Chương 73 - 74 - 75 - 76
Chương 73 Thượng
Cam Y và Khổng Thu đều ngạc nhiên, không hiểu Y Đông muốn hỏi Nữu Nhân chuyện gì, chỉ có Mục Dã là đoán được chút ít, nhưng trước khi biết được đáp án chính xác, y vẫn chọn cách "im lặng là vàng". Bất quá, chuyện khiến cả ba người đều giật mình đó chính là Y Đông và Nữu Nhân vào phòng chưa đến mười phút thì đã cùng nhau trở ra. Trên mặt Nữu Nhân vẫn là nụ cười vui mừng hớn hở, còn Y Đông vẫn là bộ mặt nặng nề như trước.
Trở lại phòng khách, Nữu Nhân lập tức giơ ngón tay lên, lắc lắc trước mặt ba người: "Không được hỏi Tiểu Đông Đông đã hỏi ta chuyện gì nha, đây là bí mật của ta và Tiểu Đông Đông, nếu ba người mà không nghe lời, ta sẽ nói lại cho chủ nhân biết đó."
Nghe vậy, Cam Y và Khổng Thu liền đem một bụng nghi vấn đang trướng to của mình ném vào một góc khác, bởi thái độ của Nữu Nhân thoạt nhìn vô cùng nghiêm túc, lỡ như bà kể lại chuyện này cho vị đại nhân đáng sợ kia, lấy trình độ yêu thương của ông đối với Nữu Nhân.... Khổng Thu chà xát hai tay cười mỉa: "Không có đâu, bọn con tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không bao giờ hỏi."
"Được, nói phải giữ lời đó." Nữu Nhân ngồi xuống sofa, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: "Tiểu Đông Đông, đến đây."
Y Đông đi qua, ngồi xuống. Nữu Nhân lại vỗ vỗ bên trái mình: "Tiểu Gia Gia, đến đây." Cam Y nghe lời, cũng ngồi xuống bên cạnh mẹ. Nữu Nhân kéo tay Cam Y và Y Đông, đặt tay cả hai lại cùng một chỗ, nói: "Tiểu Gia Gia, con phải chiếu cố cho Tiểu Đông Đông thật tốt, còn Tiểu Đông Đông, con phải nhanh chóng lớn lên, sớm một chút có thể bảo hộ cho Tiểu Gia Gia, nghe chưa."
"Mẹ, Tiểu Đông không cần bảo hộ cho con, con sẽ bảo hộ bé, đương nhiên, cũng sẽ bảo hộ bé thật tốt." Cam Y phụng phịu nói, tuy năng lực của Cam Y ở Linh Miêu Tộc không cường đại gì mấy, nhưng so với nhân loại cũng đã phi thường lợi hại rồi, đương nhiên có thể bảo hộ Tiểu Đông một cách hoàn hảo.
Còn Y Đông lại nghiêm túc gật đầu: "Con sẽ cố gắng lớn lên thật nhanh để có thể bảo hộ cho papa."
"Tiểu Đông..." Đúng là làm trò trước mặt mẹ mà, Cam Y lúc này không tiện nói những lời quá cảm tính, nhưng vẫn cảm động nắm chặt tay Y Đông, Y Đông cũng gắt gao siết chặt lại. Nhìn ánh mắt thâm tình của hai người, trong mắt Nữu Nhân lóe lên một tia sáng cực nhanh, rồi bà lại xoa xoa mặt của Cam Y và Y Đông, nói: "Hai đứa thật là tương thân tương ái a."
"Mẹ, Tiểu Đông là con của con, sao có thể dùng câu tương thân tương ái cho được." Cam Y xoa xoa phần má bị nhéo đau, lại phụng phịu. Tuy không hiểu tương thân tương ái là gì, nhưng Y Đông vẫn cười, trong lòng thầm thề sẽ cố gắng bảo hộ papa, chiếu cố papa.
Nữu Nhân tùy ý "ồ" một tiếng, rồi mới đuổi Cam Y và Y Đông xa khỏi chỗ mình, kéo hai đứa "con dâu" là Khổng Thu và Mục Dã, ra dáng một bà "mẹ chồng" tốt cùng nhau tán gẫu.
Thời gian trôi qua thật nhanh, nhìn đồng hồ chỉ còn có mười phút, Mục Dã đứng lên nói: "Nữu Nhân, để con đưa người xuống". Nhìn bộ dáng của y một lượt, Nữu Nhân cầm lấy xắc tay cười đáp: "Được" Trong lòng biết Mục Dã có chuyện muốn nói riêng với mình, còn Khổng Thu và Cam Y chỉ tiễn Nữu Nhân ra đến cửa.
Cùng Nữu Nhân đi đến cửa thang máy, Mục Dã cũng không nhấn nút xuống, mà lại hỏi: "Nữu Nhân, có phải Tiểu Đông tìm người hỏi về chuyện chủ nhân và người hầu không?"
Trái ngược với thái độ nghiêm túc không cho họ hỏi lúc nãy, Nữu nhân xác định hỏi ngược lại y: "Đúng vậy, là con nói cho bé biết à?"
"Dạ". Mục Dã nói: "Ngày đó khi biết tin Blue đi Đan Á, bọn con đều vô cùng kích động, đã quên béng đi sự có mặt của Tiểu Đông, sau đó cậu bé đã đến hỏi con. Cam Y cứ nghĩ đến chuyện này sẽ lại thương tâm, nên Tiểu Đông đã đến hỏi con. Chuyện này căn bản muốn tránh cũng tránh không khỏi, nên con đã nói lại thật chi tiết cho bé."
Nữu Nhân thở dài, mặt nhăn mày nhíu nói: "Tiểu Đông Đông quỳ xuống trước mặt ta, cầu ta giúp cho bé và Tiểu Gia Gia có thể ở bên nhau đến cuối đời, thằng bé không muốn đi trước Tiểu Gia Gia, nó không muốn Tiểu Gia Gia phải đau lòng."
Mục Dã kinh ngạc, trong lòng nhất thời áy náy không thôi. Nữu Nhân lắc lắc đầu nhìn y, úp úp mở mở nói: "Chuyện ấy con không nên kể cho Tiểu Gia Gia nghe, sự tình của Tiểu Gia Gia và Tiểu Đông Đông vô cùng phức tạp. Nếu Tiểu Đông Đông lớn lên mà vẫn giữ ý niệm này trong đầu, thì e là hai đứa trẻ này sẽ còn phải trải qua sự thống khổ còn hơn cả con và Tiểu Thu Thu nữa." Nói đến đây, Nữu Nhân khổ sở thở dài, rồi lại tự nhủ: "Thật không hiểu sự xuất hiện của Tiểu Đông Đông là phúc hay họa đối với Tiểu Gia Gia đây."
"Nữu Nhân?" Câu này là có ý gì?
Nữu Nhân vẫn chỉ lắc đầu, nói: "Con nhớ rõ, chuyện mà Tiểu Đông Đông hỏi ta hôm nay tuyệt đối không được kể cho Tiểu Gia Gia nghe, có lẽ sau này sẽ có một ngày con và Tiểu Thu Thu sẽ phải cùng nhau giúp Tiểu Gia Gia vượt qua một đoạn thời gian thống khổ. Tiểu Đông Đông còn nhỏ, còn rất nhiều chuyện vẫn chưa xác định được, cho nên có một số việc hiện tại ta không tài nào khẳng định, cũng không thể nói cho Tiểu Gia Gia biết chuyện này."
Mục Dã tuy đầy một bụng nghi hoặc, nhưng vẫn gật đầu, nói: "Con sẽ không nói lại cho Cam Y biết. Bất quá khi nào cần, con và Khổng Thu sẽ giúp một tay, người nhất định phải nói cho bọn con biết đó."
"Điều đó là tất nhiên rồi." Nữu Nhân tiến lên ôm Mục Dã một cái, buông y ra rồi nói: "Các con đều là những đứa trẻ tốt, cho nên các con nhất định đều sẽ được hạnh phúc. Giúp ta chiếu cố Tiểu Gia Gia."
"Con nhất định sẽ làm thế."
Di động của Nữu Nhân vang lên, bà vội vàng nghe máy.
"Chủ nhân, người ta lập tức xuống ngay, chờ người ta chút xíu nha."
Mục Dã biết mình không còn thời gian nói chuyện nữa, nên liền ấn nút thang máy, đưa Nữu Nhân xuống lầu. Cửa thang máy vừa mở ra, đã thấy một chiếc xe màu đen có rèm che đậu sẵn từ lúc nào, lúc cửa xe bật ra, Mục Dã gật đầu hành lễ với người đang ngồi trong xe, còn Nữu Nhân hân hoan, gấp rút chạy vào trong xe, cửa xe đóng lại, chiếc xe liền nổ máy chạy đi mất.
Đứng ở đó hít vào hơi khí lạnh lẽo, Mục Dã ngẩng đầu nhìn không trung âm u, ngày mai có lẽ sẽ có tuyết rơi. Chà xát tay liên tục, y tự nói trong lòng: "Thật hy vọng mùa xuân nhanh đến."
Chương 73 Hạ
"Nữu Nhân thật đã nói như vậy sao?"
Trên giường Mục Dã, Khổng Thu ôm gối kinh ngạc hỏi. Mục Dã gật gật đầu, nhíu mi nói: "Theo lời Nữu Nhân thì dường như Tiểu Đông đối với anh Cam Y còn có ý nghĩa khác."
Khổng Thu buồn bực nói: "Nhưng anh Cam Y đã nói Tiểu Đông không phải là người hầu của anh ấy rồi mà, vậy còn có thể là gì được nhỉ?"
Mục Dã chậm rãi lắc đầu: "Anh đã nghĩ cả một ngày cũng không nghĩ ra được. Anh Cam Y từng nói nhân loại không thể trở thành chủ nhân vì tuổi thọ của nhân loại quá ngắn ngủi nên không có khả năng ký kết khế ước, nhân loại chỉ có thể làm người hầu mà thôi."
"Cái này rõ ràng không phải là người hầu, cũng chẳng phải là chủ nhân, có thể là cái gì chứ?" Tâm lý Khổng Thu lúc này vô cùng rầu rĩ. "Người hầu của anh Cam Y không biết giờ đang ở tận nơi nào, hiện tại tuy là có Tiểu Đông bầu bạn, nhưng lại gặp tình huống thế này.... Em không dám tưởng tượng mấy thập niên nữa, sau khi Tiểu Đông qua đời, Cam Y sẽ ra sao nữa."
"Chắc chắn còn có ý khác." Mục Dã luôn cảm thấy mấy câu Nữu Nhân nói còn chứa hàm ý khác. Suy nghĩ nửa ngày, Khổng Thu vỗ gối một cái thật mạnh, nói: "Mặc kệ! Dù sao chỉ cần đến ngày đó Nữu Nhân cũng sẽ nói cho chúng ta nghe thôi. Chỉ cần có thể xoay chuyển được kết cục, mặc kệ khó khăn đến đâu, em và anh cũng sẽ giúp Cam Y một tay."
Mục Dã trầm giọng nói: "Trong lời nói của Nữu Nhân, mấu chốt chính là Tiểu Đông, bà nói không biết Tiểu Đông xuất hiện là phúc hay họa của Cam Y."
"Nữu Nhân luôn thích chơi mấy trò thần thần bí bí nhỉ." Khổng Thu xoa xoa cằm, vô cùng lo lắng nói.
Ngay lúc Mục Dã và Khổng Thu cùng tốn tinh thần suy nghĩ về sự kiện thần bí này, thì Cam Y đang cuộn mình trong lòng Y Đông ngủ khò khò. Cam Y không thích biến thành mèo con như thế này, nhưng không hiểu sao khi biến thành mèo được Y Đông ôm trong lòng lại cảm thấy đặc biệt thoải mái, nhất là Y Đông vuốt ve làm Cam Y phi thường dễ chịu, nhịn không được cứ muốn đối phương vuốt ve thêm chút nữa.
"Ưm..." Đang ngủ thoải mái, khẽ rên lên một tiếng, Cam Y duỗi dài người vươn vai, đầu mèo cọ cọ lên cằm của Y Đông, chẹp chẹp miệng. Y Đông vẫn không ngủ, tay phải ôm chặt con mèo nhỏ trong lòng, tay trái thong thả vuốt ve từ đầu đến đuôi, rồi lại xoa xoa cái bụng mềm mại của mèo con.
"Gừm gừm gừm......" Con mèo nào đó vô cùng thoải mái.
Lại một lần nữa không nhịn được mà lén hôn lên cái mặt mèo của Cam Y, trên mặt Y Đông hiện lên nét phiền não mà một cậu bé 9 tuổi không nên có. Tại sao phải đợi đến lúc bé mười sáu tuổi mới được? Ý của Nữu Nhân nghĩa là bà nhất định có biện pháp, nhưng vì bé hãy còn quá nhỏ nên mới không muốn nói cho bé biết mà thôi.
Trong lòng phân nửa là chờ mong, còn phân nửa lại là ảo não, ảo não vì còn đến bảy năm nữa bé mới mười sáu tuổi. Phiền não thật lâu, lâu đến mức chú mèo con trong lòng trở mình thêm mấy lần nữa, Y Đông mới nhắm mắt chuẩn bị đi ngủ. Được rồi, bảy năm thì bảy năm, bé nhất định phải cố gắng lớn thật nhanh, cố gắng trở thành người có khả năng bảo hộ cho papa, như vậy Nữu Nhân nhất định sẽ chịu nói cho bé nghe. Quyết định vậy đi, Thế là Y Đông thầm hạ quyết tâm, từ mai mỗi bữa bé sẽ ăn thêm một chén cơm.
Nghe lệnh của mẹ, cho nên mặc dù tò mò muốn chết, Cam Y cũng không hỏi cuối cùng mẹ và Tiểu Đông đã nói chuyện gì. Vì Nữu Nhân đã dặn dò nên Khổng Thu và Mục Dã cũng không nói cho Cam Y nghe, chỉ âm thầm chờ đến ngày Nữu Nhân nói cho mình nghe chuyện này sẽ biến hóa ra sao.
Ngoài mặt thì sau ngày Nữu Nhân xuất hiện mọi chuyện vẫn như bình thường, thay đổi duy nhất chính là Y Đông ngày càng cố gắng học tập, mỗi bữa ăn ngày càng nhiều. Cao hứng nhất đương nhiên chính là Cam Y, Cam Y luôn hy vọng Y Đông có thể cao to khỏe mạnh, tốt nhất là còn phải cao hơn cả mình, như vậy bé mới thật sự là một vương tử hào hoa anh tuấn.
Đương nhiên, Cam Y không thích Y Đông liều mình học tập như thế, bất quá cho dù Cam Y có nói thế nào đi chăng nữa, Y Đông vẫn không ngừng yêu cầu Mục Dã tăng lượng bài học lẫn bài tập lên, bé không chỉ muốn học xong chương trình lớp ba, mà còn muốn hoàn thành luôn giáo trình lớp bốn nữa.
Y Đông bận rộn, gián tiếp cũng kéo Mục Dã bận rộn theo. Cuối năm, Khổng Thu vội đến muốn thăng thiên luôn, nên Cam Y cư nhiên cũng vội vàng không kém. Rất nhanh, đã đến Tết Nguyên Đán, ở nhà nghỉ ngơi một ngày, mang Y Đông ra ngoài cảm nhận bầu không khí rôm rả của Tết, Khổng Thu lại bắt đầu lễ lạc tiếp lễ lạc, party tiếp party, tưng bừng như đi chợ.
Cậu không chỉ là một phó đạo diễn cỏn con mà còn là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng cả trong lẫn ngoài nước, mà từ khi cậu công khai tính hướng của mình lại càng gây thêm nhiều chú ý từ khắp nơi, thời khắc Cam Y cứ theo sau cậu khiến tất cả mọi người cứ đoán già đoán non, nhưng Khổng Thu vẫn chỉ một câu cửa miệng, Cam Y là anh trai tốt của cậu.
Mùng chín tháng một, tại đại sảnh của khách sạn xa hoa nhất thành phố B đang tổ chức một buổi party kèm họp báo ra mắt bộ phim điện ảnh mới. Khổng Thu đã cắt tóc, hôm nay cậu mặc một chiếc áo lông trắng tinh phối cùng quần jeans trắng, nhìn có vẻ khiêm tốn. Đại diện tập đoàn Medoc sao vẫn là người lúc trước thế này? Berilmonto, đối với người nhà, Cam Y phá lệ đề phòng, hôm nay Cam Y luôn đứng cạnh cậu, làm tốt nhiệm vụ vệ sĩ. Mỗi khi có phóng viên đến hỏi về quan hệ của hai người, Khổng Thu đều dùng hai ba câu đánh một vòng tròn đổi sang vấn đề khác, đem toàn bộ lực chú ý của phóng viên chuyển vể lại trên người đạo diễn và diễn viên chính.
"Tiểu Thu Thu, đêm nay nhớ không được quá chén đó nha." Cam Y nhắc nhở sau lưng Khổng Thu.
Khổng Thu cúi đầu trả lời: "Sẽ không đâu. Bên Medoc đặc biệt yêu cầu em phải có mặt chẳng qua chỉ là để có hình thức mà thôi, em nhiều lắm chỉ uống hai ly là cùng."
"Ừm."
Ánh mắt Cam Y lúc này vẫn thủy chung nhìn chằm chằm Berilmonto đang trả lời câu hỏi ngày càng nhiều của phóng viên, càng quan sát càng thấy tên đó khả nghi.
Hôm nay, tầm mắt của Berilmonto không chú ý nhiều đến Khổng Thu. Sau khi họp báo chấm dứt, Berilmonto lại chủ động đến trước mặt Khổng Thu, vươn tay phải ra, thân thiết nói: "Bộ phim này tôi đã xem qua, rất hoành tráng, cậu vất vả rồi."
"Tôi cũng đâu có làm gì nhiều, vất vả là đạo diễn và mấy diễn viên kia kìa." Khổng Thu bắt tay hắn. Đối phương cũng rất lễ phép, nhanh chóng buông ra, nói: "Poster tuyên truyền tôi cũng đã xem qua, rất đậm phong cách của Khổng tiên sinh, tôi rất mong chờ lần hợp tác tiếp theo với Khổng tiên sinh."
"Cám ơn. Có thể được ngài tán dương quả là vinh hạnh của tôi." Khổng Thu lộ ra nụ cười hoàn mỹ của mình, ánh mắt Berilmonto chợt lóe lên, nhưng mặt hắn vẫn không chút thay đổi gật gật đầu với Cam Y, nói: "Chúng ta cùng đến dự tiệc đi."
"Ừm."
Sau khi Khổng Thu và Cam Y đi, Berilmonto mới quay đầu lại liếc mắt nhìn một nhân viên phục vụ đang đứng bên trong hội trường, rồi mới bước theo chân Khổng Thu vào nhập tiệc.
Chương 74
Tuy đây chỉ là một buổi tiệc ruợu chiêu đãi như bao bữa tiệc chúc mừng khác, nhưng có lẽ bởi vì để chúc mừng năm mới nên nó đuợc chuẩn bị rất kỹ luỡng, và vô cùng náo nhiệt. Thật vất vả để từ chối khéo mọi lời mời, Khổng Thu và Cam Y mãi mới có thể đi tới khu bàn ăn. Là một nhiếp ảnh gia xuất sắc cho một công ty nổi tiếng, Khổng Thu được rất nhiều người tìm đến bắt chuyện. Đã vậy, phía công ty nơi Khổng Thu làm việc còn mời tới rất nhiều minh tinh tiếng tăm, vì vậy tất cả bọn họ đều chớp thời cơ nói chuyện trực tiếp với Khổng Thu, mong Khổng Thu có thể chụp ảnh quảng bá cho mình.
Nếu là truớc đây, Khổng Thu sẽ tận hưởng cuộc sống như vậy, bởi có như thế mới khẳng định đuợc vị trí của cậu trong lĩnh vực này. Nhưng là hiện giờ, Khổng Thu lại cảm thấy tất cả chuyện này hết sức vô vị. Thành đạt thế, tiền tài vậy nhưng cậu cũng chỉ là một người nhỏ bé trong cái thế giới to lớn này. Đợi sau khi Blue trở về, cuộc sống của cậu sẽ không còn bất cứ dính líu nào tới những người này nữa. Có lẽ một phần nguyên nhân là do không biết giải thích sao về vấn đề tuổi tác. Chuyện này Khổng Thu cũng đã từng nghĩ đến, chờ bộ phim hoàn thành, Khổng Thu sẽ xin nghỉ việc ở công ty.
Khổng Thu dự tính cùng Mục Dã mở một phòng làm việc nhỏ, cố gắng giảm thiểu hết mức cơ hội lộ diện ra bên ngoài, thời gian trôi qua, với tỉ lệ đào thải cùng cạnh tranh cực cao trong làng giải trí, bọn họ sẽ từ từ bị mọi người quên lãng. Quan trọng hơn, Khổng Thu còn muốn dành thời gian chăm sóc cha mẹ, nhất là với người mẹ sức khỏe không tốt của mình. Chỉ là, việc liên quan đến Blue, Khổng Thu vẫn còn do dự không biết có nên nói với cha mẹ hay không. Khổng Thu nhất định sẽ phải chứng kiến cha mẹ rời khỏi cuộc đời mình. Còn có Dư Nhạc Duơng, năm mới đã đến, hẳn là hắn vẫn đang trông ngóng cậu dẫn bạn trai về, đây quả thực là một chuyện thật đau đầu. Dư Nhạc Duơng dù sao cũng là người bạn tốt nhất của Khổng Thu, nếu chờ đến mấy chục năm sau, khi đối diện với một Dư Nhạc Dương già cả, Khổng Thu biết phải giải thích như thế nào đây? Những điều đó đều là vấn đề nan giải trong lòng Khổng Thu kể từ ngày Blue đi Đan Á.
Dù vẫn đang tiếp chuyện với vài vị khách mới đến chào hỏi, nhưng trong lòng Khổng Thu vẫn không khỏi nghĩ đến điều đó. Cam Y đứng đằng sau Khổng Thu cũng không thể chen vào, chỉ có thể thừa lúc không có ai đến, hai người mới có thể nói vài câu với nhau. Cam Y và Khổng Thu đang đề cập tới việc ra tết sẽ dẫn Y Đông ra nước ngoài chơi một chuyến, thì có một người bồi bàn đi tới truớc mặt Cam Y, nói: "Tát La Cách tiên sinh, ngài có điện thoại, trong đại sảnh."
"Điện thoại của tôi?" Cam Y nghi hoặc hỏi, "Phía bên kia có nói là ai không?"
Bồi bàn lắc đầu, "Dạ không, người đó chỉ nói muốn gặp Tát La Cách tiên sinh, nói là có việc quan trọng."
Kỳ lạ thật, là ai lại gọi đến điện thoại trong đại sảnh? Người quen biết đều có số di động của Cam Y mà. Trực giác Cam Y mách bảo không nên đi, nhưng Khổng Thu bên cạnh lại nói: "Cam Y, anh cứ đi đi, có lẽ là chuyện rất gấp, em ở đây sẽ không có chuyện gì đâu."
Suy nghĩ một lát, Cam Y liền dặn dò Khổng Thu đứng nguyên một chỗ, không đuợc đi lung tung rồi mới theo bồi bàn chạy tới đại sảnh. Sau khi Cam Y rời khỏi, Khổng Thu chậm rãi cầm đĩa tới bàn ăn, vừa mới kẹp một miếng thịt cừu, chuẩn bị đặt vào đĩa thì đột nhiên có người đụng trúng Khổng Thu. Ngay sau đó là tiếng xin lỗi của một người phụ nữ: "Thực xin lỗi, Khổng tiên sinh."
Cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt Khổng Thu nháy mắt đen lại, trên tay áo cậu là vệt loang màu đen do nuớc tuơng đổ lên. Ngẩng đầu nhìn người kia, Khổng Thu không nhịn đuợc lớn tiếng nói: "Cô không nhìn thấy có người sao?!" Buông đĩa sứ trong tay xuống, Khổng Thu vội vã lấy khăn tay trong túi lau vết tuơng.
Khổng Thu mặc kệ thân phận người đó là ai, nhưng nếu làm bẩn quần áo của Blue, thì cho dù có là đại minh tinh lừng lẫy cậu cũng không kiêng dè. Mọi người xung quanh lập tức chú ý tới sự khác thường này, nữ minh tinh nọ cũng không hề vừa: "Tôi không phải cố ý, là do người khác đụng vào tôi nên mới vậy. Không phải chỉ là một bộ quần áo thôi sao? Bao nhiêu tiền, tôi đền cho anh là được chứ gì!"
"Cô không đền nổi đâu!" Cũng không thèm liếc nhìn đến nữ minh tinh một cái, Khổng Thu liền xoay người đi về phía toilet. Quần áo của Blue cho dù có trả bao nhiêu cũng không nổi! Blue chỉ để lại không đến muời bộ quần áo, đối với Khổng Thu mà nói, mỗi bộ quần áo đó đều là một bảo vật vô giá. Khổng Thu cũng chỉ có thể dựa vào mấy bộ y phục này để gắng guợng tiếp tục sống qua mấy chục năm nữa, cô ta sao có thể nói đền là đền cho đuợc! Chạy vào toilet, Khổng Thu ngay lập tức vặn vòi nước rửa sạch vết dơ trên tay áo, ấn đuờng bởi vì tức giận mà chau lại thành hình chữ 'xuyên'.
Khổng Thu vẫn miệt mài gột tẩy vết bẩn. Ngay cả khi trong toilet xuất hiện thêm một người, cậu cũng không buồn ngẩng lên. Đột nhiên người nọ tiến tới ghìm chặt cổ Khổng Thu, còn chưa kịp kêu cứu, người nọ đã bịt kín mũi Khổng Thu bằng một chiếc khăn vải. Một mùi thơm ngọt lịm tiến vào khoang mũi, Khổng Thu mới giãy giụa đuợc hai cái, thân thể bỗng mềm nhũn mà ngã vào lòng đối phương. Người nọ đem Khổng Thu đặt vào trong một cái va-li, rồi điềm nhiên rửa tay kéo va-li ra khỏi toilet, cuối cùng, lại như bao khách nhân bình thường rời khỏi đại sảnh.
Cam Y đến đại sảnh nhận điện thoại thì không biết đầu dây bên kia đã gác máy từ lúc nào không hay. Hỏi nhân viên trực nơi đây, bọn họ đều nói quả thực có người gọi đến tìm. Trong lòng không khỏi kêu lên một tiếng, Cam Y vội chạy nhanh tới chỗ Khổng Thu, nhưng đã không còn thấy bóng dáng cậu nơi đây. Đảo mắt tìm kiếm Berilmonto, Cam Y rất nhanh đã trông thấy y đang nói chuyện với giám đốc công ty của Khổng Thu.
Lỗ tai hơi giật giật, Cam Y nghe thấy có người nào đó đang tranh cãi vụ việc phát sinh khi nãy, có một cô gái không ngừng oán hận Khổng Thu lòng dạ hẹp hòi. Cam Y lập tức tiến đến hỏi chuyện: "Xin hỏi Khổng Thu vừa đi đâu?" Nữ nhân nọ bực bội chỉ về hướng toilet, hờn giận trong lòng lại tăng lên, nàng bất quá chỉ không cẩn thận mới làm bẩn quần áo của Khổng Thu thôi, thế mà Khổng Thu lại đùng đùng nổi giận với nàng, một chút khí khái đàn ông cũng không có. Cam Y mặc kệ nàng đang muốn nói gì, mà trực tiếp chạy vào toilet.
"Tiểu Thu Thu?" Vừa mới đẩy cửa vào toilet, Cam Y liền gọi Khổng Thu. Trong phòng không có bất cứ ai, Cam Y đảo mắt một vòng, cánh mũi hơi giật giật, anh nhanh chóng phát hiện ra mùi lạ. Là Chloroform!(chất gây mê). Ánh mắt Cam Y thoáng cái liền thay đổi, nhắm mắt lại, chỉ vài giây sau đã bước nhanh ra khỏi toilet. Phía cửa hông khách sạn xuất hiện một con mèo chấm hoa rất kỳ lạ, nhưng đáng tiếc rằng, không ai có thể nhìn thấy rõ bởi lẽ tốc độ của con mèo đó cực nhanh, mơ hồ cũng chỉ nhìn thấy được một chấm đen mà thôi. Chấm đen đó dùng tốc độ mắt thường không thể bắt kịp len lỏi qua những bánh xe.
Mắt mèo của Cam Y lộ lên một tia kim quang, tứ chi không ngừng chuyển động lao về phía trước. Hơn mười phút sau, nhãn cầu của Cam Y liền chú ý tới một chiếc xe màu đen có rèm che kín toàn bộ cửa sổ đang dừng đèn đỏ. Tốc độ chậm lại, Cam Y kín đáo theo sau chiếc xe màu đen kia. Chiếc xe chuyển hướng chạy vào đường cao tốc. Tầm khoảng hơn một tiếng sau, nó đã chạy đến vùng ngoại ô. Xe cộ trên đường càng ngày càng ít dần, Cam Y ghìm tốc độ lại, nhẹ nhàng nhảy lên nóc xe mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Vô thanh vô thức đi về phía cuối xe, Cam Y dùng miêu nhãn nhìn xuyên qua lớp vải che, nhìn thấy Khổng Thu đang hôn mê bất tỉnh nằm trên ghế. Đôi mắt mèo hiện lên sự phẫn nộ vô cùng, song cũng có cả bình tĩnh. Là ai muốn bắt cóc Tiểu Thu Thu? Cam Y bất động thanh sắc dựa người vào phía cửa kính, mượn sự cản trở tầm nhìn của vải che để ẩn giấu thân mình. Ngồi sau xe, Cam Y cảm thấy bản thân thực sự may mắn vì đã lưu lại ấn ký trên người Khổng Thu, bằng không ngày hôm nay chắc chắn Khổng Thu sẽ gặp nguy hiểm.
Ô tô vẫn chạy trên đường, lại qua một giờ nữa chiếc xe mới dừng lại trước cổng một toà biệt thự. Lái xe lấy ra một cái thẻ, quẹt qua, cánh cổng chậm rãi mở ra, ô tô lại tiếp tục lăn bánh. Lái xe trực tiếp đánh xe vào trong sân toà biệt thự rồi mới dừng xe lại. Người lái xe mở cửa xuống xe, ôm Khổng Thu vẫn còn hôn mê ở ghế sau trực tiếp đi vào một gian phòng trên lầu hai. Một lúc sau, lái xe xuống lầu bước vào xe chuẩn bị rời đi. Chìa khoá mới tra vào ổ, hắn đã bị ai đó đánh một cái vào phía sau bất tỉnh.
Giải quyết tên lái xe xong, Cam Y trong hình người lập tức chạy đi tìm Khổng Thu. Anh đi tới căn phòng mà tên lái xe kia vừa đi vào, bật công tắc đèn lên, anh xem xét toàn bộ bài trí trong phòng, còn có cả Khổng Thu đang nằm trên giường. Nhìn thấy cảnh tượng này, người nào dù có bình tĩnh đến đâu cũng phải phát ra từng trận hàn khí, Cam Y thật muốn giết người!
Trong phòng bày đủ các loại đạo cụ SM, cho dù chỉ là mấy cây gậy bằng gỗ nhưng tuyệt nhiên đều là đồ biến thái. Ngoại trừ roi da và sáp nến ra, đại bộ phận còn lại Cam Y căn bản chưa từng nhìn qua, chứ còn chưa nói đến hiểu biết công dụng của nó. Nếu không phải trên tạp chí của Khổng Thu có mấy trang chụp về đề tài SM, Cam Y thực sự còn không biết mấy đồ trong phòng này dùng để làm gì. Điều khiến Cam Y vạn phần phẫn nộ chính là Khổng Thu bị trói chặt cố định trên giường, hai chân để mở hình chữ M. Cam Y chạy nhanh đến bên giường, một tay phất lên đã chặt gãy toàn bộ dây xích trên người Khổng Thu, đau lòng mà gạt bỏ những thứ chướng mắt đó ra khỏi người cậu. Cam Y áp tay lên trán cậu để kiểm tra nhiệt độ, cũng may Khổng Thu chỉ bị hôn mê, trái tim của Cam Y nãy giờ bị dọa cho chạy loạn nay mới trở về được vị trí ban đầu. Cam Y dùng năng lực của mình tạo ra một kết giới, cẩn thận đem Khổng Thu ôm đặt vào trong.
Đóng cửa kết giới lại, Cam Y tức thì gọi điện cho một vài người bàn giao lại một số việc rồi mới gọi điện thoại cho Mục Dã, bảo Mục Dã mua ngay bốn vé máy bay để ngày mai trở về thành phố S. Nhận được phân phó của Cam Y, Mục Dã bên đầu này vừa gác máy một cái liền tức thì gọi điện đến công ty hàng không đặt vé, rồi mới cùng Y Đông đi thu thập hành lý.
Từ trên tường gỡ xuống một cây roi, trong không trung, Cam Y phất phất vài cái, roi này đánh vào người không biết sẽ có mùi vị như thế nào, lát nữa phải thử một chút mới được.
※
Đến tầm ba giờ sáng, một chiếc ô tô dòng xe SUV dừng trước cửa biệt thự. Từ trên xe bước xuống một người, người đó nghi hoặc bước đến một chiếc xe khác. Đến gần, bên trong xe không có ai, người đó vội lấy di động ra gọi, điện thoại của đối phương đã khóa máy. Nghĩ lại, có thể là đối phương đang ở nơi nào đó vui chơi, người đó không khỏi gấp rút lấy chìa khóa mở cửa vào nhà, cước bộ dồn dập.
Kéo bỏ cravat, khí thái vui mừng hớn hở, người nọ lên lầu hai, bàn tay đặt trên nắm cửa. Cứ tưởng tượng đến những việc sắp tới, tay hắn lại hơi run lên vì hưng phấn. Khóe miệng nhếch cao mang theo niềm khoái trá, hắn xoay mở nắm cửa bước vào trong phòng. Gạt công tắc bên tường, cả gian phòng vốn đen thui nay sáng bừng hẳn lên. Sau khi thích ứng được với ánh sáng, hắn dường như chết đứng tại chỗ.
"Nguyên lai là Berilmonto tiên sinh, trực giác của tôi quả thực chuẩn xác." Trong căn phòng toàn đồ SM, Cam Y vốn đang ngồi vắt chân trên ghế salon chậm rãi đứng dậy, tay phải cầm roi da vỗ vỗ nhẹ vào lòng bàn tay trái. Berilmonto lui lại từng bước nhỏ, trên mặt lộ ra vẻ căng thẳng đến gượng gạo mà cười cười nói: "Tát La Cách tiên sinh, ngài... sao lại ở chỗ này?"
"Lời này hẳn phải để tôi hỏi mới đúng." Cam Y vuốt nhẹ phần roi da, ánh mắt hàn sương lạnh lùng hỏi: "Tại sao Tiểu Thu Thu lại bị mang tới nơi đây? Tại sao khi không lại có người gọi điện thoại tìm tôi? Tại sao quần áo Tiểu Thu Thu tự nhiên bị người khác làm bẩn? Tại sao... ngài lại xuất hiện ở đây?" Nhìn quanh căn phòng chứa toàn đồ chơi SM, sắc mặt Cam Y càng lạnh hơn: "Tôi chờ lời giải thích của ngài."
"Trong chuyện này khẳng định là có hiểu lầm." Berilmonto lại lùi về phía sau vài bước, ngay sau đó hắn đột ngột xoay người bỏ chạy, hơn nữa còn không quên đóng cửa phòng lại, khẩn trương chạy thẳng xuống lầu. Berilmonto bị dọa tới nỗi mặt cắt không còn giọt máu, vừa chạy vừa rút chìa khóa xe ra. Nhưng chưa kịp chạy tới cửa xe ô tô, một thân ảnh quỷ dị liền xuất hiện, hung hăng tung một quyền vào bụng hắn.
"Khụ khụ..." Berilmonto ôm bụng thống khổ quỳ rạp trên mặt đất, khóe miệng còn chảy ra một ít máu.
"Cái tên biến thái này, dám có ý đồ xấu xa với Tiểu Thu Thu, mày nhất định phải chết!" Cam Y lại nâng một cước đá mạnh vào người Berilmonto một cái, sau rồi lại tiếp tục giáng xuống những cú đấm vào mặt hắn, Berilmonto không ngừng phát ra những tiếng kêu rên đau đớn như tiếng lợn thét trên bàn mổ. Bàn tay khua trong không trung tạo thành một đường cong, Cam Y lại mở cánh cửa kết giới đem Berilmonto ném vào. Một tay bật mở điện thoại, một tay ôm Khổng Thu ra ngoài đặt vào trong xe.
"Ngày mai tôi muốn tin tức của Berilmonto đăng tải trên báo!"
"Dạ!"
Cắn răng, Cam Y trở lại căn biệt thự, lại tạo nên một kết giới đem toàn bộ đạo cụ SM trong phòng lưu hết, Cam Y muốn dùng toàn bộ những thứ này trên người Berilmonto một lần! Tên đại biến thái này cư nhiên có tư tưởng đen tối với Tiểu Thu Thu, Cam Y nhất định phải chăm sóc hắn đặc biệt một chút mới được!
Anh vô cùng tức giận đem cả roi da ném vào kết giới, song nghĩ đi nghĩ lại, Cam Y lại lấy ra, anh muốn trước tiên dùng thử thứ này trước đã!
Chương 75 Thượng
Mục Dã và Y Đông không trở về phòng ngủ mà vẫn ngồi ở ngoài phòng khách chờ Cam Y cùng Khổng Thu trở về. Tiếng chuông cửa vang lên, làm hai người trong phòng nháy mắt đã tỉnh lại, Mục Dã bật dậy chạy ra mở cửa, khẩn trương hỏi: "Cam Y! Trọng Ni bị làm sao vậy?!" Bác sĩ riêng của gia đình cầm theo hộp thuốc đã chuẩn bị sẵn sàng.
Cam Y ôm Khổng Thu vẫn còn trong tình trạng hôn mê bước nhanh tới phòng ngủ, cẩn thận đặt Khổng Thu lên giường rồi mới nói: "Tiểu Thu Thu bị trúng thuốc mê, một lát nữa sẽ tỉnh lại."
"Thuốc mê?!" Mục Dã vội ngồi xuống bên mép giường, nhẹ nhàng đặt tay lên trán Khổng Thu. Bác sĩ nghe Cam Y nói vậy lập tức từ trong hộp thuốc lấy kim tiêm cùng túi truyền nước ra, rồi tiếp tục cắm ống truyền nước đường glucozo.
Sau khi kiểm tra lại tổng thể, vị bác sĩ quay sang dặn dò Cam Y cùng Mục Dã rằng sau khi Khổng Thu tỉnh lại, cần cho cậu uống nhiều nước bởi như vậy mới mau bài tiết Chloroform ra ngoài được. Cũng may bây giờ Khổng Thu không giống như những nhân loại bình thường cho lắm, bằng không thân thể cậu nhất định sẽ bị tổn thương. Xong xuôi mọi thứ, vị bác sĩ xin phép rời đi trước.
Ở trong điện thoại, Cam Y cũng mới chỉ nói cho Mục Dã biết Khổng Thu gặp sự cố, kêu cậu đặt vé máy bay chứ chưa nói tình hình chi tiết. Không muốn cho Y Đông nghe thấy sự việc bỉ ổi này, Cam Y liền dỗ Y Đông trở về phòng đi ngủ trước rồi mới đóng cửa lại, kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho Mục Dã. Sau khi nghe Cam Y kể xong, Mục Dã thực không thể tin vào tai mình được, y hết sức kinh hãi.
"May mắn anh có lưu lại ấn ký trên người Trọng Ni, bằng không hậu quả không thể tưởng tượng nổi!" Mục Dã nhìn sang Khổng Thu vẫn còn hôn mê nằm trên giường, trái tim y đập dồn dập.
Khí sắc của Cam Y bỗng trở nên băng lãnh: "Thời gian trước, tên Berilmonto đến thành phố B đã muốn ra tay với Tiểu Thu Thu, nhưng vì có anh luôn bên cạnh Tiểu Thu Thu nên hắn ta còn chưa có cơ hội hạ thủ. Chính vì vậy mà lần này hắn đã cố ý tách anh ra khỏi Tiểu Thu Thu. Cuộc điện thoại kia nhất định là do Berilmonto sắp xếp."
Nhìn chăm chú vào vết tương trên tay áo Khổng Thu, Mục Dã nói: "Em đã đặt vé máy bay vào một giờ trưa mai. Phía bên khách sạn, anh thử phái người điều tra xem. Anh vừa mới rời đi, Trọng Ni đã bị người khác làm bẩn quần áo, áng chừng trước đó đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng."
"Ừm." Cam Y cắn răng, "Anh nhất định sẽ không bỏ qua cho tên Berilmonto đó, không ai có thể ức hiếp người của gia tộc Tát La Cách, huống chi tên đó lại là một tên biến thái."
Mục Dã trầm giọng nói: "Trước hết phải tra rõ lai lịch của Berilmonto. Hắn cư nhiên lớn mật cả gan bắt cóc Trọng Ni, nhất định đây không phải lần đầu tiên làm loại sự tình này."
Cam Y gật đầu đồng ý.
Ngồi bên cạnh Khổng Thu trong chốc lát, Cam Y bảo Mục Dã đi nghỉ trước. Mục Dã không giống Cam Y, có thể một hai tuần không ngủ cũng không sao. Sau khi Mục Dã rời đi, Cam Y rút roi da từ trong lòng ra, Berilmonto tuyệt đối không thể thả đi, người xấu xa như vậy thả ra ngoài ắt hẳn sẽ là tai họa.
※
Tầm hơn tám giờ sáng hôm sau, Khổng Thu mới tỉnh lại, cậu cảm thấy đầu đau như búa bổ, dạ dày khó chịu muốn chết, chỉ muốn nôn hết ra. Mục Dã và Cam Y thúc Khổng Thu uống hết ba cốc nước lớn, Khổng Thu mới ói ra được một lần, cảm giác cũng dễ chịu hơn chút ít. Chứng kiến khuôn mặt tái nhợt của Khổng Thu, khỏi nói cũng biết nội tâm của Cam Y có bao nhiêu phẫn nộ, Cam Y tuyệt đối sẽ không buông tha dễ dàng cho Berilmonto.
Từ Cam Y biết được chuyện xảy ra với mình, Khổng Thu không khỏi cảm thấy run sợ. Khổng Thu biết trong giới giải trí có một số người yêu thích SM, cũng đã từng nghe có người nói qua SM là như thế nào, nhưng cậu tuyệt đối không phải người yêu thích SM. Khổng Thu run sợ ôm chặt hai tay, toàn thân chảy đầy mồ hôi lạnh, Cam Y thấy vậy, liền ân cần trấn an ôm cậu vào ngực.
Cố gắng ép Khổng Thu uống thật nhiều nước, Cam Y mới thoáng thả lỏng nội tâm: "Tiểu Thu Thu, đừng sợ, tên Berilmonto đó anh sẽ không dễ dàng buông tha."
Khổng Thu suy yếu hỏi: "Cam Y, anh sẽ đem gã giao cho cảnh sát sao?"
Cam Y bĩu môi: "Cái loại người đó có giao cho cảnh sát cũng sẽ được thả thôi. Những người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội nhân loại này lúc nào chẳng được hưởng chút đặc quyền. Đương nhiên, loại tình huống này, nơi nào cũng đều có. Đừng để tâm tới hắn nữa, lát nữa chúng ta sẽ đến sân bay quay trở về thành phố S."
Vốn vẫn còn một công việc cần giải quyết tại thành phố B, nhưng bởi vì sự cố lần này nên Khổng Thu sớm trở lại thành phố S thì tốt hơn. Cam Y lau đi lớp mồ hôi trên trán cùng cổ của Khổng Thu, rồi nói: "Tiểu Thu Thu, công tác của em hiện giờ rất tốt, nhưng ngành nghề này rất nhiều góc khuất. Hơn nữa tuổi tác của em sẽ khác với những người còn lại, em thử nghĩ xem có muốn làm việc khác hay không? Anh sẽ dẫn em đến các bộ tộc khác du ngoạn. Em thích chụp ảnh như vậy, anh cam đoan cảnh sắc nơi đó còn đẹp hơn xã hội nhân loại này gấp trăm lần."
Khổng Thu vô lực cười nói: "Tối hôm qua em cũng đã nghĩ đến vấn đề này rồi. Nếu là trước kia, sống trong hoàn cảnh tràn ngập danh lợi như thế, em cảm thấy rất vui thích, nhưng hiện tại em lại chỉ cảm thấy mệt mỏi mà thôi. Em sẽ không bỏ niềm đam mê của em, nhất là trong thời gian chờ Blue trở về." Khổng Thu nhìn sang Mục Dã, nói tiếp: "Mục Mục, hai người chúng ta mở một phòng triển lãm nhỏ được không? Em chụp ảnh còn anh vẽ tranh, hai người chúng ta tiếp tục đứng sau làm những điều mình thích, như vậy không cần giải thích với mọi người vì sao thời gian qua đi mà chúng ta vẫn không già."
Mục Dã nở nụ cười: "Hay! Anh cũng sớm nghĩ đến việc này, như vậy anh cũng có thể nhìn lại những tấm ảnh đã bị mất thật lâu trước kia, anh đã từng có ước mơ trở thành họa sĩ mà."
"A..." Áp chế dạ dày muốn nổi sóng, Khổng Thu thở hổn hển, nói: "Vậy cứ thế đi. Sau khi bộ phim này kết thúc, em sẽ gửi đơn từ chức tới công ty."
"Được."
Bởi vì trong cơ thể của Khổng Thu còn quá nhiều chất gây mê, nếu là người bình thường e rằng tính mạng khó bảo đảm, nhưng Khổng Thu đã cùng Blue ký kết khế ước nên cơ thể cậu ít nhiều cũng được thừa hưởng năng lực đặc biệt. Mặc dù vậy, Khổng Thu vẫn cảm thấy khó chịu trong người. Nói được một lúc, Khổng Thu đã mệt đến không thở nổi. Cam Y giúp cậu nằm xuống rồi lại lắp chụp khí oxi cho cậu. Tận mắt trông thấy một Khổng Thu suy yếu như vậy, Cam Y hết mực tự trách bản thân.
Cầm lấy bàn tay của Cam Y, Khổng Thu khẽ cười, gắng gượng nói: "Anh Cam Y... sau này, em tuyệt đối sẽ không rời khỏi anh nửa bước."
"Anh cũng vậy." Đem bàn tay của Khổng Thu nhét vào trong chăn, Cam Y cẩn thận vỗ về Khổng Thu để cậu có thể an tâm mà ngủ. Nhắm mắt lại, Khổng Thu hư nhược mê man ngủ tiếp. Giục Cam Y trở về phòng để thay quần áo, Mục Dã ở lại trông chừng, tiện thể đem hành lý thu thập hộ Khổng Thu.
Cam Y trở về phòng ngủ, Y Đông vẫn ngồi nguyên ở trên giường, vừa mới trông thấy Cam Y liền bổ nhào vào lòng anh mà ôm thật chặt, nó lo lắng hỏi: "Papa, papa không sao chứ?"
"Papa không sao." Ôm lấy Y Đông, Cam Y cúi đầu hôn lên mái tóc Y Đông một cái: "Papa đi thay quần áo rồi thu thập hành lý, ngày mai chúng ta sẽ trở lại thành phố S."
"Hành lý con đã thu thập xong rồi. Papa, papa đi tắm trước rồi nghỉ ngơi một chút đi." Nói xong, Y Đông cầm lấy một bộ quần áo sạch sẽ trên giường đưa cho Cam Y. Cam Y cảm thấy trong lòng lâng lâng, nói: "Tắm cùng papa đi, papa sẽ kỳ lưng cho con." Ánh mắt Y Đông sáng lên, nó lặng lẽ gật đầu.
Cam Y cởi quần áo ra, chiếc roi từ trong áo bỗng rơi xuống, Cam Y vội nhặt lên nhanh chóng giấu ra sau lưng, cậu làm sao có thể quên vật này được cơ chứ! Y Đông tuy cũng giật mình nhưng lại không hỏi gì thêm mà trực tiếp ôm Cam Y vào phòng tắm. Cam Y nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng vạch vòng kết giới ném chiếc roi trong tay vào, thật may mắn vì Y Đông không hiểu, bằng không sẽ thực phiền toái.
Chương 75 Hạ
Tắm rửa xong xuôi, thay đổi y phục mới, cũng ăn qua điểm tâm do Mục Dã làm, Cam Y liền gọi người lái xe đến đón bọn họ ra sân bay. Bởi vì Khổng Thu đi lại còn chưa vững nên Cam Y đã ôm cậu vào trong sân bay. Trước khi lên máy bay, Khổng Thu đã gọi một cuộc điện thoại tới người phụ trách tổ kịch bản, nói cho họ biết cậu bị bệnh, cần phải trở về thành phố S. Ở trong điện thoại, người phụ trách đó cứ ấp úng mãi, tựa hồ như đã có chuyện gì xảy ra, Khổng Thu không có dư sức hỏi nhiều nên chỉ chào hỏi qua loa rồi gác máy luôn.
Vừa mới gác máy, điện thoại ngay lập tức đã sáng đèn báo có người gọi đến. Người gọi đến chính là giám đốc công ty nơi cậu làm việc. Trong điện thoại, giám đốc cũng ấp a ấp úng, trong lời nói còn như mang theo ý hỏi Khổng Thu thân thể làm sao, có phải vì nguyên nhân nào khác không. Khổng Thu liếc nhìn qua Cam Y một cái, bình tĩnh nói cho giám đốc biết rằng cậu chỉ là bị cảm cúm, rồi truyền qua viêm mũi, khí hậu thành phố B quá khô hanh, cậu không thể không quay trở lại thành phố S dưỡng bệnh. Giám đốc hỏi cậu vì sao bữa tiệc tối qua lại về sớm, Khổng Thu nói vì có người làm bẩn bộ quần áo mà cậu vô cùng quý trọng nên cậu không còn hứng thú ở lại. Vị giám đốc nhẹ nhàng thở ra, nói vài câu lòng vòng rồi khuyên Khổng Thu trở về cố gắng dưỡng bệnh.
Nhìn điện thoại trong chốc lát, Khổng Thu quay đầu nhỏ giọng hỏi: "Anh Cam Y, việc liên quan đến Berilmonto có bị truyền ra ngoài không?"
Cam Y gật gật đầu, che hai tai Y Đông lại, oán hận nói: "Cái tên có tư tưởng biến thái đó, anh muốn hắn phải mất hết danh dự!" Bất quá, tin tức ngày hôm nay sao còn chưa lan rộng nhỉ?
Vừa nghe vậy, Khổng Thu vội nói: "Cam Y, chuyện này có thể tạm thời áp chế lại không? Việc liên quan đến Berilmonto sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới bộ phim. Liệu có thể chờ sau khi bộ phim kết thúc mới tiếp tục thả tin tức được không? Đây là bộ phim đầu tiên em làm, em không muốn nó thất bại nửa đường."
"À, được thôi." Cam Y lập tức rút điện thoại ra, dù thế nào cậu nhất định sẽ không bỏ qua cho Berilmonto, thời gian sớm hay muộn đều không phải thứ quan trọng.
Xế chiều cùng ngày, bốn người trở về thành phố S, rồi trực tiếp đến ở tại căn biệt thự sang trọng của Bố Nhĩ. Lần đầu tiên được tận mắt nhìn thấy một căn biệt thự đúng nghĩa, Y Đông chỉ có thể thầm kinh ngạc trong lòng, bất quá khi Cam Y nói sẽ bố trí cho Y Đông một gian phòng riêng thì bé ngay tức thì đã lắc đầu cự tuyệt. Cứ nghĩ đến những việc thương tâm mà Y Đông đã từng phải trải qua, không muốn một mình đơn độc ở riêng, Cam Y cũng không miễn cưỡng, hơn nữa, tâm Cam Y cũng thực cao hứng khi biết Y Đông rất muốn tiếp tục ở cùng anh.
Khổng Thu vẫn trở về gian phòng trước đây cậu cùng Blue đã từng ở, nằm trên chiếc giường Blue từng nằm, thân thể mệt mỏi của Khổng Thu mang theo một chút ủy khuất và tưởng niệm mà rơi vào giấc ngủ. Mục Dã thu thập hành lý của mình và của Khổng Thu, Y Đông thì xung phong nhận mang hành lý của bản thân và Cam Y. Chính vì vậy mà Cam Y có thể một mình tránh trong thư phòng gọi điện thoại.
Sau khi được thông báo một số chuyện, Cam Y phẫn nộ ném ba cái bánh vào trong kết giới cho tên Berilmonto và tên thủ hạ ăn tạm cho đỡ đói rồi mới từ trong một kết giới khác tìm cây roi kia. Sau đó, Cam Y liền gọi cho nhân viên công tác trong gia tộc làm việc tại nước Mỹ, và bảo người đó gửi cho cậu thông tin về SM, Cam Y muốn nghiêm túc nghiên cứu một phen. Đương lúc Cam Y kinh hãi nằm bò bên bàn máy vi tính, hai mắt như trố ra xem những thứ liên quan tới SM mà cấp dưới gửi đến thì điện thoại trong tay vang lên, trên điện thoại là một dãy số lạ.
"Alô?"
"Tiểu Gia Gia, là anh, Văn Sâm, dạo này có khỏe không?"
"Văn Sâm?!"
Cam Y đứng phắt dậy khiến cho chiếc ghế thiếu chút nữa bị bật ngửa ra sau, Cam Y kích động nói vào điện thoại: "Văn Sâm! Sao lại là anh?! Sao anh lại chạy đến nhân loại?! Em còn tưởng anh đi Bạo Long tộc rồi chứ!"
"Sao anh có thể chạy đến cái nơi ngang tàng bạo ngược đó được chứ? Anh đi tìm người hầu của mình thôi."
"Anh tìm được chưa?"
"Ừm, một năm trước đã tìm được. Anh còn không biết em cũng ở xã hội nhân loại đấy, nếu sớm biết anh nhất định sẽ đến tìm em."
"A, là nhị tỷ nói cho anh biết em ở đây phải không?"
"Sao có thể? Lão băng miêu nhà tỷ ấy tuyệt đối sẽ không để nàng liên hệ với nam nhân khác đâu. Anh biết được tin tức của em cũng chỉ là do ngẫu nhiên thôi. Tiểu Gia Gia, anh nghe nói em bắt được một kẻ yêu thích SM phải không?"
"Ơ? Sao anh lại biết?"
"Chuyện này nói ra thì dài lắm. Ngày mai anh sẽ đến chỗ em, gặp mặt rồi nói sau. Còn về phần tên kia, em nhớ lưu gã lại cho anh, anh có việc cần dùng."
"Hắn có phải cũng khi dễ người hầu của anh không?!"
"Không phải, nhưng mà em nói 'cũng' là sao? Chẳng lẽ người hắn bắt cóc chính là người hầu của em?"
"Không phải không phải, người hắn bắt cóc chính là người hầu của Đề Cổ, bất quá còn chưa kịp ra tay. A! Anh từ đâu mà biết được điều này thế?"
"Người hầu của Đề Cổ? Wow, chuyện lớn nha! Cụ thể như thế nào sau khi gặp nhau anh sẽ nói rõ với em, trong điện thoại không tiện nói. Anh sẽ lên tàu đêm nay rồi sẽ đáp máy bay đến chỗ em, giờ anh vẫn đang ở Đức."
"Nước Đức? Ồ, được rồi, em sẽ chờ anh đến giải thích."
"Ngàn vạn lần đừng để cho tên kia chết đó."
"Biết rồi."
Cuộc điện thoại mang theo bao nhiêu điều mơ hồ đã được gác xuống, Cam Y lúc này đây vô cùng kích động, cao hứng. Văn Sâm cũng là một thành viên trong gia tộc Tát La Cách, bất quá huyết thống của hai người bọn họ cách nhau khá xa, tính ra phải tính tù thời ông nội của ông nội bọn hắn. Văn Sâm cũng giống Cam Y, năng lực của hai người đều ở cấp Tỉnh nhưng so với Cam Y thì Văn Sâm lợi hại hơn hẳn. Văn Sâm đã rời gia tộc từ mười mấy năm trước mà không có bất cứ một tin tức nào, nơi cuối cùng nghe đến Văn Sâm chính là Bạo Long tộc, chính vì thế mà Cam Y vẫn cho rằng Văn Sâm ở đó. Không nghĩ tới Văn Sâm cũng mò tới xã hội nhân loại, lại còn tìm được người hầu! Cam Y không khỏi cảm thấy cao hứng khi nghĩ đến người bạn tốt kiêm anh họ của mình. Nhớ đến yêu cầu của Văn Sâm, Cam Y đi vào phòng bếp rồi ném cho Berilmonto cả một gói bánh nguyên.
Chương 76
Ngủ nguyên một ngày, Khổng Thu mới tỉnh lại. Cam Y đã chuẩn bị sẵn một bàn ăn với đầy đủ chất dinh dưỡng cho cậu bồi bổ. Trong lúc ăn cơm, Cam Y vui mừng nói cho Khổng Thu và Mục Dã biết có một người bạn tốt kiêm anh họ của mình sắp đến. Hiếm khi được gặp người trong gia tộc Tát La Cách, nên Khổng Thu và Mục Dã đều rất cao hứng. Còn Y Đông vốn ngồi chăm chú ăn cơm, nhưng khi nghe Cam Y nhắc đến hai chữ "anh họ", trong mắt thoáng hiện lên một tia chờ mong.
Chín giờ tối, một chiếc xe dừng trước cửa biệt thự, người nọ vừa bước xuống xe đã thấy Cam Y đứng sẵn bên ngoài đón, liền mở rộng hai tay đi tới: "Tiểu Gia Gia, anh nhớ em lắm lắm, lâu lắm rồi không gặp."
Ôm lấy đối phương, Cam Y vô cùng phấn khởi nói: "Văn Sâm, em cũng rất nhớ anh, tóc của anh dài quá nhỉ."
Nam nhân tên Văn Sâm sở hữu vẻ ngoài anh tuấn tiêu sái buông Cam Y ra, vuốt nhẹ mái tóc buông xõa ngang vai của mình rồi ôm chầm lấy một nam nhân khác đứng phía sau, đắc ý nói: "Tiểu bảo bối thích anh để tóc dài cho nên anh mới nuôi đó nha. Đây là người hầu của anh, Fiona. Em cứ gọi là Fiona cũng được. Sao rồi, thế nào còn chưa mang người hầu của em ra cho anh nhìn một cái?"
Cam Y hướng Fiona mỉm cười lễ phép thay cho lời chào hỏi, rồi mới kéo Y Đông đang đứng phía sau mình ra, nói: "Em không cần người hầu, em có con trai là đủ rồi."
"Con của em?" Văn Sâm huýt sáo một cái, rõ ràng không phải con ruột của Cam Y, bất quá Văn Sâm cũng không hỏi nhiều. Ngược lại, Cam Y lại giải thích: "Em nhận nuôi đó, cậu bé đáng yêu lắm."
"Đáng yêu!" Văn Sâm dựng thẳng ngón cái hướng Cam Y, sau đó lại nhìn về phía Mục Dã và Khổng Thu. Khi Cam Y giới thiệu thân phận hai người họ, Văn Sâm không nhịn được mà liên tục huýt gió, trưng ra một bộ không thể nào tin được: "Ngay cả Đề Cổ và Bố Nhĩ Thác đều đã tìm được người hầu, chẳng lẽ anh rời đi lâu thế sao?"
"Còn không à?" Cam Y mời Văn Sâm và Fiona vào trong nhà, nhưng bởi vì có Y Đông ở đây nên Cam Y không tiện hỏi Văn Sâm vì sao biết mình ở đây mà đến, lại còn cả một đống chuyện liên quan đến Berilmonto nữa.
Văn Sâm nhìn thấy sự lo lắng của Cam Y, nên cũng biết ý mà không hề đả động đến sự kiện kia. Đóng vai một người khách đi thăm quan một vòng căn biệt thự, Văn Sâm mới ra vẻ thở dài lắc đầu: "Vừa nhìn là biết nhà của Bố Nhĩ rồi, đâu đâu cũng thấy phong thái của cậu ta không à."
Mục Dã cười lãnh đạm, tuy Văn Sâm cùng Cam Y thuộc hai loại tính cách khác nhau, nhưng giữa họ đều có một điểm chung đó là rất dễ gần. Ôm người hầu của mình ngồi xuống ghế, tựa hồ như đã thân quen từ rất lâu, Văn Sâm bắt đầu cùng mọi người nói đủ chuyện, từ chuyện cậu ta đến xã hội nhân loại cho đến những nơi mà cậu đã từng đi qua. Trái ngược với Văn Sâm, người hầu của hắn, Fiona lại hết mực im lặng ngồi cạnh hắn, chỉ khi nào cần nói thì mới mở lời. Bất quá Fiona không phải dạng người lãnh mạc, từ đầu đến cuối trên mặt Fiona đều mang một nụ cười hết sức chân thực, bộ dạng so với Văn Sâm mà nói thì khá là bình thường, nhưng ở trên người cậu lại mang theo một mị lực không tên, thu hút sự chú ý của những người xung quanh.
Fiona điển hình cho mẫu người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, còn Văn Sâm sở hữu một mái tóc màu đen với đôi đồng tử hắc sắc, bề ngoài của Văn Sâm rất dễ nhìn, làn da trắng giống Cam Y, song Văn Sâm còn có phần cao hơn Cam Y, trong khi Cam Y đã cao tới 1m92. Fiona ngồi bên cạnh Văn Sâm không khác gì chú chim nhỏ nép sát vào người hắn, bất quá Văn Sâm tựa hồ cũng rất ưa bộ dạng nhỏ nhỏ xinh xinh của Fiona, nếu không phải có trẻ nhỏ ở đây, Văn Sâm chắc chắn sẽ ôm người bên cạnh đặt lên đùi mình.
Thời gian vốn không còn sớm nữa, hàn huyên hơn một tiếng đồng hồ, Cam Y bảo Mục Dã và Khổng Thu đi ngủ trước. Mục Dã và Khổng Thu không hề có bất kỳ nghi ngờ nào, hơn nữa hai người còn mang theo cả Y Đông cùng đi. Trước khi đi, ánh mắt Y Đông liếc nhìn qua Văn Sâm một cái, Văn Sâm nhận thấy liền mỉm cười.
Sau khi ba người rời đi, Cam Y hỏa tốc đóng chặt cửa thư phòng lại, sau đó đến trước mặt Văn Sâm. Văn Sâm ngừng cười, không đợi Cam Y lên tiếng mà trực tiếp giải thích luôn: "Fiona có mấy người bạn là cảnh sát cấp cao ở nước Pháp, ngày hôm qua bọn họ đã nhận được tình báo và phát hiện thấy trong tầng hầm một căn biệt thự của phó tổng tập đoàn Medoc có chứa một lượng lớn đạo cụ SM cùng bốn tính nô."
"Tính nô?!" Cam Y hít mộ ngụm khí lạnh.
Văn Sâm nghiêm túc gật đầu nói tiếp: "Trong hội SM, 'tính nô' không phải mang trong mình một ý nghĩa xấu. Nô lệ cam tâm tình nguyện để chủ nhân điều giáo cùng nô lệ bị ép buộc điều giáo là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Bình thường bọn anh đều hạn chế việc cưỡng ép, chỉ trừ khi đối phương làm bọn anh không vui, thì sẽ bị trừng phạt, bọn anh sẽ dùng một số biện pháp để dạy dỗ tính nô. Bất quá, bọn anh còn có quy định không ra tay với trẻ vị thành niên. Trong khi đó, phía bên cảnh sát thông báo trong bốn tính nô kia có đến hai người là trẻ vị thành niên, hai người còn lại thì mới bước qua tuổi thành niên chưa lâu, bốn người đó không phải được điều giáo mà là bị ép buộc."
Cam Y nuốt nước bọt, chỉ chỉ vào người Văn Sâm: "Anh, các anh?"
"Đúng vậy, là bọn anh." Văn Sâm nhướn mày tự hào, hôn một cái lên mặt Fiona, nói: "Fiona chính là đệ nhất nữ vương đó."
Miệng Cam Y lập tức treo thành hình chữ O, hết nhìn Văn Sâm rồi lại đảo mắt nhìn Fiona, hoàn toàn không thể tin hai người trước mặt lại có liên quan đến căn phòng toàn đạo cụ SM kia. Văn Sâm nói tiếp: "Chuyện này khiến trong hội SM nổi lên sóng to gió lớn, bởi lẽ người đó ở trong hội rất có danh tiếng, bọn anh thực sự không nghĩ đến hắn lại lén làm ra chuyện như vậy, đã vậy trong số bốn tính nô đó còn có một người vẫn đang là học sinh, việc này bọn anh không thể nhắm mắt làm ngơ được. Nhờ thông tin lấy từ phía bên nước Pháp, anh đã phát hiện ra bên cảnh sát trong gia tộc cũng có điều tra, sau cứ hỏi dần, thế là ra được em."
Áp chế khiếp sợ trong lòng, Cam Y ngay tức thì lắc đầu: "Em sẽ không giao hắn ta cho anh đâu, hắn ta đã bắt cóc Tiểu Thu Thu, ép Tiểu Thu Thu hít thuốc mê, còn muốn làm những chuyện kia với cậu ấy, em muốn đích thân giáo huấn hắn ta, bằng không lúc Đề Cổ trở về sẽ trách cứ em."
Văn Sâm khẽ cười, nói: "Anh đến không phải muốn em giao hắn cho anh, mà là tới giúp em dạy hắn."
Miệng Cam Y lần thứ hai tạo thành hình chữ O, Văn Sâm tiếp lời: "Vốn bọn anh muốn tìm ra hắn trước bên cảnh sát để 'chăm sóc' hắn một phen, bất quá hắn đã chọc tới người trong gia tộc, anh càng không thể ngồi yên bỏ qua. Phía cảnh sát bên Pháp anh sẽ phụ trách, thời gian tới dù hắn còn sống hay đã chết cũng không có người để ý. Anh làm vậy cũng là muốn thay nữ vương của anh trút giận. Cậu ấy vốn rất tin tưởng vào hắn ta, nhưng xem ra lần này không thể cho qua được."
Nói tới đây, Văn Sâm hướng Cam Y nở một nụ cười sâu xa: "Tiểu Gia Gia, loại người này nên dùng sở thích của hắn để giáo huấn hắn, bất quá vẫn để anh làm thì tốt hơn. Anh nghĩ, cậu ngay cả ngọn nến cũng không biết phải nhỏ sáp vào vị trí nào mới có thể đạt được khoái cảm đi."
Đùng! Sắc mặt Cam Y nháy mắt biến đen, tuy vậy cậu không hề lấy làm tức giận. Cam Y quả thực không biết sáp nến sẽ đem đến khoái cảm. Tại sao lại có khoái cảm? Phải đau mới đúng chứ. Không hề lo lắng, Cam Y lấy từ trong người ra một cái roi: "Vậy anh làm đi, nhưng mà em phải có mặt, như vậy lúc Đề Cổ trở về mới có thể giải thích được."
Nhìn thấy 'roi nhỏ', Văn Sâm bật cười, đẩy bàn tay Cam Y trở về, nháy mắt mấy cái: "Em cứ giữ lại đi, nói không chừng không lâu nữa em sẽ muốn sử dụng đấy."
Ừm... Cam Y quả thực cũng muốn đánh Berilmonto mấy cái, thế nên Cam Y liền giữ lại chiếc roi trong người. Chứng kiến toàn bộ hành động của Cam Y, Văn Sâm cười rộ lên rồi mới yêu thương xoa nhẹ đầu Cam Y, đứa em họ này của hắn đáng yêu quá đi mất. Thật khó tưởng tượng người hầu của Cam Y sẽ có bộ dạng như thế nào. A, đúng rồi.
"Tiểu Gia Gia, nhi tử kia không phải là người hầu của em đấy chứ?"
"Không phải."
Tại sao ai cũng cho rằng như vậy nhỉ? Trên mặt Cam Y hiện lên tia bất đắc dĩ cùng buồn bã: "Em cũng hi vọng là thế, vì chỉ có vậy, bé mới không sớm rời khỏi em."
Văn Sâm chột dạ vỗ về Cam Y: "Thực xin lỗi."
"Không sao mà." Giữ vững tinh thần, Cam Y nói: "Chỗ này của em không tiện lắm, anh có nơi nào thích hợp không? Em đã tạm thời nhốt hắn ta trong kết giới rồi."
Văn Sâm vừa vỗ tay vừa nói: "Đương nhiên anh có nơi thích hợp chứ. Đi thôi, đêm nay anh sẽ cho em chiêm ngưỡng bài giảng tuyệt vời nhất, biết đâu em lại thích đấy."
Lắc đầu, Cam Y xin miễn có ý kiến, cậu nhiều nhất cũng chỉ dùng roi mà thôi.
Đứng bên cửa sổ, Y Đông nhìn thấy Cam Y theo Văn Sâm lên xe mà trong lòng cảm thấy mất mát, bé tự động trở lại giường. Dù cho nằm trong chăn đệm mềm mại ấm áp, cộng thêm hai ngày qua không được ngủ đủ giấc, Y Đông vẫn không thể nào chợp mắt được. Từ khi được Cam Y nhặt về đến bây giờ, mỗi tối bé đều ngủ với papa, bây giờ bên cạnh không có ai, lạnh lẽo, cô đơn khiến bé càng không tài nào ngủ nổi.
Trở người, Y Đông đem quần áo của Cam Y ôm vào trong chăn, cảm nhận hương vị của Cam Y còn lưu lại trên quần áo, bé mới đôi phần cảm thấy dễ chịu mà nhắm mắt lại, trong đầu liền hiện lên khuôn mặt của Văn Sâm. Nữu Nhân nói cậu phải chờ đến khi mười sáu tuổi, nhưng ngày hôm nay được gặp mặt Văn Sâm, cậu cảm thấy ở hắn có hi vọng, cõ lẽ người kia sẽ có phương pháp giúp cậu và papa sống mãi bên nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com