Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 2:

Thành Hàn Bân năm nay học lớp 12 tại trường cao trung nổi tiếng nhất tại Bắc Kinh, anh chính là hình mẫu lý tưởng được nhiều cô gái mơ ước đến vì anh vừa là học bá, vừa đẹp trai, gia thế lại vô cùng hiển hách. Nhưng từ trước đến giờ Thành Hàn Bân vẫn chưa chịu để ý đến ai cả, chỉ một lòng chăm chỉ lo cho việc học. Hôm nay Thành Hàn Bân mang tâm trạng vô cùng tốt đi đến trường, xung quanh anh như mang một luồn không khí ấm áp khác hẳn với sự lạnh lùng hằng ngày. Hôm qua nhà Thành Hàn Bân vừa chính thức đón nhận một thành viên mới, đứa bé Chương Hạo vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu khiến anh luôn muốn cưng nựng. Nhớ lại xúc cảm khi chạm vào má bé ngày hôm qua thật sự rất tốt, bây giờ anh thật muốn về nhà chơi với bé quá! Nhưng Thành Hàn Bân cố gắng ngăn lại cảm xúc nhỏ đó, chuyên tâm học hành, dù gì ba mẹ anh cũng đã đồng ý giữ bé lại nên anh cũng phải cố gắng thể hiện thật tốt mới được.

Hôm nay vẫn như thường lệ, Thành Hàn Bân vừa đến bàn học đã thấy vài món quà cùng thư trong hộc bàn, không cần lấy ra cũng biết là của cô bé hoa khôi khối dưới bỏ vào đây. Thành Hàn Bân không thèm mở ra mà lấy nó quăng qua cậu bạn ngồi bên cạnh.

"Hàn Bân à, cậu cũng thật vô tâm quá đi. Người ta thương nhớ cậu lâu như vậy mà cậu chẳng thèm ngó ngàng đến người ta gì cả" - Thôi Tú Bân - bạn thân nối khố từ nhỏ của Thành Hàn Bân vờ thương tâm nói, cánh tay cũng thuận tiện vứt hộp quà nhỏ sang một bên.

"Thấy tiếc thì cậu quen cô ta đi chứ tớ không cần" - Thành Hàn Bân không thèm quan tâm mà soạn sách vở ra chuẩn bị cho tiết học mới.

"Thôi, tớ xin khiếu. Nhà tớ còn vợ hiền con thơ, tớ không muốn tối nay Tiểu Thuân tặng tớ một cước vào đầu đâu" - Thôi Tú Bân lắc đầu nguầy nguậy, nhớ lại cái cú đá xoáy gió của anh người yêu Thôi Nhiên Thuân làm y lạnh cả sống lưng.

"Không ngờ cái tên không sợ trời không sợ đất như cậu cũng có ngày này" - Thành Hàn Bân khinh bỉ cái thằng bạn sợ vợ của mình, cái đồ không có tiền đồ!

"Tớ không sợ trời không sợ đất thật nhưng không sợ vợ đời nó không nể! Với lại mấy người chưa biết hương vị tình yêu như cậu không thể hiểu được việc sợ vợ nó tuyệt vời như thế nào đâu!" - Cái tên chưa trải sự đời như Thành Hàn Bân thì biết cái gì! Thử có một anh người yêu ngày thường hiền lành mà đến lúc nổi điên thì thượng cẳng chân hạ cẳng tay đi thì biết vì sao lại phải sợ vợ.

"Đúng đúng, là tớ chưa hiểu nhưng hiện tại cũng chưa muốn hiểu" - Thành Hàn Bân ha ha cười, đúng lúc này giáo viên cũng vào bắt đầu tiết học.

Giáo viên cũng đã vào, cả hai người cũng ngưng lại câu chuyện đang tán gẫu mà tập trung vào bài giảng của giáo viên.

--------------------------------

Bé Chương Hạo ngủ thẳng đến tận khi mặt trời chiếu nóng cả mông mới lơ mơ tỉnh dậy, nhưng khi tỉnh dậy thì chẳng thấy người ôm mình hôm qua đâu cả. Không tìm thấy Thành Hàn Bân bé loay hoay muốn bò xuống đất tìm anh nhưng giường hơi cao so với bé làm bé ngã xuống, Chuương Hạo vì đau mà khóc toáng cả lên. Đúng lúc này Tiểu Vân nhớ lời căn dặn của cậu chủ mà lên xem thử Chương Hạo đã dậy chưa để thay đồ cho bé, vừa bước đến cửa phòng thì nghe tiếng khóc của bé mà hớt ha hớt hải chạy vào.

"Hạo Hạo, sao lại ngã nặng đến vậy?" - Tiểu Vân đau xót bế Chương Hạo bị ngã xuống đất lên thì thấy trên trán bé đã bị sưng một cục to tướng.

"Ba ba, ba ba" - Bé vừa khóc miệng vừa gọi ba ba, ngước nhìn người bế mình không phải Thành Hàn Bân thì càng khóc nhiều hơn.

"Hạo Hạo không sao, ngoan nào, không khóc nữa" - Thấy bé càng khóc nhiều hơn Tiểu Vân không khỏi luống cuống tay chân mà dỗ dành Chương Hạo, sờ nhẹ trán bé mới phát hiện bé bị sốt mất rồi.

Tiểu Vân đặt bé lên giường rồi xoay người chạy xuống dưới nhà tìm miếng dán hạ sốt dán lên cho bé, Chương Hạo vừa đau vừa khó chịu mà cứ khóc mãi không ngừng. Tiểu Vân đem miếng dán lên dán cho bé rồi thay cho bé bộ đồ lúc sáng vừa mua cho Chương Hạo.

"Hạo Hạo ngoan nằm đây một tí, cô lấy sữa cho con uống nhé!" - Tiểu Vân vỗ vỗ nhẹ đầu bé rồi đi lấy sữa cho Chương Hạo.

Tiểu Vân xuống nhà pha cho bé một ly sữa pha ít thuốc hạ sốt cho Chương Hạo. Lúc đem lên Chương Hạo vẫn cứ mếu máo miệng cứ gọi "ba ba" mãi, Tiểu Vân phải dụ dỗ mất một lúc bé mới uống sữa. Có lẽ đêm qua Chương Hạo rất đói nên chốc lát đã uống hết cả một ly sữa lớn. Chương Hạo được Tiểu Vân dỗ một lát lại buồn ngủ do tác dụng của thuốc, nhưng đến khi chìm vào giấc ngủ khuôn miệng bé vẫn mếu máo gọi "ba ba". Tiểu Vân để ý hình như Chương Hạo rất thích cậu chủ thì phải, tối hôm qua ai dỗ bé cũng không nín nhưng cậu chủ vừa xuất hiện bé đã cười toe toét.

Chương Hạo ngủ đến trưa thì tỉnh dậy một lần nữa, lúc này bé đã có vẻ đỡ sốt hơn rồi. Có vẻ sau cơn sốt ban sáng làm cho Chương Hạo hơi mệt nên bé không còn nháo như lúc sáng mà chỉ đảo đôi mắt to tròn nhìn xung quanh, miệng mấp máy khẽ gọi "ba ba". Hình như bé chỉ mới nói được từ này thì phải. Sau khi Chương Hạo tỉnh lại thì được Tiểu Vân làm vệ sinh giúp rồi bế bé xuống nhà dưới. Bà Thành ngồi ở sô pha đang xem TV thấy Chương Hạo được bế xuống thì cũng đi đến, buổi sáng bà có nghe nói đứa bé này bị sốt nên không khỏi lo lắng mà bế lấy bé. Chương Hạo rất là ngoan, được bà Thành bế thì chẳng chống cự gì mà nằm gọn trên tay bà.

"Hạo Hạo ngoan đã hết sốt chưa nè? Bà bế cháu đi ăn cháo nhé?" - Bà Thành vui vẻ dỗ dành đứa bé trong tay, bế bé xuống nhà ăn rồi bảo Tiểu Vân lấy cháo ra, đích thân bà đút cháo cho Chương Hạo ăn.

"Ba ba" - Chương Hạo ngây ngô bật ra hai tiếng.

"Ở chung với mẹ mà sao không gọi 'ma ma' mà lại gọi 'ba ba' thế?" - Bà Thành bật cười nhìn đứa bé vô tư đang nói chuyện.

"Sau này gọi ta là bà bà nhé? Nào, gọi bà bà đi!" - Bà Thành vừa đút cháo cho Chương Hạo vừa dạy bé cách nói chuyện.

"Ba ba" - Bé vẫn như cũ chỉ chịu gọi ba ba thôi.

"Hạo Hạo ngoan, há miệng ra nào!" - Bà Thành đưa muỗng cháo đến trước mặt bé mà dụ dỗ.

Chương Hạo ăn rất ngoan, nhanh chóng đã ăn hết chén cháo mà Tiểu Vân múc cho bé. Sau khi ăn no còn thỏa mãn ợ ra một tiếng khiến mọi người xung quanh đều bật cười. Thấy mọi người xung quanh tự nhiên nhìn mình cười, bé lại xấu hổ mà òa lên bật khóc khiến bà Thành phải dỗ dành một lúc lâu. Đứa nhỏ này công nhận thật là mau nước mắt ghê!

Chương Hạo cả buổi chiều ở dưới phòng khách chập chững vịnh ghế tập đi lại, đi lại chán chê thì ngồi chơi với đống đồ chơi mà bà Thành mới mua cho bé. Chơi đến tận chiều tối, lúc này Thành Hàn Bân cũng từ trường vừa trở về nhà sau một ngày học mệt mỏi. Chương Hạo đang say mê nghịch mấy chiếc xe nhỏ thì thấy Thành Hàn Bân từ ngoài đi vào, bé thấy thế liền quăng bỏ đống đồ chơi sang một bên rồi vịnh ghế đứng lên chạy ra. Nhưng bé đi chưa được vững nên khi đi ra khỏi chỗ bộ ghế được vài bước thì té ạch xuống sàn, thế mà lần này bé không hề khóc mà chỉ nhanh chóng đứng lên đi về phía Thành Hàn Bân. Thành Hàn Bân thấy Chương Hạo bị ngã thì nhanh chóng đi đến bế bé lên xem bé có bị đau ở đâu không.

"Ba ba" - Chương Hạo được Thành Hàn Bân bế lên thì cười toe toét, hai chân vì vui sướng mà đung đưa qua lại.

"Hạo Hạo ở nhà có ngoan không?" - Thành Hàn Bân yêu chiều nhéo chiếc má phấn nộn của bé, nhịn không được còn hôn nhẹ lên đó một cái.

"Hắc hắc, ba ba" - Chương Hạo được người mà sáng giờ mình trông ngóng hôn nên vui đến nổi cười hắc hắc, còn ngây thơ đưa hai bàn tay bé xíu ôm lấy mặt Thành Hàn Bân rồi hôn lên má anh.

"Công nhận Hạo Hạo rất thích Hàn Bân nha!" - Bà Thành vui vẻ nói, sáng giờ Chương Hạo ở nhà nhõng nhẽo khóc mãi, ai cũng không chịu tiếp xúc quá nhiều nhưng Thành Hàn Bân vừa về liền toe toét cười như thế.

"Thật ạ? Hôm nay bé ở nhà có ngoan không mẹ?" - Thành Hàn Bân không hiểu sao lại cực kì vui khi biết bé rất thích mình.

"Hạo Hạo rất ngoan, chỉ là sáng nay bị sốt nhẹ nhưng giờ đã đỡ hơn rồi" - Bà Thành cười hiền kể lại cho Thành Hàn Bân biết.

"Thế sao? Bé ngoan bây giờ đi tắm nhé, chú bế con lên tắm nha!" - Thành Hàn Bân nhìn đứa nhỏ dễ thương trong lòng mà nhịn không được véo nhẹ chóp mũi nhỏ của bé.

"Ba ba" - Cái đầu nhỏ gật gật rồi vui vẻ dụi vào lòng anh.

Thế là Thành Hàn Bân bế bé lên trên phòng mình, nhờ Tiểu Vân chuẩn bị đồ sẵn cho Chương Hạo để trong phòng mình rồi bế bé vào trong phòng cùng tắm với bé. Chương Hạo rất vui vẻ khi được Thành Hàn Bân chăm sóc, hình như mỗi lần ở cạnh anh bé đều vui vẻ hơn thì phải.

Thành Hàn Bân trước giờ không có hứng thú gì đặc biệt khác ngoài chuyện học của mình, nhưng bây giờ thì khác rồi, mỗi ngày anh đều mong có thể về nhà thật sớm để có nhiều thời gian hơn để ở cạnh đứa nhỏ này. Kể từ ngày Chương Hạo xuất hiện, cuộc sống bình dị của Thành Hàn Bân dường như được điểm tô thêm rất nhiều màu sắc.

Chương Hạo tưởng chừng sẽ lớn lên trong cuộc sống thiếu tình thương ở cô nhi viện nhưng thật may mắn vì Thành gia ngày hôm đó đã thu nhận cậu. Chương Hạo được nuôi dưỡng lớn lên trong tình thương của ông bà Thành và đặc biệt là vòng tay ấm áp của Thành Hàn Bân luôn sẵn sàng che chở cho cậu, gặp được gia đình yêu thương mình như thế thật tốt biết mấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com