Untitled Part 10
Ngoại truyện 7: Tàu đêm trở lại
(Trích từ Bức Màn Xác Thịt)
Ga tàu khuya hiếm người qua lại. Sau bảy ngày trăng mật ẩn dật nơi vùng biển nhiệt đới, Hiếu và chú Thành bước lên khoang riêng của chuyến tàu cao tốc chạy đêm trở về thủ đô. Tiếng loa tàu báo giờ khởi hành vang lên như xé tan khoảng yên tĩnh. Hành lang tàu vắng, ánh đèn mờ cam vàng đổ bóng hai người chồng sát nhau.
Khoang VIP không một ai khác ngoài họ. Cánh cửa khép lại, tách họ ra khỏi thế giới bên ngoài.
Hiếu ngồi xuống dãy ghế dài bọc nỉ, mắt còn vương ánh muộn phiền vì biết mai về lại là những vòng xoay công việc, là áp lực của danh phận vợ một người đàn ông từng quyền thế khắp giới tài chính. Chú Thành nhẹ nhàng gỡ cà vạt, mắt không rời Hiếu. "Em mệt à?"
Hiếu khẽ gật, ngả đầu lên vai chú. Mùi hương bạc hà quen thuộc từ áo sơ mi của chú khiến tim cậu dịu lại. Nhưng rồi chỉ một lúc sau, cậu cảm nhận rõ bàn tay chú đang lướt xuống sống lưng mình, rồi hạ thấp dần xuống mông. Lòng bàn tay ấy luôn nóng, luôn dày dặn – khiến da thịt cậu râm ran chỉ sau một cái vuốt nhẹ.
"Chú... đang nghĩ gì vậy?" – Hiếu hỏi nhỏ, mắt nhìn ra ngoài ô cửa sổ nơi cảnh vật mờ nhòa trôi ngược.
"Chú đang nghĩ... đêm cuối cùng trên tàu, nên in sâu thêm một ký ức khó quên nữa, cho trọn tuần trăng mật." – giọng chú Thành khàn, dứt khoát.
Chưa để Hiếu phản ứng, chú đẩy nhẹ cậu nằm dài xuống ghế, hai chân vướng váy ngủ mỏng chưa kịp tụt. Cúc áo đầu tiên của Hiếu bị cởi, rồi chiếc quần mỏng bị kéo dần xuống đùi. Lỗ nhỏ lộ ra, nhợt nhạt trong ánh đèn lặng, đã hơi co giật như phản xạ quen thuộc trước cái nhìn đầy dục vọng của chú.
Tư Thành cúi người xuống, luồn lưỡi liếm một đường dài từ xương sống lưng đến tận vành mông, rồi há miệng ngậm lấy khe lỗ đang khép hờ ấy. Tiếng chóp chép vang đều đặn giữa tiếng bánh tàu lăn trên ray. Hiếu co rút người lại, rên khẽ: "Ưm... chú..."
Tư Thành không nói, chỉ tiếp tục dùng môi và đầu lưỡi kích thích lỗ nhỏ ẩm mềm đến khi nó bắt đầu mở ra dễ dàng. Ngón tay trơn tuột của chú đâm vào trước: plọc. Rồi hai ngón, rồi ba... Lỗ nhỏ co thắt, cắn chặt từng khúc tay khiến chú khẽ rít lên vì sung sướng.
Khi cây hàng của chú được rút ra khỏi khóa quần, Hiếu đã rên lên khẽ: "Chú... vào đi... đừng hành em nữa..."
Cây hàng to lớn ấy vừa nhấn đầu vào, tiếng phạch vang khẽ trong không gian chật hẹp. Hiếu bấu chặt thành ghế, cả người giật lên như dính điện. "Á... từ từ... to quá..."
Nhưng Tư Thành đã không còn đủ kiên nhẫn. Cây hàng ấy trượt sâu, nóng rực, lấp đầy toàn bộ lỗ nhỏ đang rỉ nước. Những cú thúc đầu tiên bắt đầu bạch... bạch... bạch... như tiếng đập cửa trong đêm yên ắng.
"Ưm ưm... a... chú ơi... sâu quá..."
"Im nào, mở ra... tôi muốn nghe tiếng em rên rõ hơn..."
Hiếu cố gắng mở miệng, nhưng chỉ phát ra tiếng ơ ơ hơ... á... á... khi chú vừa kéo cây hàng ra gần hết rồi đâm mạnh trở lại: phạch. Toàn thân cậu cong lên như cây cung bị kéo căng, mắt đỏ hoe vì khoái cảm dồn dập. Ghế nệm ẩm mồ hôi, lớp nỉ thấm cả dấu thân thể uốn éo của Hiếu theo từng nhịp bạch bạch mạnh dần.
Chú Thành cúi xuống, thì thầm vào tai cậu: "Tuần trăng mật kết thúc, nhưng từ nay đêm nào tôi cũng muốn em rên như vậy, mỗi tối."
Hiếu lắc đầu yếu ớt, miệng thở dốc, nước mắt nhòe mi – vừa là mệt, vừa là đê mê. "Chú... đừng nói nữa... chỉ... làm mạnh nữa đi..."
Và chú đã chiều. Cú thúc kế tiếp không còn nhẹ nhàng, mà dứt khoát, sâu, mạnh, khiến tiếng bạch bạch bạch bạch dồn dập đến nghẹt thở. Thân thể Hiếu run rẩy, hai tay ôm gối như muốn tự bảo vệ mình nhưng lại dâng hiến nhiều hơn.
"Phụt... phụt..." – tiếng chất dịch phóng mạnh vào trong vang lên rõ ràng. Lỗ nhỏ co siết, giữ lại tất cả.
Hiếu ngã người xuống, lồng ngực phập phồng, môi hé mở như sắp khóc. Chú Thành rút ra, lau nhẹ cho cậu, rồi ôm gọn cả thân thể rũ rượi ấy vào lòng, thì thầm: "Chúng ta sẽ còn nhiều đêm thế này nữa, đúng không... vợ yêu của chú?"
Ngoại truyện 8: Biệt Thự Trở Mình
(Trích từ "Bức Màn Xác Thịt")
Biệt thự phía ngoại ô là nơi Trần Tư Thành từng xây cho vợ cũ, giờ được sửa lại thành tổ ấm mới cho anh và Hiếu – đứa nhỏ từng bị kéo vào ván cờ xác thịt, giờ đã là người mà anh gọi là "vợ".
Tối đầu tiên sau tuần trăng mật. Căn phòng cưới ngập ánh vàng của nến thơm. Mùi xạ hương dịu nhẹ quyện cùng mùi gỗ mới từ nội thất khiến không khí vừa ngọt vừa ấm. Trên chiếc giường king-size trải ga lụa trắng, Hiếu mặc bộ áo ngủ mỏng như sương, đứng bên rèm cửa, ánh mắt đăm chiêu.
Tư Thành từ phòng tắm bước ra, chỉ quấn khăn ngang hông. Cơ thể chú vẫn cường tráng như tượng tạc – bụng không múi rõ nhưng chắc nịch, vai to, bắp tay cuồn cuộn, dáng người dù đứng yên cũng toát lên một lực hút nam tính chết người.
Hiếu quay lại, chạm mắt với chú. Một giây im lặng.
Rồi tiếng cửa phòng khép lại, khẽ khàng nhưng dứt khoát. Chú đi thẳng về phía Hiếu. Cậu chưa kịp phản ứng đã bị đẩy nhẹ vào bức tường gần giường. Cánh tay cứng như đá của chú chống lên tường, khoanh trọn người cậu vào giữa tường và ngực trần.
"Chú..." – giọng Hiếu run nhẹ.
"Đêm nay là lần đầu em làm vợ chú... Vậy thì phải được đè xuống giường cưới mới đúng." – giọng chú Thành trầm, khàn khàn, mạch máu nơi cổ tay giật nhẹ vì kích động.
Không đợi thêm, chú cúi xuống, hôn lên cổ Hiếu, kéo theo những tiếng chóp chép nhẹ nhưng nóng rực. Tay còn lại luồn xuống vạt áo mỏng manh, lần lên ngực cậu. Ngón tay cái mân mê đầu núm đã cứng ngắc từ lúc nào.
"Ưm... a... chú... đừng hôn cổ em vậy... dễ rụng chân lắm..." – Hiếu thở gấp, hai tay vô thức bám vào bắp tay chú, móng tay cắm nhẹ vào cơ bắp rắn.
"Thì cứ để em rụng, chú sẽ bế em lên."
Và nói là làm. Chú nhấc bổng Hiếu như nhấc một con mèo nhỏ. Lưng cậu đập nhẹ lên đệm êm. Mọi thứ mềm mại, thơm tho, nhưng đôi mắt chú lúc ấy đã tối sầm – đó không còn là ánh mắt của một chú rể dịu dàng, mà là ánh mắt của một người đàn ông khao khát độc chiếm thân thể đang run rẩy dưới mình.
Vạt áo bị kéo tung. Quần ngủ bị giật xuống, soạt. Hiếu giờ chỉ còn lõa lồ, lỗ nhỏ co giật nhẹ giữa hai đùi, ươn ướt và mềm oặt vì đã quen cảm giác bị chiếm hữu. Chú Thành luồn ngón tay thô ráp vào, xoay vòng nhẹ: lách tách. Rồi đưa lưỡi xuống, ngậm trọn khe nhỏ mềm ấy.
"Ọc ọc... chóp chép..." – tiếng miệng chú bú mút lỗ nhỏ vang khắp phòng.
"Á... ơ ơ hơ... chú ơi... dừng... ngứa quá... ngứa bên trong..." – Hiếu vặn người, hai chân co giật.
Nhưng thay vì rút ra, chú lại đưa hai ngón tay vào cùng lúc: plọc. Rồi ba ngón. Lỗ nhỏ mềm nát, co bóp nhiệt liệt. Đến khi Hiếu thở dốc, rên không thành tiếng, chú mới đứng dậy, rút khăn ngang hông. Cây hàng bật ra: dài, to, trướng căng, đầu bóng loáng. Cậu vừa thấy liền nuốt nước bọt.
"Ngậm đi." – chú ra lệnh.
Hiếu ngồi dậy, ngoan ngoãn há miệng. Cây hàng được đưa vào môi: chóp... ọc ọc ọc...
"Giỏi... ngoan... vợ ngoan của chú..." – chú vuốt tóc Hiếu, tay giữ đầu cậu chặt hơn mỗi lần cây hàng ra vô sâu hơn.
Hiếu ngậm đến đỏ cả mắt. Nước miếng và nước nhờn chảy xuống cằm, dính vào ngực. Cây hàng vừa trượt ra khỏi miệng, chú đã đẩy Hiếu nằm sấp, mông nâng cao. Cậu quay đầu lại, vừa run vừa thở: "Chú... vào đi... đừng làm em chờ nữa..."
Cây hàng dí vào. Lỗ nhỏ chờ sẵn. Phạch – một cú đâm gọn.
"Ưm ưm... aa... sâu... sâu quá..."
Chú không đáp. Hai tay ghì lấy eo Hiếu, bắt đầu nhấp: bạch bạch bạch.... Mỗi cú thúc lại sâu thêm, mạnh thêm, đến mức lưng Hiếu cong lên, gò mông đỏ hồng vì va đập.
"Á... á... chú... đừng... rách mất..." – cậu vừa khóc vừa rên, nhưng lỗ nhỏ vẫn co giật đón cây hàng đều đặn.
Cảnh xác thịt kéo dài. Tiếng bạch bạch bạch, tiếng rên ưm... a... á... ơ ơ..., tiếng lò xo giường kẽo kẹt... tất cả hòa quyện thành một bản nhạc dâm tình.
Đỉnh điểm, chú ôm chặt Hiếu từ phía sau, ghì sát vào hông, thúc thật mạnh: phạch – phụt phụt phụttttt...
Cả lưng Hiếu run rẩy, lỗ nhỏ siết chặt đến khó thở. Cậu rên lên một tiếng dài, rồi ngất trong vòng tay chú.
Khi tỉnh dậy, trời gần sáng. Hiếu nằm gối đầu trên ngực chú, cơ thể nhừ nhuyễn, lỗ nhỏ vẫn âm ấm thứ dịch đêm qua. Chú vuốt tóc cậu, hôn lên trán, giọng khẽ:
"Chào buổi sáng, vợ chú."
Ngoại truyện 9 – Limousine Lắc Lư
(Trích từ "Bức Màn Xác Thịt")
Trời đêm thủ đô rải mưa nhẹ. Ánh đèn cao áp ngoài phố phản chiếu loang loáng trên lớp sơn đen bóng của chiếc limousine. Chiếc xe dài sang trọng lướt êm trên đại lộ như một con thú săn mồi thầm lặng, bên trong chở theo hai linh hồn mới kết sợi duyên trói.
Hiếu ngồi dựa vào vai chú Thành, vẫn còn mặc nguyên bộ vest cưới trắng kem ôm sát người, cài hờ ba nút đầu. Cổ áo trễ, để lộ xương quai xanh mảnh cùng làn da ửng đỏ sau tiệc. Nút cài quần cũng đã bung ra từ lúc cậu ngồi vào xe – không phải vì chật, mà là vì bàn tay chú đã kịp mò vào giữa đùi cậu trong khoảnh khắc đầu tiên hai người khép rèm xe.
"Chú, về biệt thự rồi hẵng... ưm..." – Hiếu nói chưa dứt, đã bị đôi môi nóng bỏng của chú Thành khóa lại.
Nụ hôn không vội, mà sâu. Chú nghiêng đầu, liếm dọc môi dưới của cậu như muốn ăn trọn. Tay cởi áo vest Hiếu, lướt nhanh xuống bụng dưới, kéo dây quần lót. Một tiếng soạt nhẹ vang lên khi mảnh vải ướt nhẹp kia bị giật xuống tới đầu gối.
"Xe cách âm. Rèm đóng kín. Đêm nay là đêm tân hôn, em nghĩ chú sẽ để em ngồi yên được sao?" – chú ghé sát tai cậu, giọng khàn, rền như sóng va đá.
Không đợi thêm, chú đẩy Hiếu nằm ngửa trên hàng ghế da mềm. Hiếu rướn người, hai chân tách ra tự nhiên như phản xạ, hai tay bám vào thành ghế khi thấy chú quỳ gối giữa hai đùi cậu.
Chú cúi xuống. Lưỡi ướt áp sát khe nhỏ, rồi tách ra từng lớp thịt đang run rẩy.
Chóp chép... chóp... chép... ọc ọc ọc... – từng tiếng nút vang lên ướt át, khiến Hiếu rên nghẹn:
"Ư... a... chú... chú... nhẹ chút... em nhột quá..."
"Vợ chú... thơm quá... ngậm vào mà ướt luôn cả miệng..." – chú rít khe khẽ, giọng tán tỉnh mà thô bạo.
Lỗ nhỏ co thắt từng nhịp, đỏ hồng, mềm nhũn như tơ nhúng nước. Chú Thành đưa hai ngón tay vào, ấn nhẹ: tạch tạch, rồi xoay sâu. Đến khi Hiếu nấc lên từng đợt ưm... á... a... ơ ơ hơ..., chú mới rút ra, môi dính nước bóng, ngẩng đầu lên cười.
"Chuẩn bị đón 'hàng cưới' của chú nhé." – vừa nói, chú vừa tháo dây nịt, kéo quần âu xuống.
Cạch – khóa kéo vừa mở, cây hàng bật lên. To, nóng và căng trướng, tỏa nhiệt mạnh mẽ. Đầu khấc đỏ au, chạm vào đùi trong của Hiếu khiến cậu run bắn.
"Chú... đừng mạnh quá..."
"Không. Phải cho sâu. Cho vợ chú nhớ đêm nay tới rã rời."
Chú dí đầu khấc vào lỗ nhỏ – nóng rực, cọ nhẹ một vòng như thử độ mềm. Rồi phạch – một cú đẩy trọn.
"Aaa... chú... a... sâu... sâu quá... a a..." – Hiếu cong người, hai tay bấu vào đệm ghế, mồ hôi rịn trán.
Cây hàng bắt đầu chuyển động: bạch... bạch... bạch bạch... – âm thanh lặp lại theo nhịp xe lắc. Ghế da cũng rung khẽ theo từng cú thúc mạnh.
Chú Thành đổi tư thế, kéo một chân Hiếu lên vai mình, dồn lực. Tay giữ eo cậu, cây hàng rút ra gần hết rồi phạch – cắm lại sâu hơn. Lỗ nhỏ co bóp cuồng dại, mỗi lần ra vô đều phát ra tiếng nhép nhép, ướt át và dâm dục.
"Ưm ưm... aa... aa... chú... em... không chịu nổi nữa rồi..."
"Vợ ngoan... cứ chịu... để chú đâm cho sâu nữa... phải ngoan, phải quen cảm giác bị chú lấp đầy..." – chú hôn mạnh lên ngực cậu, để lại vệt nước dài từ cổ xuống bụng dưới.
Ghế rung. Đèn vàng trong xe nhấp nháy theo từng cú nhấp. Cây hàng thúc liên tục: bạch bạch bạch bạch bạch, đến khi tiếng rên của Hiếu chỉ còn là hơi thở đứt quãng.
Cao trào đến bất ngờ – chú gồng người, thúc thêm ba cú dồn lực:
phạch... phạch... PHẠCH! – rồi phụt phụt phụttttt...
"Á á á... aaaaa..." – Hiếu giật người, lỗ nhỏ siết cứng lại theo từng đợt tinh dịch nóng bắn sâu vào trong, đầy căng.
Cậu nằm vật ra, mắt lim dim. Chú vẫn chưa rút ra. Vẫn ôm lấy cậu, cây hàng khựng lại trong lỗ mềm, ấm, co bóp đều như đang mút lấy từng giọt còn sót.
"Chú... nhiều quá... nóng..."
"Của chú. Em phải giữ hết bên trong."
Hiếu cười mệt, dụi đầu vào ngực chú. Cây hàng vẫn còn trong người cậu, cứng, sống, và sẵn sàng cho lần kế tiếp – vì đường về biệt thự vẫn còn dài...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com