7
manbo.1111 —> karik.koniz
manbo.1111:
hú anh ơi 😊
karik.koniz:
anh nghe
sao em
manbo.1111:
anh xuống dưới chung cư đợi xíu dc khom ạ 😭
karik.koniz:
sao vậy?
manbo.1111:
em đưa bách về mà ko biết phòng
giờ thằng bách nó sốt quá rồi, chữ nghĩa nghe chả hiểu gì 😭
anh guột cú em
karik.koniz:
rồi rồi anh xuống liền
mà thằng bách ổn không đấy?
manbo.1111:
không anh ơi
hôm qua nó ngất em tưởng kì này là chôn luôn r đấy =))))
sốt với đau bao tử
karik.koniz:
lại giấu?
manbo.1111:
vâng =)))
em định để nó ngủ nhà em
nhưng mà không chịu nằng nặc đòi về cơ =)))
bướng vch í
karik.koniz:
thằng này tời =))))))
anh hơi quạo nó r đấy
manbo.1111:
em cũng thế, em lại đến nơi r anh ơi
karik.koniz:
vcut?
m vừa chạy vừa nhắn à???
manbo.1111:
lụa mà anh 😎
karik.koniz:
đến chịu thg ku =)))
cốc cốc
thành công với đôi mắt thâm quầng ra mở cửa
" ôi mẹ ơi, mày hù ma anh à em? hôm qua ngủ trễ lắm à? " - hoàng khoa một tay cầm điện thoại một tay đỡ thằng em giật mình nói
" vâng, có chút chuyện nên thức hơi khuya " - thành công nở nụ cười công nghiệp với hoàng khoa, vì bây giờ mọi sự chú ý đều dồn vào con cá mập nào đấy rồi
" thằng bách bếu nó sốt, bạn nó mới đưa về, em đỡ nó vào phòng dùm anh hồi anh đem thuốc qua nhá " - hoàng khoa nhẹ nhàng đưa đứa em của mình qua cho bạn cùng phòng của nó
" vâng ạ, mà không cần đâu anh ơi, bên em còn thuốc, khỏi phiền anh ạ " - thành công dễ dàng ôm lấy bạn cá mập trong lòng
" rồi, có gì nhắn anh, anh xuống liền, à khoan khoan thằng bách bếu nó sốt cái nó dính người lắm, thấy không quen nhắn anh liền anh đem nó lên chăm " - hoàng khoa định rời đi, nhưng phải quay ngược trở lại để dặn dò thằng em
" vâng ạ, em cũng dễ lắm chắc không sao đâu ạ, nhưng nếu có gì thì em nhắn anh ạ " - sao thành công lại quên một tật xấu đáng yêu của em được chứ, tật xấu này thành công thích vãi ra í, ngu gì mà từ chối
" ừ, anh lên phòng nhá " - hoàng khoa dặn dò vài điều rồi cũng rời đi
thành công một tay đỡ em một tay đóng cửa, cậu dìu em vô phòng để em nằm trên giường rồi bản thân quay đi lấy nước và khăn để chườm lên trán em
thành công để thau nước mới rót ở đầu giường, xắn tay áo lên vắt khắn cho em
hơi lạnh từ cái khăn từ từ lướt nhẹ trên cơ thể em khiến em chỉ biết khẽ kêu lên mấy tiếng như mèo kêu, khiến tim của thành công mềm xèo
" bách lúc nào cũng vậy nhỉ? em chỉ thích làm khổ bản thân em thôi " - thành công nhìn em rồi cười nhẹ, biết được sự thật lòng cậu bớt nặng đi nhiều phần
nhìn em nhỏ với khuôn mặt đỏ hây hây môi em hơi nhạt màu, thành công xót không thôi lúc còn quen thành công chăm cho không biết bao nhiêu chưa bao giờ để em ốm quá nặng
thành công không biết từ lúc xa nhau đến giờ em có làm gì tổn hại đến bản thân hay không, chứ nhìn em như thế thành công xót không thôi
" bách này, em đã từng hết yêu anh chưa nhỉ? " - thành công vắt khăn để nhẹ lên trán em, mặc dù anh biết bách bây giờ sẽ chẳng trả lời nhưng anh vẫn muốn hỏi vì nó là khúc mắc lớn nhất mà thành công giấu giếm trong lòng
xuân bách đang mơ màng do cơn sốt mang lại, em bây giờ chả biết bản thân đang ở đâu chả biết đây là thực hay mơ nữa, nhưng nghe như có ai đang hỏi mình trong vô thức em vẫn trả lời câu hỏi đó
" đ-đã b..ao giờ hết yêu đâu.. " - giọng em thều thào, nghe rất khàn do cơn sốt đang hành hạ em
" chưa từng hết yêu ai..? " - thành công nghe thế thì không tin được, anh muốn xác định lại một lần nữa
mà đối với xuân bách từ yêu đó em chỉ dành cho mình thành công thôi
" anh giang b..iết rồi còn hỏi " - em cứ trả lời trong vô thức tưởng rằng người đang nói chuyện với mình anh giang vũ trường
".." - thành công im lặng không biết nói gì, ai đời lại nhận nhầm thế hả béeee khóc đây
" em đã bao giờ hết yêu.. công đâu.. " - xuân bách vẫn thều thào mà nói mặc cho không ai hỏi em nữa
ôi sướng quá cả lò ơi, biết cái cảm giác mà crush đồng ý lời tỏ tình không?, biết cái cảm giác đi thi gặp giáo viên dễ không? biết cái cảm giác mà chơi game chuỗi win 10 không? biết cái cảm giác thi dưới trung bình nhưng giáo viên chấm thì trên trung bình không? biết cái cảm giác sửa đáp án sai thành đúng không? biết cái cảm giác đang đi thì cục tiền bay vào mặt không? biết cái cảm giác tất tay vào nổ hũ không? ôi nó sướng thế đấy
biết không !!! cảm giác thành công như thế đấy, eo ơi sướng điên
thành công bây giờ có thể lao lên phòng của ti i zì hoặc ông giang vũ trường mà la cho thật lớn rằng
xuân bách vẫn còn thương thành công
thôi được rồi nghiêm túc, thành công sợ điên lên một hồi cậu không biết cậu sẽ làm gì con nhà người ta nữa, thôi để bạn yêu nghỉ ngơi để sức đó mấy ngày sau thành công tính
xin chúc mừng thành công với ngôi vị, kẻ nắm giữ trái tim của xuân bách
lỵ em bách
kopsskops:
ôi cả làng ơi
nay cả làng muốn ăn gì mặc gì uống gì
cứ nói với bạn trai xuân bách nhá
tezdeptrai:
ủa nói với ông phúc hậu làm gì 🧐??
yunbray110:
bộ nic quen ng mới cái khùng v á hả bây?!
jaysonlei:
có buồn thì cũng không nên điên như vậy nha anh
kì lắm
dillanhoang:
hoàng biết công buồn
nma như vậy là không nên nha công
kopsskops:
phúc hậu nào?
nói j v mấy mẹ????? 😃
sonk:
đã gửi một ảnh
đây không bịp
đưa nhau về tình tứ thế này cơ mà
tezdeptrai:
buồn quá hoá sảng =))))))
kopsskops:
=))) ê ý là bạn bách mò
bách nãy đang sốt nói yêu tao đây này
chúng m sao v??
tezdeptrai:
HẢ?
yunbray110:
HẢ?
jaysonlei:
HẢ
sonk:
HẢ?
dillanhoang:
ủa hả j v ???
góc giải đáp
cái thoại mà nói bản thân bẩn này kia ấ
ý ở đây là tại bách cắm sừng công các thứ với lừa công nên mới nói vậy thôi 😭
các mom đừng suy nghĩ theo hướng kia nhá.. tui khót đấy, tại tui muốn xây dựng nhân vật bách là theo hướng là luôn suy nghĩ tiêu cực về bản thân, khó mở lòng các thứ, kiểu luôn mang tâm lí có lỗi ấy hì hì
=)))) với cả gợi ý xíu nhaaa thì nguyên team hẻm đã là 4/5 rồi í
thì còn ng còn lại anh em đoán xem anh í sẽ là vai trò gì trong fic nàyyyyy 💃🕺
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com