Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

C4: Kiên trì theo đuổi

Mấy ngày sau, Hàn Tử Ngôn cứ một mực đến nhà anh họ Dạ Phi Vũ làm khách không mời.

"Chào buổi sáng mọi người, tôi lại đến rồi đây." Hàn Tử Ngôn xách hai túi đồ ăn sáng trên tay, hắn mới đứng ở cửa mà giọng đã vang khắp nhà.

Dì Lưu nhận lấy túi đồ ăn rồi đem vào bếp bày ra đĩa.

Lâm Tuyết Y đỡ trán, cậu "em họ" này đúng là dai dẳng mà, mấy ngày nay cậu ta cứ liên tục tới tìm cô để xin địa chỉ và phương thức liên lạc của Trình Lâm.

Cô còn chưa rõ tình hình giữa hai người họ làm sao dám xen vào chứ.

"Cậu đừng có dùng mấy thứ đồ ăn này mua chuộc tôi nữa, tôi không bán đứng bạn bè đâu."

Hàn Tử Ngôn còn chưa kịp nói gì thì Dạ Phi Vũ đã tiếp lời, "Xem ra dạo này cậu có nhiều thời gian rảnh rỗi quá nhỉ, chuyện vào công ty thực tập thế nào rồi? Anh nghe nói trung tâm thương mại Tinh Lam định mở chi nhánh mới ở châu Âu?"

Dạ Phi Vũ vốn đang rất hưởng thụ những bữa sáng bình yên chỉ có hai người. Nay lại có thêm một cái bóng đèn chói mắt như vậy thì làm sao không khó chịu cho được.

Hàn Tử Ngôn hơi khựng lại, hắn nhìn Lâm Tuyết Y cầu cứu với vẻ mặt đáng thương.

Lâm Tuyết Y nhún vai tỏ vẻ vô can, chỉ dùng khẩu hình nói bốn chữ "Tự làm tự chịu".

Hắn ta xem như đã nhìn rõ cô chị dâu nhỏ vô lương tâm này, rõ ràng là chị ta chọn theo phe của người anh họ không có nhân tính kia, suốt ngày bắt nạt hắn.

Đây gọi là vợ chồng đồng lòng ư?

Rốt cuộc hắn lại một lần nữa tay trắng ra về.

"Anh chưa bao giờ thấy nó cố chấp vì một điều gì lâu như vậy." Dạ Phi Vũ lật một trang tạp chí kinh tế, bâng quơ nói.

Lâm Tuyết Y khó hiểu, "Không phải chỉ mới mấy ngày thôi sao."

Dạ Phi Vũ ngừng một chút, bắt đầu hồi tưởng lại, "Sáu năm trước, nó và Trình Lâm đã quen biết nhau rồi, bọn họ học cùng trường đại học, cùng một khoa, còn ở cùng một ký túc xá."

Lâm Tuyết Y trợn tròn mắt kinh ngạc. Cô cũng chưa từng nghe Trình Lâm kể về quãng thời gian học đại học.

"Sau đó, sau đó thì sao?" Cô tò mò hỏi.

Dạ Phi Vũ khép quyển tạp chí lại, "Sau khi tốt nghiệp thì Trình Lâm biến mất, Tử Ngôn không thể tìm được cậu ấy, hai năm trước nó cũng đã từng như vậy."

Lâm Tuyết Y nhớ sau khi tốt nghiệp đại học Trình Lâm đã về thành phố B một thời gian, sau đó mới quay lại thành phố S làm việc.

"Chẳng phải đối với Dạ gia tìm một người là chuyện rất dễ dàng sao?"

Sau đó cô giống như nghĩ ra được điều gì, nhìn Dạ Phi Vũ với ánh mắt không thể tin nổi, chỉ thấy anh im lặng gật đầu.

Chuyện tìm người là có người cố tình ngăn cản, người đó là ai thì Lâm Tuyết Y cũng đoán được tám, chín phần.

Người có quyền lực và khả năng làm vậy ở Dạ gia, cũng chỉ có Dạ lão gia.

Cô thở dài một hơi. Xem ra đây không phải là chuyện cô có thể xen vào được.

...

Hàn Tử Ngôn vẫn không bỏ cuộc, cậu ta rời khỏi nhà Dạ Phi Vũ, đi đến một quán cà phê gần văn phòng luật sư mà Trần Giai Di làm việc.

"Chào anh, thật xin lỗi, có chút việc cần xử lý gấp nên tôi đến muộn." Trần Giai Di ngồi xuống chiếc ghế đối diện Hàn Tử Ngôn.

Cô cảm thấy rất lạ, cô không quen vị Hàn thiếu gia này, lần trước cũng chỉ gặp một lần, hôm nay tự dưng hắn lại hẹn cô ra đây làm gì.

"Tôi biết cô rất bận rộn, nên tôi sẽ vào vấn đề chính. Cô có thể cho tôi biết phương thức liên lạc của Trình Lâm không?"

Trần Giai Di hơi khó xử, mặt dù Trình Lâm chưa từng nói qua là không thể, nhưng cậu ấy rõ ràng là có ý tránh né Hàn Tử Ngôn, nếu không hắn cũng không cần phải tìm đến đây.

"Xin lỗi, đây là quyền riêng tư của cậu ấy, tôi không làm chủ được."

"Tôi có thể đáp ứng một điều kiện của cô, chỉ cần trong khả năng của tôi, tôi đều sẽ cố hết sức." Hàn Tử Ngôn nghiêm túc đề nghị, "Đổi lại tôi chỉ cần phương thức liên lạc của cậu ấy, nơi làm việc cũng được, chỉ cần bất cứ cách gì để tôi có thể gặp được cậu ấy, dù chỉ một lần."

"Xin cô." Hàn Tử Ngôn xuống giọng cầu khẩn, đây có thể là hy vọng cuối cùng của hắn.

Nếu không nhanh chóng tìm được cậu ấy, hắn sợ sẽ giống như hai năm trước, một lần nữa nhìn cậu ấy biến mất ngay trước mắt.

Đời này có thể còn rất nhiều lần hai năm, nhưng liệu bỏ lỡ lần này hắn sẽ còn có cơ hội gặp lại Trình Lâm sao. Hàn Tử Ngôn không chắc, càng không dám đánh liều.

Trần Giai Di nhìn thấy trong ánh mắt người ngồi đối diện không chỉ có sự cố chấp kiên định, mà còn có cả một chút bi ai cùng thống khổ.

Cô im lặng thật lâu, bỗng nhiên nhớ lại Trình Lâm hình như... cũng từng giống như vậy.

"Tôi rất thích mặc quần áo của GG, quản lý cửa hàng ở đó thường phối đồ rất hợp ý tôi." Trần Giai Di tự dưng nói một câu không liên quan rồi đứng lên rời đi trước.

Cô chỉ giúp hai người họ được tới đây, còn lại kết quả thế nào là do duyên phận của hai người.

Hàn Tử Ngôn ngơ ngác vài giây, nhưng sau đó rất nhanh đã nhận ra.

Hắn lấy điện thoại lên mạng tra thông tin về GG.

Đó là một chuỗi cửa hàng thời trang xa xỉ phẩm. Ở thành phố S có năm chi nhánh.

Hàn Tử Ngôn nhanh chóng xuất phát đi từng chi nhánh.

Chi nhánh thứ nhất, không có.

Chi nhánh thứ hai, vẫn không có.

Đến chi nhánh thứ ba, Hàn Tử Ngôn hoài nghi liệu có phải mình đã hiểu lầm ý của Trần Giai Di hay không. Vì ở đây cũng không có.

Chỉ còn một chi nhánh cuối cùng ở trong nội ô thành phố thôi, chi nhánh thứ năm nằm ở ngoại thành. Nếu lại không có thì...

Hắn hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.

Mặc kệ, dù là một tia hy vọng hắn cũng nhất định phải nắm lấy.
...

"Mấy loại hàng xấu xí quê mùa như vậy các người dám cũng chọn đưa tới cho tôi, xem tôi là đứa ngu ngốc à?" Bên trong cửa hàng, một cô gái ngồi chễm chệ trên sofa cao giọng quát vào mặt nhân viên của cửa hàng.

Trên mặt đất là túi lớn túi nhỏ bị ném nghiêng ngả đầy trên sàn, vài món đồ trong đó rơi cả ra ngoài.

"Lục tiểu thư, đây thật sự đều là mẫu mới trong bộ sưu tập mùa thu của chúng tôi. Các mẫu gửi đến cho cô đều là do đích thân Kris dựa theo sở thích và phong cách thường ngày của cô mà tỉ mỉ chọn ra." Một nhân viên gấp gáp giải thích.

Mặc dù đang là buổi trưa nhưng vẫn có khá nhiều khách trong cửa hàng, cô Lục tiểu thư này lại nhất quyết làm loạn ở đại sảnh, làm cho anh ta cũng khó lòng ứng phó.

"Ý của anh là phong cách của tôi quê mùa cục mịch thế này sao? Tôi tin tưởng các anh là thương hiệu nổi tiếng, vậy mà cũng chỉ có thế này thôi sao. Kris đâu, tôi muốn gặp anh ta." Cô gái vắt chéo chân, khuôn mặt xinh đẹp vô cùng kiêu căng.

"Lục tiểu thư tôi không có ý này..."

Người kia còn muốn giải thích thêm thì một chàng trai bước ra vỗ vai anh ta, cho anh ta một cái gật đầu ra hiệu.

Mọi người tản ra đi tiếp đãi những khách hàng khác, chỉ còn lại cô tiểu thư kia và người nọ.

"Nghe nói Lục tiểu thư muốn gặp tôi. Nếu cô không vừa ý những mẫu tôi đã chọn thì tôi sẽ chọn các mẫu khác gửi lại cho cô. Thật xin lỗi Lục tiểu thư. Nhưng trách nhiệm này thuộc về tôi, xin cô đừng làm khó những nhân viên khác." Chàng trai khom lưng, nhặt những chiếc túi mà vị Lục tiểu thư kia ném trên sàn.

"Kris." Giọng cô ta thoáng mềm lại.

"Anh cần gì phải làm như vậy. Anh biết rõ là tôi yêu cầu chọn mẫu tại nhà là vì muốn gặp anh mà, nhưng anh lại chỉ gửi quần áo sang, anh làm vậy là đang xem thường tôi sao?" Thanh âm cô gái nhẹ nhàng bay bổng, nửa như trách móc, nửa như hờn giận.

"Thật xin lỗi Lục tiểu thư, vì sự phục vụ của tôi làm cô không hài lòng." Chàng trai đứng thẳng người cúi đầu xin lỗi, giọng đều đều không một tia cảm xúc.

Cô gái ngồi trên sofa bất chợt đứng dậy, tiến đến gần cậu, giọng nói cũng trở nên dịu dàng dụ hoặc, "Kris, nếu anh ở bên tôi, anh không cần phải khom lưng cúi đầu với ai nữa. Làm bạn trai của tôi còn không tốt hơn làm một quản lý quèn ở đây sao?"

"Xin thứ lỗi vì phải cắt ngang cuộc nói chuyện này." Hàn Tử Ngôn tiến lên, gạt phăng bàn tay đang chuẩn bị chạm vào người chàng trai tên Kris kia.

Cô gái bị đau lập tức rụt tay về, tức giận quát: "Anh ở đâu chui... ra..."

Chưa nói hết câu cô đã nhìn thấy khuôn mặt người kia, cơn giận sắp bùng nổ lập tức như bị dội một gáo nước lạnh.

Người trong vòng tròn hào môn ở thành phố S ai lại còn không biết người này, Dạ gia nhị thiếu gia - Hàn Tử Ngôn. Dù hắn mang họ Hàn như vẫn được gọi là nhị thiếu gia của Dạ gia. Như vậy cũng đủ biết thân phận của hắn tôn quý chừng nào. Đủ biết trong lòng Dạ lão gia đứa cháu ngoại này có phân lượng chừng nào.

"Sao? Không nhận ra tôi sao?" Hàn Tử Ngôn cười lạnh.

"Tôi... Sao tôi lại không nhận ra Hàn thiếu gia chứ, chỉ là có chút đột ngột, xin Hàn thiếu gia lượng thứ." Lục Yến Như nhanh chóng giải thích, nào còn vẻ kiêu căng như ban nãy.

Dù sao cô cũng là tiểu thư gia đình hào môn, từ nhỏ cô đã được giáo dục cách ứng xử và xử lý tình huống đúng mực. Trước mặt "kẻ dưới" có thể phách lối vênh váo, nhưng trước mặt những người thừa kế của các đại thế gia thì khom lưng uốn gối là chuyện phải làm.

"Nhìn xem, cô còn phải cúi đầu xin người khác lượng thứ thì lấy tư cách gì đảm bảo chu toàn cho cậu ấy." Hàn Tử Ngôn chỉ về phía chàng trai đứng bên cạnh, cười lưu manh.

Lục Yến Như trợn tròn mắt kinh ngạc, Hàn thiếu gia này nói vậy là đang ra mặt cho Kris sao.

Lẽ nào...

Không đợi cô ta trả lời, Hàn Tử Ngôn bước đến, nghiêng người nói nhỏ vào tai cô ta, "Người của tôi, không đến phiên người khác bắt nạt. Món nợ này, tôi nên tính cho ai đây. Cho cô hay là..." Hàn Tử Ngôn cố ý kéo dài âm cuối.

Lục Yến Như bị hắn dọa sợ, cả người cứng nhắc bất động.

Kris là người của Hàn thiếu. Nếu như Dạ gia tính sổ với Lục gia thì sẽ thế nào đây.

Cô đã từng nghe qua việc không lâu trước đây Tiền thiếu gia vừa bị đuổi ra khỏi nhà, bị Tiền gia từ mặt chỉ trong một đêm. Nghe nói là do đắc tội với người của Dạ gia.

Dù thế lực của Lục gia lớn hơn Tiền gia hẳn mấy lần, nhưng nếu so với Dạ gia thì chỉ như cỏ dại dưới gốc đại thụ mà thôi.

Mặt Lục tiểu thư trắng bệch, lắp bắp yếu ớt nói, "Hàn thiếu... thật xin lỗi, là tôi có mắt không tròng, là tôi sai, tôi xin lỗi. Hàn thiếu xin hãy lượng thứ cho tôi."

"Suỵt!" Hàn Tử Ngôn giơ một ngón tay lên che miệng, "Cô không làm gì có lỗi với tôi cả."

Lục Yến Như bừng tỉnh, lập tức quay sang chàng trai bên cạnh cầu khẩn, "Kris, thật xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên quấy rầy cậu, là tôi sai rồi. Tôi... những món này tôi đều mua hết, mua hết tất cả. Xin lỗi cậu, xin cậu hãy tha thứ cho tôi."

Chàng trai kia vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc, cậu cúi đầu một cách chuyên nghiệp, "Cảm ơn Lục tiểu thư đã ủng hộ cửa hàng. Xin mời cô đi theo nhân viên của chúng tôi để thanh toán."

Cậu ta làm lơ những chuyện khác, chỉ ứng xử như một nhân viên đúng mực.

Lục tiểu thư cũng không dám nấn ná ở đây thêm, nhanh chóng đi thanh toán rồi ôm đồ rời đi ngay.

"Cậu tới đây làm gì?" Khuôn mặt không cảm xúc kia bất ngờ hiện lên một tia không kiên nhẫn.

Hàn Tử Ngôn bật cười, hắn giống như đã nhìn thấy Trình Lâm của năm xưa.

Từng cái nhăn mày cau có khó chịu, sự tức giận và thiếu kiên nhẫn hiện rõ trong đáy mắt, tất cả mọi thứ cậu ấy chỉ thể hiện trước mặt hắn.

Chưa từng thay đổi.

Chỉ có trước mặt Hàn Tử Ngôn thì Trình Lâm mới có thể là chính mình. Không che giấu cũng không kiêng kỵ.

"Xin chào, ở đây mọi người gọi cậu là Kris nhỉ? Tôi tên Hàn Tử Ngôn, xin được chỉ giáo nhiều hơn." Hàn Tử Ngôn nở một nụ cười toả nắng ấm áp, đánh gục con tim hóng hớt của những người trong cửa hàng.

"Thần kinh!" Trình Lâm mắng một câu rồi lạnh nhạt quay đi.

Cậu không thắc mắc sao hắn lại tìm được tới đây, bởi vì cậu biết với tính khí bướng bỉnh có thể lật trời của hắn, năm xưa nếu không nhờ người đó, chắc hẳn cậu cũng không trốn được lâu đến vậy.

  Cậu rời đi cũng đã hai năm, hiện tại cũng không thể giúp hắn học như trước kia, rốt cuộc cũng không còn lợi ích gì với hắn, hắn ta còn muốn tìm cậu để làm gì nữa?

"Hàn thiếu, xin hỏi cậu cần phục vụ gì ạ?" Cửa hàng phó nhanh chóng đến cung kính tiếp đón Hàn Tử Ngôn. Cả cô Lục tiểu thư kiêu ngạo kia cũng phải kiêng nể vị này thì đây chắc chắn là đại nhân vật.

Hàn Tử Ngôn treo nụ cười lưu manh tiêu chuẩn trên mặt, đưa ra một tấm thẻ bạch kim anh ta vừa mượn của em gái mình, "Phòng Vvip, chọn Kris phục vụ riêng. Cảm ơn."

"Vâng, xin mời ngài theo tôi ạ." Cửa hàng phó khom lưng càng thấp hơn.

Thẻ Vvip của cửa hàng GG có giới hạn, mã số đều dựa theo cấp bậc, số càng nhỏ thì cấp bậc càng cao. Số thẻ này là thẻ của nhị tiểu thư Hàn gia, anh ta nhớ rất rõ. Vị thiếu gia trước mặt này chắc chắn chính là Hàn đại thiếu gia rồi.

Hình như dạo này Kris toàn vướng vào chuyện rắc rối, hết một cô Lục tiểu thư lại đến một Hàn thiếu gia. Anh ta chỉ có thể lắc đầu thở dài, đó không phải là chuyện người có thân phận như anh ta có thể quản, chỉ cần phục vụ tốt những thượng đế này là được.

Ở GG khách Vvip có thể dùng phòng chọn đồ riêng, cũng có thể chỉ định nhân viên phục vụ, các nhân viên sẽ đem quần áo đến theo yêu cầu, sở thích để khách chọn lựa.

Cũng có cả người mẫu sẵn sàng trình diễn cho khách hàng xem và lựa chọn mà không cần phải tốn công thử.

Cửa hàng phó cũng rất tri kỷ mà cho các nhân viên khác ra phía ngoài chờ đợi. Hàn Tử Ngôn vô cùng hài lòng đối với sự chu đáo này của anh ta.

Hàn Tử Ngôn vào phòng Vvip ngồi chờ, hai phút sau, Trình Lâm chuyên nghiệp xuất hiện.

"Hàn thiếu gia đây là bộ sưu tập quần áo nam mùa thu mới nhất của chúng tôi, xin hỏi anh muốn tự chọn hay muốn gọi người mẫu trình diễn để xem."

"Cậu có thể diễn không?" Hàn Tử Ngôn tay chống cằm, cười nhe răng hỏi.

Ánh mắt Trình Lâm kín đáo sắc bén liếc qua người nọ một cái.

"Ha ha, tôi đùa thôi, đùa thôi, không cần thử. Lấy hết tất cả mẫu trong bộ sưu tập, size của cậu."

"Cậu..." Trình Lâm vốn muốn nổi nóng nhưng lại vì đây là nơi làm việc nên cố nhịn xuống.

Hắn bước đến bên cạnh Trình Lâm, đưa ra một tấm thẻ ngân hàng màu bạch kim, "Trình Lâm, tôi không cần biết lý do lúc đó cậu biến mất. Nhưng hiện tại tôi đã tìm lại được cậu. Lần này tôi nhất định sẽ bám theo cậu tới cùng trời cuối đất. Tôi là Hàn Tử Ngôn, tôi nói được làm được."

Tôi sẽ không để cậu biến mất lần nữa đâu. Không bao giờ!

"Mặt của cậu cũng dày thật đấy. Đường đường một đại thiếu gia lại muốn bám theo tôi." Trình Lâm không giấu được sự bực mình trong ánh mắt.

Hàn Tử Ngôn cười vô hại, "Mấy lời này không có tác dụng với tôi đâu, cậu biết mà. Hơn nữa, da mặt này chưa là gì so với độ dày ví của tôi đâu."

Trình Lâm mím môi, không nói nữa.

Hàn Tử Ngôn mở cửa rời đi. Trước khi đi còn không quên dặn cửa hàng phó đóng gói bộ sưu tập mà hắn chọn gửi tới nhà Trình Lâm. Còn về phần thanh toán thì hắn đã đưa thẻ cho Trình Lâm rồi.

Từ đó về sau, nhân viên của GG liền mỗi ngày đều có thể nhìn thấy một vị thiếu gia lẽo đẽo đi theo đưa đón Trình Lâm, mưa gió không đổi.

Giống như cảnh tượng mùa hè năm đó, một bước không rời.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com