Chương 11
Izuku co ro ở góc tường, toàn thân run lẩy bẩy, máu từ mũi miệng chảy xuống áo trắng giờ loang lổ đỏ. Cậu khóc nức nở, giọng thều thào van xin:
"Em... em xin lỗi... anh Katsuki... tha cho em... em không dám nữa..."
Nhưng ánh mắt Bakugou nhìn xuống cậu không còn là giận dữ đơn thuần nữa.
Đồng tử hắn giãn ra, đỏ rực như máu, hơi thở nặng nề hơn, không chỉ vì rượu và thuốc. Ở quán bar tối nay, hắn đã nứng điên dại rượu mạnh, bột trắng, cô gái kia quấn lấy hắn suốt cả buổi. Hắn định mang cô ta về để xả, để đâm cho đã cái dục vọng đang cháy âm ỉ trong bụng.
Giờ cô ta đi rồi.
Còn lại thằng nhóc nhỏ con đang khóc lóc dưới chân hắn, mặt đỏ bầm, mắt long lanh nước mắt, môi run rẩy cầu xin.
Và Bakugou thấy mình... càng nứng hơn.
Hắn cười khẩy, tiếng cười khàn khàn méo mó. Bước tới, bàn tay gân guốc đầy máu túm chặt mái tóc xanh của Izuku, kéo mạnh cậu ra giữa phòng.
"A... đau...!" Izuku hét lên, tay chân quơ quạng cố bám sàn.
Bakugou ném cậu lên chính chiếc sofa vừa bị cô gái kia làm bẩn. Izuku ngã sấp, mặt úp vào đệm, ho sặc sụa.
"Im mồm." Hắn gầm gừ, quỳ một chân lên sofa, tay kia lột phăng áo phông của Izuku. Vải rách toạc, lộ ra lưng trắng nhỏ con giờ đầy vết bầm tím từ trận đòn vừa rồi.
Izuku hoảng loạn quay người lại, hai tay che ngực, mắt mở to kinh hãi:
"Đừng... đừng mà anh! Em xin anh... không phải cái này...!"
Hắn không nghe. Tay túm cổ cậu dí sát xuống đệm, cú đấm tiếp theo giáng vào sườn làm Izuku co giật vì đau.
"Câm mồm mà nằm yên, không tao đánh chết mày luôn."
Izuku khóc thét, nhưng cú đấm thứ hai vào bụng khiến cậu chỉ còn rên rỉ, không chống cự nổi nữa. Cậu nằm im, toàn thân run rẩy, nước mắt tuôn như mưa.
Bakugou kéo quần cậu xuống, không mạnh bạo như cơn giận ban đầu mà chậm rãi, gần như tận hưởng sự sợ hãi của cậu. Hắn đẩy vào, khô khốc, không chuẩn bị.
Izuku hét lên một tiếng đau đớn xé lòng, cơ thể co giật. Máu chảy ra, thấm đỏ đệm sofa. Cậu khóc nức nở, tay bấu chặt gối, giọng đứt quãng:
"Đau... đau quá... dừng lại... xin anh..."
Nhưng mỗi tiếng cầu xin của cậu chỉ làm Bakugou đụ hăng hơn. Hắn nắm tóc kéo đầu cậu ngửa ra sau, miệng chửi không ngừng, giọng khàn đặc đầy dục vọng bệnh hoạn:
"Địt mẹ mày ngon vl... Khóc đi, khóc to lên tao thích... Mày bảo ghét tao? Giờ thì sao hả con đĩ nhỏ?"
Hắn ép cậu quay lại, túm tóc dí mặt cậu xuống háng mình.
"Mở mồm ra."
Izuku lắc đầu điên cuồng, miệng mím chặt, nước mắt giàn giụa.
Một cái tát nữa. Rồi một cú đấm vào bụng.
Izuku há miệng thở dốc trong đau đớn, và Bakugou lập tức đẩy vào, sâu đến cổ họng cậu.
Cậu nghẹn, ho sặc, nước mắt trào ra nhiều hơn, nhưng không dám kháng cự. Chỉ có thể nằm im, để hắn làm gì thì làm, miệng đầy vị mặn chát và mùi rượu thuốc lá.
Bakugou rên rỉ thỏa mãn, tay siết chặt tóc cậu, nhịp độ ngày càng nhanh.
Tiếng khóc của Izuku hòa lẫn với tiếng chửi thề tục tĩu của hắn, vang vọng trong căn nhà từng ấm áp giờ chỉ còn lại bóng tối và nỗi đau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com