Chương 109: Kim Trí Tú & Kim Trân Ni (7)
Kim Trí Tú xoay người sang một bên, mái tóc dài xõa xuống mặt, cuối cùng cũng thoát khỏi cảm giác ngứa ngáy. Cô ấy cười nói: "Không giống sao?"
"Chị..." Kim Trân Ni nhìn cô ấy đầy nghi hoặc, híp mắt nói: "Vậy tại sao kỹ năng đưa người khác lên giường của chị lại thuần thục như vậy?" Khi tán tỉnh thì từng chút từng chút, lời nói thô tục trên giường cũng liên tục không dứt. Đôi khi cô ấy nói tiếng Anh, Kim Trân Ni mơ mơ màng màng không hiểu ra sao, nhưng trong bầu không khí đó, Kim Trí Tú thở dốc nói nhỏ vào tai cô, cho dù cô ấy có nói "em là heo" đi nữa, cô cũng có thể mềm nhũn thành nước. Hơn nữa, vào lúc đó, Kim Trí Tú nói tiếng mẹ đẻ làm cho cô có cảm giác hơn, cảm giác mới mẻ đến như thủy triều.
Kim Trí Tú cau mày, suy đoán: "Có lẽ là bởi vì ngoại hình của tôi dễ nhìn."
Kim Trân Ni bật cười.
Kim Trí Tú cũng cười theo, giả vờ không hài lòng: "Thế nào? Tôi không đẹp sao?" Cô ấy nhún nhún vai, dùng giọng nói hơi cường điệu trong các chương trình truyền hình của Mỹ, "I think I look good."
Kim Trân Ni tiếp tục cười to, sờ khuôn mặt của cô ấy như sờ thú cưng, rồi hờ hững nói: "Good good, người Good nhất mà tôi từng gặp."
Kim Trí Tú hơi hưởng thụ.
Kim Trân Ni: "Như vậy, tôi là mối tình đầu của chị?"
Kim Trí Tú nói: "Có thể nói như vậy."
Kim Trân Ni thở dài: "Không ngờ tôi đã lớn tuổi như vậy, còn gặp phải người mới yêu lần đầu."
Kim Trí Tú nghe có gì đó không đúng, nói: "Em ghét bỏ tôi?"
Kim Trân Ni: "Khụ."
Ngay lúc vừa nghe thấy, thực sự cô đã cảm thấy có chút ghét bỏ, giống như ghét bỏ kỹ năng kém cỏi của xử nam.
Kim Trí Tú lập tức nói: "Tôi mặc kệ, em đã đồng ý rồi, không thể chia tay tôi chỉ vì tôi mới yêu lần đầu." Cô ấy đảo mắt rất nhanh, nói: "Hơn nữa, bây giờ cũng không còn là mối tình đầu, em và tôi đã chia tay một lần rồi. Đây là mối tình thứ hai của tôi."
Tiếng Trung của cô ấy không tốt lắm, bình thường nói một vài câu đơn không thành vấn đề, một khi nói nhiều hơn, lại vội vàng, giọng điệu của cô ấy sẽ rất kỳ lạ, là người nước ngoài nói tiếng Trung điển hình. Kim Trân Ni không rảnh đi lý giải lời nói của cô ấy, chỉ phụt một tiếng, cười ngã tới ngã lui: "Ha ha ha ha ha ha."
Kim Trí Tú: "..."
Kim Trí Tú yên lặng cầm lấy cái gối che mặt mình lại.
Cô ấy vẫn không nói lời nào, nói nhiều sai nhiều.
Kim Trân Ni vừa cười vừa nói: "Kim Trí Tú, sao chị lại đáng yêu như vậy." Cô có thể tưởng tượng được trong tương lai khi hai người cãi nhau, Kim Trí Tú sẽ nói tiếng Anh hoặc nói tiếng Trung với giọng điệu kỳ lạ, có thể chính mình sẽ chết cười tại chỗ, sao có thể cãi nhau được nữa.
Mi mắt của Kim Trí Tú dưới gối hưng phấn chớp chớp, bên tai nóng lên.
Cô lại khen cô ấy, lại là cấp bậc khen ngợi cao nhất.
Bây giờ cô ấy chỉ muốn nhìn thấy Kim Trân Ni, muốn hôn cô, muốn làm nhiều hơn thế nữa. Vì vậy, cô ấy chủ động vứt bỏ gối ôm, ôm lấy Kim Trân Ni, hôn thật mạnh, môi lưỡi nóng rực.
Không đến vài giây, Kim Trân Ni đã bị nhen lửa.
Dây dưa một lúc trên ghế sô pha.
Kim Trân Ni nằm ở trên người cô ấy thở dốc, lỗ tai áp vào, lắng nghe nhịp tim mãnh liệt của Kim Trí Tú, khó hiểu hỏi: "Sao chị có thể phát tình mọi lúc mọi nơi như vậy?"
Ánh mắt của Kim Trí Tú dịu dàng, giọng nói của cô ấy khàn khàn: "Tôi thích em."
Cô ấy hôn lên mái tóc đen nhánh của Kim Trân Ni.
Kim Trân Ni mỉm cười, ngẩng đầu lên cắn vào da thịt mềm mại trên cằm của cô ấy, Kim Trí Tú bị đau, hừ nhẹ một tiếng. Kim Trân Ni vươn đầu lưỡi liếʍ láp, nói: "Trước đó tôi cho rằng chị chỉ thích thân thể của tôi."
"Tôi thích mọi thứ của em." Kim Trí Tú thẳng thắn thú nhận.
Kim Trân Ni lại cười, hiếm khi ngại ngùng.
"Chị cũng thẳng thắn với người khác như vậy sao?"
"Người khác?"
"Là những người phụ nữ mà chị từng lên giường trước đây." Kim Trân Ni cảm thấy trong lòng có chút ghen tuông, thấp giọng nói: "Có phải chị nói để dỗ bọn họ lên giường không?"
"Lời ngon tiếng ngọt là gì?"
"Kiểu như là bảo bối à, em rất đẹp."
"..."
"Từng nói rồi đúng không?" Kim Trân Ni lập tức ngồi dậy, hai tay đè lên bụng Kim Trí Tú. Kim Trí Tú suýt nữa bị cô đè thành nội thương, không thầy dạy cũng học được cách suy một ra ba: "Chẳng lẽ em chưa từng khen người khác lợi hại sao? Còn có kiểu như nhanh lên, dùng sức đi."
Kim Trân Ni: "..."
"Quên đi." Cô lại nằm xuống, lôi chuyện cũ ra không có gì thú vị.
Hơn nữa, hai người tám lạng nửa cân, cô cũng không để ý lắm, cô vẫn là mối tình đầu của Kim Trí Tú! Mối tình! Đầu!
Cô nhìn Kim Trí Tú, bắt gặp vẻ mặt trở nên trầm tư của Kim Trí Tú.
"Đang nghĩ gì vậy?" Cô chọc vào vết răng mờ nhạt trên cằm của Kim Trí Tú mà cô vừa cắn ra.
"Đang nghĩ đến những từ mới mà tôi chưa từng nói. Sau này chỉ nói cho một mình em nghe."
"Chị dứt khoát học độc thoại đi." Kim Trân Ni bịa chuyện.
"Được, tôi đi học." Kim Trí Tú đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ.
Kim Trân Ni: "..."
Cô bắt đầu lo lắng Kim Trí Tú bị người ta lừa gạt còn giúp người ta đếm tiền, sao lại có người ngốc như vậy, cô nói câu nào cũng đều coi là thật.
***
"Cậu có chắc là không phải cậu đang thể hiện tình cảm trước mặt tớ không?" Lạp Lệ Sa nghe nói Kim Trân Ni và Kim Trí Tú lại ở bên nhau. Cô còn chưa kịp ngạc nhiên, Kim Trân Ni vừa buồn rầu vừa khoe khoang kể cho cô nghe về cuộc sống hàng ngày của cô ấy và Kim Trí Tú.
Kim Trân Ni hắng giọng: "Ôi chao, là thật sự phiền não. Cậu chắc chắn chị ấy là tinh anh của Phố Wall à? Không phải là người quét đường, hay là một cô gái ngốc bạch ngọt được gia đình nuôi dưỡng trong nhà kính?"
Lạp Lệ Sa khẽ quát cô ấy: "Ở trong phúc mà không biết hưởng phúc."
Kim Trân Ni rất vui khi bị mắng.
Cô ấy đến chính là để khoe khoang.
Cô ấy nhìn thấy bức ảnh trong điện thoại của Kim Trí Tú, khi mặc quần áo chỉnh tề, nghiêm túc thận trọng, ngự vô cùng. Ở trước mặt cô ấy chính là tiểu khả ái trắng ngọt mềm, cô không thể để người khác biết, chỉ có thể khoe với người bạn thân Lạp Lệ Sa này.
Ha ha ha.
Sau vài ngày vui vẻ, Kim Trí Tú lại phải trở về Mỹ vì công việc.
Tính tình của Kim Trân Ni khá bạo, có cái gì cũng viết lên mặt, từ buổi tối hôm trước sắc mặt tràn đầy ảm đạm, giữa ấn đường hằn sâu một đường. Sau khi tắm xong, Kim Trí Tú đi tới cầu hoan, nhưng bị Kim Trân Ni đẩy đi. Cô kéo chăn trùm lên người: "Ngủ đi, ngày mai chị tự ra sân bay."
Kim Trí Tú ôm cả cô và chăn từ phía sau, cọ cọ mũi vào vành tai trắng nõn và gương mặt của cô.
Không nói gì.
Không biết tại sao, mũi của Kim Trân Ni cũng bắt đầu khó chịu, tầm nhìn dần trở nên mơ hồ. Trước đây khi chia tay cô không khóc, nhưng hôm nay cô lại khóc vì một cuộc chia ly nho nhỏ, yếu đuối không tưởng tượng nổi.
"Trở về Mỹ với tôi đi, được không? Tôi không muốn cách xa em." Kim Trí Tú thì thầm vào tai cô.
Kim Trân Ni ngậm chặt miệng lắc đầu, nước mắt thấm vào gối dưới mặt.
Ba mẹ của cô ở Trung Quốc, bạn bè của cô ở Trung Quốc, công việc của cô ở Trung Quốc, cho dù kiếm được ít hơn Kim Trí Tú nhiều nhưng gốc gác của cô đều ở đây, cô sẽ không đi xa tha hương nơi đất khách. Hôm nay Kim Trí Tú thích cô, nhưng nếu ngày mai Kim Trí Tú không còn thích cô nữa thì cô phải làm sao?
Kim Trí Tú quay mặt cô lại, nhìn thấy nước mắt của cô, trái tim lập tức bị kéo chặt.
"Thật xin lỗi."
"Ngủ đi." Kim Trân Ni tránh né cử chỉ tiến lên hôn của cô ấy, dùng tay lau lung tung nước mắt trên mặt, nhắm mắt lại, nằm xuống đàng hoàng, giọng điệu có chút cứng rắn, "Ngày mai tôi sẽ tiễn chị ra sân bay, ngủ ngon."
Làm sao Kim Trí Tú có thể ngủ được, cô muốn nói gì đó, môi mấp máy mấy lần nhưng chỉ nói được một câu: "Ngủ ngon."
Công tắc đèn ở bên phía Kim Trân Ni, muốn tắt đèn, cô ấy phải vòng qua phía trên Kim Trân Ni. Kim Trí Tú chống người dậy, vươn tay về phía công tắc, tầm mắt lại đối diện với một đôi mắt sắc bén.
Kim Trân Ni kéo cô ấy xuống, ngửa đầu, cắn thật mạnh vào môi cô ấy.
Kim Trí Tú không có chuẩn bị, khuỷu tay ngã qua cạnh gối, kêu đau một tiếng.
Máu tươi trộn lẫn với dịch thể ngọt ngào từ trong miệng truyền ra, trống ngực phập phồng mãnh liệt của Kim Trân Ni từ từ bình tĩnh trở lại. Kim Trí Tú lấy lại thế chủ động, vuốt ve cổ cô, dịu dàng hôn cô. Không quá mãnh liệt, nhưng nụ hôn rất sâu, nếm được từng chút từng chút một. Kim Trân Ni phối hợp, cánh tay mềm mại không xương vòng qua cổ Kim Trí Tú.
Cô thở gấp trầm thấp, hơi thở nóng bỏng, khó chịu nỉ non bên tai Kim Trí Tú: "Yêu tôi... Nhanh lên..."
Hôm nay Kim Trí Tú yên lặng lạ thường, không nói lời âu yếm, cũng không nói lời thô tục, chỉ âm thầm lấy lòng cô.
Kim Trân Ni không cho cô ấy nghỉ ngơi, ngay cả khi cô ngủ thϊếp đi, sau khi thức dậy, việc đầu tiên là muốn đánh thức Kim Trí Tú, tiếp tục làm, tiếp tục ngủ. Sau một đêm uể oải và trằn trọc, khi Kim Trân Ni mở mắt ra đã là buổi trưa của ngày cuối tuần.
Chuyến bay của Kim Trí Tú cũng giống như lần trước, chuyến bay buổi chiều.
Kim Trân Ni chạm vào vị trí lạnh lẽo bên cạnh, sững sờ nhìn lên trần nhà. Tai cô chợt động, nghe thấy tiếng bước chân, Kim Trí Tú đẩy cửa bước vào: "Tôi làm bữa trưa, em có muốn dậy ăn không?"
Kim Trân Ni chống khuỷu tay ngồi dậy, mới được một nửa, lại không chuẩn bị mà bị ngã trở về.
Muốn chết.
Thắt lưng giống như bị chặt đứt, đau đến mức không dậy nổi.
Kim Trân Ni khàn giọng nói: "Lại đây đỡ tôi."
Kim Trí Tú đỡ cô dậy, mang dép vào cho cô, lo lắng hỏi: "Có đi được không?" Tối hôm qua Kim Trân Ni lăn lộn rất nhiều, thử rất nhiều độ khó, nếu không, cô sẽ không "suy yếu" như vậy.
Kim Trân Ni đứng dậy đi hai bước, hai chân mềm nhũn như sợi mì, Kim Trí Tú thấy vậy liền bế cô vào phòng tắm.
Sau khi đánh răng rửa mặt, Kim Trân Ni khôi phục một ít máu, có thể đi lại tự nhiên, nhưng giọng nói vẫn rất khàn: "Chị làm gì vậy?"
"Mì Ý và súp."
"Trong nhà đâu có nguyên liệu nấu ăn."
"Tôi đi siêu thị mua, lúc em đang ngủ."
Kim Trân Ni khẽ ừ một tiếng.
Kim Trí Tú nhìn cô, mấp máy môi, tựa hồ muốn nói gì đó.
"Chị ngủ ban ngày à?" Kim Trân Ni giả vờ như không nhìn thấy cô ấy do dự muốn nói, trước khi cô ngủ, trời đã rạng sáng.
"Tôi đã ngủ hai tiếng." Kim Trí Tú trả lời.
Kim Trân Ni nhìn đôi mắt thâm đen của cô ấy, nói: "Buổi chiều mới lên máy bay, chị ngủ bù đi."
"Tôi biết." Kim Trí Tú nhẹ nhàng trả lời, trong mắt có chút rụt rè nhìn cô.
Kim Trân Ni đột nhiên cảm thấy đau lòng, nghiêng mắt đi chỗ khác, nói: "Tôi không có ghét chị, chỉ là tôi không muốn đưa chị ra sân bay." Nước mắt của cô lại bắt đầu tuôn ra không kiểm soát.
"Em không cần đưa." Kim Trí Tú buột miệng nói.
Kim Trân Ni tức giận đến mức giơ tay đánh cô ấy.
Trong lòng Kim Trí Tú biết mình lại nói sai, tự mình giận mình, đập đầu vào cửa.
Kim Trân Ni nghe bịch một tiếng, mới tỉnh táo lại, kéo cô ấy lại: "Chị bị bệnh à?"
Vẻ mặt của Kim Trí Tú chật vật: "Tôi, tôi không biết phải nói cái gì mới đúng."
Kim Trân Ni bị hàng loạt hành động của cô ấy làm cho tức cũng không được, đau lòng cũng không được, nghiến nghiến răng muốn cắn cô ấy hai cái. Kim Trí Tú lại ngoan ngoãn đưa tay lên miệng cô. Vốn dĩ Kim Trân Ni ngứa miệng, nhưng khi cô ấy chủ động như vậy, cô lại hất tay đẩy ra.
Nói cái gì cũng sai, Kim Trí Tú dứt khoát ôm cô.
Kim Trân Ni giả vờ giãy ra, sau đó an phận ở trong vòng tay của cô ấy: "Chị làm gì vậy?" Nhỏ giọng, không còn cách nào khác.
"Không làm gì, chỉ ôm em thôi." Kim Trí Tú trầm giọng nói.
"Già mồm." Kim Trân Ni khẽ hừ, kéo tay Kim Trí Tú ra hiệu cô ấy ôm chặt hơn.
"Chỉ già mồm với em thôi."
Kim Trân Ni nổi da gà.
Sao một người nước ngoài có thể nói tiếng Trung một cách buồn nôn như vậy?
"Tôi sẽ quay lại sớm nhất có thể." Kim Trí Tú hôn lên tóc cô, hứa hẹn.
"Lần sau quay lại, lần sau nữa thì sao?" Kim Trân Ni khoác tay lên mu bàn tay của cô ấy, ngón cái vuốt ve làn da mịn màng của cô ấy, khóe miệng nhếch lên, đường cong hơi đắng, ánh mắt ảm đạm.
Trước đây, cô là một người theo đuổi sự lãng mạn, nhưng sau khi ở bên Kim Trí Tú, cô luôn suy nghĩ thực tế. Đôi khi cô thực sự hi vọng rằng hai người sẽ già đi trong một cái nháy mắt, đến tuổi tóc bạc phơ, hai người vẫn ủng hộ nhau và ở bên nhau. Không biết tiếng Trung của Kim Trí Tú có tốt hơn không, có thể độc thoại lưu loát không.
Nhưng thực tế là yêu xa.
Cô không có lòng tin có thể kiên trì. Không phải, phải nói là, cô vẫn duy trì ý nghĩ yêu xa sẽ không thể tránh khỏi thất bại. Một đôi yêu nhau, nếu chính bản thân mình còn không thể tin tưởng vào lời nói của mình, thì tình cảm này chắc chắn không đi đến cuối cùng.
Cô không muốn đây là dấu chấm hết.
Nhưng muốn cô mở miệng yêu cầu Kim Trí Tú từ bỏ công việc và ba mẹ, ở lại Trung Quốc, suy bụng ta ra bụng người, cô không nói được. Vì vậy, vấn đề này tạm thời chưa giải quyết được.
Đi bước nào tính bước đó.
Kim Trân Ni nâng lên một nụ cười, bước ra khỏi vòng tay của Kim Trí Tú, thản nhiên nói: "Ăn đi, dù là mùa hè, để lâu cũng sẽ lạnh."
Trên bàn ăn, Kim Trân Ni lấy lại sức sống trước đây, không ngừng nói chuyện, đút Kim Trí Tú ăn từng ngụm.
Cô có nhiều bạn bè, bạn trai tới lui như nước chảy, ít ai biết rằng bề ngoài cô hoạt bát vui vẻ nhưng thực chất cô là một người rất sợ cô đơn. Lạp Lệ Sa có thể tận hưởng cảm giác một người cô đơn, nhưng cô không thể, cho nên khi ở nhà một mình, cô thường bật TV rất to, cười thật to để tạo bầu không khí náo nhiệt.
Khi Kim Trí Tú ở bên cạnh cô, cho dù không nói lời nào —— bởi vì Kim Trí Tú là người rất ít nói, nhưng chỉ cần cô ngồi bên cạnh, cô ấy có thể để cô nhìn thấy, có thể trả lời cô, cho dù là cười vui vẻ hay là lắc đầu bất lực, Kim Trân Ni cũng cảm thấy rất thỏa mãn trong lòng.
Ngoại trừ Lạp Lệ Sa, cô ấy là người duy nhất có thể ở trong nhà của cô trong những năm này, bất tri bất giác, Kim Trân Ni đã nới lỏng ranh giới của mình từng bước từng bước một, chấp nhận để Kim Trí Tú đặt chân vào lãnh thổ tâm hồn của cô.
Khi đến cửa kiểm tra an ninh, Kim Trân Ni không nhịn được mà đỏ mắt lần nữa.
Xem ra Kim Trí Tú tốt hơn cô nhiều, nhưng mặt mày thâm thúy mang chút vẻ u sầu khi chia tay, ánh mắt tỉnh táo. Kim Trân Ni tức giận, xoa xoa hai má của cô ấy đến mức đỏ bừng.
Người ta hay nói yêu trước thua trước, tại sao mình thích sau mà lại bị thua rối tinh rối mù.
"Tôi sẽ quay lại sớm."
"Tôi cần thời gian chính xác."
"Một hai tháng."
"Một tháng hay hai tháng?"
"Cụ thể không biết được, tùy theo tiến độ công việc, khách hàng có khó giải quyết không." Kim Trí Tú mím môi, vén tóc dài qua bên tai, nhìn có chút phiền muộn, lộ ra một chút tính trẻ con.
Kim Trân Ni nhìn biểu cảm này của cô ấy, nhịp tim tăng tốc không tự chủ được.
Kim Trân Ni liếʍ liếʍ môi dưới, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của cô ấy, hỏi: "Màu son của chị hôm nay rất đẹp, màu gì vậy?"
Đột nhiên chuyển chủ đề, Kim Trí Tú hơi sửng sốt.
Kim Trân Ni không nhịn được nữa, chủ động kéo Kim Trí Tú xuống, từ từ ăn hết son môi hồng thấm trên môi cô ấy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com