Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

4.

sau khi đợi ở hàng chờ bệnh viện một thời gian, hắn mệt đến nỗi ngồi gục xuống ghế rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. chợt có những tiếng bước chân làm hắn giật mình tỉnh giấc. hắn nhìn về phía phòng phẫu thuật, thấy một vị bác sĩ đi ra. vừa đi, ông lắc đầu mấy cái, làm hắn nghĩ gã toang rồi. bầu không khí xung quanh hắn chợt ảm đạm hẳn, hắn ngồi xuống, vò đầu với vẻ mặt buồn tủi. sau đó, hắn nghe thấy ba từ khiến tâm trạng hiện tại của hắn vui hơn.

"mỏi cổ quá."

hóa ra là hắn buồn hụt.

may quá, vậy là vẫn còn cơ hội.

vị bác sĩ gọi vọng ra hàng chờ:

"người nhà của bệnh nhân bùi thế anh đâu rồi nhỉ?"

hắn ra chỗ bác sĩ để xác nhận, ông ta hỏi lại rồi nói với hắn:

"chúng tôi đã cố gắng hết sức..."

lời nói đó với hắn như tiếng sét đánh ngang tai. đôi mắt mở to trừng trừng vì bất ngờ. hai cánh tay giờ đây không tự chủ mà dần buông thõng. hắn còn tưởng mình vừa suy nghĩ linh tinh do xem phim qua 180 phút, ai ngờ...

"không thể được..."

nó không phải là sự thật!

vị bác sĩ nhướn mày.

"sao lại không thể? tôi đã nói xong đâu."

"ông nói tiếp đi ạ."

vừa nói, hắn lại vừa lo. mong vế sau của câu nói này sẽ không khiến hắn phải rơi xuống vực thẳm.

"chúng tôi đã cố gắng hết sức, và đã giữ được tính mạng cho bệnh nhân."

sau câu nói này, người bị tác động mạnh nhất, không ai khác chính là hắn. hắn níu tay bác sĩ.

"là... thật ạ?"

vị bác sĩ gật đầu rồi thở dài.

"tôi cảm thấy thật thương xót khi tiếp nhận những bệnh nhân như thế này. không biết khi họ đến đây cấp cứu, những tên đã khiến họ như thế này đang suy nghĩ gì nữa." 

hắn lặng thinh, bặm môi lại. trong thâm tâm hắn là nhẹ nhõm xen lẫn với day dứt. vị bác sĩ thấy những ngón tay của hắn đang run rẩy siết lại. ông an ủi: 

"đừng lo, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. cũng may vì viên đạn đó chưa ghim sâu vào người và bệnh nhân được đưa đi cấp cứu trước khi quá muộn. bây giờ, bệnh nhân cần hồi phục và cần được chăm sóc. sau đó, anh ấy có thể quay lại với cuộc sống thường ngày." 

hắn nghe xong thì đắn đo suy nghĩ. 

giờ lấy ai chăm sóc cho anh ta đây?

vị bác sĩ thấy cậu khó xử như vậy thì ngỏ ý: 

"nếu anh không làm được thì có thể gọi người nhà trợ giúp." 

"thôi, tôi làm được." 

vì chẳng biết nhờ ai nên hắn phải lấy thân mình để chăm sóc cho gã. ông thấy vậy cũng yên tâm mà rời đi. gã được di chuyển tới phòng bệnh để nghỉ ngơi. hắn nhìn gã trên giường bệnh, trong lòng vẫn không nguôi được sự lo lắng, thấp thỏm. thôi, gã giờ cũng ổn rồi. nhưng một điều nữa hắn còn phải bận tâm. 

tối nay mình ngủ ở đâu?

hắn phân vân, không biết quyết sao, ngủ ở đây thì không có chỗ, về nhà thì hắn sợ lỡ gã thức dậy đột ngột thì xong. đành chịu khó ngủ ở đây một đêm vậy. hắn lấy một cái ghế ngồi cạnh giường gã, lấy chân gã làm cái gối rồi bắt đầu một giấc ngủ ngon lành. 

.


.


.

buổi sáng hôm sau, khi đang ngủ, hắn chợt bật dậy. lúc này, gã vẫn chưa tỉnh. hắn nhìn lên đồng hồ và nhận thấy nay, hắn dậy sớm hơn bình thường, chắc là do hắn phải chăm lo cho ai đó. hắn nhanh chóng chạy về nhà để sửa soạn và chuẩn bị đồ ăn cho gã. 

tầm khoảng 8 giờ, bàn tay gã mới bắt đầu cử động, gã mở mắt, tỉnh dậy, thấy xung quanh mình là một màu trắng đặc trưng của phòng bệnh, trên tay gã còn được cắm một ống nước. gã tự hỏi lý do mình có mặt ở đây. đang định ra ngoài thì từ phía cánh cửa, một người từ từ bước vào. gã thắc mắc: 

"sao tao lại ở đây?" 

tên này bị bắn vào não hay sao mà quên luôn kí ức rồi? 

"mày thực sự không nhớ gì?" 

gã hồn nhiên trả lời, giọng điệu đúng như mấy đứa trẻ ngây thơ, nhưng mà là ngây thơ vô số tội.

"không." 

hắn tặc lưỡi bất lực, dù vậy, hắn vẫn phải kể cho gã nghe về toàn bộ sự việc đã diễn ra. 

"chuyện là thế này. mày gặp một băng nhóm giang hồ, xong bị bắn một phát đạn, rồi tao đưa mày đến đây để điều trị. chỉ có thế thôi, mày hiểu chưa?" 

"à, thì ra là vậy." 

giờ gã mới ngộ ra được câu chuyện về sự việc mình nằm viện.

tự nhiên nó lại tốt với mình. 

sự tình này làm gã hơi nghi ngờ. 

"sao mày lại làm thế?" 

hắn im lặng, trầm ngâm một hồi rồi chợt nhớ ra điều này: 

"à, tao có làm ít cháo cho mày, dậy đi, còn ăn sáng. tô cháo này sẽ giúp mày hồi phục sức lực nhanh hơn. công thức gia truyền của nhà tao đấy." 

gã cầm lấy tô cháo, định xúc một thìa, cho lên miệng ăn thì đột nhiên, hai cánh tay của gã nhói đau. hắn lo lắng, hỏi gã: 

"sao không?" 

gã lắc đầu, ngầm thể hiện bản thân mình không sao. gã gắng sức, cầm bát cháo lên, xúc một thìa cháo, bỏ vào miệng. nhưng hai tay gã vẫn còn đau, gã không chịu được mà buông thõng hai tay, khoảnh khắc đó gã quên mất mình đang cầm trên tay bát cháo. lúc đó, hắn không đưa tay ra đỡ thì trên chiếc giường này đã là một mớ hỗn độn rồi. 

"suýt nữa là cháo đổ hết ra giường đấy." 

gã nghe xong, chợt cảm thấy tội lỗi đầy mình: 

"tôi... xin lỗi." 

"tôi"? liệu mình có nghe nhầm không?

bình thường, họ toàn xưng hô là mày – tao, mà gã giờ lại xưng tôi, đúng là chuyện lạ có thật. thấy gã chật vật, hắn có chút động lòng.

nhìn nó vậy, mình không thể làm ngơ được. 

"mày không ăn được thì đưa đây." 

hắn lấy tô cháo, vừa khuấy vừa thổi phù phù cho đỡ nóng. 

 "ăn đi." 

hắn xúc một thìa cháo, đưa lên miệng gã. lúc đầu, có thể vì ngại mà hai môi gã kiên quyết mím chặt. 

"không ăn là tao đổ thẳng vào người mày đấy." 

hắn nghiêng bát cháo xuống, định đổ vào người gã. 

"đ-đừng đổ, tôi ăn..." 

gã tự động há miệng cho hắn đút cháo vào mồm. dù không muốn bộc lộ cảm xúc ra nhưng gã không thể phủ nhận bát cháo này rất ngon. 

tưởng công thức gia truyền thế nào... mà nó ngon quá!

hắn nhìn mặt gã rồi phán một câu, làm gã ngỡ mình bị nói trúng tim đen:

"thích rồi đúng không?"

gã liên tục phủ nhận, đúng là đã nghiện lại còn ngại.

nó có khả năng đọc được suy nghĩ người khác hả trời?

"sao mày biết?"

thôi xong, gã lỡ mồm rồi. gã lúng túng.

"t-tôi không có ý thế đâu."

"chỉ có những người hay che giấu mới thốt lên câu này thôi."

"thì..."

hắn cười ha hả.

"bất ngờ chưa? vì tao biết đọc vị đấy."

gã không làm gì, để hắn xúc cháo cho ăn. chỉ trong vài nốt nhạc, bát cháo đã hết sạch, một hạt cũng không còn.

"thế mà bảo thích lại chối đây đẩy ra."

gã gãi đầu, cười hì hì.

"thì nó ngon mà."

hắn chỉ vào gã, cười. mãi hắn mới ngừng cười, rồi hắn chợt nhớ ra:

"mày cứ nghỉ đi nha, có việc gì cứ gọi cho bác sĩ. mày chẳng cần sợ không khí ở đây ngột ngạt đâu. tao nghe bác sĩ nói ngày mai là mày được xuất viện rồi."

dứt lời, hắn chạy ra khỏi phòng rồi lên xe đi làm. gã ngồi một mình trên giường, suy nghĩ:

vừa nãy, hình như mình xưng "tôi" với nó nhỉ?

gã đập một cái vào đầu, thấy mình thật ngớ ngẩn.

trên đời này, chẳng có ai có kiểu gọi "mày" xưng "tôi" bao giờ, có mỗi mình...

gã làm hành động giống như đang ăn vạ, rồi sức gã đuối dần. vì ở đây cũng chẳng có gì để gã làm, nên gã đắp chăn đi ngủ cho thời gian trôi nhanh đi...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com