Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Không Tên Phần 1

THÁNG NĂM NGỌT NGÀO Tácgiả:


Thểloại:


Nguồn:

xuwonqy.wordpress.com

Trạngthái:

Full

Editor: VyVy

Lộc Hàm một người từ nhỏ đã sống trong vòng tay ấm áp thân thương của người thân,với diện mạo xinh đẹp cùng với tính tình hoả bạo. Và dưới sự bảo bọc của gia đình Lộc Hàm lớn lên đến tuổi 16. Lúc này hắn chuẩn bị bước sang tuổi 17 thì gặp Ngô Thế Huân.
Sự yêu thương nâng niu cùng quý trọng của một người ngoài gia đình mình ra, lần đầu tiên dung túng thỏa hiệp với một kẻ khác, cả đời đã sống trong mật ngọt, cuộc sống ngọt ngào của mình rồi sẽ còn không? Xin mời xem – "Tháng năm ngọt ngào".

1. Chương 1



Lộc Hàm sinh ra đúng thời điểm cơn gió xuân cải cách thổi đến đại địa Thần Châu, cũng là lúc bắt đầu chính sách kế hoạch hóa gia đình. Một nhà chỉ được sinh một đứa nhóc, vô cùng quý giá, sinh con gái đã nâng niu như châu tựa bảo, không cần nói đến nếu sinh con trai.

Cha mẹ Lộc Hàm đều là công nhân bình thường, cha Lộc làm công ở xưởng đồ hộp, mẹ Lộc là nhân viên bán vé cửa ở công viên, thu nhập cũng không cao, chỉ có hai người thì sống vừa đủ, thêm một đứa con là sẽ trở nên túng thiếu ngay.

Cho nên năm đó khi mẹ Lộc phát hiện mình mang thai ngoài ý muốn thì thật sự rất do dự, tiền lương hai người gộp lại vẫn ít như thế, hết tháng cũng dư không được mấy đồng, thêm một miệng ăn nữa thì sao mà nuôi được a? Cha Lộc ở quán rượu sau một bình rượu xái Hậu Hồng thì quyết định: sinh! Sao mà không nuôi nổi chứ, lúc trước cha tôi không phải cũng đã nuôi được bảy thằng con trai đó thôi?

Ngay cả Lộc lão gia cũng lên tiếng: sinh! Sinh ra rồi tao chăm cho tụi bây!

Lộc Hàm ra đời dưới kết quả ưu thế suýt sát hai phiếu áp đảo một phiếu, hơn nữa còn vinh quang trở thành nhất mạch hương khói ba đời Lộc gia; Lộc lão gia tuy rằng sinh bảy người con trai nhưng sáu anh em của cha Lộc đều kì quái mà liên tiếp sinh toàn con gái, mãi đến khi Lộc Hàm mang theo bình trà nhỏ cất tiếng khóc chào đời, lão gia mới thở phào một hơi: cuối cùng cũng có một cái công đạo với liệt tổ liệt tông a!

Vì vậy nên dù rằng Lộc gia gia cảnh thường thường, Lộc Hàm sau khi sinh ra lại chưa từng chịu qua khổ cực nào, Lộc Hàm cùng những đứa con một khác sinh ra ở thời kì này đều được gọi là "thế hệ đại mật đường". Cha Lộc mẹ Lộc thắt lưng buộc bụng kiên cường mà yêu thương cậu, mình phải ăn rau cũng muốn con được ăn thịt, mắt mở trừng trừng cầm mấy tháng tiền lương đến nộp cho trung tâm huấn luyện cờ vua hội họa, lo sợ con mình bị chậm chân rớt khỏi tốp xuất phát; Lộc lão gia nhìn Lộc Hàm cũng là hai con mắt tràn ngập ánh hiền từ, yêu thương mà xoa đầu cậu nói, "Lộc Hàm à, muốn cái gì cứ nói với ông nội. Muốn xe đạp à? Được, chờ ngày mai ông nội mua cho con nha."

Thế nhưng tuy mẹ Lộc từ khi Lộc Hàm lên ba đã mua cuốn "Làm cách nào bồi dưỡng thiên tài" mỗi ngày đều nghiên cứu, tuy cha Lộc mỗi cuối tuần đều lấy xe đạp chở Lộc Hàm chạy từ lớp phụ đạo viết văn sang lớp huấn luyện Olympic toán đến lớp kĩ năng này nọ, tuy Lộc lão gia luôn xoa đầu Lộc Hàm mà khen ngợi, "Đứa nhỏ này vừa nhìn là thấy có linh khí", Lộc Hàm vẫn là thường thường không gì nổi trội mà lớn thẳng đến năm 16 tuổi.

Lộc Hàm trong chuyện học thì không thể nói là không chăm chỉ, nhưng thành tích học tập của cậu luôn dừng lại ở vị trí giữa lớp; vóc dáng Lộc Hàm cũng thuộc loại tầm tầm, không quá cao nhưng lại có một đôi chân dài cân xứng, nghe nói là như vậy thì sẽ có khiếu trong môn chạy cự li dài, nhưng thành tích chạy 1000m của Lộc Hàm lại vĩnh viễn chỉ đến khoảng giữa của mọi người; ngoài ra, Lộc Hàm có thể hát khá nhiều ca khúc thịnh hành không lạc giọng hay trật nhịp, nhưng giọng hát cũng không được xem là xuất sắc, cậu không hướng nội nhưng cũng chẳng hướng ngoại, có bạn bè, nhưng vẫn không thân đến mức đồng cam cộng khổ. Nói tóm lại, đây là một thiếu niên bình thường đến không thể bình thường hơn.

Cũng may là cha Lộc mẹ Lộc nuông chiều con, không cầu cao này nọ, chẳng ham dồn ép đào tạo cậu thành thiên tài, cũng không bắt cậu chong đèn hăng hái chiến đấu đến 3 giờ khuya để cuối kì đăng tên bảng vàng. Lộc Hàm cứ trong hoàn cảnh sung sướng như vậy mà lắc lư từ lớp 10 lên 11.

Đương nhiên, Lộc Hàm cũng có điểm hơn người. Đầu tiên là diện mạo của cậu, cha Lộc không thể nói là anh tuấn, mẹ Lộc cũng chẳng phải quốc sắc thiên hương, nhưng Lộc Hàm từ nhỏ đã đặc biệt đáng yêu – sở dĩ Lộc lão gia nhìn thấy linh khí ở Lộc Hàm, nhiều khả năng là vì đôi mắt đen láy, linh động khác thường làm người ta yêu thương không hết. Nếu nhất định muốn miêu tả diện mạo cậu, chỉ cần nghe một chút những lời bàn tán về Lộc Hàm khi mới vào cấp 3 của vài nữ sinh là được:

"Nhìn xem nhìn xem, có một bạn nam siêu đẹp trai cỡ tuổi chúng ta kìa, nhìn giống y như Hoa Trạch Loại trong "Hoa viên lưu tinh" ý!"

Một điểm xuất chúng nữa của Lộc Hàm là tính tình của cậu. Thật ra cũng không thể nói là cậu hoành hành ngang ngược, Lộc Hàm cùng thầy cô và bạn cùng lớp ở chung với nhau khá là hòa hợp vui vẻ, nếu thoạt nhìn thì không thể không nghĩ rằng đây là một cậu học trò ngoan, nhưng nếu không cẩn thận chọc trúng tử huyệt của cậu thì, không cần nói, sẽ trở mặt với tên đó ngay lập tức. Ngày đầu tiên huấn luyện quân sự khi nhập học, Lộc Hàm bởi vì một thằng dám giễu cợt nhà cậu là gia đình công nhân vô văn hóa mà đẩy người ta xuống đất hung hăng đánh nhau một hồi. Mấy cô nữ sinh từ đó về sau đã tiêu tan hết hy vọng với cậu, ai mà chịu được một cậu bạn có gương mặt của thần tượng thô lỗ cưỡi trên người một tên khác, miệng đầy mấy câu thô tục "Ông mày #$^$^#" cơ chứ?

Lộc Hàm dưới sự bảo bọc che chở vô độ của cả nhà mà lớn dần đến 16 tuổi. Lúc sắp bước sang tuổi 17, cậu và Ngô Thế Huân gặp nhau.

*Hoa Trạch Loại ca ca*

~*~*~*

2. Chương 2



Từ nhà Lộc Hàm đến trường thì nói gần cũng không gần, xa cũng không xa, ngồi xe bus nửa tiếng, đạp xe thì chừng 40 phút. Sau một năm chịu đựng cuộc sống trong xe bus xóc nảy xe đạp bụi mịt mù, Lộc Hàm vào ngày nghỉ hè cuối cùng trình đơn xin vào kí túc xá.

Trước ngày khai giảng lớp 11 một ngày, Lộc Hàm cự tuyệt sự hỗ trợ của cha Lộc mẹ Lộc, Lộc lão gia, tự mình trên lưng mang túi đồ bự chảng hì hục đi vào kí túc xá trường. Nhận chìa khóa xong đẩy cửa đi vào, kí túc xá chẳng có ai, ba cái giường hai tầng thì có năm cái đã trải chăn nệm, chỉ còn một cái chưa.

Lộc Hàm vụng về leo lên, vừa gian nan trải ra giường vừa nghĩ, không biết bạn cùng phòng là người thế nào? Có sống chung được không? Bình thường thì trường sắp xếp cho những bạn cùng lớp sẽ ở cùng phòng trong kí túc xá, nhưng Lộc Hàm giữa chừng mới làm đơn xin, phòng nam của lớp mình trong kí túc xá chẳng còn giường trống, đành phải chuyển sang phòng của lớp bên cạnh. Ngoại trừ Ban Hoa có vẻ ngoài giống Lâm Tâm Như, những người lớp bên cạnh Lộc Hàm một người cũng không quen. Sau này phải cùng năm người xa lạ sống chung một mái nhà, cái nệm chết tiệt dịch lên dịch xuống trải không được, sau một tiếng xa gia đình, Lộc Hàm bắt đầu nhớ nhà.

Lúc cậu đang cầm ra giường ngồi trên nệm rầu rĩ, cửa "két" một tiếng bị đẩy ra, một nam sinh dáng người cao cao trên lưng vác túi lớn đi tới. Cậu nam sinh cao cao quăng túi lớn lên cái giường phía dưới cậu, lại ngẩng đầu nhìn cậu một cái, cũng không có vẻ kinh ngạc lắm, gật gật đầu nói.

"Cậu là người ở lớp kế bên đến ở đúng không?"

Lộc Hàm ngồi trên giường gật gật đầu. Cậu kia liếc mắt nhìn nhìn bàn tay đang nắm tấm ra của cậu một cái, xoa xoa thắt lưng.

"Không biết trải ra giường phải không? Tớ giúp cậu."

Cậu nam sinh rất cao, chỉ đứng dưới giường vẫn có thể với tới giường Lộc Hàm. Lộc Hàm đứng bên cạnh nhìn cậu ta duỗi hai cánh tay dài cầm lấy tấm ra, vừa đánh giá cậu ta. Là một cậu khá điển trai, gương mặt hoạt bát sóng mũi thẳng, đặc biệt là khuôn mặt sạch sẽ, không có mấy cái mụn trứng cá lồi lõm của tuổi dậy thì mà nam sinh thường có. Lộc Hàm trong lòng vừa cho một điểm không tệ cho cậu bạn cùng phòng mình sắp sớm chiều sống chung 2 năm này, cậu bạn kia đã phủi phủi tay nói.

"Xong rồi."

Thấy Lộc Hàm tặng cho mình ánh mắt đầy kinh nhạc, cậu nam sinh cao cao đắc ý nhếch miệng cười.

"Ha ha, không cần sùng bái tớ như thế. Lúc tớ vừa đến kí túc xá ở thì cũng giống cậu thôi, phát sầu với mấy cái chăn đệm này. Nhưng mà trải qua một năm rèn luyện rồi, tự nhiên sẽ luyện ra, trải ra giường so với năm ngoái cũng ra hình thù hơn rồi."

Lộc Hàm dở khóc dở cười nhìn chiếc giường kia chăn đệm xiêu vẹo loạn thất bát tao không hơn gì mình, im lặng căng thẳng một góc được cậu bạn trải ra bị cuộn lại, tặng cậu ta một nụ cười thành tâm vẻ không sao.

"Cảm ơn cậu."

"Ha ha, sau này là anh em một nhà, khách sáo với tớ làm gì." Cậu nam sinh quay đầu định sang soạn túi lớn của mình, dường như chợt nhớ ra chuyện gì mà vỗ vỗ đầu.

"Ây da, sao lại quên mất chứ." Quay đầu nhìn Lộc Hàm, "Cái này, cậu có ba mươi đồng không?"

Lộc Hàm vừa tìm ví rút ra ba tờ tiền giấy, vừa nghĩ thầm, cậu bạn này quả thật quá dạn dĩ nha, mới gặp mặt đã muốn mượn tiền mình, còn hỏi tự nhiên như vậy. Cậu đưa tiền đến, cậu bạn cao cao nói tiếng cảm ơn, lại nói.

"Lần sau trả cậu ha!"

Sau đó hấp tấp chạy ra ngoài.

Giữa trưa cậu nam sinh cao cao vẫn chưa trở về, mặt khác bốn bạn cùng phòng còn lại đã lục tục đến, ai cũng thân thiện chào hỏi Lộc Hàm, nói có gì cần giúp đỡ cứ việc tìm tụi này. Sự thân thiện này còn ẩn ẩn mang theo chút câu nệ xã giao, mấy chàng trai cười cười thật khách khí, giống như khi muốn để lại ấn tượng mình là học sinh ngoan trong lòng giáo viên chủ nhiệm mới. Lộc Hàm bị bốn cậu bạn vây quanh nói chuyện phiếm, nhớ tới cái cậu cao cao lúc sáng, vừa quen biết đã như thân nhau tám đời, nhịn không được trong lòng trộm cười.

Cậu cao cao đến tối mới quay về kí túc xá, vừa vào đã bị chọc.

"Ngô Thế Huân, lại tới chỗ nào gặp người yêu đó?"

Lộc Hàm thế mới biết cậu ta tên là Ngô Thế Huân. Ngô Thế Huân cũng không giận, quẳng túi xách lên giường, bước đến chỗ cậu bạn vừa hỏi, gương lên khóe miệng thành nụ cười đến lười biếng, khuôn mặt điển trai lại càng thêm vẻ tà ác, vươn một ngón tay nâng cằm cậu kia lên.

"Bé cưng, ghen tị sao..."

"Chết tiệt! Tởm chết cậu đi!"

Ngoại trừ Lộc Hàm, mấy nam sinh còn lại đều lấy gối đập cậu ta, phòng kí túc xá nho nhỏ đùa giỡn đến hết ngày. Lộc Hàm giữa một tràng hi hi ha ha cũng ngây ngô cười theo, chút u sầu vì nhớ nhà lúc sáng vừa nổi lên đã biến mất chẳng còn một chút.

~*~*~*

~Chiều nay học chính trị đầu năm, trong cơn mơ màng vật vờ cứ nghe cái gì dân giàu nước mạnh, lại nghĩ thành dân nghèo nước ngập =)) mà cũng đúng quá đi mà 8->

Buồn ngủ buồn ngủ buồn ngủ (:|


3. Chương 3

Từ khi Lộc Hàm vừa bắt đầu cuộc đời học sinh nội trú thì Ngô Thế Huân đã để lại ấn tượng khó phai trong cậu, không chỉ bởi vì cậu là người bạn cùng phòng đầu tiên Lộc Hàm quen, cũng không phải vì cậu luôn cởi mở khiến Lộc Hàm tạm thời quên đi đủ loại vất vả khi rời nhà ở trọ trên trường, mà là bởi vì Ngô Thế Huân là người đầu tiên Lộc Hàm quen mượn tiền lâu như vậy vẫn chưa trả.

Ngày hôm đó, sau khi cho Ngô Thế Huân mượn 30 đồng, Lộc Hàm vẫn chờ Ngô Thế Huân chủ động đến trả tiền. Ngô Thế Huân đối đãi với bạn cùng phòng mới thật sự rất nhiệt tình, chủ động hướng dẫn Lộc Hàm cách dùng vòi hoa sen, lại còn mua sẵn cơm cho cậu từ sớm trước khi tập thể dục buổi sáng, khỏi mắc công cậu sau khi tập thể dục phải xếp hàng trong một biển người. Hiển nhiên là việc Ngô Thế Huân trước mặt cậu bạn cùng phòng mới cố hết sức triển lãm ra bộ mặt chính trực nhất của mình là chuyện cậu ta cũng không hề tự nhận ra, trong lúc những tên cùng phòng khác còn cẩn thận đem mấy cuốn tạp chí Play Boy giấu dưới nệm, tần suất từ một tuần 3 lần thành mỗi tháng 1 lần; cậu ta cũng chẳng thèm quan tâm khi thấy cảnh Lộc Hàm lấy đôi tất mang cả ngày hôm qua hôm nay lộn trái lại mang tiếp. Lộc Hàm luôn là bị hành động thay mình lấy cơm đầy thân thiết của cậu ta làm cảm động một chút, quay đầu lại bị tô mì ăn liền bẩn thỉu cậu ta quăng trên bàn mình khiến cậu dở khóc dở cười.

Dù sao đi nữa, dưới sự nhiệt tình của Ngô Thế Huân, Lộc Hàm cùng cậu ta nhanh chóng trở nên thân thiết. Nhưng là người này mỗi ngày đều ở trước mặt cậu lúc ẩn lúc hiện, vẫn chẳng hề đề cập tới chuyện trả lại tiền.

Ba mươi đồng nói ra cũng không nhiều, nhưng cũng có thể làm được không ít chuyện, tỉ như xem một bộ phim thiếu niên mới nhất của Mỹ, tỉ như lo được tiền ăn ba ngày trong căn tin, tỉ như mua được một quyển tiểu thuyết võ hiệp bản in bìa cứng.

Lộc Hàm vào ngày khai giảng đầu tiên chờ Ngô Thế Huân hôm sau trả tiền, ngày hôm sau lại chờ cậu ta ngày thứ ba trả tiền, một tuần trôi qua, đến tuần sau Ngô Thế Huân vẫn đang không có ý gì là sẽ trả lại tiền.

Tới cuối tuần thứ hai, Lộc Hàm cảm thấy mình giống như cậu bạn kia trong lớp tiếng Anh cả đêm chờ tên giường trên cởi giày, tiền bạc đối với mình đã không còn quan trọng, nhưng chuyện Ngô Thế Huân mượn tiền cậu cứ như vuốt mèo gãi gãi trong tim.

Tới cuối tuần thứ ba, Lộc Hàm cuối cùng quyết định vứt bỏ sự bình tĩnh giả vờ phong độ kia, trực tiếp nói tiền bạc với Ngô Thế Huân. Buổi sáng thứ hai, ăn xong điểm tâm Ngô Thế Huân lấy cho mình, Lộc Hàm nhìn sang tên đối diện đầu còn chôn trong cà men húp cháo, vừa định chờ cậu ta ngẩng đầu lên là sẽ nói chuyện trả lại tiền ngay, Ngô Thế Huân cứ như tâm linh cảm ứng mà ngẩng đầu khỏi cà men.

Lộc Hàm nhìn hai hàng mày kiếm của cậu ta chậm rãi giãn ra, ánh mắt từng chút từng chút sáng lên, biểu tình cứ như là đột nhiên nhớ lại chuyện gì đó mà từ trong mê muội thanh tỉnh lại, không khỏi cảm thán trong lòng một chút, người này dù lúc không hoạt bát sôi nổi thì diện mạo vẫn là rất ưa nhìn. Dường như là để không phụ lòng Lộc Hàm đã đánh giá cao mình thêm vài phần, Ngô Thế Huân nói ra một câu là nỗi khổ suốt hai tuần của Lộc Hàm.

"Tớ hình như còn thiếu cậu 30 đồng phải không?"

Lộc Hàm vội gật đầu không ngừng.

"Vậy cậu có 20 đồng không?"

Lộc Hàm lại gật gật đầu, mở ví rút ra hai tờ mười đồng đưa sang.

Lộc Hàm nhìn Ngô Thế Huân mở ví mình ra, nhét hai tờ tiền giấy kia vào, đang chuẩn bị chờ Ngô Thế Huân rút ra tờ 50 đồng của mình từ trong đó, lại thấy Ngô Thế Huân vô cùng thản nhiên mà đóng ví lại, bỏ vào trong túi quần, vừa nói.

"Cậu cho tớ mượn thêm 20, vừa vặn chẵn 50, lần sau trả cậu hết luôn nhé."

Một khắc đó Lộc Hàm thật muốn hộc máu.

~*~*~*~

Con chim cánh cụt học bay. Dù nó bay được thì nó vẫn là con chim cánh cụt. Có thể nó sẽ là tấm gương của sự kiên trì bền bỉ không bỏ cuộc, nhưng cũng có thể nó sẽ là đối tượng xoi mói cho dòng họ nhà chim, rằng cánh cụt mà đòi làm phượng hoàng.

Ôi con người~ 8->

4. Chương 4

Thế là một tuần sau, lúc Ngô Thế Huân biếng nhác dựa giường trở mình dậy, lơ đãng hỏi Lộc Hàm đang ngồi trên đệm, "Cậu có 50 đồng không?", tâm lý Lộc Hàm bắt đầu giãy dụa kịch liệt. Nói có đi, không chắc cậu ta có mượn nữa hay không, nói không có đi, không chừng lần này là thật sự trả tiền cho mình, không có tiền lẻ nên muốn thối lại.

May mắn thay, lúc này Ngô Thế Huân chủ động mở miệng, "Tớ chỉ có tờ 100 đồng, cậu có 50 đồng thối tớ không?"

"Có! Tớ có!" Lộc Hàm có cảm giác như mây mù đã tan trăng sáng rọi, cậu nhanh tay lẹ chân leo xuống giường, rút trong ví 50 đồng đưa qua.

Trong tay Ngô Thế Huân là tờ tiền giấy màu hồng phấn mới tinh, nhưng vẫn chưa đưa qua, cậu ta biểu tình nghiêm túc nhìn Lộc Hàm, nói một câu chẳng ăn nhập gì.

"Đúng rồi, tên đầy đủ của cậu là gì?"

Lộc Hàm liều mạng khống chế cả người mới không bổ nhào vào đè cái tên bạn cùng phòng đã dây dưa cả tuần kia xuống sàn. Gương mặt đẹp trai ngời ngời của Ngô Thế Huân tràn ngập thành ý khiến cậu rất muốn một đấm đánh tới.

"Chúng ta đã là bạn cùng phòng ba tuần mà cậu không biết tớ tên gì sao?"

Ngô Thế Huân ha ha gãi đầu cười hối lỗi.

"Bởi vì mọi người cứ Tiểu Lộc, Tiểu Lộc mà gọi cậu thôi mà."

Tên Lộc Hàm hơi khó đọc, bạn cùng lớp đều gọi cậu là Tiểu Lộc. Lúc cậu vào kí túc xá đã giới thiệu bản thân thế này.

"Tớ là Lộc Hàm ở lớp 11/5, mọi người sau này gọi tớ Tiểu Lộc là được."

Lúc đó không có Ngô Thế Huân, nhưng Lộc Hàm thật không ngờ qua ba tuần vui vẻ ồn ào cậu ta vẫn không biết tên họ mình. Lộc Hàm bất đắc dĩ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tươi cười rất ưa nhìn của Ngô Thế Huân, tên này, không lên tiếng thì còn có thể nghĩ vậy, hễ mở miệng là thường xuyên khiến người ta cảm thấy cậu ta thiếu mất một dây thần kinh chỗ nào đó. Cậu đưa thẻ học sinh của mình ra, "Này", vừa nhìn Ngô Thế Huân liếc mắt một cái.

"Sao bỗng nhiên nhớ ra mà hỏi họ tên tớ?"

Không phải vẫn cứ "Tiểu Lộc, Tiểu Lộc" mà gọi mình suốt ba tuần đó thôi?

Ngô Thế Huân thành thật nhìn tên trên thẻ học sinh một lần, nói.

"Mẹ tớ nói, mỗi một người đã cho con mượn tiền, con nhất định phải thật tôn trọng họ."

Cậu cung kính mà dùng hai tay nâng tờ tiền đưa đến.

"Lộc Hàm, cảm ơn cậu đã cho tớ mượn tiền."

Cậu ta bất thình lình trở nên nghiêm túc khiến Lộc Hàm có chút ngượng ngùng, Lộc Hàm cũng đành phải trịnh trọng một cách kì quái mà đưa hai tay nhận lấy tờ 100 đồng kia, nói.

"Không cần khách sáo."

Lúc Lộc Hàm bỏ tờ 100 đồng vào ví thì Ngô Thế Huân lại hồi phục về biểu tình lười biếng cười hì hì, Lộc Hàm ngước nhìn trần nhà mà xem thường, hóa ra sự tôn trọng của tên này với chủ nợ chỉ thể hiện ở một phút trả lại tiền.

Ngô Thế Huân lười biếng dựa người bên giường, bởi vì người cao nên đầu cứ trực tiếp gối lên gối đầu của Lộc Hàm, cậu nghiêng đầu nói.

"Bất quá nói thật, tên của cậu thật quê mùa quá."

Lúc trước từng nói qua, Lộc Hàm là tên đại vương mà một khi bị đụng vào tử huyệt liền bùng phát, mà Ngô Thế Huân thật bất hạnh một cú đạp ngay phải địa lôi. Những năm 80 sau này là một thế hệ rất huy hoàng, ngay từ cái tên đã có thể thấy được điều đó. Mỗi gia đình chỉ có một đứa con, các bậc cha mẹ vắt óc suy tính để kí thác kì vọng của chính mình vào đứa con ở một cơ hội đặt tên duy nhất này, có tên vọng tử thành long, những cái được chọn đều là gì mà Gia Kiệt, Gia Thông, Tử Tuấn; có tên nổi trội nhờ kì lạ, nào là Hoành, Oanh, Diêm, càng hiếm thấy càng hay được chọn, cố ý thử thách trình độ ngữ văn của thầy giáo con mình; có tên được đặt sao cho hợp với họ, họ Ngô thì gọi là Ngô Phi (bay cao), họ Nhâm sẽ gọi Nhâm Trọng (giữ thứ quan trọng), họ Lương sẽ gọi Lương Sảng (lương thiện ngay thẳng), tóm lại là đầy đủ các thể loại thành tựu xuất sắc. Trong thời kì cải cách văn hóa, khi mà những cái tên na ná nhau cứ đầy đường thế này thì đặt là Lộc Hàm quả thật là không mấy khi gặp phải.

*Hoành 珩 ngọc đeo hình cái khánh; Oanh 嫈 chăm chú, chu đáo...; Diêm 龑 cao và sáng chói, nói chung toàn những cái tên nhìn y một cục*

Tên là do Lộc lão gia khâm điểm, dòng tộc Lộc gia ba đời chỉ có một mụn bảo bối này, Lộc lão gia quyết định kéo dài truyền thống từ những thế hệ trước, để tôn tử trở thành một người vì nhân dân phục vụ. Tên đích thật có chút quê mùa, nhưng bởi vì chính tay lão gia đặt, những người khác cũng khó mà có ý kiến gì. Lộc Hàm từ nhỏ đã bị không ít người trêu, "Lộc Hàm Lộc Hàm, cậu phải vì nhân dân phục vụ, quét nhà dùm tớ đi", thế nên sau này ai mà nói đụng tới tên này Lộc Hàm liền nóng máu.

Ngô Thế Huân này lại có mắt như mù, cố tình chường mặt trước họng súng, bàn tay Lộc Hàm nắm lại bên hông.

"Cậu nói tên ai quê mùa?"

*Lộc Hàm có nghĩa là vì dân*

~*~*~*~

Dạo này mình phát hiện nhiều bạn chẻ đọc chùa lắm nha~ [-(

5. Chương 5

Ngô Thế Huân còn chưa kịp phản ứng gì, trong chớp nhoáng, một bóng người màu đen lao tới đánh cậu. Đến lúc bắp đùi bị trúng đòn rồi, cậu mới bừng tỉnh mà giơ tay lên.

"Ây da, làm cái gì vậy chứ?"

Lộc Hàm đang nổi điên, cánh tay vung lên không chút khách khí thăm hỏi người Ngô Thế Huân, nhưng mà được đánh vài cái lại cảm thấy kì quặc. Bởi vì cái tính đụng chút là nóng nảy này mà Lộc Hàm đã từng đánh nhau với không ít người. Đáng tiếc, vóc người cậu không cao, cách phối hợp ra đòn cũng chẳng hơn ai, kì thật lúc đánh nhau không được chút ưu thế nào cả. Thường thì sau cuộc chiến, cậu trên người xanh xanh tím tím còn ghê hơn đối phương, nhìn thấy là mẹ Lộc lại kêu lên một tiếng đau lòng.

Nhưng đánh nhau với Ngô Thế Huân thì lại không thế. Nắm tay cậu cũng giáng lên người Ngô Thế Huân vài đòn, trên người mình một chút quyền cước cũng chưa trúng. Ngô Thế Huân căn bản là không có ý định phản kháng, ngoan ngoãn nằm trên mặt đất mặc cậu đánh. Đánh vài cái thì Lộc Hàm cũng tự cảm thấy vô nghĩa, rầu rĩ đè trên người Ngô Thế Huân, nhìn cánh tay dài hơn hẳn của mình mà nói.

"Này, sao cậu chẳng phản kháng gì hết vậy?"

"A? Cậu thích bị phản kháng sao?" Ngô Thế Huân kì quái nhìn cậu một cái, lập tức hắng hắng giọng, mở lớn họng gào, "Đại gia tha mạng a! Dừng tay! Cứu mạng a! Không cần, không cần, cha mẹ ơi..."

Lộc Hàm đau đầu nhìn cậu ta càng gào càng bóp méo sự thật, vội vàng dùng sức bổ một quyền lên bụng cậu ta, Ngô Thế Huân một tiếng "Ui da!" hàng thật giá thật, cuối cùng cũng chịu im lặng. Lộc Hàm cảm thấy đánh nhau với người này thật vô nghĩa, oán hận trèo xuống người cậu ta, đạp vào đùi cậu ta một cước cuối cùng.

"Có người nào như cậu sao?"

Ngô Thế Huân rên nhẹ một tiếng, xoay đầu lại, ánh mắt lấp lánh nhìn cậu thật chân thành, nhẹ giọng hỏi.

"Cậu cảm thấy vui vẻ chưa?"

Lộc Hàm có chút chột dạ mà né tránh ánh mắt trong suốt không chút tạp trần của cậu ta, cúi đầu nhìn sàn nhà phủ bụi bên người.

"Tớ đánh cậu, cậu không giận sao?"

Cho dù là bản thân nói sai, nhưng vô duyên vô cớ bị đánh một chút thôi là đã nổi nóng rồi, thế nào cũng sẽ đánh lại. Nhưng người này lại dang rộng hai tay hai chân mặc cậu đánh một đấm lại một đấm cho hả giận.

Trong kí túc xá chỉ còn hai người, yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng chim hót bên ngoài. Ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua tấm màn hắt vào phòng, vẽ nên một bức tranh tối sáng trên gương mặt Ngô Thế Huân. Lộc Hàm nhìn khóe miệng cong cong kia, một tư vị rất khác với nụ cười nhã nhặn lười biếng của mọi khi.

Ngô Thế Huân bình tĩnh nói, "Cậu đánh tớ, dĩ nhiên là vì tớ chọc cậu giận. Tớ để cậu đánh một chút cho hả giận cũng là chuyện đương nhiên thôi."

Lộc Hàm từ nhỏ đến lớn đều được mọi người trong nhà ủ trong lòng bàn tay, cậu muốn đi ngang không ai dám bắt cậu hướng thẳng, vì thế tính tình bị nuông chiều có chút ngang ngược, mà những người đồng vai lứa với cậu lại cũng toàn được nuông chiều thế, đụng chạm một cái là nổi lửa banh quả đất, lưỡng bại câu thương. Ngô Thế Huân là người bên ngoài đầu tiên dành cho cậu sự quan tâm chăm sóc, khiến Lộc Hàm cảm thấy như lúc này đây có ánh mặt trời đang chiếu lên người cậu, ấm áp vô bờ.

Ngô Thế Huân lại nhẹ giọng nói, "Nếu cơn giận của cậu còn chưa tiêu, đánh thêm mấy cái cũng được."

Lộc Hàm vội vàng lắc đầu, nói, "Việc này tớ cũng có chỗ không đúng."

"Nói vậy là cậu sẽ không đánh nữa?"

"Ừ."

Ngô Thế Huân lập tức hớn hở mà nhổm người dậy, rút ra cái gì đó ở đằng sau.

"Vậy là trả lại cậu cái này được rồi."

Lộc Hàm nhận ra, cái thứ mềm nhũn dính đầy bụi dưới đất lại chính là gối đầu của mình, hóa ra lúc Ngô Thế Huân bị mình đè ra đất đánh đập, còn thuận tay lấy gối đầu của mình đệm phía dưới, Lộc Hàm nhất thời nổi nóng, "Chết tiệt!"

"Tớ không cố ý lấy nó đệm đâu, vừa rồi không cẩn thận thôi... Không thì cậu đá thêm mấy cái nữa đi?"

"Chết tiệt, cút sang bên kia!"

Ánh mặt trời ban trưa chiếu xiên hai chiếc bóng thiếu niên đang vui đùa ầm ĩ. Từ ngày đó trở đi, Lộc Hàm trong lòng đã xem Ngô Thế Huân là bằng hữu.

~*~*~*~

6. Chương 6

Sau khi bộc lộ được tâm tình thì Lộc Hàm mới phát hiện, sống cùng Ngô Thế Huân là một điều thật sự rất thoải mái.

Ngô Thế Huân kì thật là một người vô cùng đơn giản, không có kiểu thận trọng nhanh nhạy cúi người luồn lách, thích hay không thích đều thể hiện rõ ràng, cũng hy vọng đối phương có thể biểu đạt rõ ràng ra.

Lộc Hàm có thể chỉ thẳng vào đầu cậu ta nói rằng, "Kiểu tóc của cậu rất khó coi", cậu ta tuyệt đối sẽ không giận, chỉ là sẽ nhăn mặt chun chun cái mũi thẳng, bày ra bộ dáng buồn rầu mà nói rằng,

"Không thể nào, thợ cắt tóc còn nói đây là kiểu tóc mới thịnh hành trong năm nay mà!"

Lộc Hàm cũng có thể khinh thường mà nói cậu ta biết rằng,

"Thay áo thun khác đi, mấy đứa con gái đều đang cười cậu đó!"

Phía sau có không ít nữ sinh che miệng cười trộm hình Ultraman trên lưng cậu, Ngô Thế Huân nghe xong vẫn không tức giận, nhưng cũng chẳng có ý định thay ra, tới tuần sau vẫn phi thường ngoan cố mà mặc cái áo thun đó, miệng oán giận đầy bất mãn.

"Sao chẳng có ai có mắt thẩm mĩ bình thường nhỉ? Kì thật cái áo này cũng không tệ mà, đúng không?"

Lộc Hàm đành phải cho cậu ta một nụ cười ba phải sao cũng được gì cũng xong.

*đây là cái sự "cũng không tệ mà" của bạn Huân*

Sự đơn giản của Ngô Thế Huân có đôi khi cũng khiến người khác phải đau đầu, cậu ta muốn đối phương phải thể hiện rõ ràng thích hay không thích, nói cách khác là cậu ta nghe không hiểu những lời từ chối khéo của người khác, thể hiện ra ngoài chính là tính tình bá đạo không thèm nói lí lẽ.

Ngô Thế Huân lần đầu tiên mời Lộc Hàm đi ăn, là nói thế này.

"Tớ thiếu tiền cậu lâu như vậy, mời cậu ăn cơm để cảm ơn là chuyện đương nhiên rồi. Tối nay cậu rảnh không?"

Lộc Hàm lúc ấy trong lòng thầm oán: nguyên lai cậu vẫn biết tự giác sao, vừa không phải không có tiếc hận mà nói.

"Hôm nay lớp tớ phải học tăng tiết đến 5 rưỡi mới xong."

Ngụ ý là thời gian tan học quá muộn, không kịp đi ăn cơm ngoài. Trường học có gác cổng, toàn bộ học sinh ở trọ phải trở về phòng học trước 7 giờ để tự học.

Ngô Thế Huân thản nhiên gật đầu, vừa tìm di động trong cặp.

"Xem ra phải đặt chỗ trước."

"Chắc chắn là không kịp đâu!" Ra khỏi trường rồi còn phải bắt xe bus, tìm chỗ, tính xem ăn cái gì... Từ từ, chẳng phải bọn họ định đi mấy chỗ như McDonal hay Kentucky sao, mấy chỗ đó từ khi nào cung cấp dịch vụ đặt chỗ trước vậy?

Lộc Hàm có chút dự cảm không lành mà hỏi cậu ta.

"Cậu rốt cuộc là định đi đâu?"

Ngô Thế Huân nói ra tên một nhà hàng cơm Tây nổi tiếng.

"Không cần đến mấy chỗ cao cấp đó a, thật ra..." Chọn đại một cửa hàng thức ăn nhanh nào đó là được, câu sau Lộc Hàm không có cơ hội nói ra, bởi vì Ngô Thế Huân bắt đầu có chút hoang mang mà hỏi cậu.

"Chẳng lẽ cậu không thích cơm Tây?"

"...Cũng không hẳn." Lộc gia vẫn luôn phủng cậu trong lòng bàn tay mà cưng chiều, nhưng dù sao chỉ là giai cấp công nhân, thu nhập có hạn, tiền tiêu vặt trong tay Lộc Hàm sau khi ứng phó với các khoản chi hàng ngày, cũng chỉ đủ mua một bộ sách hay CD, lâu lâu đi ra ngoài ăn vài món thức ăn nhanh cải thiện bữa cơm một chút, không dư dả đến mức có thể nghĩ đến chuyện thích hay ghét nhà hàng cơm Tây.

"Hay là cậu thích đồ ăn Trung Quốc, vậy chúng ta đến ăn quán ăn gia đình trên đường XX là được, bất quá bây giờ mới đặt chỗ thì không biết có kịp hay không..."

"Thật sự không cần. Chúng ta chỉ cần..." ra ngoài ăn hamburger với khoai tây chiên là tốt rồi. Lộc Hàm hữu khí vô lực mà bắt đầu thanh minh, đáng tiếc là hoàn toàn chẳng thể vào tai đương sự.

"Ha ha, tớ biết cậu vẫn thích cơm Tây hơn mà! Vậy bây giờ tớ đặt chỗ, chiều nay 5h40 ở cổng trường ha." Ngô Thế Huân vừa cầm điện thoại một bên tai vừa ra dấu chữ V với cậu.

V cái đầu cậu á! Cậu có biết ăn bữa cơm ở đó tốn bao nhiêu không hả! Cậu không đau thịt tớ cũng đau lòng a! Làm như mình là Đạo Minh Tự ấy cái đồ bại gia tử nhà cậu! Lộc Hàm rất muốn cầm ghế dựa kí túc xá lên đập đầu cậu ta.

~*~*~*~

Mình bị buồn cái Hạ Huân Lang

7. Chương 7



Xế chiều hôm đó Lộc Hàm khi lê bước ra khỏi lớp, từ xa xa đã thấy một dáng người cao cao đứng dựa dưới tàng phượng hoàng trước cổng, nhịn không được mà buồn bực trong lòng, rõ ràng là định từ chối lời mời của cậu ta, sao cuối cùng lại bị cậu ta dắt mũi thế này rồi?

Cả người đầy mùi mồ hôi mà chen chúc qua hai chuyến xe bus, ngồi trong phòng ăn của nhà hàng cơm Tây nổi tiếng kia, Lộc Hàm nghe một khúc blue dương cầm chậm rãi dịu dàng, dưới ánh đèn mờ ảo xem menu tinh xảo trên tay, lại nhìn cái tên lọt thỏm trên ghế giống y con bạch tuộc ở đối diện, buồn bực tăng đến cực điểm.

Ngũ quan Ngô Thế Huân kì thật rất rõ nét, mày cao mắt sâu, giờ phút này dưới ánh đèn màu cam lại có vẻ trở nên mơ hồ, tạo nên một cảm giác về chiều sâu, tư thế ngồi không hình không trạng chẳng thể khen đẹp này, phối hợp vào lại trở nên hài hòa với phòng ăn ngoài tưởng tượng, phô bày toàn bộ dáng vẻ của một tên con ông cháu cha.

Cả người cậu lười biết dán lên lưng ghế, chỉ vươn một cánh tay dài lật lật menu trên bàn, vừa thuộc lòng mà tự nói,

"Khoai tây nghiền, súp hải sản, beefsteak tiêu đen, tôm hùm nướng phô mai, với một cái pudding bí đỏ là được... Cậu có muốn ăn món nào ngon không?"

Lộc Hàm mới nhìn giá đã thấy no rồi. Tuy rằng chỉ là tiểu nông, cậu vẫn nhịn không được mà muốn ngửa mặt lên trời thét gào: nhiêu đó có thể ăn đến mấy chục bữa trong trường lận đó aaaaaaaaa!

Rõ ràng xài là tiền của Ngô Thế Huân, tại sao người phải đau lòng lại là mình? Lộc Hàm đóng menu lại để trên bàn, rầu rĩ nói.

"Giống cậu ta."

Dù sao cũng chưa từng ăn thử, vậy là an toàn nhất.

"A, khẩu vị của cậu với tớ giống nhau vậy sao?

"Là khẩu vị của cậu hiếm lắm mới giống được của tớ." Quen thói tự kỉ vô căn cứ của tên này rồi, Lộc Hàm từ những bữa sáng đầu tiên được cống hiến cho dạ dày đã trở nên tiến hóa mà lưu loát đả kích lại.

Hiếm thấy Ngô Thế Huân không để ý đến lời đả kích của cậu, vẫn đang hưng trí bừng bừng mà xem thực đơn.

"Tốt quá, nếu món cậu chọn giống món tớ thì tớ gọi vài món khác vậy, chúng ta ăn thử lẫn nhau."

Lúc Ngô Thế Huân gõ ly gọi phục vụ, Lộc Hàm thề nếu không phải hoàn toàn không tin vào bản thân, cậu nhất định đã cầm dĩa phóng bay qua bên đó.

Lộc Hàm vốn dĩ vẫn lo lắng rằng với tính cách thoải mái của Ngô Thế Huân thì trong nhà hàng cơm Tây cao cấp này thế nào cũng trình diễn một màn rồng bay vô cùng mất mặt, nhưng sự thật đã chứng minh sự lo lắng này là dư thừa – vô luận là cách cắt thịt bò hay tư thế cuộn mì ống thì Ngô Thế Huân đều làm rất quen tay và tao nhã, chỉ là Lộc Hàm cam đoan không có ai ăn cơm Tây mà bận rộn như bọn họ; Ngô Thế Huân không ngừng kéo chén dĩa của Lộc Hàm qua, lại đẩy chén dĩa của mình lại.

Bất quá vào giây phút cậu đem tảng thịt bò ứ nước mĩ vị nuốt xuống bụng, đã quyết định đem những oán giận nho nhỏ với Ngô Thế Huân trong họng nuốt xuống theo luôn. Oa, bữa cơm này rất ngon, Ngô Thế Huân mời mình ăn cơm cũng... rất đáng yêu.

Lúc hai người mang cái bụng căng tròn chạy về trường học thì dĩ nhiên đã quá 7 giờ, cửa trường đã đóng. Ngô Thế Huân vô cùng rành rẽ mà lôi Lộc Hàm trèo qua một góc tường quanh trường, lần đầu tiên thao tác nên nghiệp vụ không thuần thục, khiến Lộc Hàm lúc sắp trở mình qua lại ngã ngay từ trên tường xuống, dạ dày ăn no căng bị đập xuống đau muốn chết.

Cậu đỏ bừng mặt rơi xuống đất, chuyện đầu tiên làm là thẳng chân đá Ngô Thế Huân đang ôm bụng cười to.

"Còn cười nữa này!"

"Ui da... Haha... Tớ không cười nữa, đừng đá.... Haha... Ui da... Haha... Ha... A... Đừng, chỗ đó... Á đánh... Ui da!!!!!!!!!"

Lộc Hàm sau đó lôi Ngô Thế Huân một con mắt xanh tím đến chỗ thầy giáo trực ban giải thích rằng,

"Thầy ơi, Ngô Thế Huân không cẩn thận mà va phải góc giường trong kí túc xá, cho nên tụi em buổi tối không lên phòng tự học được, em dẫn cậu ấy đến phòng y tế."

Thầy giáo tiến đến từ sau lưng Ngô Thế Huân vẻ mặt bán tín bán nghi, sau đó biểu tình nghiêm trọng mà nói với Lộc Hàm rằng,

"Mấy cô nhóc đều bị vẻ ngoài trong sáng lương thiện của em lừa cả rồi."


8. Chương 8



Cho dù sau này nghĩ lại thì chuyến đi đến nhà hàng cơm Tây đó quả là một lần trải nghiệm vui sướng hiếm có đi nữa, Lộc Hàm từ đó về sau vẫn cố gắng tránh đi đến những nơi cao cấp đó với Ngô Thế Huân. Cậu lời lẽ chính nghĩa nói rằng.

"Tớ là thanh nhiên lương thiện trí thức của chế độ xã hội chủ nghĩa, không thể khoan nhượng trước lối sống sa đọa hủ hóa này của tư bản."

Ngô Thế Huân nhếch một bên khóe miệng cười đến gian ác, trước sau như một mà phun ra một câu đâm đúng điểm yếu.

"Cậu căn bản là nghèo kiết hủ lậu, ở những nơi đó cảm thấy mình ngu ngơ đến mất tự nhiên chứ gì."

Lộc Hàm bị nói trúng thẹn quá hóa giận, một cước đá cậu ta, vừa đoán được trước được mà cảnh cáo.

"Không được phát ra cái loại tiếng kêu trong phim xxx đó nữa!"

"Loại nào cơ? Cha mẹ ơi? Á đánh? Ưm ư..."

"..."

...

Một phút sau, Lộc Hàm bạo phát.

"Con bà nó! Cậu lại lấy gối của lão tử làm tấm chắn! Dấu giày rất khó giặt đó!!!!!!!!! Chết tiệt!"

"A? Cậu chỉ nói là tớ không được phát ra tiếng động thôi a, không nói cái này nha."

Chiều hoàng hôn gió lạnh thổi nhẹ, nam sinh trong kí túc xá khoanh tay nhàn nhã đứng bên cửa sổ hóng mát, vừa nhìn hai bóng người huyên náo gà bay chó sủa bên kia vừa sợ thiên hạ chưa đủ loạn mà còn hùa vào.

"Tiểu Lộc cố lên! Đánh đi! Đánh đi!"

"Tiểu cát, đấm móc bên trái!"

"Tiểu Lộc, đá xoay bên phải!"

Tóm lại, lúc Ngô Thế Huân nhắc lại đề nghị muốn hai người đi ra ngoài cọ sát một chút để cải thiện bữa ăn, Lộc Hàm liền đánh đòn phủ đầu mà tỏ ý muốn đi đến quán ăn lớn ở một nhà trước trường 400m quẹo trái.

Ngô Thế Huân lần kế tiếp đề nghị phải đi ra ngoài làm một bữa tiệc đồ lòng để ăn mừng hoàn thành bài kiểm tra toán, Lộc Hàm lại ngay lập tức kéo cậu ta tới quán mì ở ngõ tắt nhỏ phía cổng sau trường.

Trong hai tháng ngắn ngủi, hai người đã ăn hết các quán ăn vặt trong phạm vi 1km xung quanh trường. Lộc Hàm vốn ít nhiều vẫn mang chút hả hê mà chờ xem Ngô Thế Huân ăn không quen, tuy rằng rất không hợp với tính cách thoải mái của cậu ta, bản thân cũng chẳng muốn khen ngợi, nhưng nói cho cùng Ngô Thế Huân vẫn là cậu ấm hàng thật giá thật, vô luận là lúc cậu ta lấy ra tấm chi phiếu vàng rực để tính tiền trong nhà hàng cơm Tây, hay ngoại trừ cái áo Ultraman thì quần áo giày dép khác đều là hàng hiệu xa xỉ, tất cả đều thể hiện rằng gia thế cậu phải hơn hẳn nhà Lộc Hàm vài bậc.

Nhưng hiển nhiên Lộc Hàm lại đánh giá thấp Ngô Thế Huân. Nếu như nói biểu hiện của Ngô Thế Huân ở nhà hàng cơm Tây là cưỡi xe nhẹ đi đường quen, thì ở những quán ăn vặt bên đường cậu ta chính là như cá gặp nước. Bất kể là Mao huyết vượng máu chảy ròng ròng hay món chao khiến người khác phải bịt mũi, cậu ta đều ăn rất ngon lành, ngay cả rìa bánh nướng bị cháy khét cậu ta đều có thể khoái trá mà cạp hết, dáng vẻ như vô cùng ngon lành kia khiến người ta hoài nghi không biết cậu ta có thần kinh vị giác không nữa. Lộc Hàm nhớ lại lúc ở kí túc xá cậu ta ôm tô mì ăn liền 2 đồng một gói mà ăn đến sung sướng, cuối cùng cũng phải thừa nhận thất sách của mình.

Lúc ở trong tiệm lẩu sau trường với nồi thịt dê rau cải, Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân hai người đũa tới đũa lui vớt thịt dê bận rộn đến chết đi, Lộc Hàm nhìn đôi mắt hữu thần của Ngô Thế Huân đang trừng như trứng gà, vừa cười trộm nói.

"Này, cậu không phải cũng thích ăn quán ven đường đó thôi! Lúc trước sao cứ phải mời tớ đi ăn cơm Tây, khoe của à?"

Ngô Thế Huân vớt một miếng cải trắng bỏ vào chén Lộc Hàm, ánh mắt vẫn chằm chằm cái nồi, nói.

"Không phải là vì muốn tỏ thành ý mời khách đi ăn cơm thôi sao, hơn nữa..."

"Hơn nữa sao?"

"Nhà hàng cơm Tây có thể quẹt thẻ, quán ăn ven đường thì không thể a, hôm đó tớ trả cậu 100 đồng xong là không còn tiền mặt nữa, tớ lại lười rút."

"..." Tớ không phải đã thối lại cậu 50 đồng sao, Lộc Hàm đen mặt.

"Chuyện kia, tớ hôm nay lại không mang theo tiền mặt rồi..."

"..."

"A, sao lần này cậu lại không động thủ vậy, tớ đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi."

"Cậu muốn tớ động thủ?" Lộc Hàm trừng cậu ta.

"Không có không có."

"... Lần này tớ mời cậu, nhưng lần tới cậu đừng mời tớ đi tới mấy chỗ đốt tiền đó ăn cơm nữa."

Lộc Hàm nhìn Ngô Thế Huân cười đến khóe miệng rộng tới mang tai, đem thịt dê nhúng chín bỏ một đống vào chén Lộc Hàm.

"Tiểu Lộc a, chúng ta thật là tâm đầu ý hợp."

Lộc Hàm qua làn hơi nước nhìn thấy đôi mắt cười đến híp lại của cậu ta, không biết tại sao lại cảm thấy hôm nay sao nóng quá.

~*~*~*~

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #mẹ