Chương 6
Trong lòng mỗi người đều có một góc nhỏ dành cho người không thể ở bên mình.
Dù sau này gặp được người khác tốt hơn, góc nhỏ trong tim vẫn luôn có hình bóng người ấy.
Mỗi nỗi đau lại có hình dáng chẳng giống nhau, có nỗi đau tưởng như chết đi sống lại nhưng rồi sẽ quên dần, cũng có nỗi đau cứ âm ỉ, luôn ở đó, luôn tồn tại trong cuộc sống và tâm trí ta.
Cứ ngỡ quên rồi nhưng vĩnh viễn chẳng thể xóa nhòa.
-----------------------------------------
Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng len qua khe rèm, chiếu sáng căn phòng tĩnh lặng.
Boun từ từ mở mắt, nhíu mày khi cảm nhận cơn đau âm ỉ nơi dạ dày. Toàn thân anh rã rời, giống như vừa bước qua một trận cuồng phong mệt nhoài. Anh cố gắng cựa quậy, nhưng mỗi cử động đều khiến cơ thể thêm đau đớn.
Trong khoảnh khắc mơ màng, anh nhận ra Prem đang ngồi bên cạnh giường, ánh mắt cậu dịu dàng nhưng đầy vẻ lo lắng.
Cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi, – Prem khẽ nói, giọng điệu nhẹ nhàng. – Còn đau lắm không?
Boun miễn cưỡng lắc đầu, nhưng ánh mắt nhanh chóng lảng tránh. Anh quay mặt đi, tránh ánh nhìn từ Prem, như thể không muốn đối diện với cậu.
Gương mặt anh phờ phạc, đôi mắt trống rỗng, như vẫn còn đắm chìm trong nỗi đau đêm qua. Những cảm xúc chất chồng trong lòng anh giống như vết dao đâm sâu vào tim, khó mà lành lại.
Không cần lo cho tôi đâu, – Giọng anh khàn đặc, mệt mỏi. – Cậu về đi. Chuyện học hành của cậu còn quan trọng hơn.
Không để Boun nói hết câu, Prem bất ngờ nắm lấy tay anh. Cái nắm tay chặt chẽ khiến Boun thoáng cứng người, ánh mắt thoáng qua một tia khó xử.
Tôi ở lại chăm sóc cậu, – Prem nói dứt khoát, như muốn ngăn mọi lời từ chối của anh.
Boun hơi cúi đầu, ánh mắt rơi xuống bàn tay cậu đang nắm chặt lấy tay mình. Một cảm giác đắng chát dâng lên trong lòng, khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười nhạt nhòa.
Prem, cậu không cần miễn cưỡng như vậy. Chuyện hôm qua… cậu cứ quên đi, đừng để trong lòng.
Giọng nói của Boun trầm xuống, mang theo nỗi buồn không cách nào che giấu. Nhưng anh biết, những lời này nói ra chỉ để tự an ủi chính mình.
Prem im lặng, đôi mắt cậu lóe lên một tia bối rối. Một cảm giác lạ lẫm trào lên trong lòng, như có một sợi dây vô hình đang siết chặt lấy trái tim cậu.
Vậy… bây giờ liệu tôi còn cơ hội ở bên cậu không? – Prem bất giác hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.
Câu hỏi của cậu khiến không gian trong phòng như ngưng đọng lại. Boun cúi đầu, không trả lời ngay, nhưng bàn tay anh khẽ run. Anh cố kìm nén trái tim đang đập loạn nhịp, nhưng không thể ngăn những cảm xúc trong lòng dậy sóng.
Sau một hồi lâu im lặng, anh ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn cậu. Ánh mắt ấy như muốn nói lên tất cả những đau đớn và giằng xé trong lòng anh. Nhưng gương mặt lại cố giữ một vẻ bình thản, không chút biểu cảm.
Đừng đùa như vậy nữa, Prem, – Giọng anh khẽ run, mang theo sự bất lực.
Prem không trả lời ngay. Cậu nhìn thẳng vào anh, đôi mắt ngập tràn áy náy. Một cảm giác nghẹn ngào dâng lên, như thể có điều gì đó đang vỡ vụn trong lòng cậu.
Tôi xin lỗi vì đã khiến cậu buồn, – Prem khẽ nói, bàn tay siết chặt hơn. – Nhưng từ giờ, hãy để tôi ở bên cậu… như một người đồng hành, có được không?
Nghe những lời ấy, Boun bỗng cảm thấy toàn thân như rã rời. Anh không còn kìm nén được nữa, bất giác ôm chặt lấy cậu, như thể sợ rằng chỉ cần buông tay, Prem sẽ biến mất.
Cảm ơn… – Giọng anh khàn đặc, run rẩy, từng lời thốt ra đều nặng nề.
Boun càng siết chặt vòng tay, vùi mặt vào vai cậu, tham lam cảm nhận hơi ấm từ người mình yêu. Trong khoảnh khắc ấy, anh biết rằng Prem không yêu mình, nhưng anh vẫn không thể từ bỏ cảm giác này.
Prem im lặng, khẽ vỗ nhẹ lên lưng anh, như muốn trấn an. Nhưng tận sâu trong lòng, cậu biết rõ rằng sự hiện diện của Boun chỉ là một sự an ủi, một thứ thay thế cho nỗi cô đơn mà cậu đang cố che giấu.
Trong vòng tay ấy, cả hai đều mang những cảm xúc khác nhau, và chỉ có Prem hiểu rằng, mối quan hệ này sẽ không bao giờ được trọn vẹn.
Ba năm yêu thầm, ba năm hy sinh, và bây giờ, Boun cuối cùng cũng có thể đứng bên cạnh người mình yêu.
Trái tim anh tràn đầy cảm giác hân hoan, nhưng niềm vui ấy mong manh như lớp sương mai, chỉ cần một tia nắng sẽ tan biến. Anh nhìn Prem, ánh mắt sáng rực thâm tình không giấu giếm, như thể tất cả những gì tốt đẹp nhất trong anh đều thuộc về cậu.
Prem, tôi không nói rằng mình đã làm tốt, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để thay đổi, chỉ để có thể ở bên cạnh em.
Prem không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Cậu ngồi đối diện anh, tay cầm ly trà nóng mà chẳng buồn uống, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cửa sổ. Gió chiều len lỏi qua tấm rèm, làm mọi thứ trở nên u ám hơn.
Prem biết, cậu không đáng với tình cảm ấy.
Cậu đã cố gắng đối xử với Boun một cách tử tế. Nhưng lòng tử tế của cậu, hóa ra lại là vết dao vô hình cứa sâu vào trái tim của người đối diện.
---
Cuối ngày hôm ấy, Prem đứng lặng trước một ngôi mộ lạnh lẽo, những dòng chữ khắc trên bia đá quen thuộc đến đau lòng. Cậu khẽ đặt bó hoa trắng xuống, đôi bàn tay run rẩy vì gió lạnh hay vì nỗi nhớ đè nặng trong lòng, cậu cũng không phân biệt được.
Anh à… Em đã bắt đầu một mối quan hệ mới. Người đó rất giống anh. – Giọng cậu run run, từng chữ như vỡ vụn.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức cậu có thể nghe rõ tiếng lá khô rơi xuống mặt đất. Không có tiếng đáp lại, chỉ có sự tĩnh mịch phủ kín bầu không khí.
Em sẽ tôn trọng người đó, sẽ cố gắng đối xử tốt với người đó. Nhưng anh biết không? – Giọng cậu nghẹn ngào. – Người đó không phải là anh. Đời này, ngoài anh ra, tất cả đều chỉ là tạm bợ.
---
Ba năm trước, thế giới của Prem sụp đổ.
Người cậu yêu nhất, người đã từng hứa sẽ nắm tay cậu đi qua hết quãng đời còn lại, đột ngột rời xa. Không một lời từ biệt, không một lý do. Prem đã không thể chấp nhận sự thật ấy. Cậu đau đớn, cậu dằn vặt, cậu tự trách bản thân đến kiệt quệ.
Nhưng cuộc sống không vì nỗi đau của ai mà dừng lại. Ngày qua ngày, cậu vẫn phải bước tiếp, dù bước chân nặng nề như mang theo cả thế giới trên vai.
Rồi Boun xuất hiện.
Anh giống người ấy đến kỳ lạ. Từ ánh mắt, nụ cười, đến giọng nói đều khiến Prem không khỏi giật mình. Ban đầu, cậu cố gắng giữ khoảng cách, sợ rằng bản thân sẽ không kìm được mà chìm vào thứ tình cảm giả dối ấy.
Nhưng càng cố gắng trốn tránh, cậu lại càng bị cuốn vào. Boun không chỉ giống người ấy về dáng vẻ, mà còn cả sự chân thành. Anh quan tâm cậu, bảo vệ cậu, không ngần ngại hy sinh mọi thứ chỉ để thấy cậu mỉm cười.
Prem biết mình ích kỷ.
Cậu đã không ngăn cản Boun, thậm chí còn chấp nhận tình cảm của anh, chỉ vì cậu cần một người thay thế. Cậu cần một ai đó để lấp đầy khoảng trống mà người ấy để lại.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, Prem biết rõ: Boun không bao giờ là người ấy. Và chính sự thật đó khiến cậu đau đớn.
---
Trở lại hiện tại…
Boun đứng sau lưng Prem, lặng lẽ nhìn cậu. Anh biết cậu đang nói chuyện với ai, biết rằng dù cậu có ở đây, trái tim cậu vẫn không dành cho anh.
Nhưng anh không trách Prem.
Bởi anh yêu cậu.
Prem, em lạnh không? – Boun nhẹ nhàng khoác áo choàng lên vai cậu, giọng nói dịu dàng như sợ làm cậu tổn thương.
Prem quay lại, ánh mắt thoáng gợn lên những cảm xúc phức tạp. Cậu biết anh quan tâm cậu, biết anh yêu cậu nhiều đến mức nào, nhưng cậu không thể đáp lại.
Boun… Anh thật ngốc. – Cậu cười khổ, giọng nói đầy mệt mỏi.
Nếu ngốc mà có thể ở bên em, tôi sẵn sàng.
Câu trả lời của anh làm Prem nghẹn lại. Cậu muốn nói điều gì đó, nhưng không thể thốt thành lời. Trái tim cậu đang bị giằng xé giữa quá khứ và hiện tại, giữa tình yêu và sự áy náy.
---
Đêm đó, khi mọi thứ trở về tĩnh lặng, Prem nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Cậu không tài nào chợp mắt, bởi trong đầu chỉ toàn hình ảnh của người ấy, xen lẫn với ánh mắt đầy hy vọng của Boun.
Cậu tự hỏi, mình đang yêu Boun, hay chỉ yêu những ký ức còn sót lại?
Có lẽ, cậu đã đánh mất một thứ tình cảm mà mãi mãi không thể tìm lại được nữa.
Ba năm yêu thầm, ba năm hy sinh, và bây giờ, Boun cuối cùng cũng có thể đứng bên cạnh người mình yêu.
Trái tim anh tràn đầy cảm giác hân hoan, nhưng niềm vui ấy mong manh như lớp sương mai, chỉ cần một tia nắng sẽ tan biến. Anh nhìn Prem, ánh mắt sáng rực thâm tình không giấu giếm, như thể tất cả những gì tốt đẹp nhất trong anh đều thuộc về cậu.
Prem, tôi không nói rằng mình đã làm tốt, nhưng tôi đã cố gắng hết sức để thay đổi, chỉ để có thể ở bên cạnh em.
Prem không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Cậu ngồi đối diện anh, tay cầm ly trà nóng mà chẳng buồn uống, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cửa sổ. Gió chiều len lỏi qua tấm rèm, làm mọi thứ trở nên u ám hơn.
Prem biết, cậu không đáng với tình cảm ấy.
Cậu đã cố gắng đối xử với Boun một cách tử tế. Nhưng lòng tử tế của cậu, hóa ra lại là vết dao vô hình cứa sâu vào trái tim của người đối diện.
---
Cuối ngày hôm ấy, Prem đứng lặng trước một ngôi mộ lạnh lẽo, những dòng chữ khắc trên bia đá quen thuộc đến đau lòng. Cậu khẽ đặt bó hoa trắng xuống, đôi bàn tay run rẩy vì gió lạnh hay vì nỗi nhớ đè nặng trong lòng, cậu cũng không phân biệt được.
Anh à… Em đã bắt đầu một mối quan hệ mới. Người đó rất giống anh. – Giọng cậu run run, từng chữ như vỡ vụn.
Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức cậu có thể nghe rõ tiếng lá khô rơi xuống mặt đất. Không có tiếng đáp lại, chỉ có sự tĩnh mịch phủ kín bầu không khí.
Em sẽ tôn trọng người đó, sẽ cố gắng đối xử tốt với người đó. Nhưng anh biết không? – Giọng cậu nghẹn ngào. – Người đó không phải là anh. Đời này, ngoài anh ra, tất cả đều chỉ là tạm bợ.
---
Ba năm trước, thế giới của Prem sụp đổ.
Người cậu yêu nhất, người đã từng hứa sẽ nắm tay cậu đi qua hết quãng đời còn lại, đột ngột rời xa. Không một lời từ biệt, không một lý do. Prem đã không thể chấp nhận sự thật ấy. Cậu đau đớn, cậu dằn vặt, cậu tự trách bản thân đến kiệt quệ.
Nhưng cuộc sống không vì nỗi đau của ai mà dừng lại. Ngày qua ngày, cậu vẫn phải bước tiếp, dù bước chân nặng nề như mang theo cả thế giới trên vai.
Rồi Boun xuất hiện.
Anh giống người ấy đến kỳ lạ. Từ ánh mắt, nụ cười, đến giọng nói đều khiến Prem không khỏi giật mình. Ban đầu, cậu cố gắng giữ khoảng cách, sợ rằng bản thân sẽ không kìm được mà chìm vào thứ tình cảm giả dối ấy.
Nhưng càng cố gắng trốn tránh, cậu lại càng bị cuốn vào. Boun không chỉ giống người ấy về dáng vẻ, mà còn cả sự chân thành. Anh quan tâm cậu, bảo vệ cậu, không ngần ngại hy sinh mọi thứ chỉ để thấy cậu mỉm cười.
Prem biết mình ích kỷ.
Cậu đã không ngăn cản Boun, thậm chí còn chấp nhận tình cảm của anh, chỉ vì cậu cần một người thay thế. Cậu cần một ai đó để lấp đầy khoảng trống mà người ấy để lại.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, Prem biết rõ: Boun không bao giờ là người ấy. Và chính sự thật đó khiến cậu đau đớn.
Ánh mắt Prem thoáng gợn lên những cảm xúc phức tạp. Cậu biết anh quan tâm cậu, biết anh yêu cậu nhiều đến mức nào, nhưng cậu không thể đáp lại.
---
Đêm đó, khi mọi thứ trở về tĩnh lặng, Prem nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Cậu không tài nào chợp mắt, bởi trong đầu chỉ toàn hình ảnh của người ấy, xen lẫn với ánh mắt đầy hy vọng của Boun.
Cậu tự hỏi, mình đang yêu Boun, hay chỉ yêu những ký ức còn sót lại?
Có lẽ, cậu đã đánh mất một thứ tình cảm mà mãi mãi không thể tìm lại được nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com