Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

76

"Này này anh làm gì đây! Anh buông ra! Cẩn thận tôi kiện anh đánh Omega đấy!!"

"Tùy cậu."

Ai mà không phải Omega chứ?

Cậu mở cửa xách người ta ra ngoài, thuận tiện vứt giày ra ngoài, sau đó đóng cửa, vỗ vỗ tay: "Xong."

Koo Bonhyuk bị cậu chọc cười: "Ngầu lắm."
___

Lúc Koo Bonhyuk về đến nhà, cửa không có ai, lúc mở cửa đi vào, Oh Hanbin đang khoanh tay lập kỷ lục game mới.

Hắn thấy không có dép đành đi trên đất, đợi hơi lạnh trên người tan đi chút mới đến gần.

Oh Hanbin không vui lắm, cho dù đối phương là em ruột của Koo Bonhyuk cậu cũng táo bạo, huống chỉ quan hệ của hắn và em mình hình như không tốt lắm.

Cậu vẫn chưa lập được kỷ lục mới, tạm thời dừng, đặt máy chơi game sang một bên.

Cậu thấy hắn không đi dép, lắc lắc chân mình nói: "Đôi của anh em đang đeo, của em bị em anh đeo, em vứt ra ngoài rồi, không lấy về."

Koo Bonhyuk ngồi cạnh cậu, câm tay cậu: "Làm tốt lắm, chúng ta đổi đôi khác là được."

Oh Hanbin nhướng mày: "Phản ứng này... em ruột của anh à?"

"Ừm, trên mặt huyết thống đúng là như thế."

"Quan hệ không được tốt lắm hả?"

"Đúng, hôm nay anh không biết nó vào. Anh không biết nó vào bằng cách nào, bởi vì anh không nói mật mã trong nhà cho ai biết, anh sẽ hỏi rõ ràng."

Oh Hanbin vẫn biết quan hệ của Koo Bonhyuk với gia đình không được tốt lắm, lúc trước đã có dấu vết, thái độ của hắn lúc nói đến ba mẹ giáo dục cùng với gia đình đều rất lãnh đạm.

Cậu tức cười: "Quan hệ không tốt còn dám nói với em nó là chủ nhân nơi này? Nó còn mặc áo ngủ của anh, còn đi ra từ phòng ngủ của anh, còn động vào game của em."

Trong ánh mắt của Koo Bonhyuk có một chút phiền muộn, hắn trầm giọng nói: "Cái gì nó chạm vào có thể vứt hết."

Oh Hanbin vốn không vui, nhưng thấy Koo Bonhyuk còn không vui hơn ngược lại cũng không căm tức nữa, lại tò mò rốt cuộc thăng em trai kia làm cái gì phạm pháp mới làm cho hắn cảm thấy phản cảm đến vậy.

Oh Hanbin xoa xoa mi tâm Koo Bonhyuk, ngã vào trong lòng hắn, nâng tay xé băng dính cách mùi, tỏa pheromone ra.

Nhè nhẹ từng đợt từng đợt linh lan quấn quanh, đọng lại ở đầu trái tim Koo Bonhyuk.

Cảm nhận được Oh Hanbin trấn an, ngón tay Koo Bonhyuk vuốt mái tóc mềm mại của cậu.

Cậu điều chỉnh tư thế trong lòng hắn, thay đổi vị trí nằm thoải mái sau đó mới mở miệng: "Lần đầu em thấy anh ghét một người vậy đấy."

"Theo ý anh, nó không đáng được anh thích."

Hắn sắp xếp suy nghĩ, giản lược kể chuyện mà hắn định sau này mới nói cho cậu nghe.

Oh Hanbin đã chuẩn bị tâm lý chăm chú lắng nghe, lại không ngờ Koo Bonhyuk vẫn không thay đổi bản tính ngầu lòi, trần thuật cũng chỉ dùng mấy câu dài, nhưng mỗi câu đều làm cho cậu khó chịu.

"Từ nhỏ ba mẹ anh đã yêu cầu rất cao, lúc anh không làm vừa ý họ, họ sẽ một câu cũng không nói với anh, dài nhất có một tháng, khi đó anh khoảng sáu tuổi."

"Koo Seohan nhỏ hơn anh ba tuổi, sống cuộc sống hoàn toàn tương phản với anh, bọn anh không được ở cùng một chỗ, cũng không thường chạm mặt, nhưng nó thường xuyên muốn gặp anh, tự nhiên như ruồi lấy đồ của anh đi, cho rằng của anh là của nó, thậm chí làm ra vài hành vi làm cho anh không thể lý giải, nên anh không thể có cảm giác chung huyết thống gì."

"Nếu hôm nay em không đến, anh thấy nó xuất hiện ở trong này, anh sẽ đưa nó vào đồn cảnh sát."

Oh Hanbin hít sâu một hơi, bật dậy: "Em phải mắng chửi trước mặt anh, mắng cả nhà anh trừ anh."

Sau đó, lúc Koo Bonhyuk chưa kịp hiểu cậu đã bắt đầu mắng: "Em đờ mờ, mẹ nó là chó hả, một đám súc sinh không làm người à? Anh là con ruột à? Em mẹ nó có thể nghỉ ngờ thằng oắt con vừa rồi là mới là chân ái của ba mẹ anh nên hai người đó mới đối xử khác biệt đến vậy. Nếu biết thằng chó con đó là kiểu như thế, em đá nó ra ngoài luôn được chắc? Kiểu gì em cũng phải đánh nó cho nó biết thế nào là xã hội tàn nhẫn, chó má!"

Nhiều nội dung bậy bạ mà Oh Hanbin cũng không chút khách sáo nói ra, quả thực dùng hết khả năng biểu đạt mà suốt đời mình có để biểu lộ cảm xúc bất mãn của bản thân, gia đình như vậy ai mà không tự kỉ, ai mà muốn nói chuyện cho được.

Chẳng trách lúc Oh Hanbin nói với Koo Bonhyuk là cách ba Song Jaewon giáo dục cực đoan, hắn nói bạo lực lạnh làm cho người ta ghét hơn, có vài người không xứng làm ba mẹ.

Một tháng không nói chuyện với con, còn nhỏ như vậy, có thể cho khiến con bị ám ảnh tâm lý ấy chứ.

Vừa nãy Oh Hanbin tưởng quan hệ của thằng nhãi kia với Koo Bonhyuk tốt, còn chủ nhân chỗ này cái gì, nếu có thể quay ngược thời gian thế nào cậu cũng phải đạp cho nó hai cái cho nó biết ai là chủ nhân chỗ này.

Lúc trước Oh Hanbin cảm thấy Koo Bonhyuk nói quen đứng đầu là xuất sắc, bây giờ nghĩ lại thấy đau lòng.

Koo Bonhyuk nghe Oh Hanbin mắng tâm trạng cũng vui vẻ theo, xoa đầu cậu cười khen: "Mắng hay lắm."

Hắn rất thích tính cách của cậu, luôn thẳng thắn thản nhiên, tỏa ra ánh sáng trí mạng hấp dẫn hắn.

Oh Hanbin chớp mắt: "Không được, vẫn tức, anh hiền quá đấy, thế mà cũng nhịn được à?"

Koo Bonhyuk chậm rãi nói: "Cấp hai anh đã dời đi, sự kiện đầu tháng ba năm ấy, lời đồn đãi lan truyền, Koo Seohan đứng ở bên kia."

Oh Hanbin khiếp sợ: "Đầu nó không có vấn đề thật à?"

Đầu tháng ba năm ấy Koo Bonhyuk bị người ta tiêm thuốc, sau đó bị vu oan làm ra hành vi quá đáng với Omega, Koo Seohan lại cảm thấy hắn làm như vậy thật?

Oh Hanbin cảm thấy kỳ quái: "Không phải chứ, thế sao nó còn có mặt mũi đến đây, còn vào nhà anh dùng đồ của anh mặc quần áo của anh? Nó giống Park Jiho quá đấy."

"Anh nghĩ chắc nó có vấn đề tâm lý rất nghiêm trọng, hành vi phân liệt, nhưng không liên quan đến anh, anh cũng không muốn biết hoặc là can thiệp vào việc của nó. Về phần ba mẹ anh, anh đã bù đắp cho họ, anh sẽ bỏ quyền thừa kế."

Koo Bonhyuk rất bình tĩnh, không phải hắn dễ dàng tha thứ cho hành vi này, cũng không phải là tha thứ, chỉ là thất vọng lười nghĩ, xử lý tất cả lợi ích hóa, sau đó báo đáp ân dưỡng dục.

Trong nháy mắt Oh Hanbin muốn nói kiểu trả thù cặp cha mẹ kia, nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt thôi. Nếu thật sự làm như vậy, Koo Bonhyuk còn không muốn gặp đôi cha mẹ và thằng em trai như thân kinh muốn hại mình, cậu thấy tránh xa một chút cũng rất tốt...

Huống chỉ cậu biết Koo Bonhyuk không phải người ham trả thù, hắn là quân tử thật.

Chẳng trách cậu thường xuyên có suy nghĩ rõ ràng hắn là trưởng thành hơn người bằng tuổi nhiều, hiện tại thậm chí cậu còn thấy may mắn gia đình kỳ quái như vậy không dạy hư hẳn.

Oh Hanbin nâng mặt Koo Bonhyuk lên, cảm thán: "Anh đúng là chí bảo trần gian."

Koo Bonhyuk mỉm cười: "Không khoa trương vậy đâu."

Oh Hanbin hỏi thêm: "Em nói thật đấy, anh có chắc anh là con ruột của ba mẹ anh không?"

Koo Bonhyuk bình tĩnh trả lời: "Anh đã làm xét nghiệm DNA, có thể là bởi vì mẹ anh lúc sinh anh tinh thần không ổn định và suýt nữa khó sinh nên bà ấy khá lãnh đạm với anh."

Thật ra hắn có hỏi, nhưng đáp án nhận được là "Con là con trưởng, lại là Alpha, theo lý nên như thế". Hắn không tin, nhưng chỉ phỏng đoán ra khả năng như vậy.

Ba mẹ hắn tin thần quỷ, nhất là lúc tinh thần của mẹ thường xuyên không ổn định, lúc sinh hắn trong nhà nơi chốn không thuận, mãi đến khi Koo Seohan sinh ra, tình huống trong nhà mới chuyển biến tốt đẹp.

Hai gò má Koo Bonhyuk bị Oh Hanbin bóp lấy, nói chuyện cũng ậm ờ: "Vốn định làm xong mới nói cho em, anh cũng không nói cho bọn họ, sợ họ làm phiền em, nhưng anh không biết thằng nhóc đó sẽ làm gì."

Oh Hanbin nhướn mày: "Ai sợ nó. Nó như thế, một mình em có thể đánh mười."

Cậu nhéo nhéo mặt Koo Bonhyuk, tặng cho bạn trai của mình một cái hôn: "Không nghĩ đến mấy người khờ đó, bé Hyuk nhà chúng ta tốt như vậy, em thích nhất."

Pheromone mà Omega tỏa ra biểu lộ ý tưởng của chủ nhân, Oh Hanbin không nói lời gì an ủi, trực tiếp biểu lộ cảm xúc ở trước mặt Koo Bonhyuk, làm cho chúng nó dung nhập vào xương cốt hắn, làm cho hắn cảm nhận được cảm xúc của mình giờ phút này.

Hai luồng pheromone giao thoa, thẳng thắn thành khẩn không hề che lấp mở rộng với đối phương.

Nụ hôn ngắn ngủi chấm dứt, không khí triền miên dịu dàng.

Koo Bonhyuk nhìn vào mắt Oh Hanbin, giọng hơi khàn: "Gặp được em là may mắn của đời anh."

"Cho dù em không thay đổi thành Omega."

Dù Oh Hanbin là Alpha, Koo Bonhyuk cũng cảm thấy đó là một chuyện cao hứng.

Cho nên hiện tại hắn nhắc đến chuyện không vui này cũng không quá khó chịu, có một việc may mắn vui vẻ đã đủ hòa tan sự không vui khác trong cuộc sống.

Sau lưng Koo Bonhyuk là sofa, Oh Hanbin đè hắn xuống, cọ cọ hai gò má hắn.

"Sao anh lại nói ngọt như vậy, lúc này không phải là em an ủi anh à?"

Tay Oh Hanbin di chuyển trên người Koo Bonhyuk, tay hắn vào đông lạnh hơn cả dĩ vãng, cậu bỏ tay hắn vào trong quần áo, mình bị lạnh run run, lúc hắn muốn rút tay ra, cậu đè lại.

Oh Hanbin không muốn làm gì, chỉ đơn thuần sưởi ấm cho Koo Bonhyuk. Hắn cũng chỉ lẳng lặng ôm lấy cậu, khóe miệng khẽ cong.

Dù vào trời đông giá rét, nhưng chỗ có nhóc mèo chính là mùa xuân.

Dựa vào nhau một lát, Koo Bonhyuk đi xử lý chuyện trong nhà. Hắn vứt ga giường đi, còn vứt cả giường, nhưng vẫn cảm thấy không đủ.

Nhà là địa phận tuyệt đối riêng tư của Koo Bonhyuk, ngay cả Kim Taerae và Hwang Haeri cũng chưa từng vào. Koo Seohan với hắn như là bệnh truyền nhiễm, cảm giác từng chỗ đều bị hơi thở của cậu ta làm ô nhiễm.

Koo Bonhyuk lên tiếng: "Chúng ta chuyển nhà đi."

Oh Hanbin thuận theo: "Ừ, anh muốn chuyển thì chuyển, em gặp anh ở chỗ khác là được."

Koo Bonhyuk tiếp lời: "Anh muốn chuyển chỗ mới, bất động sản viết tên em."

Oh Hanbin bật cười: "Làm sao, làm anh hai còn chưa đủ, bây giờ còn muốn làm kim chủ của em à?"

Cậu lắc đầu: "Em biết anh có ý gì, nhưng không cần thiết. Anh đã đối với em đủ tốt rồi, nhưng em hy vọng sau này lúc em có năng lực sẽ cùng anh gánh vác."

Oh Hanbin không muốn lấy gì của Koo Bonhyuk, Koo Bonhyuk tặng cậu mũ bảo hiểm, cậu rất quý trọng để trong nhà hẳn, quà như xe cộ linh tỉnh, cậu kiên trì quyền sở hữu đều của hắn.

"Em yêu anh, chỉ muốn anh thôi."

Cậu ôm cánh tay tựa vào cửa cười: "Nếu anh kiên quyết muốn tặng gì cho em thì nói sau, chờ lúc anh thăng cấp làm hôn phu của em cũng không muộn."

Oh Hanbin đùa hắn: "Đến lúc đó em phải gọi anh cái gì mà... chồng ơi, đúng không?"

Kết quả nói xong cậu không chịu nổi trước, nổi da gà: "...Nghe là lạ, anh ơi dễ gọi hơn."

Nhưng rõ ràng Koo Bonhyuk không cho là vậy.

"Ưm a..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com