Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4



04

Vào đêm Tiêu Chiến kiểu gì cũng không ngủ được, lăn qua lộn lại đầu vẫn còn rất tỉnh táo, sinh vô khả luyến (4) nhìn trần nhà, cảm thấy mỗi tế bào thần kinh trong cơ thể đều ở trạng thái kích động mà kêu gào: "Không muốn ngủ".

Đều do ly hồng trà chết tiệt!.

Tiêu Chiến hung tợn cắn chặt răng, đem gấu bông bên cạnh kéo đến trước mặt, coi nó như Vương Nhất Bác, dùng cả hai tay vặn xoắn cấu xé trên cổ bé gấu: "Tôi mất ngủ rồi nè! Cậu cũng đừng mơ tưởng đến chuyện đi ngủ".

Mãi cho đến sau nửa đêm, Tiêu Chiến vẫn chưa ngủ được, mí mắt díu chặt rồi, nhưng thể xác và tinh thần vẫn còn kích động như cũ. Thế nên anh dứt khoát ngồi dậy thuyết trình thử trên ppt sẽ được chiếu ngày hôm sau, coi như một cách để tự thôi miên bản thân luôn.

Cũng may thời điểm chuẩn bị xong bốn giờ rốt cuộc chịu không nổi nữa, Tiêu Chiến nhắm mắt tiện tay đem laptop ném sang một bên liền nằm xuống tiến vào mộng đẹp.


Buổi sáng thức dậy Tiêu Chiến nhìn mình trong gương, sắc mặt tái nhợt vô sắc, quầng mắt một mảng xanh đen, nhìn như thế nào cũng thấy phờ phạc, vẻ thiếu sinh khí như bị quỷ hút cạn linh hồn.

Tiêu Chiến chòng chọc đối diện gương mặt mình, trái xem phải nhìn, bĩu bĩu môi: "Mình bị xấu ồi". "Thiệt xấu quá đi a".

Phát cáu mà tùy tiện vò loạn mái đầu ngớ ngẩn của mình, vốn cũng không rối lắm, lại bị anh vò một hồi, nháy mắt đã loạn thành cái chuồng gà.

Buồn ngủ thì buồn ngủ, nhưng thân là trâu bò của xã hội, vẫn phải đi làm kiếm tiền nuôi sống bản thân.


Vẫn như cũ vừa ngay trước giờ làm việc đến cổng công ty, thời điểm mua bữa sáng cố ý không mua sữa đậu nành, chỉ lấy một cái bánh bao nhân chay.


Chín giờ, cuộc họp chính thức bắt đầu.

Nội dung chính của cuộc họp này là trình bày về thiết kế bao bì sản phẩm mới, cho nên theo tiến trình cuộc họp, phần của Tiêu Chiến là nội dung được sắp xếp ở phần trình bày thứ hai, tức là sau khi Vương Nhất Bác nói xong.

Tiêu Chiến ăn xong bữa sáng trước mắt tinh thần đã sảng khoái hơn nhiều, có điều trước giờ anh không thích nghe loại hội họp không chút thú vị này lắm, nâng má nhìn như đang rất chăm chú lắng nghe, nhưng thật ra đã sớm mất tập trung rồi.

Đôi mắt to tròn đảo quanh, nhàm chán mà trái nhìn phải xem quan sát mọi thứ xung quanh.

Có thể là một bộ vị nào đó của Vương Nhất Bác quá mức làm người khác chú ý, Tiêu Chiến dạo một vòng cuối cùng tầm mắt thế mà rơi trên đũng quần cậu.

Tiêu Chiến thoáng cụp mí mắt, vô thức cắn đầu bút trộm liếc nhìn, tuy rằng trong lúc tình cờ nhìn thấy được một lần, nhưng vẫn muốn nói,

Thật là lớn quá đi a.

Lúc này trong đầu người nào đó tất cả đều là phế phẩm màu vàng, là khi suýt chút nữa tưởng tượng ra một số đồ vật sống động mang hương sắc, người bên cạnh vỗ vỗ lên cánh tay anh:

"Tiêu tổng giám, Vương tổng gọi anh kìa".

"A? Cái gì?". Tiêu Chiến thân cẩu run lên, thần hồn nhanh chóng quay trở lại, phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn anh, trong mắt đều là ý cười.

Mặt lại không chịu nổi mà đỏ lên, vành tai cũng dần phát nhiệt.

Hay là bây giờ tìm một cái lỗ trên mặt đất mà chui xuống luôn cho rồi.

"Tiêu tổng giám". Vương Nhất Bác hai tay chống trên bàn, thản nhiên gọi anh.

"Đây!" Tiêu Chiến lần này phản ứng đặc biệt nhanh, thậm chí còn giống như một bạn nhỏ mà giơ tay lên. Thời điểm không cẩn thận đối mặt với Vương Nhất Bác, anh nhất thời chột dạ mà dời tầm mắt.

"Anh đã chuẩn bị xong chưa?".

"Chuẩn bị xong rồi".

"Vậy chúng ta có thể chuyển sang phần tiếp theo rồi".

Phần tiếp theo chính là bài thuyết trình của Tiêu Chiến về ý tưởng và kế hoạch thực hiện đối với thiết kế bao bì sản phẩm mới, bởi vì ppt là anh tự mình làm, nên trình bày đến rất tinh tường linh hoạt lại tràn đầy năng lượng.

Ở giữa có một đoạn có thể là do Vương Nhất Bác không quá hài lòng với phần thiết kế bên trong, Tiêu Chiến có thể nhìn thấy cậu hơi nhíu mày.

Trong lòng lộp bộp một cái, xong rồi xong rồi.

Vương Nhất Bác cũng không ngắt lời anh, chỉ là sau khi dùng bút ghi chú lại những phần phải cải thiện, liền tiếp tục ngẩng đầu xem Tiêu Chiến nói về những nội dung tiếp theo.

Thuyết trình thêm khoảng mười phút nữa cuối cùng cũng kết thúc, Tiêu Chiến có chút bơ phờ trở về chỗ ngồi của mình. Một mặt sức cùng lực kiệt, một mặt suy đoán có khả năng cao phải ở lại nói chuyện trực tiếp với Vương Nhất Bác rồi.

Anh không muốn, có thể trốn không?.

Phần sau của cuộc họp Tiêu Chiến hết thảy đều không nghe, như cũ ngẩn người đờ đẫn.


Khi Vương Nhất Bác tuyên bố toàn cuộc họp kết thúc, Tiêu Chiến nhanh chóng gấp quyển sổ ghi chép bị anh vẽ đến loạn thất bất tao lại, đứng dậy cất bước chân liền muốn chạy.

Kết quả còn chưa đi được một bước, phía sau đã vang lên thanh âm của Vương Nhất Bác:

"Tiêu Chiến, anh ở lại một chút. Thiết kế bao bì sản phẩm mới còn có chỗ thiếu sót".

Tiêu Chiến ngượng ngùng xoay người lại, lần nữa ngồi về vị trí, một bộ sinh vô khả luyến mềm mại nằm nhoài lên trên bàn.

Nhưng Vương Nhất Bác đi đến ngồi xuống bên cạnh anh, anh cả người lại nhanh chóng bật dậy.

Vương Nhất Bác cười: "Đừng căng thẳng, chúng ta như tán gẫu bình thường thảo luận một chút là được".

Tiêu Chiến gật gật đầu: "Ừm được". Một chút cũng không được.

Anh không phải là sợ, anh chỉ là xấu hổ thôi.

Vương Nhất Bác ngồi cách anh rất gần, lúc nói chuyện từng hơi thở nóng ẩm ấm áp lần lượt phả vào tai phải của Tiêu Chiến, có chút tê dại.

Tiêu Chiến chỉ dám cúi đầu nghe cậu nói chuyện, tùy thời gật gật đầu tán thành cách nói của Vương Nhất Bác. Nhưng thanh tuyến quá mức dịu dàng dễ nghe giống như một liều thuốc ngủ làm cho anh chỉ muốn ngủ, nghe rồi lại nghe tầm nhìn và suy nghĩ liền bắt đầu trở nên mơ hồ ...

Vương Nhất Bác còn chưa nói xong, thì nhìn thấy Tiêu Chiến đã nhắm mắt ngủ mất rồi, đầu gục gặc, xem ra chắc cũng sắp đập xuống bàn rồi.

Tiếng hít thở của đối phương một lên một xuống chậm rãi đều đặn, tựa như đã ngủ rất lâu rồi. Vương Nhất Bác rất vừa ý mà quan sát một phen, ngoại trừ quầng thâm dưới mắt hơi phá hoại mỹ cảm, còn lại đều không chê vào đâu được.

Tiêu Chiến không biết đã mơ thấy gì, chẹp miệng một cái, ưm một tiếng, nhìn thấy cảnh này Vương Nhất Bác không nhịn được cười lên, cầm lấy bút gõ nhẹ lên đầu anh:

"Dậy đi nào".

Tiêu Chiến còn chưa ăn được món điểm tâm ngon lành trong mộng, đột nhiên bị người khác gọi đi nói không được mua, trong lòng nổi lên một trận cuồng phong, hướng về phía đối phương phát quạo: "Làm gì a!".

Lời nói bật ra trong vô thức của anh mang theo phẫn nộ không chỉ làm cho trái tim của Vương Nhất Bác run rẩy một nhịp, đồng thời cũng làm cho bản thân Tiêu Chiến tỉnh luôn trở lại.

Sau khi hậu tri hậu giác nhận ra mình đã nói vớ vẩn cái gì trong mơ, Tiêu Chiến giờ đây cảm thấy anh có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

Anh vội vã nhân trước khi Vương Nhất Bác mở miệng nói chuyện lắp ba lắp bắp giải thích:

"Vương tổng, tôi không có cố ý hét lên với cậu, cậu đừng để trong lòng nha, tôi. . . tôi chỉ là nằm mơ nói mớ, cậu phải tin tôi!".

Vương Nhất Bác thấy anh một mặt lo lắng sợ hãi, bỗng nhiên nổi lên tâm tư trêu ghẹo: "Anh ngủ gật?".

Trong lòng đột nhiên cảm thấy như vết chỉ khâu bị bong ra, nứt toang làm cho Tiêu Chiến đau đến vỡ òa. Cái gì? Lẽ nào cậu ấy vừa rồi không phát hiện ra mình ngủ gật sao?.

Đệt! Sơ ý rồi!.

Tiêu Chiến không còn cách nào khác, đành ngoan ngoãn gật đầu nhận sai: "Ừ, hôm qua bị mất ngủ". Bằng không anh sẽ không ngủ gật như thế này đâu.

Vương Nhất Bác nghe xong cũng gật gật đầu: "Nhìn ra được".

Đang lúc Tiêu Chiến xấu hổ đến không biết nói gì, khi anh chỉ dám vuốt vuốt mớ tóc lòa xòa trước trán, Vương Nhất Bác lại đến một câu:

"Nhưng không nghĩ tới khi anh nói mớ tính tình cũng rất cay".

tbc.

--------

(4) Sinh vô khả luyến (生无可恋 Shēng wú kě liàn): là ngôn ngữ mạng, chỉ cuộc sống đã không còn gì để luyến tiếc (baidu).

Nhìn hài quá phải đưa lên cho mọi người cùng xem.







Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com