27
Ngày đầu tiên trôi qua ở Iksan không có gì đặc biệt ngoài sự xuất hiện bất thình lình của Jihoon và Haruto. Trong nhà như chia ra làm hai thái cực, một bên là người bị dỗi và một bên là người dỗi nhưng cuối cùng lại là người sắp phải đi dỗ.
Phòng Jeongwoo từ lâu đã không ở nên đồ đạc không còn để nhiều, mọi thứ đều được mẹ Jeongwoo sắp xếp lại gọn gàng. Jeongwoo lấy chiếc chăn bông từ trong tủ ra rồi trải xuống sàn, tiếp đến là gối đầu và mền cũng được Jeongwoo thả xuống.
"Cậu ngủ trên giường đi." Jeongwoo ngồi xuống thảm bông vừa trải, chỉnh lại các góc cho ngay ngắn.
"Sao cậu không ngủ trên giường?" Haruto ngồi yên trên chiếc giường nhỏ của Jeongwoo, lặng lẽ quan sát cậu.
"Cậu nghĩ cho cái giường một xíu đi. Nó không chịu nổi hai đứa đô con bọn mình đâu." Jeongwoo đáp rồi từ từ nằm xuống. Cậu thở một hơi đầy mãn nguyện với chiếc chăn bông mềm ấm lót bên dưới.
"Cậu lên giường ngủ đi." Haruto nói rồi cũng leo xuống giành lấy cái mền của Jeongwoo.
"Cậu bị thương mà, với lại cậu cũng là khách."
"Cậu xem mình là khách hả?" Haruto chui vào trong chăn, nằm gọn ở bên cạnh Jeongwoo.
"Rồi cái giường trên đó bỏ cho ai, trời ơi, chật chội quá đi à, nhích qua bên đó một chút coi." Jeongwoo vùng vẫy trong chăn, thật sự là cái chăn không thể nào phủ trọn hai đứa to con như Jeongwoo với Haruto.
Jeongwoo càng nói, Haruto càng nằm gần với Jeongwoo hơn một chút, Jeongwoo càu nhàu mấy tiếng rõ to rồi cũng bất lực chịu trận. Haruto dính chặt bên cạnh Jeongwoo, muốn cậu ấy rời ra cũng không được.
"Cậu nằm im đi, đụng trúng vết thương của tớ bây giờ." Haruto nhắm nghiền mắt, thều thào nói.
Jeongwoo nghe lời thật, nằm im bất động theo, đến thở cũng không dám thở mạnh, vì sợ bất cẩn đụng trúng vết thương của Haruto. Haruto nằm cạnh Jeongwoo, lắng nghe lấy tiếng thở đều đặn của bản thân. Ánh sáng căn phòng của Jeongwoo ấm áp, như ôm trọn lấy hai đứa trẻ vào lòng.
Mọi thứ đều vẽ nên cho Haruto một ý nguyện, nó muốn sống mãi ở khoảnh khắc bình yên này. Mặt đường thô ráp, bóng tối khu chợ cũ, tiếng thở dốc mỗi lần trốn chạy. Mọi thứ tự dưng ùa về làm lòng nó xao xuyến đến lạ. Lòng nó giờ đây được an ủi đi gấp bội lần, vì bên cạnh nó còn có Jeongwoo.
Haruto khẽ mở mắt nhìn Jeongwoo đang khép hờ mắt, co người chuẩn bị đi vào giấc ngủ say. Nó thấy cay cay ở sống mũi mình, Jeongwoo đẹp đẽ đến nhường nào. Nó nghịch lấy lọn tóc còn ươn ướt của Jeongwoo rồi lén nhìn Jeongwoo vài lần. Chắc là Jeongwoo còn giận nó, nên lúc ngủ môi cong lên trông ghét lắm. Haruto mỉm cười.
Đêm đó có ngôi sao vụt sáng xuyên qua ô cửa sổ, giống như ngôi sao ison thứ hai. Lần đầu tiên Haruto muốn ông trời cho nó một điều ước, nó muốn Jeongwoo bên nó một đời.
--
Haruto dậy từ sớm, dù không kén chọn chỗ ngủ nhưng đêm qua nó lại không tài nào ngủ được, trong lòng nó có gì đó thôi thúc rất kì lạ, nó muốn hôm nay dậy sớm nấu bữa sáng cho Jeongwoo và cho mọi người.
"Rất ít khi Jeongwoo dẫn bạn bè về nhà. Cô đã rất bất ngờ khi Hyunsuk bảo Jeongwoo thân với con lắm." Mẹ Jeongwoo vừa thái rau củ vừa hỏi Haruto đang đứng cạnh đặt bánh mì ra đĩa.
Haruto dạ một tiếng rồi chờ mẹ Jeongwoo nói tiếp.
"Thật tốt khi có con và Hyunsuk ở bên cạnh Jeongwoo."
"Jeongwoo đang làm tốt lắm ạ. Cô đừng lo, con và anh Hyunsuk sẽ chăm sóc cho Jeongwoo." Haruto cười cười đáp.
Jeongwoo dậy lúc hơn tám giờ, mặt trời cũng gần lên đỉnh. Jeongwoo vươn vai, ngáp ngắn ngáp dài rồi chợt tỉnh khi nhận ra mình đang nằm ở trên giường. Chăn bông dưới sàn đã được Haruto xếp gọn lại để vào một góc phòng từ sớm.
Mùi thức ăn ở bếp thơm thoang thoảng giữa mùi bánh mì nóng và mùi cà phê quen thuộc. Ở ison mỗi ngày đều có những dư vị hệt thế.
Mẹ Jeongwoo vừa thấy Jeongwoo bước đến liền xuýt xoa khen lấy khen để Haruto. Rằng là Haruto ngoan, Haruto nấu ăn giỏi, và nhiều chữ Haruto khác.
Jeongwoo bĩu môi ngồi xuống bàn ăn nhìn Haruto đang mải cười không ngừng được. Haruto đặt phần ăn xuống trước mặt Jeongwoo.
"Cậu giỏi lấy lòng người lớn quá ha."
"Cậu nói ai cũng thích tớ mà. Cả cậu cũng vậy."
Jeongwoo xì một cái tỏ vẻ không đồng ý, nhưng trong lòng thì lại rất vui vẻ.
"Anh Hyunsuk và anh Jihoon chưa dậy ạ?" Jeongwoo vừa ăn vừa thắc mắc.
"Hai đứa dẫn nhau đi từ sớm rồi. Đi xem triển lãm gì ấy." Mẹ Jeongwoo đáp.
"Mới sớm đã đi xem triển lãm. Chắc là cơm lành canh ngọt rồi."
Đúng là không lệch khỏi suy nghĩ của Jeongwoo một chút nào mà. Hai người đó không bao giờ tách nhau quá mười hai giờ chứ đừng nói là chia tay.
Haruto ăn sáng xong thì nằm bẹp với Jeongwoo ở phòng khách. Jeongwoo chỉnh đi chỉnh lại ti vi, tìm một kênh truyền hình yêu thích nhưng tìm mãi chẳng được. Haruto ngồi cạnh nghịch lấy tóc của Jeongwoo làm Jeongwoo càng thêm bực mình.
"Đừng nghịch tóc tớ nữa."
"Không được cáu."
"Sao không được?"
"Tớ bị thương."
Jeongwoo bất lực buông điều khiển ti vi xuống, lườm Haruto:
"Đã hơn ba tháng kể từ ngày cậu bị thương rồi, Haruto."
"Tớ bị tổn thương."
"..."
Jeongwoo và Haruto chơi vài trận game đơn giản, Jeongwoo gối đầu lên đùi của Haruto đánh một giấc ngủ trưa. Haruto vẫn không từ bỏ việc nghịch tóc của Jeongwoo. Haruto thích tóc của Jeongwoo lắm, vì Jeongwoo trước giờ chỉ giữ mỗi một màu đen thuần, nên tóc vừa mềm vừa mượt. Không giống như Haruto, trước đây đã nhuộm qua nhiều màu nên tóc xơ và khô lắm.
Lúc Hyunsuk nắm tay Jihoon bước vào nhà, Haruto đã dùng tay làm kí hiệu để Hyunsuk và Jihoon nhỏ tiếng, không làm Jeongwoo thức giấc.
Đến tầm chiều cả bốn người quyết định sẽ đi biển chơi theo gợi ý của Hyunsuk, vì lúc tối cả Haruto và Jihoon đều nói đã lâu không được đi biển. Lần gần nhất Haruto và Jihoon đi biển cũng đã hơn bốn năm trước.
Bờ cát trắng trải dài một đoạn, sóng biển ban chiều đánh nhẹ từng cơn vào bờ. Hyunsuk với Haruto đi cạnh nhau trên bãi cát, trên tay mỗi người xách hai đôi giày, một đôi của bản thân, một đôi của Jihoon và một đôi của Jeongwoo.
"Anh lặn lội xuống tận đây chắc là không nỡ chia tay rồi." Jeongwoo đi cạnh đẩy nhẹ vào vai Jihoon đùa cợt.
Jihoon cười rồi gật gù, đúng là không nỡ thật. Jihoon đã quen làm người ở cạnh Hyunsuk trải qua từng cột mốc quan trọng nhất trong đời, mỗi bước đi của Hyunsuk đều có hình bóng Jihoon kề cạnh. Nói ương bướng một chút thì Jihoon không muốn bỏ số vốn mà mình đầu tư vào ison, vào cái studio đầy tiền kia. Còn để nói đúng thì Jihoon không nỡ bỏ bữa cơm mà Hyunsuk tỉ mỉ làm, áo blouse phẳng phiu mà Hyunsuk cẩn thận chuẩn bị.
"Anh si tình quá rồi. Anh Hyunsuk cũng bình thường thôi mà." Jeongwoo thấy Jihoon im im liền chọc cho tới.
"Vậy Haruto có gì đặc biệt mà em ở ngoài thì mè nheo bên trong thì thích người ta muốn chết vậy?"
"Haruto đẹp trai mà."
"Hyunsuk cũng đẹp trai mà."
"Haruto làm cocktail ngon lắm."
"Hyunsuk làm nhạc siêu giỏi luôn."
Jeongwoo với Jihoon đứng ở bờ biển cứ chí choé với nhau không khác gì trẻ con. Jeongwoo tạt nước biển lên người Jihoon, Jihoon cũng không kém cạnh, đuổi Jeongwoo cong chân chạy một đoạn xa.
Hyunsuk ngồi ở trên bờ nghịch lấy đôi giày của Jihoon, từ hôm giận nhau Jihoon không mang giày Hyunsuk chuẩn bị cho mà mang đôi giày cũ vừa bẩn vừa xước đi làm. Haruto ngồi cạnh ôm cứng ngắc cái áo khoác ca rô của Jeongwoo.
"Anh thấy xót lắm đúng không?" Haruto hỏi.
"Ờ, mang đôi giày này chắc là đau chân lắm."
"Hối hận rồi chứ gì? Nếu lỡ hôm nay anh Jihoon không đến tìm anh thì sao?" Haruto cười hì hì, tò mò hỏi.
"Thì anh lại tìm Jihoon thôi. Tình yêu vốn là người trốn người tìm mà."
"Anh biết rõ anh Jihoon sẽ ở yên đó chờ anh tìm mà. Ảnh trốn đi đâu được." Haruto nhìn xa một chút.
Ở ngoài kia Jeongwoo và Jihoon vẫn đang đuổi nhau, mấy đợt sóng đánh mạnh hơn một chút, gió biển cũng lạnh hơn, mặt trời cũng dần lặn xuống mặt nước.
Hyunsuk cười cười. Làm gì có ai muốn trốn chạy khỏi tình yêu đâu. Hyunsuk im lặng một lúc lâu, nhìn Jeongwoo đang cười rôm rả ngoài kia rồi xoay sang hỏi Haruto:
"Em suy nghĩ gì vậy?"
"Nếu hai năm trước không phải là ison, không biết bây giờ em sẽ thế nào nhỉ?"
"Chắc là không gặp được người đáng yêu như Jeongwoo đâu." Hyunsuk chọc.
"Cả đời này em không gặp được nơi nào như ison."
Haruto nghẹn một chút, đưa đôi mắt long lanh xao xuyến nhìn Hyunsuk.
"Đúng rồi, ison là độc nhất mà." Hyunsuk cười xòa, dịu dàng xoa lấy mái tóc rối lên trong cơn gió biển của Haruto.
Haruto năm hai mươi tuổi đã từng trải qua rất nhiều chuyện, đi rất nhiều nơi, gặp rất nhiều loại người, nhưng trong lòng độc tôn chỉ có ison, thương nhất một người là Jeongwoo.
Hyunsuk trách Haruto nghĩ nhiều, vì nếu đúng như lời Jeongwoo nói thì không phải tự nhiên mà ông trời lại ưu ái Haruto đến thế. Bởi vì cậu ấy đã đánh đổi rất nhiều, nên mọi điều giờ đây đều là bản thân cậu ấy cố gắng nhiều mới có được.
Haruto nhìn trời xa, nhìn Jeongwoo đùa giỡn, nghe tiếng cười giòn tan trong buổi chiều tà, nơi gió biển. Haruto thấy lòng mình bình yên dù ở kia sóng biển cứ đánh mạnh vào bờ.
"Choi Hyunsuk, ra đây mau lên, Jeongwoo làm ướt áo em rồi nè!" Jihoon ở xa quát lớn.
Hyunsuk lắc đầu bất lực, dặn bao lần rồi mà Park Jihoon vẫn không chịu nghe lời, lúc nào cũng gọi thẳng họ tên người ta ra.
"Ơi, anh đến ngay!" Hyunsuk đáp rồi xoay sang nhìn Haruto hỏi tiếp:
"Em ra cùng không?"
Haruto lắc đầu. Haruto trước giờ đâu có hay đùa nghịch, hình tượng trầm tĩnh xây lên bao năm rồi đâu thể vì mấy cơn sóng lăn tăn ngoài kia mà bị phá vỡ được.
Hyunsuk vừa chạy ùa đến, Jihoon đã bĩu môi, còn giơ ra chỗ áo bị Jeongwoo làm ướt. Jeongwoo đưa mắt nhìn Hyunsuk đề phòng.
Không ngoài dự đoán, chưa tới năm giây Jeongwoo chính xác là bị Jihoon với Hyunsuk mỗi người hai tay, hai chân, chuẩn bị ném xuống biển.
"Đừng mà, bỏ em xuống! Haruto! Haruto! Haruto đâu! Cứu! Haruto! Haruto! Ruto!!!"
...
Hình tượng Haruto xây lên hai mươi năm qua chính thức sụp đổ, vì Jeongwoo.
"Tới liền!!!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com