Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

7. Một đường đời

Lí do gọi Nakamoto ư? Lee Taeyong không rõ, có lẽ là vì hắn, Mark Lee hay cậu y tá Haechan mặt non nớt nhưng lớn hơn anh vài trăm tuổi kia là số ít thực thể không phải con người mà anh biết.

Gọi Haechan? Anh không dám. Gọi Mark Lee? Lee Taeyong chưa chán sống.

Nakamoto bế Lee Taeyong chạy thẳng vào phòng làm việc của hắn. Hắn cẩn thận đặt thân thể co ro gầy yếu lên giường cá nhân trải ga trắng tinh thuộc về bệnh viện, cố gắng ngăn Lee Taeyong mê sảng tự cắn vào lưỡi mình. Lee Taeyong nghiến lấy tay áo hắn, mắt đỏ ầng ậng nước, quầng thâm trũng sâu yếu ớt vô cùng. Tưởng chừng nếu có kẻ bóp lấy trái cổ run rẩy kia, Lee Taeyong hẳn sẽ gãy cổ mà chết.

"Đợi một lát, chịu khó một lát, em sẽ không sao đâu."

Na Yuta luống cuống, hắn giữ chặt chân tay Lee Taeyong, đau đớn nhìn từng tia máu vằn lên mắt đối phương. Hắn đã lường trước rồi, hắn đã nghĩ nhiều đến phát điên, hắn không muốn để mất ái nhân của mình quá sớm. Ngay từ khoảnh khắc thấy Lee Taeyong xuất hiện ở bệnh viện, hắn đã muốn túm chặt anh không rời. Không phải Saitou Kami cũng được, hắn chỉ cần Lee Taeyong sống, bớt đi cho hắn tội lỗi ngập tràn.

Nhưng hắn nào có ngờ, hắn đang chìm vào vòng xoáy sai lầm, sai lầm nối tiếp sai lầm.

Ở nơi khác, Mark Lee cuồng nộ vì không thể đưa người chết sang cõi âm. Không có người báo tử, tử thần với tròng đen dị hoặc sắp mất khống chế.

Nakmoto Yuta, nếu có thể đưa anh đến tầng mười tám địa ngục, tôi nhất định cũng sẽ làm.

Lee Haechan sốt ruột đến hai tay đầy mồ hôi, vội vã giúp Mark Lee nhốt linh hồn người chết vào mặt dây chuyền của hắn, nắm chặt.

"Mark, em xin anh. Yuta điên rồi, em biết. Chỉ cần hai người chịu chờ em một chút, em...em sẽ khuyên Na Yuta dừng lại."

Nhưng Mark Lee không nghe được gì nữa.

-

Cánh cửa bật mở vang dội, hàng lang đầy những người chỉ nhìn thấy Lee Haechan đương lúng túng, Mark Lee đã đội mũ nên không ai có thể thấy hắn sắp sát phạt nơi này.

Lee Haechan lao tới đóng cửa, khóa trái. Quay đầu liền bị dọa sợ.

Lee Taeyong da dẻ trắng bệch hằn những tia máu co giật không ngừng, Nakmoto vẫn giữ chặt anh không buông trong khi Mark Lee âm trầm túm lấy yết hầu Na Yuta.

"Buông cậu ta ra." - Là nói Yuta.

Nakamoto thực sự điên rồi, hắn thậm chí còn để lộ đồng tử đỏ như máu cùng răng nanh sắc nhọn để đe dọa Mark cùng Haechan.

"Nakamoto, tôi đã nhắc anh bao nhiêu lần rồi? Cậu ta phải trả nợ cõi âm vì không chịu xóa ký ức kiếp trước, anh có trả thay cậu ta được không?"

Na Yuta không nghe, nước mắt hắn lã chã rơi đầy mặt. Hắn biết, hắn đau đớn, hắn dày vò. Giá mà người hắn yêu bớt đi chút cố chấp mà chịu uống thứ canh thuộc về thế giới của người chết, giá mà anh chịu làm vậy để hắn được gặp anh sớm hơn, giá mà hắn không ngu ngốc đẩy anh vào địa ngục. Có bao nhiêu lần giá như? Chính là không có bất cứ giá như nào hết. Hắn chỉ yêu người này, hắn chỉ cần anh. Chỉ cần thấy anh còn sống vui vẻ, được thỏa sức mộng mơ mà kéo dài đường đời, hắn chịu vạn kiếp thống khổ cũng được. Lần đầu tiên nhỏ máu mình vào đồ ăn của Lee Taeyong, hắn đã đánh cược cả trăm ngàn năm đằng đẵng của mình rồi. Phải. Nakamoto đã hóa điên như thế đấy. Chẳng có chuyện hắn thèm ăn đến mức cứ phải lôi Lee Taeyong dùng bữa với mình. Tất cả chỉ để chờ anh lơ đãng, hắn sẽ nhỏ máu mình để anh ăn - Dòng máu của sự bất tử. Na Yuta không mong Lee Taeyong phải chịu sống cái số chó má không thể chết không thể hồi sinh của hắn. Hắn chỉ muốn giúp anh sống lâu một chút, ít nhất là qua hai mươi lăm tuổi.

Kiếp trước lụi tàn, Saitou Kami, hưởng dương hai lăm tuổi. Lý do từ trần: mất máu đến chết.

Lee Taeyong cuối cùng cũng ngưng co giật, khó nhọc ngất lịm đi. Đồng thời, Mark Lee nhanh chóng vươn tay đập thẳng vào ngực anh.

"MARK LEE!"

"Nakamoto, tử giới không đợi tôi, cõi âm cũng sẽ không đợi Lee Taeyong."

Đôi mắt Lee Taeyong chậm rãi mở ra, nhưng hoàn toàn không có ý thức. Cũng không sao, chí ít vẫn giúp Mark Lee đưa linh hồn ban nãy Lee Haechan nhốt vào dây chuyền đến cầu thang cõi âm.

Na Yuta điên tiết túm lấy cổ áo Mark, mắt hắn long lên cuồng nộ. Lee Haechan đến gần bị gạt va vào tường, Mark Lee nhìn bé nhỏ của hắn ăn đau, một đấm văng thẳng vào bụng Yuta.

"Đừng có tùy tiện làm đau đứa bé chính anh nuôi nấng."

"Anh sống cả ngàn năm, vẫn chỉ là một đứa trẻ chưa lớn đấy à?"

Na Yuta đứng dậy che chắn cho Lee Taeyong. Hắn không rõ về cõi âm, biết đâu đấy, Mark Lee sẽ trực chờ hắn sơ hở mang người hắn yêu đi mất.

"Anh đem Haechan về, chưa từng hỏi em ấy có đồng ý hay không."

Lee Haechan run rẩy đứng dậy theo bản năng định bênh vực Na Yuta, thế nhưng bắt gặp ánh mắt Mark Lee, môi tròn hé mở bỗng mím lại. Cậu thương cảm tình yêu vĩ đại của Nakamoto Yuta, nhưng Lee Haechan đã không còn là bé con nữa. Mark Lee với cậu nếu không phải tình yêu, vậy thì nên gọi là gì?

"Anh dùng máu mình hằng mong kéo dài đường sống cho Lee Taeyong, đã hỏi ý kiến cậu ta chưa?"

Nakamoto trầm mặc. Đúng, hắn chưa từng hỏi anh có đồng ý hay không. Bởi vốn dĩ Lee Taeyong còn không hay mình chỉ có thể sống đến chưa tới nửa đời người. Có ai trên đời muốn chết sớm không? Có ai khao khát được chết hơn Nakamoto Yuta không? Hắn tin là không. Lee Taeyong xứng đáng được sống, được sống nhiều hơn cái tuổi đôi mươi. Có lẽ nên gấp con số đó lên vài lần cho thỏa. Anh xứng đáng sống một đời trọn vẹn làm đủ mọi thứ anh yêu. Không có hắn bên cạnh cũng được, không yêu hắn càng không thành vấn đề. Chỉ cần Lee Taeyong không phải kết thúc đường đời quá mức ngắn ngủi. Để hắn an lòng, để Nakamoto buông bỏ năm tháng đau đớn xa xưa. Saitou Kami nằm trong vũng máu, vì hắn mà khổ sở lụi tàn.

Bông hồng xinh đẹp duy nhất trong lòng hắn, trân quý hắn nâng niu trong tay.

-

Lee Haechan tựa vào vai Mark Lee trên tầng thượng bệnh viện, ảo não thở dài để Mark xoa lưng cho cậu. Ài, Nakamoto cáu lên chả thèm kiểm soát lực tay gì cả.

"Thực ra, Yuta hyung không phải chưa từng kể em nghe về Kami."

Mark Lee trầm mặc, Haechan quay sang cười với y. Mắt cậu lấp lánh như có dòng suối nhỏ vừa gột rửa tâm hồn y vậy. Nakamoto nói đúng, mắt Haechan trong lành như nước, đuôi mắt cụp hiền hòa. Tuy không sắc sảo như Lee Taeyong, nhưng con ngươi trong veo của cả hai người thật khiến người khác trầm mê. Mark Lee say mê Lee Haechan, Na Yuta quyến luyến Lee Taeyong của hắn.

"Cũng không biết tại sao anh ấy không đặt tên em theo họ Nakamoto, lại càng không mang họ Saitou. Anh ấy nói vì mắt em trong, nhưng rồi đặt tên em có họ Lee. Kỳ diệu nhỉ? Em lớn hơn Lee Taeyong gần ba trăm tuổi đấy, ai mà biết kiếp sau của Kami sẽ mang họ Lee chứ?"

Quả thực là khó hiểu, cứ như Na Yuta biết Lee Taeyong sẽ có mặt trên đời lần nữa, dù sự thật là khoảnh khắc gặp Lee Taeyong, Na Yuta hoàn toàn quên luôn mình là ai.

Lee Haechan chậm rãi ngả lưng gối đầu lên đùi Mark Lee, trêu chọc nhéo bụng hắn.

"Em không phải một đứa trẻ ngoan đâu. Na Yuta hôm đó say lắm, say ngắc ngư luôn. Anh ấy cứ ôm lấy bức tranh trong phòng, kêu là Kami của anh về rồi."

Lee Haechan đã cố tình ngồi lại, chờ Na Yuta nói ra. Na Yuta có lẽ cũng không ngờ mình bị nghe lén.

"Thế đâu có tính là anh ta kể em nghe hả?"

"Anh đừng có làm em mất hứng!"

Mark Lee bật cười, được rồi, cái người nghe lỏm còn tự hào là được kể cho nghe cũng chỉ có bé con nhà hắn thôi. Không sao, Mark Lee thích.

Lee Haechan bỗng dưng hạ tone giọng, như kể một câu chuyện cổ tích hoang đường, một truyền thuyết xa xưa. Đôi mắt em như có nước, long lanh đau buồn.

Rằng em thấy người anh nuôi nấng em một đời, cái người bắng nhắng cả ngày chỉ trêu chọc em ấy lại có khi nức nở không ngừng. Hắn cứ luôn miệng nhận sai, luôn miệng xin lỗi, tự đấm vào ngực mình, thậm chí cầm dao rạch linh tinh lên bụng mình đòi đi theo thân ái của hắn. Nào có thể? Nakamoto là ma cà rồng, kể cả có dùng đá đập đầu hắn biến dạng, hắn cũng sẽ khôi phục trạng thái ban đầu. Hắn bất tử.

Nước mắt Lee Haechan chậm rãi lăn tới thái dương, Mark vươn tay nhẹ nhàng lau đi, lại yêu chiều cúi xuống hôn lên trán cậu.

"Anh ấy chưa từng cầu xin bất cứ ai, ngày hôm ấy lại hèn mọn quỳ hai chân gào lên rằng ai cũng được, chỉ cần có người có thể, xin giết chết anh ấy đi. Anh ấy ngoài chết không mong gì hơn."

Nhưng Lee Haechan biết, kể cả Mark Lee - một tử thần, cũng không thể.

Lee Haechan chưa bao giờ thấy Na Yuta đau đớn đến thế. Cậu đều đều kể cho Mark nghe về một Na Yuta lạ lẫm hai người chẳng ngờ. Một ma cà rồng yếu ớt khóc đến nao lòng, lúc thì xin được chết, khi lại thẫn thờ gọi tên người yêu. Hắn nói là do hắn hại chết anh. Chỉ cần cuộc đời anh không có hắn tồn tại, thì dù là Saitou Kami hay Lee Taeyong cũng sẽ an yên trưởng thành, bình ổn hạnh phúc tới già. Chỉ cần không gặp phải người như hắn.

"Haechan à, Lee Taeyong ấy, sắp phải đi rồi."

"Em biết."

Mark Lee ngập ngừng, mân mê xoáy tóc đáng yêu của mặt trời nhỏ, thở dài.

"Anh không biết có nên nói cho Na Yuta hay không?"

"Lee Taeyong ấy, có lẽ vì ăn phải máu của Nakamto, đang dần nhớ lại ký ức kiếp trước."

Lee Haechan kinh ngạc mở to hai mắt, không thể nào.

"Với cõi âm, bọn anh không chấp nhận chuyện này."

"Lee Taeyong, e rằng kiếp này còn phải đi trước khi tuổi hai lăm đến."

Rầm.

Lee Haechan ngồi bật dậy, hoảng hốt đuổi theo bóng lưng Nakamoto vừa chạy đi. Mark Lee thì đuổi theo cậu. Nước mắt Lee Haechan lăn dài, cái con người ngốc nghếch sống đến cả ngàn năm tuổi chẳng chịu khiến cậu bớt lo chút nào.

Không đâu, không phải lỗi do anh mà.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com