Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

9

9....

Lên xe, Myungsoo sau khi biết Jiyeon không sao thì từ lo lắng chuyển sang giận dữ, sao cứ phải làm như thế trước mặt anh chứ?

- Anh lại ghen à? – Jiyeon quan sát Myungsoo

- Ghen sao? anh lo lắng em sẽ xảy ra chuyện, gặp nguy hiểm thì em phải tự lo cho mình trước chứ? – Myungsoo tức giận

- Nhưng lúc đó....

- Dù thế nào, sự an toàn của mình vẫn là quan trọng nhất, ngộ nhỡ...

- Em không sao mà, có bị gì đâu – dĩ nhiên sao mà bị gì được

- Nên anh không cần lo lắng đúng không? anh giận dữ là thừa sao? – nhìn nó

- Không phải như vậy, tất nhiên trước khi cứu người khác em phải chắc chắn rằng mình có khả năng đó, biết chưa? – Jiyeon giữ lấy gương mặt Myungsoo, sự lo lắng này khiến nó cảm thấy được an ủi, dù rằng thật sự đó là không cần thiết

- Cũng như lần em đỡ cho anh chai a xít đó sao? em có khả năng? Em sẽ không bị thương? Đối với ai em cũng sẽ làm như vậy? – Myungsoo nghiêm túc

- ......... - Jiyeon buông tay, ánh mắt nó trầm xuống trong một khoảnh khắc ngắn ngủi

- Sao em cứ phải hành động như vậy trước một người ích kỉ như anh? Lầnđầu tiên anh cảm thấy mình thật vô dụng, vì ngoài ghen tuông lo lắng ra anh chẳng làm được gì nữa cả - thật không giống Myungsoo ngày thường

- ....... – giây phút này Jiyeon chẳng thể nói gì, sau lời bộc bạch của Myungsoo, dường như đã có tác dụng ngược lại với nó, thay vì cảm động, thay vì cảm thấy bản thân mình không tốt, Jiyeon lại nhận ra, cảm xúc của Myungsoo là cảm xúc của một con người, và rồi thực tại đã đánh thức nó, trong phút chốc vì cái gọi là tình yêu hay rung động gì đó, nó đã quên mất, nó và anh khác nhau?

- Sao lại im lặng? em có biết anh đã hoảng sợ thế nào không?

- Dừng xe! – Jiyeon lên tiếng, điều này làm ai cũng ngạc nhiên, và chiếc xe từ từ dừng lại, mọi người xuống xe và còn lại 2 người họ

- Sao? em định giận lại anh đấy à? – Myungsoo lo lắng

- Em quên mất một điều là em và anh khác nhau – Jiyeon mở lời, nhìn thẳng vào mắt Myungsoo

- Gì cơ? – vẻ mặt ngạc nhiên

- Loại người như em..anh rất ghét..cũng rất sợ, chỉ là bây giờ anh chưa nhận ra thôi – lại tiếp tục nói gì đó mà Myungsoo không hiểu

- Ý anh không phải như vậy? – bối rối

- Bây giờ thì chưa, nhưng sau này anh sẽ biết những gì em nói là đúng – lại nói tiếp

- Tức là..sao? – lại bối rối

- Chúng ta đã bắt đầu quá vội vàng, nên chia tay đi – mặt lạnh tanh

- Cái gì? – có gì đó sai trái ở đây, người nên giận dữ là anh cơ mà

Jiyeon không nói thêm lời nào, mở cửa xe và đi thẳng, Myungsoo ngồi trơ ra, đến khi hiểu hết mọi thông tin, mới mở cửa xe và chạy theo, nắm tay Jiyeon giữ lại, ánh mắt thật sự đáng sợ.

- Em không thấy mình vô lí sao? có lí do gì mà chia tay ? – tức giận

- Cần có lí do sao? – lạnh lùng

- Park Jiyeon! – Myungsoo nhấn mạnh từng chữ

- Anh nên giữ hình tượng đi – Jiyeon khẽ nhìn mọi người xung quanh, rồi gỡ tay Myungsoo ra

- Anh không chấp nhận – Myungsoo hét sau lưng nó

Jiyeon không trả lời, Myungsoo chữa hiểu rõ hết tất cả mọi chuyện, nhưng với đầu óc không phức tạp của anh, thì chắc có lẽ Jiyeon trách anh cứ giận hờn, nên từ từ cũng sẽ ổn thôi...

Jiyeon về nhà, cảm giác vẫn cứ kì lạ, nhưng phải lo việc khác thôi, Krystal và Joohyuk đang đợi, còn có cả Taemin? Jiyeon nhìn sang Krystal, nhưng chỉ nhận được ánh mắt trốn tránh của cô bạn.

- Noona đã xem cái này chưa? – Joohyuk đưa laptop cho nó, là đoạn video nó cứu JB được fan ghi lại

- Là máu người đúng không? – Taemin lên tiếng

- Chỉ trơ mắt nhìn, bây giờ lại còn chấp vấn tôi sao? – Jiyeon chẳng thèm nhìn Taemin, và chỉ nhận được nụ cười thú vị từ lão ma cà rồng kia

- Đoạn camera chỉ ghi lại hình ảnh người mặc áo đen, không thấy được mặt – Joohyuk ngồi bên cạnh nói

- Mùi máu đi đến đâu? – chỉ nhìn vào màn hình và quan sát

- Từ trong nhà xe, nhưng kì lạ là, hầu như trong nhà xe chổ nào cũng có mùi máu, nên không xác định được vị trí từ chiếc xe nào? – Joohyuk lại tiếp tục

- Tức là sao chứ? – Krystal ngơ ngác

- Cậu đi với tôi – Jiyeon đứng dậy nói với Joohyuk

- Còn tớ? – Krystal cũng đứng lên

- Ở lại tâm tình đi – cơ mặt biểu hiện rõ sự kì thị

- Jiyeon ah – Krystal cứng đờ, nhìn sang Taemin, anh chỉ cười, cô bạn này vẫn như ngày trước, chẳng nể mặt người yêu của bạn, cho dù là trưởng bối

Jiyeon cùng Joohyuk quay lại hiện trường, có thể nhận ra được mùi máu từ nhiều nguồn khác nhau, tức là không phải do giết người mà có, không phải từ một người, mùi máu từ bên ngoài, và đã bị phân tán không ít nên không thể truy được từ đâu? Nhưng vào đến hầm gửi xe, Jiyeon quan sát, có nhiều vị trí đều có mùi máu, nhìn lên trần, đều là vị trí camera không thể ghi hình.

- Noona! Chuyện này không bình thường – Joohyuk cũng hiểu được

- Tổng hợp tất cả các đoạn ghi hình, thống kê những chiếc xe cậu có thể nhìn thấy qua camera lại - Jiyeon nói

- Nae! Nhưng mà..để làm gì?

- Cậu lấy thông tin của tất cả xe gửi ở đây, trừ đi những chiếc xe camera thấy được, số còn lại chính là những chiếc xe camera không ghi lại được, phép trừ đơn giản vậy cậu cũng không biết à? – nhìn Joohyuk với vẻ mặt thất vọng

- À, đúng rồi – như được đả thông tư tưởng

- Làm ngay đi – Jiyeon cứ thế ra về

- Tuân lệnh!

Joohyuk làm vẻ mặt nghiêm túc, Jiyeon cũng phải bật cười, ngoại trừ như trẻ con ra thì cậu nhóc này cũng được việc phết.

- Tôi và cô ấy đang hẹn hò! – Myungsoo lên tiếng khiến cả hội trường im bặt, tiếng máy ảnh tách tách vẫn tiếp tục làm nên một nhịp điệu êm tai

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Sau clip sự việc của JB được đăng tải? người ta không tập trung thắc mắc ai đã làm như vậy với JB, họ chỉ đặt nghi vấn tại sao Myungsoo lại tức giận và nắm tay cô gái ấy rời khỏi, đó là lí do của cuộc họp báo này. Cả Sunggyu cũng không nghĩ tới Myungsoo dám lên tiếng nói như vậy trước báo giới, dù rằng 1 ngày rồi Myungsoo và Jiyeon không gặp nhau, cứ tưởng mọi thứ đã kết thúc.

Và đến lúc này, báo chí lại lao vào công cuộc săn lùng thông tin của cô Stylist bí ẩn của Myungsoo, chỉ có một số hình ảnh kể từ khi Jiyeon bắt đầu làm việc bên cạnh Myungsoo, còn lại như là một ẩn số, ngoại trừ nhan sắc, thông tin cá nhân không tì vết, chẳng có gì nữa cả, họ chỉ có thể công nhận, họ thật đẹp khi đứng cạnh nhau.

- Sao em làm vậy? – Sunggyu khó hiểu

- Em chẳng nói gì sai cả - Myungsoo bình tĩnh

- Chẳng phải hai đứa chia tay rồi sao? – Sunggyu nói thẳng

- Em vẫn chưa nói đồng ý – Myungsoo đứng dậy và đi ra khỏi phòng, Sunggyu chỉ biết thở dài

Myungsoo ra ngoài, nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, chưa lúc nào anh thôi nghĩ về nó, bao giờ nó mới nguôi giận đây? Anh đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng chẳng nhận được sự hồi âm nào, kể từ khi gặp nhau, Myungsoo luôn có cảm giác kì lạ về Jiyeon, một chút bí hiểm, khó đoán, nhưng điều đó lại càng khiến anh muốn bên cạnh và hiểu nó nhiều hơn, Myungsoo thở dài, nhìn xung quanh, anh không nhìn lầm đúng không? người đang lấp ló đằng kia, anh lập tức đi tới không chút do dự...

- Tại sao lại là cậu nữa ? – Myungsoo nhìn thẳng mặt Joohyuk

- Gì chứ? Tôi không có đi theo anh – quay lưng định bỏ đi

- Là Jiyeon bảo cậu tới đây? – giữ Joohyuk lại

- Thì sao? – có sao không?

- Jiyeon đâu? Tôi không liên lạc được với cô ấy –mong tìm được thông tin gì đó

- Tôi không biết.

Joohyuk đi ra chổ khác, bảo là đi theo âm thầm bảo vệ Myungsoo, thế nào lại cứ bị phát hiện. Myungsoo lại cảm thấy kì lạ, tại sao Joohyuk cứ đi theo anh, lại là vì Jiyeon?

- Lần này có thu được gì không đây? – Krystal gần như sắp hoàn thành công việc

- A lô! – Jiyeon lại bận nghe điện thoại

- " Là anh đây!"

- ....... – Jiyeon im lặng hồi lâu, rõ ràng là số điện thoại lạ

- "JB!"

- ..... – tim Jiyeon hẫng một nhịp, nó đang mong đợi điều gì đó khác hơn sao?

- "Em khỏe chứ? Anh vừa đọc tin tức"

- anh định hỏi tôi tin tức đó có thật hay không sao? – Jiyeon vào thẳng vấn đề

- "Không, chỉ là anh lo lắng em có bị thương gì không?" – giọng buồn bã

- Tôi không sao, tôi cúp máy đây – đinh tắt

- "Khoan đã"

- Gì nữa? – Jiyeon nghe thấy âm thanh gì đó sau tiếng nói đó của JB

- "Sao cậu...? @#$%^%?

- A lô, JB??? – Jiyeon ngạc nhiên, có gì đó không đúng

- "Thế nào? Lo lắng sao?"

- .......... – Jiyeon nhíu mày, các giác quan nó hoạt động hết cỡ, là một giọng nói khác

- "Cô lại đi lo lắng bảo vệ cho người cô yêu, còn mục tiêu thật sự của tôi, cô lại để tôi thoải mái ra tay thế này sao?" – giọng nói bên kia vẫn cứ đều đều

- ......... - Jiyeon chỉ im lặng mà nghe, Krystal nhìn cơ mặt của nó cũng chỉ im lặng

- " Xem tốc độ cô nhanh, hay tôi nhanh hơn?!" – giọng nói kèm theo một tiếng cười thách thức

Tắt máy, Jiyeon không nói gì mà chỉ suy nghĩ gì đó?

- Sao vậy? có ai gặp nguy hiểm sao? – Krystal nói

- JB – trả lời ngắn gọn

- Vậy sao cậu còn ngồi đây? – Krystal khẩn trương

- Nếu thật sự muốn giết, bây giờ cũng đã không kịp, vốn không cần phiền phức như vậy – nó vẫn cứ nghĩ

- Là muốn nhử cậu tới đó? – Krystal lo lắng

Jiyeon nhấn nút gọi, cho Joohyuk.

- Tình hình thế nào?

- "Vẫn bình thường ạ?" – giọng Joohyuk bình thản, xem ra công việc rất tốt.

Jiyeon tắt máy, bây giờ mới đi ra ngoài xem bên JB thế nào? Krystal cũng ôm laptop chạy theo,chiếc xe phân khối lớn của Jiyeon như bay trên đường, đến nơi chỉ có Jiyeon vào nhà, vì Krystal cần khoảng vài phút nữa để hoàn thành công việc. cửa không khóa, Jiyeon bước vào trong, nội thất không hề bị xáo trộn, mọi thứ vẫn ngăn nắp, nó bước vào phòng khách, JB đang nằm dưới sàn nhà, nó lại gần, một ít máu vẫn còn chảy trên trán JB, chỉ là một cú đánh để JB ngất đi, không hề muốn lấy mạng anh, không còn một ai khác trong ngôi nhà này nữa, Jiyeon gọi cho 911, dùng một chiếc khăn cầm máu lại cho JB, đứng lên. Nó đã cảm thấy kì lạ từ cuộc gọi đó,nhưng nó vẫn đến đây, không hề muốn giết người? không đúng, vậy thì tại sao? Tiếng điện thoại vang lên, Jiyeon như được đánh thức sao thời gian ngủ quên, nó chạy ra khỏi nhà JB ngay tức khắc và không bận tâm đến cuộc gọi đó nữa......


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com