Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Blue October 07

Chapter 7: Ngày hoa tuyết rơi.

"Đợi tôi nhé!"
Nghĩ lại, quả thật vẫn không sao nhịn được ý muốn mỉm cười.
Việc đi mua thức ăn nào có bao lâu vậy mà vẫn luyến tiếc người ta như vậy, Jeon Jungkook hắn từ lúc nào đã mất giá đi rồi cơ chứ.
Dây cung nào chợt vươn căng cứng làm cho mũi tên bay chuẩn xác đến điểm ngắm đã định, cấm thật sâu vào trái tim nam nhân làm cho nó nhộn nhạo không thôi. Lắc lắc mái đầu thừa nhận cho cái sự bại trận này của chính mình, nụ cười vươn đầy hạnh phúc thay cho lá cờ trắng giương cao đầu hàng của kẻ tình si.
Lựa thêm vài món ăn vặt mà y yêu thích, hắn không khỏi tưởng tượng ra vẻ mặt hạnh phúc của y với nụ cười hình hộp đặc trưng cùng đôi mắt hài lòng đến híp mi mắt khi nhận được chúng, khuôn miệng nam tính cũng vì nụ cười kia mà chợt cong lên làm cho vài người gần đó phải bày ra ánh nhìn đầy ái ngại cho nam nhân ấy.
- Tổng cộng là 10.000 won, thưa quý khách! - nhân viên bán hàng thông báo với hắn.
Không xa chỗ hắn đứng có hai nữ sinh đang thì thầm to nhỏ cùng nhau.
- Này, có thật không? - một nữ sinh không giấu được sự bối rối trước người bạn của mình.
- Xuỵt! - cô bé ấy đưa tay ra hiệu cho bạn mình - Nói nhỏ thôi!
- Ok! - cô bé nọ lại ra dấu trả lời sau khi xác nhận không có sự bất thường nào.
- Ôi! Mình mong đây không phải là mơ! - cô bé lấy hai tay ôm lấy đôi má đã ửng đỏ của mình.
- Ôi! Phải làm sao đây! - cô bạn nhỏ đưa tay phe phẩy gió để sự bỏng rát nơi đôi má đào bớt đi chút ít.
Mau chóng thanh toán chỗ hàng hóa của mình, ngay lập tức hắn liền bước nhanh ra ngoài.
- Ôi! Đi rồi! - cô bé tiếc rẻ.
- Tớ chụp được hình rồi! - cô bé nọ tự hào khoe.
- Thật chứ? - nữ sinh ngây thơ hỏi lại.
- Thật! - cô bạn nhỏ chắc chắn.
Sau đó hai nữ sinh lại tụm đầu vào chiếc điện thoại nhỏ đang sáng màn hình.

*****

"Rầm!"
Hơi thở dài dần được buông bỏ, mang bao lo lắng cùng chút bất an, lúc nãy hắn đã rất cẩn thận nhưng không biết có lộ ra thân phận của mình trước hai nữ sinh kia hay không.
Hắn nghĩ phải liên lạc với Allan xem sao.
Định bụng lấy điện thoại ra liên lạc, nhưng rồi lại thôi khi màn hình tối đen kia đang ngầm nhắc nhở hắn, hắn đang là kẻ đào tẩu khỏi nhà giam mang tên "cuộc sống thực".
Chiếc điện thoại lui về trong túi, bỏ lại khoảng trầm tư cho chủ nhân mình.
Hắn đã ở đây được một tuần.
Nhớ lại những ngày đầu khi đến đây, hắn cứ nghĩ sẽ trọ lại một ngày, nhưng rồi khi Kim Taehyung tưởng chừng như hòa tan cùng biển thì hắn đã mặc tất cả mà ở lại.
Lấy lý do vì vấn đề sức khỏe, hắn chính thức rời xa Seoul náo nhiệt để ngụ lại vùng biển bình yên với hương biển mặn mà mặc cho lịch trình dày đặc và cả album mới đang dở dang kia.
Cứ vậy, hắn đã bỏ lại tất cả chỉ để mang Kim Taehyung đi thật xa như lời y đã thỉnh cầu hắn.
Ấy vậy mà hắn chưa một lần hối hận vì quyết định của mình, mà ngược lại hắn nguyện cố gắng níu kéo mọi thứ dù cho chỉ là một khắc ngắn ngủi.
Gác lại những điều làm hắn phiền lòng, hắn cố nặn ra một nụ cười để sắc mặt trông không tệ hơn trước khi về nhà với y.
"Nhà!"
Chữ ấy nghe mới êm tai làm sao, bất giác nụ cười dịu dàng của y bỗng xuất hiện làm cho những muộn phiền kia tiêu tán đi từ lúc nào.

*****

Khi cánh cửa ấy vừa mở ra, thân hình cao lớn của nam nhân bỗng hóa thành hổ đói, thật nhanh nhẹn và dứt khoát lao thẳng về phía con mồi của mình đã chờ chực từ lâu, như khi mắt thấy vị bác sĩ đang từ trong phòng bước ra ngoài.
- Bác sĩ?
- Xin người nhà bệnh nhân bình tĩnh! - biết người nhà của bệnh nhân vì lo lắng mà có hành động thái quá, vị bác sĩ dù có bị kinh sợ đôi chút, nhưng ông ta vẫn chuyên nghiệp mà làm việc của mình.
Hắn máy móc gật đầu đã hiểu.
- Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch, nhưng tôi vẫn chưa dám đảm bảo gì - gọng mắt kính được đẩy lên thể hiện sự lo ngại của ông ta về tình trạng của y - Đêm nay chúng tôi sẽ cho theo dõi bệnh nhân, tất cả đều tùy thuộc vào ý chí của người bệnh - ông ta vỗ nhẹ vào người hắn như lời động viên tinh thần hắn lúc này.
Phút chốc cảnh tượng cũ lại chầm chậm quay lại, Kim Taehyung mê man trên băng ca trắng từ từ xuất hiện trước mắt hắn.
Các nhân viên y tế có chút thắc mắc vì sao người nhà của bệnh nhân này vừa lại có thể bình tĩnh như vậy dù cho bệnh nhân kia vừa mới qua cơn nguy hiểm.
Nhưng dường như ý nghĩ ấy chẳng tồn tại lâu bởi nam nhân trước mắt dù phong trần mà vẫn đầy thu hút nên chẳng trách được những con người ấy đã bận ngắm nhìn hắn mặc cho người được nhìn chẳng có lấy chút phản ứng gì.
Nhưng chỉ khi còn lại hai người, đôi chân nam nhân tưởng chừng vững chãi thì nay đã sớm lung lay đỗ ngã xuống mặt sàn lạnh ngắt.
Bàn tay lớn chợt run lẩy bẩy rụt rè nắm lấy bàn tay đang bị trói buộc bởi dây truyền xấu xí, hắn sợ chỉ vì sự vô ý của mình mà y sẽ bị đau mà thoát khỏi mộng nên dường như đến cả việc thở hắn cũng chẳng dám làm.
Người đang nằm im khép mi say giấc dù đang ở trước mắt vậy mà sao hắn lại thấy quá xa vời, tựa bông tuyết nhỏ xinh đẹp khi giáng trần chẳng mấy chốc tự do trong gió lại mau chóng tan ra hòa cùng biển băng giá chỉ bởi vì bản chất chóng nở sớm tàn vốn có của chính mình.
- Taehyung.... đừng bỏ tôi.... - khoảng lặng nào giờ đã bị đánh gãy khi chất giọng ấm áp đã hóa khản đặc chỉ vì tiếng nức nở nơi cổ họng đã không còn bị che giấu mà mặc nhiên phô bày ra.
"Đợi tôi nhé!"
Đã đáp ứng sẽ chờ đợi vậy mà chỉ mới quay lưng đi người đã chẳng kiên nhẫn mà muốn từ bỏ.
Bàn tay thon bị ép chặt giữa đôi tay lớn như gông kiềng muốn nhốt chặt bước tự do.

*****

- Thật chướng mắt! - Kim Seokjin chán ghét lườm mắt trước khi đóng chặt cánh cửa gỗ bước vào trong.
Trên hành lang lưa thưa người qua lại, Jeon Jungkook, vẫn chung thủy ngồi ở bên ngoài mà chẳng mảy may lên tiếng.
Hắn biết bản thân chướng mắt chứ, khi cả ngày cứ như kẻ bám đuôi mù quáng ngồi gục trước cửa phòng bệnh của y như thế này, nhưng cho dù có bị chán ghét hay phải ăn cả nắm đấm chẳng nương tình của Seokjin như khi hắn gọi điện thông báo tình hình của y cho Namjoon biết vào đêm hôm đó thì hắn cũng nhất quyết không rời đi.
- Jungkook! - biết người gọi mình là Namjoon, hắn cũng mặc mà không lên tiếng vì hắn biết anh ta sẽ lại khuyên ngăn hắn về sức khỏe của chính hắn, kể cả đem Taehyung ra hù dọa hắn chỉ vì họ không muốn thấy khuôn mặt của hắn ở nơi đây.
- Jungkook! - Namjoon lay nhẹ vai hắn khi anh ta sợ hắn đã ngủ quên mà không nghe gọi.
Làm đến vậy, hắn cũng buộc lòng mà ngẩng đầu lên nhìn.
Namjoon chợt thở dài khi gương mặt trước mắt mình đã hốc hác vài phần cộng với vài cộng râu phúng phính trên cằm trông hắn càng thêm tiều tụy trông thấy.
- Allan, quản lý của cậu nhờ tôi chuyển máy đến cậu - Namjoon đưa chiếc điện thoại đang hiển thị kết nối ra trước mắt hắn.
- Hiện tại tôi không muốn tiếp chuyện - hắn mệt mỏi gục đầu xuống.
- Jungkook-ssi? Là anh phải không? - bên kia đầu dây, Allan như nghe thấy giọng hắn, không chần chừ người đó liền lên tiếng.
- Jungkook-ssi! - thấy hắn vẫn không mở lời xác nhận, Allan vẫn tiếp tục nói - Jungkook-ssi! Đã xảy ra chuyện rồi! - người đó hoảng hốt thông báo.
Cả Namjoon lẫn hắn đều bất ngờ trước thông tin này.
- Allan, cậu nói đã xảy ra chuyện gì cơ? - với phản xạ của một người quản lý, Namjoon nhanh chóng hỏi rõ mọi chuyện.
- Sáng nay, có một bài đăng về hình ảnh Jungkook-ssi xuất hiện tại cửa hàng tiện lợi ven biển - người đó cho biết - Đáng nói hơn là có tin đồn anh ấy đang hẹn hò bí mật dù cho trước đó đã có thông báo về việc hoãn lịch trình do vấn đề sức khỏe của anh ấy - người đó cho biết.
- Có phải có vấn đề gì khác không? - Namjoon tiếp tục hỏi khi thông tin này dường như không đơn giản chỉ dừng lại ở vài bức hình.
- Vâng! Các công ty quảng cáo đang có hợp đồng trong thời gian này với Jungkook-ssi đang nhất quyết đòi công ty làm sáng tỏ mọi việc khi đã hoãn lịch làm việc lại làm cho họ bị tổn thất - Allan không chút giấu diếm mà giải thích mức độ của tin đồn lần này.
- Ừ! - sự thờ ơ này thật không giống hắn chút nào, kẻ luôn có niềm đam mê vô hạn với công việc, nhưng giờ tâm trí hắn nào còn có thể chứa chấp thêm thứ khác khi mà nó chỉ có còn mỗi y thì những tin đồn ấy nào có nghĩa lý gì.
- Jungkook-ssi! - giọng nói của Allan mang đầy sự hoảng hốt.
- Có chuyện gì sao Allan? - đứng một bên thấy hắn dường như chẳng để tâm đến chuyện này, Namjoon tiếp lời.
- Anh ấy đang ở bệnh viện sao, quản lý Namjoon?
Tin này tựa như tia sét ngày khô cằn làm cho mọi vật cũng phải giật mình theo tiếng sét chói tai.
- Phải! - Namjoon thừa nhận.
- Hãy mau rời khỏi đó, phóng viên đang trên đường đến! - người đó gấp gáp thông báo.
- Được! - Namjoon mau chóng tắt máy.
- Jungkook! Cậu hiểu tình hình chứ? - Namjoon quay qua hắn hỏi.
Hắn trầm mặc không nói gì ngoài cái biểu cảm lạnh nhạt kia.
- Jeon Jungkook! - Namjoon buộc lòng gọi cả tên họ hắn.
- Tôi sẽ không đi đâu cho đến khi gặp được Taehyung - hắn đều đều nói.
Namjoon thầm thở dài trước sự cố chấp này, rồi không nói gì anh ta mở cửa phòng ra và hướng hắn nói.
- Cậu mau vào đi!
Như bị kích điện, hắn đột ngột đứng thẳng dậy trưng đôi mắt mở to nhìn hành động của Namjoon.
- Chúng ta không có thời gian - nói rồi Namjoon bước vào trước để lại hắn si ngốc ngoài cửa.

*****

- Kim Namjoon, chuyện gì thế này? - Seokjin vừa nhìn thấy Jeon Jungkook bước vào phòng thì ngay lập tức hướng Namjoon hỏi.
- Jin! - anh ta dịu giọng gọi tên thân mật của anh - Chúng ta ra ngoài chút nhé! - anh ta cầu tình cho hắn.
- Không! Và em sẽ không để Taehyung lại một mình với tên này - anh phản ứng lại vô cùng gay gắt.
Namjoon tiến gần đến anh, sau đó không nói không gằn vác cả người anh lên vai mình.
- Này! Kim Namjoon, mau bỏ tôi xuống! - anh cố vùng vẫy để thoát khỏi.
- Cậu có 10 phút! - anh ta hướng hắn nói.
- Tôi nói anh không nghe à! Kim Namjoon anh sẽ không yên với tôi!...
Lời đe doạ theo đó bị Namjoon mang ra ngoài trả lại không gian yên bình cho cả căn phòng.
Chậm chạp, từng bước chân hướng về phía chiếc giường đơn nằm trơ trội ở giữa phòng mà bước đến.
Hắn lẳng lặng nhìn ngắm y, người chỉ mới đây thôi vẫn còn nằm trong vòng tay hắn thủ thỉ về những điều vu vơ nào đó, mà giờ đã nằm đây trên chiếc giường đơn độc chẳng chừa lấy cho hắn chỗ trống nhỏ nào.
- Chào! - giọng nói thều thào mang đầy hơi mỏi mệt lười nhác cất lên phá tan đi bầu không khí ồn ào do máy đo nhịp tim gần đó phát ra.
Mắt thấy hắn vẫn chung thủy đứng nhìn mình, Kim Taehyung lại mệt mỏi lên tiếng lần nữa.
- Chẳng phải cậu có 10 phút? - y nhại lại lời của Namjoon - Đã....
Những lời tiếp theo bị chôn chặt giữa vòng tay to lớn làm cho y chỉ có thể im lặng đón nhận.
Cứ vậy ôm chặt người trong lòng, hắn dường như không để tâm đến mọi thứ mà mãi đắm chìm trong mùi hương quen thuộc mà hắn tưởng như sẽ không bao giờ cảm nhận được nữa.
- Jungkook... tôi mệt... - mãi khi nghe y nói vậy, hắn vội buông ra, sau đó quan sát sắc mặt y cùng kiểm tra dây truyền trên tay y xem có bị làm sao không.
- Anh không khỏe chỗ nào sao? - hắn lo lắng hỏi.
Thình lình y chợt bật cười vì biểu tình lo lắng đến hóa ngốc của hắn.
- Tôi chỉ đùa thôi, đồ ngốc! - y khó khăn khi cố gắng kéo người ngồi dậy.
Thấy vậy, hắn nhanh tay giúp đỡ sau đó chỉnh gối kê lưng cho y dựa vào nhằm giúp cho y thoải mái hơn.
Xong mọi việc hắn liền ngoan ngoãn ngồi đợi một bên như chú cún trung thành chờ đợi mệnh lệnh kế tiếp của chủ nhân mình.
10 phút quả thật lạ kỳ, khi ta cố chờ đợi một điều gì đó thì khoảng thời gian ấy như dài bằng 10 giờ, nhưng khi ta luyến tiếc từng giây ấy thì 10 phút thật ra chỉ như một cái chớp mắt nhanh chóng.
Có lẽ biết rõ cái lý lẽ nghịch lý ấy, y rất mau lẹ mà nắm bắt lấy dù cho chỉ là một khắc ngắn ngủi.
- Hôn tôi đi!
Hắn mở lớn mắt nhìn người vừa yêu cầu mình.
Nụ cười nhợt nhạt dần nở rộ che đi sự yếu ớt của hiện tại làm cho gương mặt kia tươi tắn lên vài phần.
- Cậu không muốn hôn tôi sao?! - y tinh nghịch mỉm cười nhìn hắn.
Chỉ là câu bông đùa thường ngày nhưng sao hắn thấy tim mình đau đớn thế này.
Người cần được vỗ về là y mới phải, vậy mà y lại gắng gượng trêu chọc hắn giữa lúc như thế này, con người y thật sự đã vì hắn mà lo nghĩ nhiều ra sao.
Cố đè nén cơn chua xót trực trào nơi cổ họng, hắn thuận theo, từ từ tiến gần đặt lên môi nhạt một nụ hôn phớt nhẹ.
Đôi môi nhạt đã khô vì lạnh như khi nếm được thì cảm thụ mềm mại lại làm cho hắn lưu luyến không thôi, cứ vậy mà mãi day dưa đến không thoát ra được những cái chạm nhẹ nhàng mà sâu lắng.
- Taehyung! - hắn gục đầu lên hõm vai y.
- Ừ! - y nhu thuận nghiêng đầu áp lên mái tóc hắn.
- Xin anh hãy đồng ý làm phẫu thuật! - đôi mắt đã hoe đỏ nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ bởi hắn không muốn y thấy được sự yếu đuối của mình lúc này.
Y im lặng không đáp lại chỉ nhẹ buông tiếng thở dài bên tai.
- Vì tôi có được không!? - cảm giác chua xót giờ đã không còn cách nào che giấu nữa, cứ vậy mà phơi bày trong cái nghèn nghẹn của sự vỡ òa.
Đôi mắt tròn thoáng tia dao động khi trước mắt y là đường dài óng ánh tia nước mắt, nam nhân mạnh mẽ chưa từng rơi tí lệ, vậy mà hôm nay vì sự "đã chấp nhận vận mệnh" của y mà vứt bỏ đi hình tượng, mắt nhòa lệ van nài cái gật đầu từ y.
Môi nhạt theo đường dài kia dần hé mở, thì thình lình tiếng ồn nào đã đánh gãy đi cố gắng bấy lâu của hắn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com