Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

10.

vừa nghĩ ra được số tiền phù hợp để hai bên trao đổi, gã bỗng nhận được một cuộc gọi. hắn để ý thấy điều này nên bảo gã:

"ai gọi mày kia?"

"đâu? để tao xem."

gã mở điện thoại ra xem rồi nhấc máy.

"alo."

"chiều nay tới căn cứ nhé, có việc."

"việc gì đấy ạ?"

"không cần biết nhiều. chỉ cần biết nó có liên quan đến bảo vật là được."

"vâng sếp!"

gã vừa nói xong thì người bên kia cũng tắt ngóm. hắn tò mò nên gặng hỏi:

"ai gọi mày đấy?"

"à..."

chợt, một tiếng chuông nữa lại vang lên. hắn nói gã:

"mày làm gì mà để người ta gọi lắm thế?"

"ờ, phiền phức ghê!"

"nói ít thôi, bắt máy đi kìa."

gã lấy điện thoại ra xem, nhưng...

"ô kìa! có cái gì đâu!"

hắn thắc mắc:

"ơ, thế tiếng chuông từ đâu mà ra vậy?"

bất chợt, hắn thấy quần mình có cảm giác rung rung rồi hắn mò tay vào túi quần trong vô thức, trong nó có một chiếc điện thoại, hắn tiện tay lấy nó luôn. hắn nhìn vào màn hình rồi nhận ra một điều gì đó.

"điện thoại của tao..."

"điện thoại mày... làm sao?" – gã vừa tức giận vừa bất lực vì tiếng chuông kêu liên hồi, không dứt.

"...có cuộc gọi..."

"úi giời ơi!" – gã ngạc nhiên, suýt thì ngã ngửa ra sau.

"thì tao cũng không biết mà!" – hắn gãi đầu rồi cười hì hì.

hắn nhấc máy rồi để điện thoại lên tai nghe.

"alo, ai đây?"

"sếp mày đấy!"

"à quên..."

"quên gì? chuyện đó sao rồi?"

"chuyện gì ạ?"

"quên à? bảo vật á!"

"dạ..."

"thôi, chiều nay gặp nhau rồi tính."

"em xin phép."

hắn vừa dứt lời thì gã đã bô bô, chen miệng vào, hỏi:

"ai gọi mày đấy?"

hắn khoanh tay, nói với gã:

"mày còn chưa trả lời tao vừa nãy ai gọi mày đâu đấy!"

gã thở dài một hơi, nói:

"thì là sếp tao gọi, ok?"

hắn giật mình vì nhận ra sự trùng hợp không hề nhẹ.

"sếp tao cũng vừa gọi tao xong nè!"

hai người ngạc nhiên nhìn nhau. hắn hỏi tiếp:

"sếp mày gọi cho mày về cái gì vậy?"

gã không ngần ngại đáp:

"về bảo vật!"

hắn lại được một phen hú hồn.

"sao giống sếp tao dữ vậy nè?"

mặc dù, nó có thể chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên nhưng hai người đều tin rằng đây là sự sắp xếp có chủ đích. dù sao, giờ họ cũng phải nghỉ ngơi để chiều còn lên gặp sếp nữa.

.







.







.

chiều hôm đó, dù rất muốn ngủ thêm nhưng họ phải dậy chuẩn bị cho buổi hẹn và tất nhiên là không được ngủ nướng. hai người cùng sửa soạn, đến quần áo thì đương nhiên gã phải mượn của hắn vì gã không có đồ ở đây. chỉnh trang tóc tai, quần áo đàng hoàng, họ rời khỏi nhà để bắt đầu đi. hắn ngỏ ý muốn chở gã đi cùng nhưng gã từ chối vì sợ rắc rối sẽ đến với cả hai. hắn đồng tình rồi ngồi lên ô tô, rời đi. gã cũng bắt một chiếc xe rồi đi ngay đến căn cứ.

.







.







.

đến căn cứ bí mật của băng gã, tên sếp đã chào gã một cách niềm nở.

"chào, lâu rồi không phải làm gì, trông em khỏe dữ ha!"

gã cười gượng một cái, đáp lại:

"vâng. em mà!"

chợt gã nhớ đến một chuyện nên bảo:

"à, sếp ơi. em có chuyện..."

chưa kịp nói hết, tên đó đã chen vào:

"sao?"

gã có hơi hoảng nhưng vẫn bình tĩnh để nói tiếp:

"em có gài người vào băng đối thủ đó ạ."

tên sếp đột nhiên vui sướng, tò mò.

"xong sao? moi được thông tin gì không?"

hắn nói tiếp:

"bọn chúng đã đồng ý mua bảo vật rồi ạ."

"được. hẹn bọn nó đến lấy đồ và đưa tiền đi."

gã định rời đi thì chợt nhớ ra nên quay lại bảo:

"à, nhưng sếp ơi."

gã muốn nói tiếp nhưng đã bị ngắt lời:

"lại có gì nữa?"

gã trình bày chi tiết những gì mình muốn nói:

"à, bọn chúng có bảo là nếu mình đặt giá tầm đó thì quá đắt, nên họ muốn giảm giá xuống ạ."

tên kia nghe xong thì máu dồn lên não.

"hỗn xược, chúng nó dám bảo thế sao?"

gã phản bác lại ngay:

"nhưng em thấy bọn chúng cũng có phần đúng đó ạ."

đại ca gã nghe xong, có chút nghi ngờ về gã.

"sao mày lại có ý đó? hay mày là nội gián?"

gã ngừng một lúc rồi nói:

"em gắn bó với sếp bao lâu nay mà nỡ lòng nào..."

tên đó cau mày, nói với giọng nghi hoặc.

"mày nói thế khác gì bênh bọn nó, thế thì tao chẳng nghi."

gã cố gắng làm cho nó bình tĩnh:

"giờ sếp thử nghĩ xem. bây giờ mình đặt giá cao bất thường như thế, mình sẽ bị coi là chặt chém, như thế thì uy tín nhóm mình còn đâu?"

nó chen vào ngay:

"nhưng đây là một món cổ vật rất quý."

hắn cười mỉm một cái.

"dù vậy, mình làm thế là cường hóa đó ạ, như thế cũng không được, họ lại nghĩ mình kiêu căng."

vì là một cận vệ lâu năm nên tên đó dễ mủi lòng.

"được, thử gợi ý một mức giá phù hợp xem nào!"

gã đề xuất ngay:

"em nghĩ chúng ta nên bán với giá 5 tỷ ạ."

đại ca đắn đo một hồi thì cũng đồng ý.

"ok, hẹn với bên kia xem hôm nào thuận lợi để chốt giao dịch nhé."

gã vâng lời, rồi xin phép về trước.

.







.







.

vừa về nhà, gã đã gọi ngay cho hắn:

"mày bàn với đại ca mày sao rồi?"

"thành công mĩ mãn luôn! mày thì sao?"

"cũng như mày thôi."

"thế hôm nào giao dịch?"

"mai luôn đi!"

"ok."

"CHỐT!!!"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com