six;
"tell me what love is, tell me what love is and love me is what you tell..."
binz lặp đi lặp lại đoạn lyrics hắn vừa nghĩ ra với cây guitar cũ trên tay. nguồn cảm hứng đến bất chợt, hắn không như mọi lần viết xuống quyển nháp của mình để chỉnh sửa câu từ mà cứ vu vơ hát, hát ra những lời du dương với một tâm trạng rối bời. binz tìm thấy cây guitar mà không biết hắn cất ở đây từ lúc nào, một cây đàn hai hợp âm, một người say tình, một người say ngủ.
hắn như chiếc radio cũ trầm ấm hơi khàn khàn, replay liên tục bản nháp ấy, điệu ballad thấm vào mành cửa hoà cùng giọt nắng vương trên góc mặt. binz ngồi bên cửa sổ ôm đàn và hát, đã lâu rồi hắn không có một giây phút bình yên như vậy, trước đây chỉ có một binz chạy theo công việc, chạy theo xu hướng, mà lúc này đây lại chỉ còn một lê nguyễn trung đan vu vơ đem lời hát thả vào nắng.
"bài hát cho chung kết hai đó hả?" karik đã thức dậy từ bao giờ và cố gắng nói bằng cái cổ họng đau nhức của mình.
"anh làm em tỉnh dậy hả? ôi, phải rồi, xin lỗi em nha, em đang ốm mà, anh vô ý quá!" binz bỏ cây đàn xuống, đặt nó dựa vào tường rồi đi tới bên cạnh giường kiểm tra nhiệt độ cơ thể karik. "em ổn hơn chưa?"
"chưa, đau đầu lắm, nhưng mà nghe tiếng đàn là khỏi liền này!" karik cười.
binz cốc nhẹ vào trán anh, cười ngượng ngùng khi bất chợt bị "thả thính" như thế. "vẫn sốt cao quá nè mà còn ở đó trêu người khác được hả? ốm thật hay ốm đùa vậy?"
"ủa tui ốm thiệt chứ bộ!"
"rồi, biết rồi, ông tướng ạ! thôi, ngủ tiếp đi, vẫn sớm lắm."
binz kéo chăn lại hẳn hoi cho karik rồi cầm cây guitar và laptop ra ngoài. hắn treo đàn lên giá, mở laptop ra gõ lại đoạn lyrics lúc đó. hắn nhìn chăm chăm vào màn hình, lời lẽ, câu cú chẳng có gì bất hợp lí cả, hắn tự cảm thấy quái gở khi cảm hứng đến bất chợt và mượt như thế, vả lại nó còn đến từ... không biết nữa, từ cái quái gì đó khá kì quặc và hình như hắn cũng không muốn biết, hoặc là không có can đảm để biết.
không, can đảm cái quái gì chứ?
binz thử viết tiếp nhưng có vẻ cái cảm hứng ấy đã chạy đi đâu mất, hắn lại ngồi vò đầu cho đến khi cảm thấy quá chán nản và rồi vẫn cầm điện thoại lên nghịch. một buổi sáng hôm nay với hắn sao dài thế, cảm giác như khi đi quay thì chớp mắt đã đến trưa, còn bây giờ hắn chỉ quanh ra quanh vào với bản nháp dở và việc kiểm tra nhiệt độ cho karik mãi chẳng hết buổi sáng. binz đóng laptop, thay đồ cũ đã được giặt và sấy khô. hắn sẽ đi xuống siêu thị gần đây mua đồ cho bữa trưa, và sẽ đi loanh quanh trong đó giết thời gian, còn hơn là ngồi ở nhà nhàm chán như thế này.
trung tâm thương mại gần đó vào tầm sáng muộn giữa tuần như vậy không có mấy người, hắn không vội đi mua đồ mà tạt qua khu trò chơi trên tầng. binz đổi tiền lấy xu chơi game, bắt đầu đốt tiền vào trò bắn súng mà hắn hay chơi. hắn từng đến đây với karik một lần, một ngày đi chơi mảnh, và lúc đó hắn với karik đã tiêu không biết bao nhiêu xu cho cái máy chơi game quái gở này. hai người với hai khẩu súng giả nặng trĩu trên tay và bắn quái, chơi đi chơi lại vẫn không thắng nổi, và đương nhiên bây giờ binz chơi một mình cũng thế, vẫn không hạ gục được con quái vật gớm ghiếc trong màn hình kia, chỉ là có vẻ như chơi hai người thì vui hơn nhiều. một mình hắn không tiêu tốn xu lắm đâu, chóng chán lắm.
binz mất hết hứng thú khi cứ thua liên tục ở một đoạn, hắn không chơi nữa, dùng số xu còn lại đi gắp gấu bông, cái trò mà hắn cho là nhảm nhí nhất cái khu trò chơi này, bởi vì hắn rất "hợp vía" cái máy gắp này, hầu như lần nào cũng gắp được gấu bự hết. hắn còn khoảng mười lăm xu đổi được năm lượt gắp. trúng ba, được hẳn hai con monobee to tướng và một con ngựa unicorn màu trắng. hắn cầm phiếu thưởng trong tay đi đến quầy quy đổi tiền để lấy quà trong sự ngưỡng mộ của thằng nhóc trẻ con đang đứng đó. binz lấy một con đưa cho nó khi nhận ra rằng thằng nhóc sắp chảy nước dãi đến nơi vì con monobee to nửa mét kia.
"cho nhóc một con nhé? chú cầm về không nổi!"
"thật hả chú? à! thôi, con không dám lấy đâu!" nhóc con gần như chuẩn bị nhảy cẫng lên sung dướng nhưng sau đó lại ỉu xìu.
"sao vậy?"
"mẹ con dặn là không được nhận đồ của người lạ! chú muốn bắt cóc con hả?"
binz phì cười trước sự đáng yêu của thằng nhóc, hắn để túi gấu bông to bự xuống đất và xoa đầu nó, "không, chú không thèm bắt cóc nhóc đâu, cho nhóc đó!" rồi hắn vác hai con còn lại đi. thằng nhóc ngơ ngác nhìn con monobee màu vàng được bọc trong túi, rồi nó lại nhìn binz đang chuẩn bị đi xuống cầu thang máy, nó cứ lấm lét nhìn trộm, đến khi không thấy bóng dáng hắn nữa mới lôi bọc gấu bông to hơn người nó chạy đi.
bảo vệ trước khu mua sắm không cho hắn đem bọc gấu bông vào nên hắn đã gửi nhờ cậu ta để ở ngoài. hắn đi vào trong mua một vài nguyên liệu nấu ăn và sữa. binz thanh toán bằng thẻ cá nhân của mình khi nhận ra hắn đã tiêu hết tiền mặt cho khu vui chơi kia, đúng hơn là cho cái máy bắn súng "rởm". hắn trở về nhà và cảm thấy mình tiêu xài quá hoang phí, nhưng trên đường trở về hắn vẫn ghé vào một shop đồ vintage nam để mua hai bộ đồ, một bộ cho hắn và một bộ cho karik, mặc dù đồ cũ của hai người đã được giặt và có thể mặc lại bất cứ lúc nào, thậm chí hắn còn đang mặc trên người bộ đồ đó.
binz ôm khá nhiều đồ đi vào thang máy. một người phụ nữ trung niên lấm lét cười khi trông thấy một anh chàng đẹp trai với túi đồ vừa đi chợ trên tay và một bên cầm gấu bông. chắc hẳn bà ấy đã cho rằng hắn đang cưng chiều bạn gái của mình hết mực khi đi chợ giúp nàng và mang cả quà về nữa. cửa thang máy đóng lại, hắn tính đặt bớt đồ xuống để nhấn nút, nhưng người phụ nữ kia đã hỏi hắn có cần nhấn hộ không và hắn nói cảm ơn với bà ấy rồi nói số tầng. thang máy đi lên một cách khá chậm, người phụ nữ có vẻ không nhịn được tò mò nên đã lên tiếng: "chàng trai, cậu đi đâu mà sao mang nhiều đồ vậy? đến nhà bạn gái hả?"
binz nhìn xuống đống đồ chiếm hơn một nửa diện tích cái thang máy và cười, "ồ không phải đâu ạ. đó là nhà cháu, và không phải cho bạn gái đâu ạ. một người bạn thôi."
"ôi chao, có thật không thế? nghe cái câu "một người bạn thôi" của cậu kìa. thanh niên bây giờ rụt rè ha, không đứa nào dám nhận có người yêu hết, con trai bác cũng vậy. nhưng mà cứ nhắc đến "người bạn" đó là y như rằng khác hẳn."
"đó là người bạn của cháu thật mà, không phải người yêu gì đâu ạ!"
"ồ bác không tin đâu nhé, cậu cười tít mắt lên khi nói chuyện về người bạn của cậu kìa, trong khi cậu có vẻ khá nghiêm túc ấy."
"thật sao ạ? ôi, chắc do cháu và cậu ấy rất thân thiết ấy. còn bạn gái cháu là người khác cơ." người phụ nữ ấy đúng, hắn cứ cười tít hết cả mắt vào kìa.
"ôi! vậy sao? vậy là trực giác phụ nữ hôm nay của bác có vấn đề rồi!" người phụ nữ thở dài. "đến tầng của cháu rồi kìa, mà cho bác xin lỗi vì đã nhiều chuyện nhé!"
"ồ không sao đâu ạ, chào bác!" binz cười chào tạm biệt rồi đi ra khỏi thang máy.
"chào cháu!"
người phụ nữ thở dài khi cửa thang máy đóng lại, bà thì thầm: "quái lạ, trực giác và kinh nghiệm nhiều chuyện của mình bén lắm mà? ôi! lại cái tật nhiều chuyện rồi! mà kể ra cũng tiếc, thanh niên gì mà đẹp trai lễ phép lại còn cười duyên, giá mà con bé nhà mình cũng kiếm được người yêu thế này!"
binz đánh thức karik dậy sau khi làm xong bữa trưa, nhưng anh không chịu dậy, karik kéo tay binz đang sờ vào cổ mình để kiểm tra nhiệt độ ra, không biết là cái thói quen từ đâu ra, kiểm nha nhiệt độ cứ sờ vào cần cổ thôi. anh trùm chăn lại, lười biếng nói: "thui, cứ ăn rồi lại ngủ, rồi lại dậy ăn, mập chết tui, không ăn đâu!"
"ơ kìa? cậu đang ốm đó, dậy nhanh, ăn rồi uống thuốc, người cậu vẫn nóng lắm. không dậy anh đánh cậu đó!"
"ỏ thui, tui mệt lắm á! để tui ngủ coi, bộ mấy người không thương tui hả? tui xỉu nè!"
binz cười bất lực trước cái kiểu mè nheo chảy nước này của karik, trong khi anh vẫn tiếp tục quằn quại trong chăn với cái đầu quay cuồng của mình, hắn vỗ vào lưng anh, giả vờ chỉ trích: "suốt ngày chỉ biết nhõng nhẽo thôi! giờ có dậy không thì bảo?"
"dậy thì dậy! ghét ghê á!" karik vùng vằng hất chăn ra, chạy ra ngồi vào bàn ăn.
binz lắc đầu thở dài, "rốt cuộc thằng nào hôm qua say rượu thất tình vậy?"
"nói xấu tui cái gì đó? đừng tưởng tui không nghe thấy nha!" karik ở bên ngoài gào lên.
"ai dám nói xấu gì cậu đâu, cậu to bằng ông giời rồi!"
"coi chừng đó nha!"
binz nhún vai ra vẻ vô tội, hắn nấu cháo thịt bằm cho karik và chuẩn bị cho mình món beefsteak với rau salad, binz đem bày đồ ăn lên bàn rồi thu dọn qua loa bếp nấu nướng. karik lại gào lên khi thấy đồ ăn trưa của mình: "ủa? tui ốm mà bạc đãi tui vậy? cả ngày ăn cháo không à!"
"ốm thì phải ăn cháo!"
"đổi đi, tui muốn ăn beefsteak!"
"không! khỏi ốm thì cho ăn, bây giờ phải ăn cháo mới khỏi ốm được!"
binz nhét mấy cái tô và chảo vào máy rửa bát trong khi karik thì không tình nguyện lắm ăn cháo của mình. ăn được một hai muỗng thì lại bắt đầu ngồi nghịch, anh cứ đòi thế thôi, chứ đưa cho beefsteak anh cũng không ăn được, miệng đắng ngắt, bây giờ chỉ muốn lăn ra mà ngủ thôi.
binz ép anh ăn thêm một tí nữa nhưng karik thì cứ gật gù mệt mỏi, cứ như sắp úp mặt vào bát cháo đến nơi. binz đành lấy sữa hắn đã hâm nóng đưa cho anh, rồi bóc sẵn thuốc để trên cái đĩa nhỏ. "ổn không? thôi ráng uống nốt sữa rồi uống thuốc đi. cứ ngủ miết mà không chịu ăn uống gì cũng không khỏi được đâu."
karik hút vội hộp sữa, uống thuốc rồi lại lảo đảo đi vào phòng. karik đắp chăn lên khi cái máy lạnh cứ phả gió vào người anh, trong khi bên ngoài là cái thời tiết như muốn thiêu đốt tất cả mọi thứ của sài gòn. karik trở mình, cả người mệt mỏi nhưng anh không ngủ nữa, karik đã có một giấc ngủ quá dài từ đêm qua đến tận bây giờ, nghệ sĩ như anh đã quen với những khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi. karik cầm lấy điện thoại kiểm tra lịch trình của ngày hôm nay, và nó khiến anh cảm thấy đau đầu gấp đôi khi nhận ra rằng sau hôm nay anh sẽ phải bù lịch đến điên mất.
binz cũng đã xử lí xong bữa ăn của mình. hắn chỉ ngồi lướt newsfeed giết thời gian và bắt gặp chấm tròn màu xanh lá cây ở tài khoản cá nhân của karik. hắn bực mình đi vào phòng, túm lấy cái điện thoại trên tay karik, tắt nguồn và để lại trên bàn. hắn biết mình đang cư xử khá là thô lỗ, nhưng karik đang rất mệt, chơi điện thoại sẽ khiến anh càng đau đầu hơn. "không được chơi điện thoại, cậu liệu mà nghỉ ngơi đi!"
"nhưng em không ngủ nổi nữa đâu, mặc dù mệt thật." karik ỉu xìu.
"em có thể đọc sách, sẽ tốt hơn việc cầm điện thoại và chơi đấy! nó cũng sẽ giúp em dễ ngủ hơn nữa!"
binz đi lấy một vài quyển sách trên kệ mà vốn chỉ để trưng bày, hắn đi ngang qua bọc gấu bông, tiện tay cầm một con mang vào phòng. binz thả gấu bông lên giường và đặt mấy cuốn sách hơi bụi bặm trên bàn.
"ủa, cái gì vậy?"
"lụm được ngoài đường đấy, cho cậu, ôm đi cho dễ ngủ, cậu có cái tật muốn ngủ là phải ôm cái gì đó mới thoải mái mà đúng không?"
"ủa, biết luôn hả? được vậy? cảm ơn nha!" karik thích thú, vậy là không phải ôm cái gối nữa rồi.
"ừ, đọc sách giải trí đi, không thì ngủ đi. anh ngồi đây canh cậu! đừng có mà để bệnh nặng hơn nữa!"
binz ngồi trên ghế ở góc phòng, cũng lấy một cuốn sách kinh doanh để đọc, karik nằm trên giường ôm gấu bông, anh chưa kịp ngủ, binz đã ngủ gục trên ghế từ bao giờ. karik nằm nghiêng người nhìn binz, cảm thấy có cái gì đó rất kì quặc!
28122020;
ji.
———————
chúc mừng năm mớiiiii
xin lỗi vì cái sự nhây lười này🥺 tại vì tui dạo này mắc thi á, bù đầu với toán lí hoá luôn .
à một phần là vì đào quả hố mới nữa =))) điên mất thuii
pr xí nè, tui lấy cảm hứng từ pubg, đừng ai vì không chơi game mà không ủng hộ tui nha, khók ớ🥺

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com