Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
🌹Tittle : Nhật kí xuyên không của tiểu mỹ thụ vô cảm🌹Thể loại : Boylove, nhất thụ đa công, xuyên không, đồng nhân nhiều anime, có ngược có sủng, hệ thống, xuyên nhanh,... 🌹Tác giả : El_Maxline🌹Tình trạng : Hoàn🪶Bìa by : @chaoropoo (Chảo) | @PB_Team🌹Văn án:Hayashi Michio được tạo ra với mục đích 'xuyên không'. Cậu được điều khiển bằng thứ hệ thống máy móc. Cậu được đưa xuyên qua nhiều anime để làm nhiệm vụ, và sau đó sẽ rời khỏi thế giới đó. Cứ thế tiếp diễn tiếp diễn... Michio được ban cho sắc đẹp rực sáng nhưng cậu rất ít khi cười, mặt lúc nào cũng một vẻ vô cảm không quan tâm sự đời. Dù bị Hệ Thống điều khiến nhưng Michio cũng là con người , có cảm xúc và hành động được tùy muốn. Liệu tiểu mỹ thụ vô cảm này sẽ làm gì trong những thế giới ấy? rồi lại rời khỏi để bỏ lại biết bao nam nhân yêu thương mình? tất cả sẽ có trong truyện.. | CẢNH BÁO : NHÂN VẬT OOC |❗❗❌❌KHÔNG ĐƯỢC MANG TÁC PHẨM ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ. TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI ACC WATTPAD El_Maxline…
Hán việt: Nhuyễn HươngTác giả: Tô Mã LệĐộ dài: 77 chươngThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Niên hạ, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, Trâu già gặm cỏ non (9t), 1v1 , Phi song khiết 🌂Cp : Liêu Thuân - Trần HươngConvert: Vespertine và Chin Chin (Web hồng)Cảm ơn bạn Chin Chin đã cho phép mình sử dụng bản convert, moah moah :3Chìm vào giấc mộng: 24/04/2022Tỉnh dậy: 19/06/2022==.==Editor: Hay Mộng Mơ Nguồn ảnh bìa: Pinterest==.==Truyện chỉ đăng trên WATTPAD!Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả!P/s: Lần đầu edit nên nhiều chỗ sai sót, không rõ về nghĩa lúc đọc cv, xin độc giả nhẹ tay :3…
Bằng một cách nào đó, một người lãnh đạm và một người táo bạo khi sinh ra đã là của nhau. Hãy xem họ đối mặt với việc này như thế nào nhé!Spoil nhẹ : đương nhiên là HECouple : Lalisa Manoban x Park ChaeyoungTác giả gốc : Lục Manh TinhNguồn mình đọc : rachel_sone21…
Bạn đang đọc truyện Vương Phi Trắng Nõn Tác giả: Tình Đình Phi Lai Dịch : Cứ điểm mèo hoang Thể loại: ngôn tình sắc, trọng sinh, xuyên không Nội dung truyện online:Không được ăn ta đâu .... Ta không phải là món điểm tâm ... không được ăn ta mà". Dưới ánh trăng sáng ngời, có hai người đang "thẳng thắn thành khẩn đối diện nhau", Nguyễn Miên Miên sắc mặt ửng đỏ, nhìn sắc đẹp trời xinh ở trước mắt, nam nhân này xinh đẹp tới cực hạn, nuốt nuốt nước miếng. Thầm tự nhủ với lòng "Nếu để bị ăn một lần, chắc chắn sẽ đòi hưởng thụ thêm ..." Điện hạ hứng thú dạt dào, cúi đầu cười nhếch mép, dùng chiếc miệng gian tà bịt chặt miệng nàng lại. Ngón tay thon dài lướt trên làn da mềm mại của nàng. Hô hấp của nàng như bị tắc nghẽn, toàn thân tê dại, thanh âm bắt đầu run rẩy "Không được đâu, bị ăn sẽ có em bé mất...".…