Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

16. Bối rối

Ba tuần giải quyết mớ hỗn độn ấy dài như ba năm trôi qua vậy, những việc như làm thâu đêm đến 11-12h dường như là chuyện vô cùng quen thuộc với cả công ty , khi mọi người tưởng như không thể chịu đựng thêm được nữa thì tin vui bất ngờ xuất hiện. Bộ phận sản xuất thông báo rằng chất lượng sản phẩm đã đạt tiêu chuẩn, thậm chí còn vượt mong đợi.

Cả văn phòng như thở phào nhẹ nhõm. Một vài nhân viên thậm chí còn reo lên:

"Cuối cùng cũng xong rồi! Tớ chỉ muốn về nhà ngủ ngay lập tức thôi."

Billkin bước vào phòng họp, lần đầu tiên trong ba tuần qua, anh có vẻ thoải mái hơn:

"Cảm ơn vì sự cố gắng của mọi người. Sau khi lô hàng được giao, tất cả sẽ được nghỉ bù. Chúng ta đã vượt qua được thử thách lần này rồi."

Những tràng pháo tay vang lên, ai nấy đều vui mừng vì kết quả hoàn toàn xứng đáng với công sức mình bỏ ra suốt bấy lâu nay.

PP ngồi ở bàn, nhìn Billkin từ xa. Anh vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi. "Cuối cùng cũng xong rồi. Anh ta cũng có thể nghỉ ngơi một chút." PP nghĩ, lòng nhẹ bẫng.

Sáng thứ Bảy, PP thức dậy với cảm giác lạ lẫm. Cậu không hề vội vã như mọi khi, không phải lo lắng về deadline hay những báo cáo đang chờ xử lý. Hôm nay là ngày cậu được tháo bột sau ba tuần băng bó, và mặc dù cánh tay còn hơi đau, nhưng cảm giác sắp được "giải thoát" khỏi cái băng quấn cứng ngắc thật sự rất phấn khởi.

PP đứng trước gương, kéo chiếc áo sơ mi oversize lên người, mặc chiếc quần jean đơn giản và cảm nhận sự khác biệt với những bộ đồ chỉn chu cậu vẫn thường mặc ở công ty. Tóc cũng không vuốt như mọi khi, chỉ gội sấy nhẹ nhàng.

Cậu chuẩn bị xong xuôi, ăn sáng vội vàng, rồi định gọi taxi để tới bệnh viện. Nhưng khi bước ra khỏi cửa, cậu khựng lại. Trước mặt cậu là chiếc Porsche đen bóng quen thuộc, đỗ chình ình ngay trước cửa nhà.

Billkin đứng dựa vào xe, chăm chú xem điện thoại. Phong thái vẫn như mọi khi, nhưng khuôn mặt anh hôm nay lại trông có phần thư thái hơn, như thể đã lấy lại được một phần năng lượng sau ba tuần làm việc căng thẳng.

"Tôi đợi cậu nãy giờ. Lên xe đi" Billkin nói.

PP trừng mắt nhìn anh, không khỏi ngạc nhiên

"Hả? Anh làm cái quái gì ở đây vậy?"

Billkin không tỏ ra ngượng ngùng chút nào, chỉ nhún vai một cách thoải mái.

"Đưa cậu đi tháo bột"

PP nhìn anh với vẻ khó tin, một phần cảm thấy bực bội, một phần lại có chút bối rối.

"Cái gì? Sao anh biết tôi phải đi tháo bột?"

Billkin nhìn cậu, đôi mắt anh ấm áp hơn bình thường.

"Hôm đó cậu đi viện, lúc bác sĩ nói là sẽ tháo bột hôm nay, tôi hỏi lại lịch hẹn."

PP vẫn không thể tin được vào những gì đang nghe, nhưng rồi cũng không nói gì thêm. Cậu đi tới xe, vẫn trong sự khó hiểu nhưng lại không thể phủ nhận sự dễ chịu khi có ai đó quan tâm.

"Anh bám theo tôi như vậy làm gì?"

Billkin mở cửa xe cho cậu, ánh mắt của anh vẫn đầy kiên nhẫn:

"Cậu đi một mình tôi không yên tâm, dù sao cũng là vì tôi nên cậu mới bị ngã"

PP chỉ khẽ hừ một tiếng nhưng rồi cũng bước vào xe, không nói thêm gì nữa.

Cả hai người đều im lặng trong suốt hành trình. Billkin tập trung lái xe, còn PP ngồi bên cạnh, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn Billkin. Hôm nay anh không mặc bộ vest công sở như mọi khi, mà là một chiếc áo thun màu xanh nhạt cùng chiếc quần jean tối màu. Vẻ ngoài của anh hôm nay bình thường đến lạ, thậm chí trang phục này còn khiến anh trông trẻ hơn nữa.

Billkin chợt cảm nhận được ánh mắt của PP nhìn mình, anh quay sang, khóe môi cong lên một chút.

"Cậu nhìn tôi làm gì?"

"Hả, không có gì"

Billkin mỉm cười, một nụ cười không vội vã, không cố gắng, chỉ là một biểu cảm tự nhiên.

PP không nói gì thêm, cảm giác lạ lẫm lại dâng lên trong lòng cậu. Có lẽ Billkin không phải lúc nào cũng lạnh lùng và nghiêm khắc như mọi người nghĩ. Hôm nay, anh có vẻ thoải mái và... có chút gì đó ấm áp.

Khi đến bệnh viện, Billkin đã bước ra xe trước, mở cửa và đi theo PP vào trong. Hành động này, đối với một người như Billkin, có phần lạ lẫm. Anh không phải kiểu người hay thể hiện sự quan tâm quá mức, nhưng hôm nay, anh lại làm như vậy.

Bác sĩ nhanh chóng tháo bột ra khỏi tay PP. Cánh tay giờ đây có thể cử động dễ dàng hơn, dù vẫn còn chút đau nhưng cảm giác tự do đã làm PP cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Khi bác sĩ dặn dò xong, PP đứng lên, cảm thấy như mình có thể làm mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng khi nhìn thấy Billkin đang đứng đợi ở cửa phòng khám, cậu lại bất ngờ thấy một cảm giác khác. Không phải cảm giác giận dỗi hay khó chịu, mà là một cảm giác khá an tâm.

"Cảm ơn vì đã đưa tôi đến đây" PP nói, ngập ngừng.

Billkin khẽ gật đầu:

"Ừm"

Cậu thấy ánh mắt anh không hề rời khỏi mình, có gì đó lạ lùng khiến lòng cậu bất chợt lộn xộn.

"Anh có phải kiểu người cứ lo lắng cho người khác thế không hả?"

Billkin nhìn cậu một lúc rồi trả lời, không vội vã:

"Không, tôi lo mỗi mình cậu thôi"

"..."

NÓI CÁI GÌ VẬY TRỜI ???!!!! ... PP giật mình khi nghe thấy câu nói thản nhiên đó. Cậu không thể tin vào tai mình, nhìn chằm chằm vào Billkin, đôi mắt mở to, và miệng há hốc một lúc như thể muốn phản bác nhưng lại chẳng biết phải nói gì.

"Cái gì?" Cậu lặp lại, giọng đầy hoang mang.

Billkin vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt anh không hề rời khỏi PP, không chút vội vã. Anh khẽ nhướn mày, như thể câu trả lời của mình là điều hiển nhiên.

"Tôi nói là tôi lo cho mỗi mình cậu thôi."

Ánh mắt của Billkin vẫn không thay đổi, còn có chút nghiêm túc, như thể anh đang nói về một điều gì đó rất bình thường, rất đơn giản.

Đối với PP, khi nghe được cậu đó lại vô cùng bất ngờ, cảm giác kỳ lạ lan tỏa trong lòng cậu, như một điều gì đó nhẹ nhàng nhưng đủ để làm tim cậu đập nhanh hơn một nhịp. "Lo cho mỗi mình tôi?" Câu hỏi đó cứ văng vẳng trong đầu.

PP cúi đầu, cố gắng che giấu sự bối rối trên mặt.

"Lẻo mép!" cậu nói, nhưng giọng lại không còn cứng rắn như thường lệ, mà có chút gì đó mềm mại và yếu ớt.

"Ra xe thôi, tôi đưa cậu đi ăn"

"..."

Sau khi rời bệnh viện, Billkin đưa PP đi ăn trưa. Cậu không có lý do gì để từ chối, vì thật ra, cũng đã lâu rồi cậu chưa ăn một bữa gì tử tế ngoài những bữa ăn vội vã ở văn phòng.

Cả 2 dùng bữa tại một nhà hàng khá ấm cúng, lúc vào trong, không gian ấm áp của quán khiến không gian trở nên dễ chịu. Billkin chọn một bàn gần cửa sổ, nơi có thể thấy dòng người tấp nập đang đi lại ngoài đường. PP cầm lấy menu, đôi mắt lướt nhanh qua từng trang. Khi chọn xong, cậu đẩy menu về phía Billkin:

"Đây, đến lượt anh."

Billkin dựa lưng vào ghế, tay không hề với lấy menu mà chỉ mỉm cười đầy ẩn ý:

"Cậu chọn luôn cho tôi đi."

"Nhưng nhỡ anh không thích thì sao?"

Billkin nhún vai, ánh mắt chăm chú không rời khỏi PP.

"Món nào cậu chọn, tôi chắc chắn sẽ thích."

"..."

PP cố gắng che giấu sự lúng túng của mình bằng cách vội lật lại menu, chọn hai món.

"Được rồi, anh nói thế thì tôi gọi. Đừng chê đấy nhé."

Chỉ một lúc sau, các món ăn được mang ra, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khiến cả hai không khỏi hài lòng. Phần beefsteak được bày trên đĩa sứ trắng, nước sốt tiêu xanh óng ánh chảy đều bên cạnh. Pasta hải sản vàng óng với những miếng tôm và mực tươi rói phủ đầy lớp phô mai parmesan thơm lừng.

Cả hai vừa dùng xong món chính, lúc này chỉ còn lại chút rượu vang và không khí im lặng bao trùm cả căn phòng, thật ra ngoài chuyện công việc thì 2 người rất ít có chủ đề chung để nói với nhau. Billkin dựa lưng vào ghế, tay xoay xoay ly rượu, ánh mắt nhìn PP đầy vẻ suy tư. Sau một lúc, anh đột ngột hỏi:

"Cậu có dùng mạng xã hội không?"

PP ngẩng lên, hơi bất ngờ nhưng vẫn nhanh chóng đáp:

"Có chứ. Thậm chí tôi rất thích xài nữa là đằng khác"

Billkin gật gù, nhìn xuống điện thoại trong tay mình. Anh xoay nó vài vòng, như đang cân nhắc điều gì đó.

"Tôi vừa tải lại Instagram."

"Anh á?" PP bật cười. "Nghe lạ nhỉ. Tưởng anh không quan tâm mấy thứ đó."

"Ngày trước tôi có xài, nhưng xóa rồi, tôi nghĩ nó tốn thời gian vô ích. Nhưng gần đây tôi thấy... hình như mình cần thay đổi một chút."

PP nghiêng đầu, tò mò.

"Thay đổi gì cơ?"

Billkin khẽ cười, hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn tiếp tục:

"Muốn gắn bó hơn với mọi người, nhân viên công ty chẳng hạn. Nhiều khi họ kết nối qua mạng xã hội, chia sẻ mọi thứ trên đó. Tôi nghĩ nếu không tham gia, mình sẽ bị tụt lại phía sau."

PP im lặng một lúc, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, cậu chống tay lên bàn, tỏ vẻ tự nhiên nhưng thực chất đang cố che đi chút bối rối của mình.

"Vậy... anh đã kết nối với ai chưa? Hay vẫn đang để tài khoản trống?"

Billkin bật cười, mở ứng dụng trên điện thoại. Anh hơi ngả người về phía trước, màn hình sáng lên trong ánh đèn nhà hàng, đủ để PP thấy thanh tìm kiếm vẫn trống không.

"Chưa. Tôi vừa tải lại sáng nay."

PP cảm thấy không khí hơi khác lạ. Không phải kiểu ngượng ngùng xa lạ, mà như một sự chờ đợi vô hình. Một lát sau, cậu khẽ cầm điện thoại của mình lên, gõ vài lần trên màn hình, rồi đặt xuống bàn.

"Đây là tài khoản của tôi"

Billkin ngước nhìn PP, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn thích thú. Nhưng anh không nói gì, chỉ gõ tên PP vào thanh tìm kiếm. Một lát sau, khi tài khoản của PP hiện lên cùng loạt ảnh đời thường của cậu, anh mỉm cười và nhấn nút "Follow".

PP cúi xuống nhìn màn hình của mình khi thông báo hiện lên, ấn vào tài khoản của Billkin thấy cũng có khoảng mấy chục người theo dõi, trên feed cũng chỉ đăng mấy ảnh phong cảnh, chẳng có gì đặc sắc, nhưng Billkin lại không follow ai cả.

"Acc này trông có vẻ lâu rồi nhỉ?"

"Ừm nhớ không nhầm thì dùng từ hồi cấp 3"

"Anh dùng mạng xã hội cũng không tệ đâu, miễn là đừng chỉ để theo dõi mỗi tôi thôi."

"Không theo dõi cậu thì còn ai nữa?"

PP hơi sững lại, nhưng rồi giả vờ bận rộn với ly rượu vang trước mặt, che đi vẻ bối rối.

Ở công ty hiếm thấy anh ta thân thiết với ai, tất cả đều là mối quan hệ công việc không hơn không kém, mà nói đúng ra thì chỉ có cậu là có chút "đặc biệt" hơn mấy người còn lại thì phải, dù sao sếp đưa đi tháo bột, lúc cậu say còn đưa về nhà, đúng là chuyện lạ có thật...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com