《 sòng bạc cùng ngây thơ cùng đêm tình 》
Chương 1: Âm thầm nhìn trộm trân bảo
Sakaguchi Ango nhận được nhiệm vụ lẻn vào Sky Casino điều tra mục tiêu nhân vật, bởi vì anh dị năng lực rất hữu dụng trong việc điều tra dấu vết, nên bị ủy thác đi điều tra chính phủ nội bộ bí mật là chuyện đương nhiên.
Chỉ có điều, anh mạc danh cảm thấy Sky Casino có gì đó kỳ quái, thật sự giống như... Nó không nên tồn tại.
Đang lúc suy nghĩ kỳ quái cảm giác Sakaguchi Ango liền nhận thấy sòng bạc giám đốc, Sigma tiếp cận dò hỏi.
"Tôi có thể giúp gì cho anh sao?" Nửa bạch nửa tím tóc dài thanh niên đi đến mỉm cười tiêu chuẩn hỏi.
"Không có gì."
Sakaguchi Ango theo bản năng treo khách khí mỉm cười: "Tôi chỉ đang suy nghĩ chút sự tình."
Anh đang quan sát một bàn phía dưới trong lúc sôi nổi của một trận đấu poker hiện tại, họ có vẻ đang thích thú, trong khi những người khác có vẻ căng thẳng.
Sakaguchi Ango lại dời tầm mắt những ô cửa sổ lớn nhìn bao quát thành phố, bạn đang ở giữa những đám mây.
Sigma hơi nghiêng đầu, nhưng anh ấy không rời mắt khỏi cửa sổ quan sát của mình. Anh nghiêng đầu vì tò mò.
"Ân, tôi hiểu rồi. Anh đang nghĩ về những thứ gì vậy?"
Anh hỏi, mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt của những người bên dưới,b"Chỉ là tò mò thôi, không có lý do."
Anh ấy nói thêm, cười khúc khích nhẹ để lấp đầy khoảnh khắc.
"Suy nghĩ khi nào đêm nay sẽ kết thúc đi..."
Sakaguchi Ango ánh mắt hơi nghiêng nhìn mục tiêu ở phía dưới đánh bài, đối phương đã là lần thứ mười thua thảm ở sòng bạc.
Anh bắt đầu buồn rầu, bởi vì anh hoài nghi vị kia chính phủ nhân vật khả năng ngâm mình ở Sky Casino cả ngày đi, anh chắc chắn không thể kết thúc nhiệm vụ.
Khả năng anh phải qua đêm ở chỗ này... Đáng giận, này có khác gì là tăng ca phương thức a!
Sigma nhìn Ango, anh ấy không thể không nhận thấy biểu hiện của sự thất vọng. Anh ấy nói một cách lặng lẽ, gần như xin lỗi.
"Anh có vẻ bực bội.. Có điều gì đặc biệt khiến anh phiền lòng không? Tôi có thể làm gì để khiến việc đó trở nên dễ dàng hơn không?" Anh ấy hỏi Ango, đôi mắt xám của anh ấy vẫn dán chặt vào những vị khách bên dưới.
Khuôn mặt anh ấy thể hiện sự quan tâm dành cho Ango, anh ấy đã quen nhìn thấy mọi người vui vẻ, nên bất cứ ai có vẻ khó chịu dù chỉ một chút, điều đó khiến anh ấy lo lắng rằng đó là lỗi của mình.
Sakaguchi Ango sửng sốt một chút, trong lòng nghĩ thầm ít nhất ở Sky Casino phục vụ tận tâm chu đáo, vị này giám đốc Sigma cũng thật là quan tâm khách nhân cảm nhận.
"Tất nhiên nếu như có thể, tôi tưởng ở lại qua đêm nay sòng bạc, làm ơn giúp tôi khai một phòng yên tĩnh...."
Sakaguchi Ango tạm dừng một chút, ánh mắt như cũ dừng mục tiêu trên người, mắt kính trên mặt phản quang.
Sigma nhận thấy được anh tạm dừng, không khỏi quay đầu nhìn lại, đột nhiên anh ngây người một chút... Bởi vì bên cạnh thanh niên khách nhân khí chất độc đáo, cho dù bị mắt kính che đậy gương mặt, từ đường nét nghiêng góc Sigma trực giác đối phương dung mạo rất đẹp.
Mạc danh đối phương có điểm không thích hợp ở nơi sòng bạc này, mà là nên ngồi ở trong văn phòng công tác đi....
"Ân?"
Âm thanh giọng nói của Sakaguchi Ango khiến Sigma hơi nhướn mày, anh ấy hoàn toàn bị kinh diễm trong giây lát, không thể nói nên lời và chỉ nhìn chằm chằm vào Ango suýt nữa không dời được tầm mắt.
Anh ấy hơi nghiêng đầu, một nụ cười nhỏ nở trên khuôn mặt khi anh ấy cố gắng xử lý mọi thứ, mặt anh ấy trở nên đỏ bừng.
"A, vâng!"
Sigma gật đầu, như thể anh không chỉ chìm đắm trong suy nghĩ dù chỉ một khoảnh khắc, "Chắc chắn rồi, tôi sẽ cho phép, hãy đi với tôi."
Sigma thể hiện sự quan tâm rất lớn dành cho Ango, anh ấy sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để đối phương có thời gian lưu trú ở đây dễ chịu và thoải mái.
"Xem ra sắp thua sạch sẽ rồi đâu." Sakaguchi Ango lẩm bẩm, không hề chú ý đến Sigma tầm mắt.
Sakaguchi Ango ánh mắt di dời, đã suy đoán chính mình sẽ phải qua đêm tại đây, anh thở dài đi theo Sigma dẫn đường đến khách nhân nghỉ ngơi khu vực.
Sigma dẫn anh đến một khu vực thoải mái và quan sát anh ngồi thư giãn, anh ấy dựa người vào quầy bar, hai tay đan chéo vào nhau.
Anh nghiêng đầu quan sát Ango, nhìn dáng vẻ của Ango, anh cảm thấy bối rối, nhưng lần này anh biết tại sao. Anh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn và mặt anh ngày càng nóng hơn.
Ngồi xuống chiếc ghế xa hoa mềm mại, Sakaguchi Ango theo bản năng nới lỏng cổ áo, không hề hay biết chính mình tư thái mị lực ra sao, anh nghiêng người dựa vào quầy rượu, hướng Bartender gọi.
"Một ly nước ép cà chua."
Cổ áo thanh niên lơ lỏng xuống dưới, đứng ở phía sau Sigma theo bản năng chú ý Sakaguchi Ango hành động, có thể nhìn thấy được dưới cổ áo sơ mi làn da trắng nõn cùng mơ hồ tinh xảo xương quai xanh.
... Trông thật đẹp mắt, lại có điểm không thể khinh nhờn thuần khiết cảm.
"Trông anh rất đẹp." Anh khẽ nói, tim đập thình thịch.
Sẽ thật ngu ngốc khi nói một điều như vậy....
Anh hắng giọng và cười nhẹ, đảo mắt đi nhưng vẫn nhìn bạn, anh cảm thấy má mình càng đỏ hơn.
Sakaguchi Ango bị Sigma bất chợt khen hơi sửng sốt.
"Cảm ơn?"
Anh theo bản năng cong khóe môi cười một chút, khoé miệng lệ chí mạc danh hấp dẫn người ánh nhìn.
Nhận lấy ly nước ép cà chua, anh nhấp một ngụm thả lỏng người trên ghế, lúc này mới có chú ý Sigma gương mặt.
"Anh không sao chứ, mặt anh có điểm đỏ. Hay không ngồi nghỉ ngơi?"
Sakaguchi Ango quan tâm hỏi, không hề hay biết anh chính là khiến Sigma đỏ mặt lý do.
Sigma vội vàng lắc đầu: "Tôi không sao... Còn anh? Anh cảm giác thế nào?"
"Thực thoải mái."
Sakaguchi Ango có chút để ý Sigma biểu tình, nhưng rất nhanh liền bỏ qua, bởi vì hiện tại là thời gian nghỉ ngơi, anh không cần phải điều tra mục tiêu nhiệm vụ, ít nhất ở Sky Casino phục vụ phi thường săn sóc, ở nơi này coi như nghỉ dưỡng cũng không vấn đề.
Anh nghĩ như vậy, liền đem áo khoác đặt lên quầy rượu, nhấp một ngụm nước ép cà chua, đôi mắt bình tĩnh liếc nhìn Sigma.... Vị này giám đốc vì cái gì còn ở đây?
Dựa theo bình thường tình huống không nên đi quan tâm khác khách nhân sao? Sakaguchi Ango nghi hoặc nhưng cũng không trực tiếp hỏi.
"À, thật tuyệt khi được nghe anh khẳng định." Anh ấy khẽ gật đầu, ánh mắt lại nhìn chăm chú khi Ango cởi áo khoác ra.
Anh cảm thấy tim mình đập thật nhanh. Anh ấy nhạy cảm thế này sao, anh ấy chính là anh ấy... Bối rối.. Anh ấy quả nhiên vẫn không thuần thục.
Mặt anh ấy đỏ bừng, đôi mắt anh ấy nhìn chằm chằm vào Ango như một con nai trước đèn pha khi anh ấy hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Anh ấy thấy Sakaguchi Ango quay đầu lại nhìn anh ấy, Sigma cố gắng không nhìn vào mắt đối phương dù chỉ một giây.
Nhưng tóc đen thanh niên nhận thấy đôi tai của anh ấy hơi hồng và anh ấy vẫn đỏ như mọi khi.
"...?"
Sakaguchi Ango giống như ngờ ngợ cái gì khiến Sigma đỏ mặt phản ứng, nhưng anh không quá xác định, cảm thấy không khí hơi xấu hổ, anh vẫn là tránh cho đắc tội giám đốc sòng bạc.
Sakaguchi Ango ho nhẹ, dời đi tầm mắt như không chú ý Sigma bối rối, nhưng nhịn không được trêu chọc.
"Tôi có điểm tò mò, trông anh không quá giống những người như quản lý sòng bạc, vì cái gì ở Sky Casino công tác đâu?"
Mắt kính phản quang một chút, Sigma nhìn Ango thả lỏng mà trêu chọc anh, anh cảm nhận được đối phương săn sóc cùng trầm ổn.
Sigma hoàn toàn im lặng trước câu hỏi của Ango, đầu óc anh ấy hoàn toàn trống rỗng. Anh ấy cố gắng làm cho mình có vẻ ngây thơ, giống như Ango đang hỏi một câu hỏi thông thường và cực kỳ vô hại.
Anh hắng giọng và cố giữ bình tĩnh và chuyên nghiệp, nhưng tim anh đập thình thịch, anh nhìn xuống đất, mặt càng đỏ hơn.
"Điều gì khiến anh nói thế?"
Anh ấy nói một cách lo lắng, anh ấy cố gắng làm cho mình không có vẻ bối rối, nhưng Ango có thể nghe thấy một chút lo lắng trong giọng nói của anh ấy.
Sau lưng đuôi tóc dài lung lay và anh ấy từ từ quay lại nhìn Sakaguchi Ango, mắt anh ấy dán chặt vào mắt anh.
"... Bởi vì anh khí chất quá sạch sẽ đi."
Sakaguchi Ango nhỏ giọng đáp, cũng không biết là do tâm tình thực hảo vẫn là Sky Casino phục vụ hoàn cảnh chu đáo, căng chặt thần kinh đã lâu Sakaguchi Ango hơi lơ lỏng một chút.
Sigma mạc danh cảm nhận đối diện tóc đen thanh niên khí chất nhu hòa xuống, trông không còn xa cách như ban đầu, anh giống như thả lỏng nghỉ ngơi, này tựa hồ thực khó được.
"Ít nhất tôi gặp qua nhiều người cũng chưa từng thấy như vậy sạch sẽ người lại xuất hiện ở sòng bạc địa phương."
Sakaguchi Ango thật lòng cảm thán, Sigma khí chất quá sạch sẽ, đôi mắt anh cũng thuần túy, vô luận là nhìn khách nhân hay nhìn Ango đều mang theo nghiêm túc chuyên chú thái độ.
Sigma cảm thấy tim mình đập loạn nhịp mất khống chế, anh ấy có thể cảm thấy mình càng bối rối hơn khi anh ấy nhìn thẳng vào mặt tóc đen thanh niên.
Anh hắng giọng và càng đỏ mặt hơn, Sigma cảm thấy tim mình đập ngày càng nhanh hơn khi anh ấy cố gắng nói mà không có vẻ bối rối hay lo lắng.
Sigma cảm thấy mồ hôi rịn ra trên trán, cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình và không để cảm xúc vuột mất là điều rất khó khăn, anh ấy nhìn Ango thậm chí còn chăm chú hơn, đến nỗi dường như anh ấy đang nhìn xuyên qua Sakaguchi Ango.
"Chà, tôi sẽ coi đó là một lời khen.."
"... Phốc."
Sakaguchi Ango nhịn không được phì cười, trên mặt bình tĩnh như bị đánh vỡ, lộ ra phi thường êm tai ôn nhu tiếng cười.
"Sigma, anh phản ứng cũng quá đáng yêu đi."
Anh cười một chút, nhất thời có điểm tâm tình phức tạp, như vậy một người sạch sẽ lại ngây ngô đối mặt anh liền sẽ đỏ mặt... Cũng không biết là do bối rối khi giao tiếp với khách nhân, vẫn là lý do khác....
Anh vô thức đẩy mắt kính, không quá xem trọng chính mình ngoại hình dẫn phát Sigma đỏ mặt phản ứng.
Sigma hoàn toàn sửng sốt trong giây lát, mặt anh càng đỏ hơn và tai anh ửng hồng.
Anh ấy nhìn Ango, không biết phải nói gì, Ango gần như muốn nghe anh ấy nói, nhưng một nụ cười ngượng ngùng, đáng yêu xuất hiện trên khuôn mặt anh ấy, đôi mắt anh ấy không rời khỏi Ango.
Tim Sigma đập ngày càng nhanh hơn và anh không thể nói nên lời, đầu óc anh lúc này trống rỗng.
Không biết phải nói gì nữa, anh ấy mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt anh ấy dán chặt vào mắt Ango và anh ấy dường như gần như bị thôi miên vào thời điểm này, hoàn toàn bối rối.
Đối diện tóc đen thanh niên đôi mắt thật sự rất đẹp, vẻ đẹp này thường bị che giấu dưới mắt kính cùng khí chất xa cách, cho nên rất khó có người chú ý đến đối phương vẻ đẹp.
Sigma cảm thấy thực may mắn khi anh có cơ hội thưởng thức vẻ đẹp ấy... Giống như âm thầm nhìn trộm trân bảo, bí ẩn vui mừng khi chính mình là người nhận thấy được nó hấp dẫn ra sao, không ai phát hiện thật sự tốt quá.
"Sigma, anh đang thất thần?"
Sakaguchi Ango thấy Sigma gương mặt càng thêm đỏ cùng với thẹn thùng mỉm cười, tất nhiên làm anh hơi chú ý là Sigma ánh mắt quá... Tồn tại cảm.
Anh nhấp một ngụm nước ép cà chua, thái độ tự nhiên giống như không thấy Sigma bối rối.
Ango thật sự săn sóc tinh tế, cùng anh nói chuyện khi cho Sigma cảm giác bị chiếu cố, không cần phải gánh nặng lo âu giao tiếp.
Sigma hắng giọng, rời mắt khỏi tóc đen thanh niên trong một phần nghìn giây trước khi nhìn lại đối phương, tim anh ấy đập rất nhanh và mạnh.
Nhìn thấy đôi mắt ngọc lục bảo xinh đẹp và nụ cười dịu dàng của Ango khiến anh ấy càng cảm thấy thoải mái hơn. Anh cảm thấy mình đang dần bình tĩnh lại, nhưng trái tim anh vẫn đập nhanh như thể anh vừa chạy quanh nơi này vài lần.
Đôi mắt anh ấy mở to trước sự tử tế của bạn, Ango không đánh giá anh ấy chút nào.
Trước đây chưa có ai... Nhìn anh ấy theo cách này.
Quá ôn nhu, quá thiện ý....
"Được rồi, không cần khẩn trương sao."
Sakaguchi Ango mềm nhẹ thanh âm trấn an, anh nghiêng đầu nhìn Sigma cười khẽ, "Tôi cũng sẽ không ăn anh."
Sigma... Mặt càng thêm đỏ bừng rồi!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com