Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

71

"Ta giống như bị muỗi cắn, ngươi giúp ta nhìn xem, trên người hảo ngứa......."‌ ‌
‌ ‌
Chờ Tần Uyển chịu đựng đau nhức cùng buồn ngủ đem con gái đưa đến trường học, trở về chiếu cố một cái khác "Từ bảo bảo" thời điểm, Từ Nhiên đột nhiên nhào vào lòng Tần Uyển ủy khuất mà nói.‌ ‌
‌ ‌
"Muỗi sao? Để ta nhìn xem......"‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển xốc chăn lên, nhìn những vết cào sau lưng Từ Nhiên, quả nhiên trên mặt rậm rạp nổi lên mấy cái điểm đỏ, nhìn không giống như là muỗi cắn, trái lại giống như bị dị ứng.‌ ‌
‌ ‌
Không phải là Từ Nhiên bị cỏ dại làm cho dị ứng đi, cảm giác như là phát ban, rốt cuộc lúc sau hai người bọn họ không cẩn thận lăn ra tận ngoài lều trại.‌ ‌
‌ ‌
Khụ khụ...... Tần Uyển nghĩ đến chuyện tối hôm qua trên mặt vẫn còn chút nóng hổi.‌ ‌
‌ ‌
Bất quá Từ Nhiên thật là quý trọng thân mình, một cái Alpha mà lại kiều khí như vậy.‌ ‌
‌ ‌
"Ngươi hình như bị dị ứng rồi, ta đi mua cho ngươi ít thuốc được không? Ngươi có đói bụng không, có muốn ăn cơm không?"‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển bất đắc dĩ sờ sờ đầu Từ Nhiên, vốn định buổi sáng đi xem con gái, xem ra chỉ có thể để buổi chiều đi thôi......‌ ‌
‌ ‌
Bất quá cũng may hạng mục của con gái hình như là vào buổi chiều thì phải.‌ ‌
‌ ‌
Tính, chỉ có thể để Sáng Tỏ chờ thêm một lát vậy.......‌ ‌
‌ ‌
"Không muốn ăn...... ngứa quá........"‌ ‌
‌ ‌
Từ nhỏ đến lớn đều không mấy khi sinh bệnh khó chịu, Từ Nhiên lung tung gãi lên người, suýt chút nữa đem mấy cái nốt đỏ kia gãi rách ra.‌ ‌
‌ ‌
"Ngươi đừng gãi bậy, chúng ta đi bệnh viện nhìn xem đi?"‌ ‌
‌ ‌
"Không cần, còn phải đi xem Sáng Tỏ, ta lên tắm rửa một cái xem thế nào......."‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển đành phải nhìn theo Từ Nhiên "đáng thương" một mình đi vào phòng tắm tắm rửa, chính mình thì lên mạng tìm kiếm cách giảm ngứa.‌ ‌
‌ ‌
Trên mạng đại bộ phận đều nói phải đi bệnh viện kiểm tra, nàng tiếp tục lướt, mắt sắc nhìn thấy một đoạn văn tự:‌ ‌
‌ ‌
[ Tuần trước ta cùng đối tượng đi cắm trại, ngày hôm sau trên người cũng nổi nốt, nhưng đối tượng ta ngày hôm đó giúp ta liếm một cái liền hết ngứa, sau đó mới đi bệnh viện kê đơn thuốc. ]‌ ‌
‌ ‌
[ Lầu trên ơi, đối tượng lầu trên liếm như thế nào vậy, triển khai nói một chút đi, đừng coi chúng ta là người ngoài mà (mặt chó) ]‌ ‌
‌ ‌
Đây là cái thứ ngôn từ hồ lang gì vậy, lừa người sao?‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển nhìn bình luận bên dưới, cư nhiên có người nói thật sự là như vậy, nhưng nàng không có đối tượng, chỉ có thể chính mình tự liếm cho mình sao......‌ ‌
‌ ‌
Cái này...... Tần Uyển lại lướt thêm một lúc, phát hiện thế giới này thật đúng là việc lạ gì cũng có.......‌ ‌
‌ ‌
Đang lúc nàng do dự nên đi bệnh viện hay là giúp người ta giảm ngứa thì Từ Nhiên mặc áo tắm đi ra, những điểm đỏ trên người nàng vẫn cứ vừa đỏ vừa sưng như cũ.‌ ‌
‌ ‌
Nhưng tinh thần con người trông có vẻ khá hơn một chút.‌ ‌
‌ ‌
"Ta xong rồi, chúng ta đi trường học đi."‌ ‌
‌ ‌
Từ Nhiên chịu đựng cơn ngứa, vẫn nhịn không được mà gãi gãi cổ.‌ ‌
‌ ‌
"Ngươi đừng gãi, ta lấy khăn lông chườm đá cho ngươi một chút......"‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển cũng không ngờ Từ Nhiên lại bị nghiêm trọng như vậy, vạn hạnh là không lan lên mặt, bằng không thì phiền phức to.‌ ‌
‌ ‌
"Hảo......"‌ ‌
‌ ‌
//‌ ‌
‌ ‌
"Ngô......"‌ ‌
‌ ‌
Từ Nhiên nằm sấp trên gối, tùy ý để Tần Uyển ở phía sau dùng khăn lông chườm lên những điểm đỏ kia để giảm ngứa cho nàng.‌ ‌
‌ ‌
Cảm giác lành lạnh quả nhiên khiến cơn ngứa dịu đi, Từ Nhiên thoải mái mà rầm rì.‌ ‌
‌ ‌
Cảm thấy khăn lông đã hết lạnh, Tần Uyển lại đem khăn lông đặt vào trong thau đầy đá để tiếp tục chườm cho Từ Nhiên.‌ ‌
‌ ‌
"Tê......"‌ ‌
‌ ‌
Nhưng nước đá lạnh quá, tay Tần Uyển đều bị đông lạnh đến đỏ bừng, tuy là mùa hè nhưng chạm vào đá nhiều lần vẫn thấy khó chịu.‌ ‌
‌ ‌
Tai Từ Nhiên khẽ động, nghe thấy âm thanh của Tần Uyển không đúng lắm, vội vàng xoay người lại nhìn.‌ ‌
‌ ‌
Kết quả liền thấy một đôi bàn tay mười ngón sưng đỏ như "móng heo", trong lòng Từ Nhiên nói không nên lời là cảm giác gì, chỉ thấy rất khó chịu, rất đau lòng.‌ ‌
‌ ‌
"Đừng chườm nữa, ta không ngứa, sao ngươi không đeo bao tay vào, có lạnh không?"‌ ‌
‌ ‌
Tay Từ Nhiên thậm chí còn nóng hơn cả tay Tần Uyển, người phụ nữ này thật sự một chút cũng không biết chiếu cố chính mình, Từ Nhiên trong lòng thầm mắng.‌ ‌
‌ ‌
"Không lạnh...... chỉ là không cẩn thận chạm vào khối đá thôi......."‌ ‌
‌ ‌
"Ngươi còn không bằng trực tiếp đem khối đá đắp lên người ta chẳng phải có tác dụng hơn sao? Đồ phụ nữ ngốc này."‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển định rút tay lại, nhưng bị Từ Nhiên bá đạo nắm chặt lấy, nhưng Từ Nhiên vốn có thể chất hàn, mới chạm vào một hồi mà tay nàng và tay Tần Uyển đã có cùng nhiệt độ.‌ ‌
‌ ‌
Nhưng tay Tần Uyển vẫn đỏ hồng, Từ Nhiên đành phải dùng nơi ấm nóng nhất trên toàn thân lúc này là khuôn miệng để sưởi ấm cho tay người phụ nữ.‌ ‌
‌ ‌
"Ngươi làm cái gì vậy......."‌ ‌
‌ ‌
Trên tay đột nhiên bị xúc cảm nóng ẩm bao bọc, Tần Uyển bị kích thích mà run rẩy cả người, đỏ mặt nhìn Từ Nhiên đang liếm tay mình.‌ ‌
‌ ‌
Không phải mắc bệnh sạch sẽ sao? Sao lại có thể tùy tiện bắt đầu liếm ngón tay như vậy, thậm chí cả kẽ ngón tay cũng không buông tha.‌ ‌
‌ ‌
Đây là việc mà một vị bá tổng sẽ làm sao? Tim Tần Uyển đập loạn nhịp, nhìn chằm chằm động tác ngày càng "làm càn" của Từ Nhiên.‌ ‌
‌ ‌
Hormone thật thần kỳ, Từ Nhiên một lần lại một lần kinh ngạc về bản thân, mấy tháng nay nàng đã làm thật nhiều chuyện mà cả đời này nàng chưa từng nghĩ tới.‌ ‌
‌ ‌
Nàng đã từng liếm tay cho tiểu bằng hữu, hiện tại lại liếm tay cho mẫu thân của nàng ấy, tâm tình có chút khác biệt, nhưng có một điểm giống nhau, chính là nhịp tim nàng luôn rất nhanh.‌ ‌
‌ ‌
"Ưm ngô...... có thể rồi......"‌ ‌
‌ ‌
Tần Uyển cảm thấy đây chính là sự câu dẫn, đặc biệt là khi đối phương dùng đôi mắt bình lặng như nước nhìn nàng, nhưng đầu lưỡi hồng nhuận lại lộ ra ngoài, thậm chí hiện tại còn ngậm ngón tay nàng trong miệng làm ra loại động tác "tình giao" đáng hổ thẹn kia.‌ ‌
‌ ‌
Người ta thường nói những đôi tình nhân mới ở bên nhau rất dễ lau súng cướp cò, Tần Uyển cảm thấy cũng không phải không có đạo lý, bởi vì nàng hiện tại đã bị vị Từ tổng đang "sinh bệnh" trêu chọc đến mức tâm động không thôi.‌ ‌
‌ ‌
Nàng lại nghĩ tới đoạn văn nhìn thấy trên mạng lúc nãy, vì thế trước ánh mắt kinh ngạc của Từ Nhiên, nàng rút ngón tay ra.‌ ‌
‌ ‌
Trước gương mặt đang thở dốc dồn dập của Từ Nhiên, nàng tự mình liếm một ngụm lên ngón tay đã bị liếm ướt, rồi đem người áp đảo trên giường.‌ ‌
‌ ‌
Chăn màn bị hất tung xuống sàn nhà, Tần Uyển bắt đầu thực hành "phương pháp giảm ngứa" vừa nhìn thấy lúc nãy.‌ ‌
‌ ‌
Tác giả có lời muốn nói: Thêm chương sớm một chút, sớm một chút "trả nợ" hắc hắc ~‌ ‌

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com