Tên truyện cũ:Lớp trưởng ah, anh yêu em! Thời học sinh ai cũng có đôi chút bồng bột, yêu ghét hay hận có đủ tất nhưng qua bao thời gian bình tâm lại, à thì ra ta đã từng có tuổi trẻ trâu như thế... Bỏ... Bỏ... Bỏ hết đi. Nó, nhỏ và cả em của nhỏ là bộ tam, bộ tam thu hút được ánh nhìn của ba tên đực r... A nhầm, của ba hotboy, thật ra có phải vậy? Không phải trùng hợp đâu, do sự sắp đặt của mị đây là Trân xin phép kể toàn bộ câu chuyện... Hề hề hề... Hề hề hề.
Ô danh Tên truyện: Ô danh (2018)Tác giả: Nhất Tùng ÂmSố chương: 133 + 2PNNgười dịch: qinghe013Ngày bắt đầu: 04/11/2022Ngày hoàn thành: 12/05/2023Ghi chú: Tóm tắt: Chẳng ai ngang tài với y, không khác thiên hạ đệ nhất là bao. Chú ý: Ngốc bạch ngọt, không logic.Giả thiết nhảm: Thái tử ôn nhuận như ngọc x Bệnh nhược yên tĩnh một lòng muốn chết, 1v1, HE! HE! HE!!!Tag: Trùng sinh, niên hạ, cung đình, hầu tước, tình hữu độc chungVai chính: Tuế Yến, Đoan Minh SùngVai phụ: Quân Cảnh Hành, Đoan Chấp Túc, Tống Tiển...…
Tên Hán Việt: Cung vi huyết / lãnh cung kiều: Bạc lương đế vương thất sủng phi(宫闱血/冷宫娇:薄凉帝王失宠妃)Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn (坏妃晚晚)Thể loại: cổ đại, cung đấuTình trạng: Hoàn editEdit: @ndmot99 🐬🐬🐬Design: @chopper57Nguồn bản Trung: http://www.wuqingshui.com/book/220775Nguồn convert: http://wikidich.com/truyen/cung-dinh-huyet-lanh-cung-kieu-bac-lanh-WMGjGe8h7C23M7qbGiới thiệu:Một quân cờ ẩn nấp trong cung lại hai lần thành công thay đổi triều đại.Hai gã si tình giao phó tình cảm cho sai người.Một khúc tình yêu kiều diễm thê lương thất truyền................Một ác ma đế vương cuồng ngạo tuấn mỹ, một phúc hắc vương gia lãnh khốc bá đạo, một mỹ nhân nằm vùng trong cung chờ đợi cơ hội báo thù...Báo thù cùng tình yêu, ai tổn thương ai?Chân tình và quyền lực, ai lợi dụng ai?Giang sơn mỹ nhân, bên nặng bên nhẹ, bàn tay hồng nhan định càn khôn........Hoàn 13/08/2018…
" Đứng lại! "" Dạ....dạ cậu đừng bắt nạt tớ nữa mà...tớ biết sai rồi "" Ai nói tao bắt nạt em, mà là bắt em về để em nạt tao được không? "_______________________________________Couple: KTH X JJKfic chỉ mang tính chất tưởng tượng không có thật :)))KHÔNG ĐỒNG Ý CHUYỂN VER :)))…
🔞 Warning : song tính, cao H, R 18,...Truyện handmade🔞 cảnh báo H+++ mỗi chương, vào góp ý và đưa idea qua tin nhắn riêngNơi đây để thờ phụng Đức mẹ và cho những kẻ nghiện tìm vào... Những kẻ nghiện phải tình cảm mới cho vào nhé 😌…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
Tác giả: Quân ƯớcDesign bìa: RuThể loại:Hiện đại, nữ chính bị tật ( điếc)Số chương:61 chươngEdit: HAMILK (Mình chỉ reup truyện với mục đích đọc offline và chia sẻ câu chuyện lại cho mọi người. Có gì thiếu xót mong mọi người góp ý. Xin cảm ơn.)Một câu chuyện tình yêu ngọt ngào giản đơn nhưng lại sâu sắc tận cùng.Nghê Giản là một cô gái tàn tật nhưng luôn lạc quan, cố gắng hết mình để hoàn thuện bản thân.Lục Phồn là chàng trai nội liễm, kiên cường lại không ngừng nỗ lực vượt lên khó khăn.Họ đã từng là thanh mai trúc mã được gia đình hai bên gán ghép từ nhỏ, nhưng sự cố bất ngờ đến khiến cô mất đi thính giác của mình, còn anh từ tiểu công tử nhà giàu trở thành nhân viên cứu hỏa không quyền không thế. Liệu sau mười mấy năm xa cách họ có thể nhân ra ngưòi hàng xóm thân thiết thuở xưa? Câu chuyện ngày sau sẽ như thế nào?…