Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

[ 1 ] Heartbeat

Trong quán cà phê nức tiếng thành phố có sự hiện diện của một tiến sĩ thành công từ khi còn rất trẻ. Cậu vẫn luôn yêu thích sự giản dị của bốn bức tường sơn màu nâu hao hao màu tóc cậu như Bill vẫn bảo, những ô cửa sổ treo đầy chuông gió xen sắc trắng của búp bê cầu nắng, ánh đèn vàng từ những chiếc đèn chùm cổ điển. Thường thì Dipper, sẽ vừa thưởng thức vị đắng đặc trưng của cà phê sóng sánh trong tách, vừa thư thái lật từng trang sách, hoặc thích thú ngắm nhìn những bức tranh đóng khung gỗ với nội dung đầy tính nghệ thuật mà một người không chuyên như cậu chẳng tài nào hiểu nổi, những món đồ cổ lạ mắt trưng trên kệ tủ, những cuốn sách cậu đã nhiều lần đọc khi ghé tới đây. Hôm nay quả thực rất đặc biệt, trên bàn cậu chẳng có cuốn sách nào cả, đôi mắt cậu cũng không hướng về phía những món đồ hay những bức hoạ lạ mắt như thường lệ. Ly cà phê vẫn giữ nguyên hương vị đặc trưng của quán mà ngày nào cậu cũng dùng, giờ lại chẳng thể hấp dẫn cậu bằng chiếc đồng hồ đeo tay. Thi thoảng cậu nhíu mày, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ như kiếm tìm một hình bóng nào đó.

Hôm nay Dipper có một cái hẹn. Và cái hẹn ấy không những xen phải giờ cậu đọc sách mà cái tên đứng ra hẹn cậu lại còn đến muộn.

" Thật đúng là kẻ không biết điều " - cậu nghĩ - " Hẹn người ta 5 giờ mà 5 giờ 15 rồi còn chưa chịu ló mặt ra! "

Với một con người đã thành công phần nào, thời gian là thứ không thể lãng phí, vậy mà hắn ta dám để 15 phút cuộc đời cậu đi tong một cách oan uổng. Rồi hắn sẽ phải trả giá!

Và nhân vật " hắn " ở đây chẳng khó để đoán được là Bill Cipher - một con quỷ quyền năng nhưng đầu óc không bình thường, chẳng hiểu vì nguyên cớ gì bỗng dưng suốt ngày lẽo đẽo theo cậu. Dipper suy đoán rằng hắn thấy cậu thành công, có tiếng tăm ít nhiều nên lân la để " hưởng ké ". Theo giả thuyết ấy thì cái tên này càng mặt dày, đã định đi kí sinh còn làm phật lòng vật chủ. Thật đáng xấu hổ làm sao!

Tệ thật, cứ nghĩ sẽ tới đây vì tên Bill nên không mang theo sách, cậu đành ngậm ngùi nhấm nháp tách cà phê đang nguội dần, đưa mắt nhìn khắp căn phòng nhỏ. Tiếng nhạc cổ điển tràn ngập trong không gian, ru cậu chìm vào dòng suy nghĩ miên man. Trước mắt cậu, một vài cặp trai gái âu yếm nhau, chuyện trò thân mật với những cử chỉ hết sức dễ thương. Ôi, biết đến lúc nào mới có người cùng cậu làm những điều ấy đây?

Dipper thở dài. Cậu cũng đã hai lăm gần hai sáu tuổi mà vẫn không mảnh tình vắt vai. Tình yêu với cậu chỉ là những rung cảm, tưởng chừng mãnh liệt nhưng rất chóng lụi tàn, nó đến và đi khi cậu chẳng hề ngờ tới. Đôi mắt cậu thẫn thờ hướng về một khoảng trống trên bức tường nâu nhạt, không gợn chút cảm xúc nào, chẳng ai có thể đoán được cậu đang nghĩ gì. Yêu đương à? Nhảm nhí! Tình yêu trong những câu chuyện cổ tích luôn là khoá mở cho mọi vấn đề, nó mang một sức mạnh khổng lồ có thể đánh bại mọi thế lực xấu xa, nhưng suy cho cùng, tình yêu cũng giống như những câu chuyện cổ tích, chỉ là huyễn hoặc mà thôi.

Huyễn hoặc, những thứ sức mạnh, những thế lực thần bí trong truyện nếu vậy cũng chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng mà thôi, nhưng - nghĩ đến đây, Dipper ngẩng nhìn trần nhà, Bill có thật đấy chứ. Mà một kẻ quyền năng như Bill, sao lại phải làm cái trò bám áo cậu làm gì cho mệt? Vậy, tên hề này muốn gì ở cậu đây?

Không phải danh vọng, không phải tiền tài, những bí mật thì càng không, vậy chỉ còn... tình yêu?

" Quỷ tha ma bắt, sao ý tưởng điên rồ như vậy lại có thể hiện hữu trong đầu mình chứ? " - Dipper tự lấy tay vỗ vỗ đầu mình như người ta ấn nút ' reset ' trên máy tính khi nó bị treo. Chắc chắn là do những ý nghĩ vẩn vơ trước đó đã tiêm nhiễm vào đầu cậu điều ấy, chỉ thế thôi.

Chỉ thế thôi ư?

Không, cậu nghĩ tới khả năng này còn do những kí ức cậu cóp nhặt được. Phải rồi, gần đây Bill rất hay hỏi han, quan tâm cậu đủ đường. Bill luôn cố gắng để ở bên cậu, sốt sắng vì cậu. Còn cậu thì hờ hững. Vì sao? Vì cậu là một thằng con trai, và theo cái lối suy nghĩ khoa học thường ngày, con trai yêu con trai là không được.

Tại sao không chứ?

Một câu hỏi bất chợt hiện lên khiến cậu giật mình, đôi đồng tử nâu tuyệt đẹp giãn ra.

Suốt những năm qua, chỉ có Bill ở bên cậu lâu dài, luôn chân thành, luôn nâng đỡ khi cậu gặp khó khăn, đó là điều mà chính cậu cũng không thể phủ nhận. Bill là kẻ kì quặc, lập dị, thậm chí gàn dở, nhưng mỗi khi cậu tâm sự, hắn không những không chối từ hay cười cậu, hắn rất biết lắng nghe, thi thoảng nói vài câu bông đùa khiến cậu nhanh chóng trở lại với tâm trạng vui vẻ. Một kẻ như thế, ngay cả khi là một con quỷ cũng xứng đáng được yêu thương.

Cậu thì có gì đáng để hắn yêu chứ? Cậu nghĩ mãi mà không tài nào trả lời được, mà nếu vậy thì toàn bộ suy nghĩ hồi rồi của cậu đi tong. Vậy là Bill không yêu cậu, cậu lại thở dài có chút tiếc nuối. Chẳng lẽ vì cậu là con trai sao?

Cánh cửa quán cà phê bật mở mạnh như thể vị khách mới tới muốn đá văng nó ra vậy. Dipper đang mải nghĩ cũng giật mình nhíu mày nhìn ra phía ấy. Là Bill. Hắn ta ăn mặc bảnh bao trông thấy, bộ dạng này kết hợp với những gì Dipper vừa nghĩ khiến khuôn mặt cậu bỗng ửng hồng. Hắn đưa tay vuốt mồ hôi lăn trên má, nhìn quanh quán rồi chãy tới chỗ Dipper còn đang ngây người ra.

- Pine Tree, tôi tới muộn - Trên khuôn mặt đỏ bừng vì chạy của hắn là một nụ cười nham nhở thấy ghét. Cậu nhìn hắn trân trân, rồi quay mặt nhìn đồng hồ giấu vẻ lúng túng, đằng hắng :

- Anh trễ tổng cộng là 40 phút 19 giây. Mà anh chạy đấy hả?

- Ừ, tôi đã chạy bộ đấy, vì tôi muốn làm một con người bình thường trong mắt cậu.

- Hừ, anh có biết thời gian sống của mỗi con người được tính bằng số nhịp tim, anh chạy như thế làm tim đập nhanh là chết yểu đấy! - Bắt được một ý nghĩ bâng quơ, Dipper nói luôn mà không suy nghĩ.

- Ôi Pine Tree, đừng quên tôi là một con quỷ, tôi không chết đi như loài người. Mà nếu có - Bill bỗng nắm lấy bàn tay đặt trên bàn của cậu đặt lên ngực trái của mình - Tôi cũng sẽ chết sớm thôi, vì mỗi giây ở bên em, con tim tôi đều loạn nhịp.

Dipper chết điếng người. Vậy là cậu đã đúng. Khuôn mặt thanh tú của cậu đỏ bừng, toàn thân như bất động, cậu không nói nổi lời nào. Trong lồng ngực rắn chắc của hắn là trái tim đang đập liên hồi, và tim cậu nhanh chóng bắt kịp tốc độ ấy, có khi còn nhanh hơn nữa kia. Đây, chẳng lẽ chính là màn tỏ tình mà cậu vẫn luôn nghĩ tới, nhưng là giữa cậu và một cô gái mà cậu chưa định hình được hay sao? Càng lúc cậu càng bối rối với biết bao suy nghĩ ùa về.

Về phần Bill, tên chai mặt này chẳng biết thế nào là xấu hổ, tỏ tình ngay chỗ đông người, lại còn là tiệm cà phê đã nhẵn mặt Dipper. Trước cả chục cặp mắt tò mò với đủ sắc thái khác nhau, hắn dang đôi tay ôm ghì cậu vào lồng ngực, thủ thỉ vào tai cậu :

- Pine Tree, tôi yêu em. Tôi yêu em từ khi nào tôi cũng chẳng hay, nhưng ở được ở bên em mỗi ngày khiến tôi càng thêm yêu em hơn bao giờ hết. Tôi đã chờ ngày này lâu lắm rồi, và tôi muốn nghe lời em nói.

Khuôn mặt nóng bừng của Dipper chẳng thể cảm nhận được gì ngoài sức nóng và nhịp tim vẫn gấp rút của Bill. Cậu ấy à, cậu vừa mới nghĩ về hắn khoảng nửa tiếng trước thì biết lấy gì mà phát biểu chứ! Nhưng từ sâu thẳm trong lòng cậu, dù e ngại những ánh mắt đang soi mói mình, cậu cầu mong cho khoảnh khắc này không bao giờ kết thúc. Cậu muốn được hắn ôm thế này mãi thôi. Cậu thấy hạnh phúc và an toàn vô bờ trong vòng tay hắn, cảm giác tuyệt vời khi được dựa vào hắn. Ồ, phải chăng đây chính là tình yêu? Nó đang hiện hữu ngay trước mắt cậu đây rồi.

Hàng loạt những ý nghĩ, những cảm xúc thay phiên nhau vỡ oà khiến cậu chẳng thể nói nên lời. Cậu bật khóc nức nở.

Trong tình cảnh này, người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ nghĩ Dipper bị Bill làm xấu mặt, không tài nào phản kháng được nên oà lên khóc, nhưng chẳng ai dám ra can ngăn.

Cả căn phòng ấy, chỉ có Bill hiểu những gì cậu đang nghĩ, hắn vỗ về cậu, mỉm cười thật hạnh phúc. Cuối cùng hắn cũng nhận được lời hồi đáp xứng đáng cho những tình cảm hắn dành cho cậu bấy lâu nay.

Như hồi kết của câu chuyện cổ tích, họ sẽ sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi về sau, nhưng đây không phải kết thúc, đây là mội khởi đầu mới mẻ, khởi đầu của một tình yêu.

______________________
Vậy là end chap 1 rồi :)) tui viết cái này ngẫu hứng dã man con ngan luôn ấy, mong mọi người ném đá nhẹ tay nếu không vừa lòng :(( đọc lại truyện của Cyan mà tui xúc động phát khóc nên cầm máy lên và chém thôi :))

Tui viết fic Billdip lần đầu nên có thể OOC :vvvvv nếu không vừa lòng mọi người cứ góp ý dưới cmt nhé, tui sẽ rep tới nơi tới chốn :)) Cảm ơn vì đã căng mắt đọc cái mớ hổ lốn tui xổ ra nãy giờ :")) Lò vé :vvvv

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com