phía trước vẫn lạnh như băng.

"Ai đi chậm một bước sẽ chết trước."

Diêu Quảng gật đầu. A Khương cũng không nói lời nào, chỉ leo lên ngựa, siết cương.

Ba người tiếp tục lên đường, không dám nghỉ.



Ánh tà dương chỉ còn vệt mỏng vắt ngang chân trời, đỏ au như máu loãng pha lẫn bụi đất. Cây cối dọc đường đã thưa, bóng người và bóng ngựa kéo dài như vết thương cũ bị xé ra trong ánh hoàng hôn lặng lẽ.

Trước mắt họ là rìa ngoài của tiểu vùng Kha Lạc - vùng đất cằn cỗi từng bị bỏ hoang sau trận hỗn loạn lớn của năm ấy. Cây mọc chen mái nhà, rêu bám gạch vỡ, những dấu tích của người từng sống nơi này chỉ còn lại trong vài bức tường nghiêng và khói bếp lạc lối.

Diêu Quảng căng mắt nhìn.

Nhưng Kinh Lạc Y đã dừng cương từ trước.

Bàn tay nàng đặt hờ lên bờm ngựa, ánh mắt hạ xuống theo một đường khói mỏng vừa bốc lên từ sâu trong rặng tre. Đầu khói lúc đầu chỉ là một làn nhẹ như sương, rồi không biết từ khi nào đã dày lại, quấn lấy ánh tà dương cuối cùng như mực hòa vào nước.

Chỉ một khắc sau, âm thanh của kiếm chạm kiếm vang vọng đến.

Không ai nhầm được âm đó - là âm của sát khí va nhau.

Một tiếng la ngắn vọng ra, bị ngắt ngay giữa chừng như cổ họng bị bóp nghẹt. Sau đó, chỉ còn tiếng đao kiếm, tiếng vật gì đó đổ sụp, và... lửa.

Từng tiếng "lách tách" cháy lên trong gió chiều, thứ mùi mỡ thịt cháy khét pha lẫn hắc ám thảo khô bốc lên từng đợt - rõ ràng là có thứ đang bị thiêu rụi. Có thể là người, cũng có thể là nhà.

"...Chúng ta đến trễ một bước rồi." Diêu Quảng khẽ nói, giọng khản đặc vì cả ngày không nghỉ.

"Không chỉ một người." Kinh Lạc Y nói khẽ, tay đã đặt lên chuôi đao bên hông, giọng nàng không cao, nhưng từng chữ như có trọng lượng.

"Có người ra tay trước chúng ta một bước." A Khương cũng siết chặt chuôi roi, ánh mắt căng thẳng nhìn về hướng khói bốc lên.

Diêu Quảng gật đầu. Từ đoạn đường gần tới đây, ba người đã lần theo dấu máu - vệt loang mảnh dài trên cỏ, dấu kéo lê dọc gốc cây, và vài đoạn da áo đen vướng lại.

Không phải ai cũng có thể vào vùng Kha Lạc dễ dàng - địa hình rối rắm, không dân cư ổn định, lại bị xem như đất chết. Nhưng nay, dấu vết chồng lên nhau, rõ ràng có ít nhất hai hướng lực lượng muốn tiến vào. Mà mục tiêu... chỉ có thể là người họ đang truy tìm.

Kẻ đó - không theo kế hoạch. Cũng không để lại dấu vết trừ một cọng lá khô bẻ gãy vội. Nhưng hắn đi sớm hơn dự tính, có lẽ chính là để tránh kẻ địch chồng lên nhau mà đổ về như thiêu thân. Đúng như cách một con cáo già sẽ làm.

Và giờ, ba người họ - đã đến trễ.

Khói mỗi lúc một đậm hơn. Một căn nhà tranh lẻ loi phía trong đã bắt đầu đỏ rực, ánh lửa hắt lên nền trời đã tối, phản chiếu từng vệt trên vỏ kiếm của Kinh Lạc Y.

Nàng không chờ nữa. Không thể chờ nữa.

"Kéo vòng theo bên trái. Không được xông thẳng vào giữa." - nàng hạ lệnh.

Diêu Quảng bật người xuống ngựa, nhanh chóng dắt cương theo sau, A Khương cũng không dám phân tâm, vừa đi vừa để tay lên bọc ám khí sau lưng.

Không ai nói chuyện, nhưng nhịp thở đều dồn cả vào tai. Bầu không khí căng đến mức chỉ một tiếng gãy cành cũng khiến người ta giật mình.

Dọc rìa khu đất, từng bước chân đều phải tính kỹ. Cách đó không xa, tiếng binh khí vẫn chưa ngừng. Có lúc như đã lắng xuống - nhưng rồi lại vọng lên tiếng rít giận dữ, tiếng bước chân giẫm qua tro than, tiếng ai đó bị đẩy ngã và thân thể đập mạnh xuống đất.

"Chúng ta vòng được nửa vòng thì sẽ thấy cánh hậu viện." - Diêu Quảng nói khẽ, ánh mắt không rời khỏi mép mái nhà cháy.

"Không cần vào sâu." Kinh Lạc Y lạnh giọng. "Chỉ cần biết ai đang đánh với ai."

Vì nàng thừa biết, nếu người nàng truy theo thật sự có mặt trong đó... kẻ địch tuyệt đối không chỉ là vài tên sát thủ ngoài rìa.

Mà là lưới - và có khi là bẫy.

Ba người vội vượt qua rặng tre cuối cùng, rẽ qua tán cỏ ngả nghiêng dưới gió rừng, lách vào khoảng đất trống phía sau nơi cột khói đang cuồn cuộn bốc lên.

Nhưng khi đến nơi - tất cả đã lặng như tờ.

Không còn tiếng binh khí va chạm, không còn tiếng người. Chỉ có mùi máu còn tanh nồng trong gió, tro bụi bay mù mịt cùng khói nóng chưa tan. Một phần mái nhà tranh phía đông đã đổ sập, bếp ngoài cháy đỏ âm ỉ, cây tre bên hông gãy ngang, thân còn dính máu.

Kinh Lạc Y dừng chân đầu tiên. Nàng đảo mắt một vòng, ánh nhìn sắc như đao cắt - không một bóng người.

"Vừa rồi... chỉ là tàn âm." A Khương khẽ nói, giọng run một chút vì nghẹt thở.

Không ai đáp.

Diêu Quảng bước tới một bức tường sập, đưa tay chạm vào viên gạch còn âm ấm. "Lửa chưa nguội. Trận này kết thúc chưa tới hai khắc."

Kinh Lạc Y không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt một mảnh áo rách cháy sém - là vải hắc y quen thuộc của đám sát thủ. Dính máu.

Một góc sân đầy dấu chân giẫm nát. Dưới giàn phơi thảo dược cháy đen vẫn còn một chậu đất vỡ nửa miệng, cỏ dại xung quanh bị đè rạp như có người từng ngã vật xuống. Gần cửa nhà là vệt kéo lê, mờ dần về phía sau.

Nơi đó - có máu.

Rồi lại hết.

Mọi thứ như được dọn đi trong vội vã, hoặc... tan biến quá nhanh. Không còn thi thể, không ai hấp hối, không mảnh giấy nào sót lại - chỉ là một nơi vừa trải qua giằng co sinh tử nhưng lại lặng lẽ đến lạnh người.

Kinh Lạc Y đứng giữa đống tro tàn, gió thổi làm tóc nàng bay ngược về sau, ánh mắt dừng lại nơi chiếc ghế đổ nghiêng và một tách trà sứ vẫn còn chút nước âm ấm trong đáy chén.

Ai đó vừa ngồi đó không lâu.

Nàng khẽ siết chuôi đao.

"Chúng ta đến trễ... nửa khắc."

Diêu Quảng gằn giọng: "Nếu không phải đám người kia ra tay trước..."

"Không." - Kinh Lạc Y ngắt lời, mắt vẫn nhìn xuống mảnh đất còn bốc khói. "Bọn chúng không chủ động. Là bị dồn đến đây rồi vỡ trận."

A Khương khựng lại, nhỏ giọng: "Vậy tức là... có kẻ trong nhà phản kích?"

Không ai trả lời, bởi ai cũng hiểu - câu hỏi đó không chỉ là suy đoán, mà còn là sự thật đang bám trên từng vệt máu và tro bụi còn sót lại.

Lặng im kéo dài một khắc, rồi Kinh Lạc Y thở khẽ, giọng trầm xuống:

"Dọn sạch như thế này... không phải là thủ pháp của sát thủ. Là... người có kinh nghiệm."

Diêu Quảng nheo mắt: "Người quen trận địa?"

Kinh Lạc Y không đáp, nhưng tay đã buông khỏi chuôi đao.

Kẻ đó - có chuẩn bị. Có người hỗ trợ. Và có lẽ... vẫn chưa đi xa.


**




Cớ sự hoang tàn nơi tiểu viện, khói lửa còn chưa kịp nguội, kỳ thực phải ngược dòng trở lại vài canh giờ trước đó - khi Lôi Phong theo bước lão Vệ bước vào gian trong.

Cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt khép lại sau lưng, Lôi Phong theo sau lão nhân chậm rãi tiến vào nội viện.

Không gian trong phòng đơn sơ, đồ vật mộc mạc. Một tủ gỗ thấp kê sát vách, trên đó đặt vài chồng sách thuốc đã sờn gáy. Một bên là giá treo thảo dược khô, mùi cam thảo và xuyên khung lặng lẽ vấn vít không khí. Ở góc phòng là một tủ thờ nhỏ, phủ khăn vải màu nâu sậm, chân nến bằng đất nung, chén hương còn phảng phất hơi nóng. Bài vị sắp hàng ngay ngắn, nét chữ tuy đã nhòe đi theo năm tháng nhưng vẫn được lau dọn cẩn thận.

Chính vào lúc ấy, lão Vệ đang đi phía trước bỗng khựng chân, nhưng không quay đầu lại. Giọng nói chậm rãi vang lên, nghe như gió lùa qua tầng bụi phủ trên ký ức:

"Rốt cuộc... ngươi là ai?"

Lôi Phong hơi sững người.

Không phải chưa từng trả lời câu ấy, thậm chí ban nãy hắn còn tự xưng thân phận rõ ràng - là người của Nhiếp chính vương Nam Uyên. Nhưng giờ nghe lại, câu hỏi kia không phải hoài nghi đơn thuần... mà giống như một lời chất vấn muốn soi thấu đến tận gốc rễ.

Dẫu vậy, giọng Lôi Phong vẫn vững như sắt đá:

"Lão có thể tin tưởng ta."

Không phải "chúng ta", mà là "ta".

Lão Vệ khẽ gật đầu như thể ghi nhận, rồi lặng lẽ tiến về phía tủ thờ. Lão cẩn thận châm lửa, thắp ba nén nhang, cắm vào lư hương, khói mỏng chậm rãi cuốn lên như một sợi chỉ nối về năm tháng xưa cũ.

Lão đứng trầm mặc một lúc rồi nói, giọng nhẹ nhưng đầy hàm ý:

"Trên này không thờ tổ tiên. Cũng chẳng thờ thần linh."

Lôi Phong khẽ chau mày. Hắn đã từng thấy nhiều tủ thờ - có cái thờ trời đất, có cái thờ gia tiên, có nơi bày bài vị của danh y tiền bối... Nhưng đây, rõ ràng không giống những thứ đó. Ngọn khói vừa vươn tới đỉnh hương, hắn vẫn chưa nhịn được mà cất giọng hỏi:

"Kia là thờ ai?"

Lão Vệ không đáp ngay. Tay lão khẽ nhấc một bài vị lên, lau qua mặt gỗ bằng một mảnh vải nhỏ. Giọng trầm đều, như đang kể lại một thiên cố sự tưởng đã quên:

"Là chủ tử của ta."

Tay Lôi Phong vô thức siết lại.

"Bọn họ... có một nữ nhi."

Lời vừa ra khỏi miệng lão, Lôi Phong đã nhích người lên trước nửa bước, giọng trầm nhưng mang theo gấp gáp khó che:

"Kia nàng đâu?"

Lão Vệ chẳng đáp ngay. Lão chỉ xoay người về phía chiếc chậu sành, giặt chiếc khăn vừa lau bàn thờ, giọng đều đều như đang kể một thói quen của kẻ đã sống quen với lặng lẽ:

"Gia tộc chủ tử ta... có một truyền thống. Hài tử khi tròn ba tuổi sẽ được khắc ấn, để đời sau nhận ra người của mình."

Lão dừng tay, chỉ nhẹ lên bả vai trái của chính mình:

"Ấn ký đó... là hình một mộc ấn. Khắc vào da. Ngay nơi này."

Câu nói như rót vào đáy lòng người đối diện.

Lôi Phong đứng lặng, đầu cúi, bóng nến hắt một bên mặt hắn chìm trong tối. Hắn hít vào một hơi thật khẽ, rồi giọng nói rơi ra như nhát chém chặn ngang không khí:

"Ta có thể biết... tên nàng là gì không?"

Lão Vệ lúc này vẫn không trả lời vội. Ánh mắt lão hướng ra cửa sổ, tay vuốt vuốt chòm râu như đang cân nhắc. Rồi từ trong lớp áo lót sát ngực, lão lấy ra một mảnh ngọc bội màu ngà xanh, có khắc một chữ duy nhất - "Kỳ".

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com