Chap 17
Tới nơi, Lâm Y Khải xuống xe, bước về phía bãi cỏ.
Phía đối diện bãi cỏ là một con sông, tiếng nước chảy rào rào không dứt bên tai. Ánh tà dương màu vàng ấm áp bị dòng nước dưới đất và những đám mây trôi lơ lửng trên không trung chia cắt thành từng mảng, thứ duy nhất còn nguyên vẹn chỉ có vầng trăng khuyết vừa mới ló dạng ở cuối chân trời. Con sông này đã trở thành chiếc nôi của mặt trăng.
Anh lại đi về phía trước vài bước, lấy máy phim ra nhắm về phía con sông trước mặt.
Ngay lúc sắp nhấn nút chụp, Lâm Y Khải nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân. Quay ra sau thì thấy Mã Quần Diệu đang đi về phía mình.
Anh quay đầu trở lại, chụp một tấm ảnh dòng sông đang lấp lánh ánh vàng vụn vỡ, sau đó cúi đầu nhìn máy ảnh, nói: "Tôi vừa mới biết ở đây còn có một con sông đấy."
Mã Quần Diệu không nói gì, lặng lẽ nhìn về phía hoàng hôn trước mặt.
Vài giây sau, Lâm Y Khải mới chợt nhận ra khung cảnh lúc này rất giống với đêm họ từng tỏ tình năm xưa. Anh ngẩng đầu, nhìn góc nghiêng của Mã Quần Diệu, muốn nói gì đó nhưng lại không biết mở lời thế nào, đành giơ máy ảnh lên, hướng ống kính về phía vầng thái dương vẫn còn nguyên vẹn trên bầu trời.
Lần này anh không có đủ can đảm để chụp Mã Quần Diệu nữa.
Vì thời tiết quá lạnh, cỏ trên bãi cỏ trông không có mấy sức sống. Hàng liễu ven sông cũng uể oải rủ xuống những cành cây trơ trụi, những nhánh liễu mảnh mai đung đưa theo gió thoạt nhìn chẳng khác gì tuổi già ốm yếu.
Lâm Y Khải khẽ thở dài một hơi, sau đó hỏi: "Anh có vội về nhà không? Nếu không vội thì chúng ta qua bên kia ngồi một lát nhé?" Vừa nói anh vừa đi về phía chiếc ghế dài dưới một gốc liễu ven sông.
Mã Quần Diệu đáp: "Vội."
Tuy nói vậy nhưng hắn vẫn đi theo Lâm Y Khải.
Hai người cùng nhau ngồi xuống chiếc ghế dài bằng gỗ, Lâm Y Khải cất máy ảnh, đút hai tay vào túi áo nhìn con sông trước mặt.
Vài giây sau, anh đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, quay sang nhìn Mã Quần Diệu, nói: "Nếu bây giờ con sông này đóng băng ngay lập tức, những con cá đang hôn nhau sẽ phải đợi đến mùa xuân tan băng rồi mới có thể tách ra được. Anh nói xem, có khi nào chúng nó hôn lâu quá đến mức chán nhau luôn không?"
"..." Mã Quần Diệu hơi cạn lời, "Thế em đi hỏi chúng nó xem."
Lâm Y Khải lại nhìn ra sông, mấy giây sau lại hỏi: "Cá có biết hôn nhau thật không?"
"..." Mã Quần Diệu dở khóc dở cười, đưa tay lên sờ trán anh, "Để tôi sờ xem có phải em bị sốt đến mức đần thối rồi không."
Lâm Y Khải ngửa đầu ra sau tránh tay hắn: "Tôi không bị sốt."
Mã Quần Diệu giữ nguyên tư thế định sờ trán anh, im lặng nhìn anh hai giây, sau đó rụt tay về, quay đầu nhìn về phía hoàng hôn đã chạm tới đường chân trời, đáp: "Không biết."
Lâm Y Khải chớp mắt nhìn hắn, hình như Mã Quần Diệu đang không vui.
Anh đưa tay sờ lên chóp mũi đã lạnh cóng của mình, nói: "Chúng ta về thôi, lạnh quá."
Mã Quần Diệu khẽ ừ một tiếng, đứng dậy khỏi ghế trước.
Lâm Y Khải đi theo sau hắn, cúi đầu nhìn cái bóng của mình, phát hiện bóng của anh cứ bị Mã Quần Diệu giẫm lên. Anh lẳng lặng xích sang bên cạnh hai bước, cuối cùng đi song song cùng hắn.
Anh chợt nhớ ra điều gì đó, bèn hỏi: "Anh đến đây thật sự là để đưa thân chủ về nhà ư?"
"Chứ không thì sao?" Mã Quần Diệu không thèm nhìn anh, "Chẳng lẽ em nghĩ tôi cố tình tới đây để tình cờ gặp em à?"
"Dĩ nhiên tôi không có ý đó." Lâm Y Khải nhìn bóng của hai người đi cạnh nhau được ánh tà dương kéo dài trên mặt đất, nói tiếp: "Hôm qua anh nói là đến nhà thân chủ vừa hay đi ngang qua nhà tôi, nếu đối phương ở gần đây, anh phải đi đường vòng bao xa mới có thể "tiện đường" với nhà tôi?"
"..."
Bước chân của Mã Quần Diệu dần chậm lại, Lâm Y Khải cũng giảm tốc độ, quay đầu nhìn hắn.
Cuối cùng Mã Quần Diệu dừng lại hẳn, Lâm Y Khải cũng dừng theo.
Mã Quần Diệu có vẻ định lên tiếng, hắn đưa tay chỉ chỉ vào anh, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại buông tay xuống. Hắn đắn đo hồi lâu, sự tò mò của Lâm Y Khải đều bị treo lên hết cả, kết quả cuối cùng hắn chỉ nói một câu: "Em nghĩ nhiều rồi." Rồi xoay người bước đi.
Lâm Y Khải: ?
Anh đuổi theo hỏi: "Ý gì vậy hả? Tôi nói sự thật mà!"
Mã Quần Diệu sải bước đi về phía trước: "Tôi cũng đang nói sự thật."
"Không phải!" Lâm Y Khải phủ nhận, "Tôi đâu có nghĩ nhiều. Anh cũng có phải là não của tôi đâu mà biết tôi đang nghĩ gì? Anh là người hiểu luật rõ nhất, sao lại còn vu khống tôi hả?"
Mã Quần Diệu hờ hững "ừ" một tiếng, mở khóa xe rồi lên xe trước.
Hắn hoàn toàn không có ý định giải thích. Lâm Y Khải lên xe, thắt dây an toàn xong lại hỏi: "Vậy trong chiếc hộp rỗng kia vốn là cái gì?"
Mã Quần Diệu khởi động xe, nghe vậy bèn đáp: "Hộp nào, không biết."
Hắn xoay vô lăng, nhấn ga rời đi, Lâm Y Khải vẫn tiếp tục nói: "Chính là chiếc hộp màu tím nhạt trong hộp bánh kem anh làm cho tôi đó, được buộc bằng ruy băng màu trắng."
Mã Quần Diệu nhướng mày: "Nhớ rõ vậy cơ à?"
Lâm Y Khải vừa định mở miệng, Mã Quần Diệu đã nói tiếp: "Trí nhớ tốt đấy, nhưng tôi thật sự không biết." Ngừng một chút, hắn lại nói thêm một câu, "Tôi cũng không hề làm bánh kem cho em."
"..." Lâm Y Khải nhìn hắn, nói: "Tôi sắp giận rồi đấy."
"Ừ." Mã Quần Diệu đáp, "Không cần phải báo trước với tôi đâu."
"..."
Nói không lại. Hoàn toàn không nói lại được.
Lâm Y Khải quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì nữa.
Cũng không biết có phải Mã Quần Diệu cố tình đi rất chậm hay không, lúc hai người về lại vừa hay gặp phải giờ cao điểm buổi tối, đường tắc đến mức nước chảy không lọt. Nửa tiếng trôi qua, họ mới đi được chưa đến một trăm mét.
Trời càng lúc càng tối, một vài ngôi sao ẩn mình trong mây cũng đã xuất hiện.
Lâm Y Khải tựa đầu vào cửa kính xe nhìn những ngôi sao trên trời. Suốt cả quãng đường này anh không hề nói chuyện với Mã Quần Diệu, trong xe cũng không mở nhạc, hai người cứ thế im lặng đi suốt một chặng đường.
Nhưng họ đã sớm đạt đến cảnh giới dù im lặng với nhau cũng không cảm thấy khó xử rồi. Dù cho thân phận và mối quan hệ đã thay đổi, nhưng sự thấu hiểu ngầm đã được khắc sâu trong lòng, gần như sắp biến thành phản xạ có điều kiện này rất khó để xóa nhòa.
Từ nửa tiếng trước Lâm Y Khải đã bắt đầu buồn ngủ rồi, giờ đây dòng xe cộ khó khăn nhích từng chút một về phía trước, cũng không biết khi nào mới có thể về đến nhà.
Anh từ từ nhắm mắt lại, ngay khoảnh khắc cơn buồn ngủ sắp sửa cuốn lấy anh, một tiếng còi xe phía sau đột ngột vang lên. Lâm Y Khải bị dọa giật nảy người, mở choàng mắt ra.
Anh đưa tay lên đặt trên trái tim đang đập thình thịch, hít thở chậm lại để bình tĩnh sau cơn hoảng hốt.
Chiếc xe phía trước vừa mới nhích lên một chút đã lại dừng. Một tay Mã Quần Diệu vịn vô lăng, tay còn lại thì vươn về phía Lâm Y Khải, giống như trước đây mỗi khi anh bị dọa, hắn lại vỗ nhẹ lên đầu anh hai cái để trấn an.
"..." Lâm Y Khải im lặng quay sang nhìn hắn, Mã Quần Diệu rõ ràng cũng ngẩn ra.
Mãi đến lúc này hắn mới ý thức được vừa rồi mình đã làm gì. Mã Quần Diệu mất tự nhiên mà khẽ ho khan một tiếng, định nói gì đó để chữa ngượng, nhưng lại không nghĩ ra được lý do nào thích hợp.
Lâm Y Khải cũng chẳng nói gì, bầu không khí trong xe cuối cùng cũng lên men vài phần khó xử.
Trớ trêu thay, tình hình giao thông lại rất đông đúc, hai người cứ thế ở trong chiếc xe phảng phất sự khó xử mà nhích từng mét từng mét về phía trước.
Một tiếng sau, họ cuối cùng cũng ra khỏi đoạn đường kẹt xe nghiêm trọng nhất, tốc độ xe dần nhanh hơn, chút cơn buồn ngủ của Lâm Y Khải cũng đã biến mất không còn tăm hơi.
Anh nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, thấy bên đường có một quán ăn mà trước đây anh thường hay lui tới.
Mã Quần Diệu đưa anh về thẳng đến cổng khu chung cư. Lâm Y Khải tháo dây an toàn, quay đầu nhìn hắn, hỏi: "Có muốn lên nhà tôi ngồi một lát không?"
"Không." Mã Quần Diệu từ chối dứt khoát.
Lâm Y Khải không bỏ cuộc: "Hôm nay lẽ ra anh đã về nhà từ sớm rồi, là vì tôi nên mới lỡ cả buổi chiều, để tôi nấu cơm đãi anh coi như đền bù nhé?"
Mã Quần Diệu hừ cười một tiếng: "Cảm ơn, nhưng tôi còn chưa muốn chết."
"..."
Lâm Y Khải biện hộ cho tài nấu nướng của mình: "Không đâu, mấy năm nay tôi đã tiến bộ rồi... với lại trước kia ăn cơm tôi nấu xong anh cũng có phải vào viện lần nào đâu?"
"Đó là vì trước đây em hoàn toàn chưa từng nấu cơm." Mã Quần Diệu chống khuỷu tay lên vô lăng, chống cằm quay sang nhìn anh, hỏi: "Rốt cuộc em có xuống xe không?"
Lâm Y Khải hết cách, cuối cùng đành thú thật: "Tôi muốn ăn món ức bò hầm cà chua anh làm..."
"..." Mã Quần Diệu im lặng vài giây rồi bật cười: "Coi tôi là đầu bếp à?"
Lâm Y Khải xua xua tay, giải thích: "Hồi nãy đi ngang qua một quán ăn mà trước đây tôi thường ăn, món ức bò hầm cà chua của quán đó không ngon bằng anh làm... Tôi có thể trả tiền cho anh."
Nghe vậy, Mã Quần Diệu sững người một lát. Sau đó hắn cụp mắt che đi ý cười trong đáy mắt, quay đầu đi không nhìn Lâm Y Khải nữa, giọng điệu có vẻ ôn hòa hơn một chút: "Trả tiền thì chẳng phải lại càng giống đầu bếp hơn à."
Lâm Y Khải nhìn hắn hai giây, thấy hắn quả thật không có ý định đồng ý, lúc này mới đành nói: "Thôi được rồi, vậy tôi lên nhà trước đây."
Nói rồi anh đưa tay định mở cửa xe, nhưng trước đó, Mã Quần Diệu đã cố tình khóa cửa lại.
Lâm Y Khải quay đầu nhìn hắn, Mã Quần Diệu lại khởi động xe: "... Mua nguyên liệu ở đâu?"
Hai kẻ là người yêu cũ của nhau cứ thế cùng bước vào một siêu thị gần khu chung cư.
Mỗi người đẩy một chiếc xe đẩy, giả vờ như những người xa lạ đang đi mua đồ. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, họ vẫn nhớ rõ sở thích ăn uống của đối phương. Sau khi đi một vòng trong siêu thị, trong xe của Mã Quần Diệu đều là những món Lâm Y Khải thích ăn, còn trong xe của Lâm Y Khải thì... cũng đầy những món mà anh thích.
Mã Quần Diệu nhìn thấy những thứ anh để trong xe đẩy thì tức đến mức bật cười, mắng: "Đồ oắt con không có lương tâm."
Lâm Y Khải có hơi chột dạ, hiếm khi không phản pháo lại.
Anh sờ sờ mũi: "Vậy để tôi đi thêm một vòng nữa."
Nói rồi anh quay người định mua đồ ăn tiếp, nhưng Mã Quần Diệu đã kéo anh lại: "Mua nhiều thế này em có ăn hết không?"
Nghe vậy, Lâm Y Khải dừng bước, quay người lí nhí "ồ" một tiếng.
Quên mất Mã Quần Diệu chỉ ở lại nhà mình ăn một bữa thôi.
Lúc tính tiền, đồ của hai người đều được đặt chung một chỗ. Mỗi người xách một cái túi đi về phía cổng khu chung cư.
Chú bảo vệ ở cổng chính là người đã chặn Mã Quần Diệu lại vào dịp Giáng sinh. Thấy họ sóng vai cùng đi vào khu chung cư, chú ấy thân quen chào Lâm Y Khải một tiếng: "Dẫn bạn về nhà chơi à."
"..."
Lâm Y Khải có hơi khó xử, mỉm cười "dạ" một tiếng.
Mã Quần Diệu thì chẳng phản ứng gì, vẻ mặt cứ như thể đó là điều hiển nhiên, hắn bước thẳng về phía tòa nhà mà Lâm Y Khải ở theo trí nhớ của mình.
Lên đến nhà, Lâm Y Khải mở cửa vào trước rồi bật đèn, sau khi thay dép xong thì nhận lấy đồ trên tay Mã Quần Diệu mang vào bếp. Ra ngoài, anh lấy chiếc máy ảnh phim vẫn luôn để trong túi áo ra đặt lên bàn trà nhỏ, kéo khóa áo khoác xuống rồi tiện tay vứt lên sofa.
Anh ngồi xuống sofa, thở ra một hơi, nói: "Nghỉ một lát đi, cứ tự nhiên nha."
Mã Quần Diệu giữ một khoảng cách không xa không gần mà ngồi xuống bên cạnh Lâm Y Khải, mấy giây sau lại đứng dậy đi về phía cửa bếp.
Lâm Y Khải nằm dài trên ghế sofa, không nhúc nhích mà dõi mắt nhìn theo hắn bước vào bếp.
Chốc lát sau, trong bếp vang lên tiếng nước chảy ào ào, Lâm Y Khải hỏi: "Có cần tôi giúp không?"
Mã Quần Diệu ở trong bếp trả lời: "Nếu em muốn giúp thì đã dậy từ lâu rồi, đừng có làm mấy trò khách sáo màu mè này với tôi nữa được không?"
Bị bóc trúng mánh khóe, Lâm Y Khải cười hì hì một tiếng. Anh biết Mã Quần Diệu vốn không hề cần mình giúp đỡ, thế nên anh chỉnh lại chiếc gối tựa đầu dưới gáy, ung dung lấy điện thoại ra chơi game.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com