Tôi là PP, người ta bảo tôi là "mặt trời nhỏ". Nụ cười của tôi rạng rỡ, đủ xua tan mây mù trong mắt người đối diện. Mẹ tôi bảo tôi là "hy vọng", là "ánh sáng" duy nhất. Tôi đã sống như thế, trong ánh hào quang giả tạo, để làm vừa lòng tất cả người mọi.
Nhưng mấy ai biết, sau những danh xưng đẹp đẽ kia là những sự dày vò, tổn thương từ quá khứ mãi in sâu vào ký ức của tôi. Cười. Tôi cứ cười, để che đi nỗi sợ hãi chực chờ, che đi ý nghĩ ám ảnh về một lối thoát. Những dòng di chúc dở dang, nhàu nát, vẫn nằm im lìm dưới đáy tủ, như một thói quen không thể bỏ.
Tôi là đóa hướng dương. Đứng thẳng, nhưng không có nắng. Chỉ có đêm dài vô tận. Đến mức tôi đã quên mất cảm giác có ''ánh sáng'' là thế nào.
Cho đến một ngày, giữa mênh mông bóng tối tưởng chừng không lối thoát, một "tia sáng" bỗng lạc vào. Không chói chang, không rực rỡ, nhưng đủ để thắp lên một đốm lửa nhỏ xíu. Đủ để tôi biết, cuộc đời này, đôi khi, vẫn còn có "ngày mai"...
*LƯU Ý* Đây là truyện viết theo hướng hài ngọt nhé, không ngược nhiều đâu
Tác giả: Liễu Mãn PhaThể loại: hiện đại, vườn trường, đối ngoại bá khí đối thụ chân chó công X đối ngoại tối tăm cay nghiệt đối công bưu hãn thụ, hiện thực, chậm nhiệt văn, 1×1, HE.Nhân vật chính: Diêm Trừng x Kỉ TiễuSố chương: 146 chương + PN (CP phụ)…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Tên Truyện: Vợ Yêu Của Ông Trùm Mafia. (Hoàn)Nhân Vật Chính:Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi Văn Án:Anh ông trùm Mafia Tần Gia Uy, là một người đàn ông khét tiếng với vẻ lạnh lùng bá đạo, ngang tàn vô pháp vô thiên.Trong thế giới của anh, anh chính là Thượng Đế, anh chính là pháp luật.Trong mắt của anh mọi thứ chỉ cần anh thích, nó sẽ thuộc về anh.Người trong giang hồ khi nghe đến cái tên Tần Lão Đại, họ liền liên tưởng đến con sói xám, một mặt anh là biểu tượng của nam thần, một người lạnh lùng có sự dũng cảm, mưu mô đa kế.Mặt khác anh là tượng trưng của sự đen tối tội ác, của sự hung tợn và tàn nhẫn.Cô Đường Vịnh Hi con gái duy nhất của Đường Chấn Nam, tổng thống đương nhiệm của nước Mỹ.Một cô gái thông minh tuyệt đỉnh, cô sở hữu một nhan sắc trời ban.Nhưng thật kỳ lạ Đường Vịnh Hi không sợ trời không sợ đất, chỉ sợ duy nhất một mình Tần Gia Uy.Phải chăng ông trời đã an bài sự xuất hiện của Đường Vịnh Hi, sẽ khiến cho con sói xám hung hăng tàn bạo trở nên dịu dàng đáng yêu.Tác giả: Lan Hồ Điệp 134PS: xin các em đừng edit và chuyển ver truyện của chị. Cảm ơn các em ủng hộ chị.…
Bằng một cách nào đó, một người lãnh đạm và một người táo bạo khi sinh ra đã là của nhau. Hãy xem họ đối mặt với việc này như thế nào nhé!Spoil nhẹ : đương nhiên là HECouple : Lalisa Manoban x Park ChaeyoungTác giả gốc : Lục Manh TinhNguồn mình đọc : rachel_sone21…