Chương 112
Kim Thái Hanh: “...”
Uống thuốc cũng được chỉ là thấy lông mi của Điền Chính Quốc đã ẩm ướt, động tác của Kim Thái Hanh ngừng lại, cảm thấy hơi phiền phức.
Hắn thích chọc Điền Chính Quốc khóc chứ không phải khiến y khóc trong tình huống như thế này.
Kim Thái Hanh không có ý uống thuốc, Điền Chính Quốc thấy hắn như vậy thì hiểu lầm.
Y suy bụng ta ra bụng người, Điền Chính Quốc rất sợ đắng khi uống thuốc, y nghĩ Kim Thái Hanh cũng vậy, nhưng dù thế nào cũng phải uống, suy nghĩ một chút Điền Chính Quốc tự mình uống một ngụm.
Nhưng y còn chưa đưa đến gần thì có một bàn tay duỗi đến nắm cằm Điền Chính Quốc: “Nhổ ra.”
Điền Chính Quốc bị đắng đến nhíu mày nhưng vẫn lắc đầu, y muốn đẩy tay hắn ra, nhưng tay của hắn càng dùng sức hơn, Kim Thái Hanh nói: “Nhanh lên.”
Bị hắn nắm cằm khó chịu nên Điền Chính Quốc không có cách nào đành cúi đầu nhổ ra: “Huynh làm gì vậy?”
Giọng Kim Thái Hanh hơi lạnh lùng: “Thuốc bậy bạ em cũng dám uống?”
“Cái gì mà bậy bạ.” Điền Chính Quốc nói: “Huynh không uống ta đành phải tự mình đút cho huynh, ai muốn uống thuốc của huynh chứ.”
Lòng tốt của y không được thấu hiểu còn bị hung dữ, Điền Chính Quốc cảm thấy oan ức, đặt mạnh chén thuốc trên bàn “cạch” một tiếng, đừng nói dùng miệng đút ngay cả dùng tay đút Điền Chính Quốc cũng không muốn đút nữa: “Huynh tự uống đi.”
Trong miệng rất đắng, Điền Chính Quốc muốn ăn cái gì đó để át đi vị đắng xuống, nhưng y lại sợ Kim Thái Hanh không uống thuốc nên chỉ có thể tạm nhịn xuống, dùng ánh mắt không vui nhìn hắn.
Kim Thái Hanh thấy vậy thì chậc nhẹ một tiếng: “Thường ngày bảo em uống thuốc, dỗ dành cả một buổi sáng cũng không chịu uống một ngụm, hôm nay không phải thuốc của mình thì lại muốn đút bằng miệng, sao thế? Không sợ đắng nữa?”
Sao có thể không sợ đắng, Điền Chính Quốc nghiêng đầu qua chỗ khác, không muốn để ý đến hắn, Kim Thái Hanh nghiêng đầu theo đối mặt với Điền Chính Quốc.
“Đi ra.” Điền Chính Quốc buồn buồn: “Nhìn thấy huynh là phiền.”
Biết y đang tức giận vì điều gì, Kim Thái Hanh cười: “Chỉ không cho em đút thuốc mà cũng đáng để em tức giận như vậy?”
Điền Chính Quốc nói: “Đáng chứ. Huynh cũng từng đút ta như vậy, tại sao bây giờ ta không thể?”
“Không có tại sao.”
Điền Chính Quốc mở to hai mắt nhìn hắn, không nghĩ rằng sẽ có người không chịu nói lý như vậy.
“Em yếu ớt, sợ đắng, sợ đau, sợ mệt.” Giọng Kim Thái Hanh bình thản: “Không muốn để em nếm trải chút xíu vị đắng nào.”
Điền Chính Quốc sửng sốt một chút, Kim Thái Hanh vươn tay lấy một miếng mứt trái cây trong đĩa trên bàn đút cho Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc theo bản năng há miệng ngậm mứt vào, vị ngọt tan ra trong miệng lấn át đi vị đắng của thuốc.
“Ngọt không?”
“... Ngọt.”
Kim Thái Hanh rũ mắt xuống: “Đây mới là vị mà em nên nếm.”
Điền Chính Quốc đang ăn mứt nghe vậy thì lại ngẩn ra.
Y không chịu đút nữa nên bát thuốc kia chỉ có thể để tự Kim Thái Hanh uống, hắn không phải Điền Chính Quốc nên việc uống thuốc cũng không phải việc gì khó, mặt không đổi sắc bưng bát lên uống hết.
“Huynh...”
Mứt rất ngọt nhưng trong lòng Điền Chính Quốc lại chua xót, y nhìn Kim Thái Hanh một lúc lâu rồi ôm cổ hắn, tới gần hắn.
“Hôn nhẹ ta.” Điền Chính Quốc chủ động đòi hôn.
Kim Thái Hanh rũ mắt xuống nhưng không có động tác, Điền Chính Quốc biết hắn sợ y bị đắng nên nói tiếp: “Huynh nói ta đau thì huynh cũng đau, ta cũng vậy, cũng muốn thương huynh mà huynh không chịu, sao huynh lại bất công như vậy chứ. Ta sợ đắng, sợ khổ, nhưng mà...”
Điền Chính Quốc chậm rãi nói: “Ta cũng không phải là không thể nếm chút khổ sở nào. Ta có thể chịu khổ với huynh, cũng có thể chịu khổ thay huynh, chỉ cần huynh dỗ dành ta.”
“Huynh biết mà, ta rất là không có tiền đồ, hôn ta một cái ta sẽ rất nghe lời.”
Nói xong Điền Chính Quốc chớp mắt yên lặng nhìn Kim Thái Hanh, ánh mắt của y rất trong sáng, đơn thuần và chân thành không giữ lại chút nào.
“Ta cũng muốn thương huynh.” Điền Chính Quốc bổ sung thêm một câu.
Kim Thái Hanh nhìn y vài giây, môi đỏ khẽ nhếch, hắn cúi đầu như muốn hôn nhưng dừng lại giữa chừng, khoảng cách của hai người rất gần, hô hấp quấn quít lấy nhau.
“Có thể chịu khổ thay ta?” Giọng Kim Thái Hanh ngạo mạn: “Khổ đau đắng cay thì không có gì hay để em chịu cả, nhưng mà em có thể... chịu đủ thứ khác đó.”
Điền Chính Quốc “A” một tiếng, ánh mắt nghi hoặc nhìn Kim Thái Hanh, muốn hỏi hắn là thứ gì khác nhưng còn chưa kịp hỏi đã bị Kim Thái Hanh hôn.
Có lẽ là mứt quá ngọt cho nên nụ hôn này cũng cực kỳ trong sáng, có lẽ là người quá ngọt cho nên Kim Thái Hanh không biết thỏa mãn mà công thành đoạt đất, lần nữa cướp lấy hô hấp của Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc ngồi trong lòng Kim Thái Hanh, vừa bị hôn vừa bị bóp eo, không bao lâu y đã mềm nhũn thành một vũng nước, không có sức lực mà đặt tay mình lên tay hắn, ánh mắt ướt át.
“Vương gia...” Điền Chính Quốc lùi về sau một chút, dường như không chịu nổi nữa muốn kết thúc nụ hôn này, nhưng lời nói ra khỏi miệng thì không phải.
Điền Chính Quốc hỏi: “Ngọt không?”
Kim Thái Hanh: “Ngọt.”
Nói xong Kim Thái Hanh dừng một chút, ngón tay hắn xoa lên đôi môi bị hôn đỏ như cánh hoa của Điền Chính Quốc, nói từng chữ một: “Không phải nói muốn thương ta sao, chỉ cho hôn một chút thì coi như là thương rồi?”
Điền Chính Quốc lắc đầu: “Không phải. Ngọt thì huynh lại hôn nhiều thêm mấy cái đi.”
Điền Chính Quốc cười với Kim Thái Hanh, khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp, dù là đôi mắt hay đôi môi đều đang ẩm ướt, y nhẹ nhàng luồn tay mình vào kẽ hở bàn tay của Kim Thái Hanh, dâng bản thân mình lên cho hắn không giữ lại chút gì.
“Ta thương huynh, huynh muốn hôn bao lâu cũng được, ta cho huynh hôn cũng cho huynh làm, huynh muốn làm gì cũng được.”
Mới vừa tỉnh lại không lâu mà hai người đã lăn lộn một trận, vốn dĩ Điền Chính Quốc ngồi trên đùi Kim Thái Hanh nhưng trong lúc vô tình lại bị đặt lên bàn.
Quần áo bị cởi ra, tấm lưng trần trụi áp lên bàn lạnh lẽo khiến Điền Chính Quốc run run, nhưng y chỉ ôm cổ Kim Thái Hanh, vùi đầu vào hõm cổ của hắn.
Y nói hắn muốn làm gì cũng được, thật sự là muốn làm gì cũng được.
Kim Thái Hanh cởi sạch Điền Chính Quốc đặt y lên bàn, Điền Chính Quốc nghĩ lần này chắc Kim Thái Hanh sẽ không khách khí với y nữa.
Nhưng mà không có.
“Sợ cái gì?”
Người nằm trong lòng hắn sốt sắng cắn tay, bất an quá rõ ràng, Kim Thái Hanh một tay nắm tay y kéo ra, một tay vuốt ve sau gáy y, an ủi Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc đã bị giở trò nhiều lần, tóc đen tán loạn đã bị ướt một chút do mồ hôi dính lên cái cổ trắng nõn, đầu ngón tay hồng lên như sắp nhỏ máu.
Y thở hổn hển nhưng giọng nói lại khiến tim người đối diện ngứa ngáy: “Chút nữa huynh có thể... nhẹ chút không?”
Kim Thái Hanh vừa kéo tay y ra không cho cắn vừa hỏi Điền Chính Quốc: “Cái gì nhẹ chút?”
“Thì là...” Đầu ngón tay của Điền Chính Quốc hồng hào, khuôn mặt cũng đỏ ửng, y ngửa đầu nhìn Kim Thái Hanh nhưng không nói ra được.
“Hửm?” Kim Thái Hanh biết rõ còn hỏi.
Điền Chính Quốc không thể làm gì khác là cố gắng đè thẹn thùng xuống: “Là cái huynh đang nghĩ...”
Thấy y nói không được nữa thì Kim Thái Hanh cười nhẹ hỏi: “Nghĩ gì?”
“... Muốn ta.”
Rốt cuộc Điền Chính Quốc cũng nói ra sau đó vùi mặt vào trong lòng Kim Thái Hanh, cả người đều hồng cả lên, ngón tay cũng siết chặt lấy ống tay áo của Kim Thái Hanh.
Vui tai vui mắt.
Kim Thái Hanh nhìn y một lúc lâu mới tiếc nuối nói: “Hôm nay không được.”
Điền Chính Quốc chớp mắt, trái tim hơi bình tĩnh lại, nhưng không nhịn được mà tò mò: “Tại sao?”
Kim Thái Hanh nói: “Bệnh tim của em.”
Trước đó Kim Thái Hanh có hỏi Tôn thái y, bình thường trêu ghẹo một chút không sao nhưng nếu thật sự sinh hoạt vợ chồng thì không ai đoán được sẽ xảy ra chuyện gì, dù sao trong khoảng thời gian này bệnh tim của Điền Chính Quốc tái phát rất thường xuyên, trước hết phải để y tĩnh dưỡng cho khỏe đã.
“Bây giờ phải điều dưỡng sức khỏe của em cho tốt.”
Mấy ngày trước Điền Chính Quốc còn hôn mê, thái y viện hoàn toàn bó tay, Uông tổng quản truyền không ít lang trung vào cung, sau khi nghe nói bệnh trạng của y cũng không có cách gì, cuối cùng có nghe danh một người.
Hoa Linh – đây là một vị danh y rất có danh vọng ở Giang Nam. Nói là Hoa Đà tái thế, diệu thủ thần y, trình độ y thuật cực cao, Kim Thái Hanh định sẽ mời ông đến kinh thành một chuyến để điều dưỡng sức khỏe cho Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc nghe xong muốn nói lại thôi. Tâm trạng của y rất phức tạp. Vừa vui mừng vừa có chút chột dạ.
Vui mừng vì hôm nay không phải chịu đau, nhưng mà y vẫn luôn gạt Kim Thái Hanh, bệnh tim tái phát đều là giả bộ.
Có nên nói thật với huynh ấy không?
Điền Chính Quốc vươn tay xoa ngực, nghĩ đến xuất thần.
“Làm sao vậy?” Chú ý tới động tác của y, Kim Thái Hanh nhíu mày một cái: “Đau hả?”
Điền Chính Quốc: “Không...”
Điền Chính Quốc muốn rút tay về thì bị đè lại, Kim Thái Hanh nắm tay Điền Chính Quốc xoa nhẹ từng chút từng chút cho y.
Kim Thái Hanh nói: “Không thoải mái thì nói với ta, nhịn làm gì?”
Điền Chính Quốc: “...”
Y thật sự không sao mà. Thôi.
Nói dối quá nhiều lần khiến Điền Chính Quốc không biết nên nói thật như thế nào, y không thể làm gì khác là tự giận mình rồi dựa lên vai Kim Thái Hanh, tùy ý để hắn xoa xoa cho mình, sau đó bắt đầu tìm vui trong sầu khổ.
Y tránh được một kiếp nạn.
Hôm nay cũng không phải chịu đau.
Điền Chính Quốc bình yên vô sự trở về cung đương nhiên cần phải báo bình an cho Bạch Tuyết Triều.
Đến Kim vương phủ truyền lời, Điền Chính Quốc đẩy tay Kim Thái Hanh ra có vẻ như không còn khó chịu, Kim Thái Hanh nói với y tình hình gần đây của Bạch Tuyết Triều.
Bạch Tuyết Triều đang bệnh.
Việc Điền Chính Quốc ngất xỉu trong đại điển đăng cơ không giấu Bạch Tuyết Triều được, ông lão vội vàng vào cung nhưng khi nghe nói thái y viện đều bó tay, sau đó nữa lại thấy Kim Thái Hanh sai người đập phá chùa miếu, suy đoán tình hình không tốt nên ông lão cũng ngất đi.
Sau đó vẫn chưa khỏe lại.
Điền Chính Quốc về cung không thấy Lan Đình cũng vì nguyên nhân này, đợi ở trong cung Lan Đình không chỉ lo lắng cho Điền Chính Quốc mà còn lo cho Bạch Tuyết Triều, cho nên nàng đã xin phép Kim Thái Hanh cho mình về phủ chăm sóc Bạch Tuyết Triều.
Điền Chính Quốc “A” một tiếng, cuống quít ngồi thẳng dậy: “Ông ngoại bị bệnh? Ta muốn đi thăm ông.”
Kim Thái Hanh cũng không cản Điền Chính Quốc: “Ừm.”
Tắm rửa chuẩn bị xong Điền Chính Quốc vội vàng ngồi vào kiệu, Kim Thái Hanh không có thời gian rảnh nhiều, hắn có rất nhiều việc cần phải xử lý nhưng lại không muốn để Điền Chính Quốc đi một mình, cuối cùng vẫn đi theo.
“Ông ngoại!”
Điền Chính Quốc tới nơi thì không để ý tới Kim Thái Hanh mà chạy vào, ông lão vì y mà bị bệnh khiến y rất băn khoăn.
Đẩy cửa ra là mùi thuốc phả vào mặt.
“Ông ngoại...”
Điền Chính Quốc nhíu mày, Lan Đình đứng bên giường và Bạch Tuyết Triều nằm trên giường đều quay đầu lại, vẻ mặt mệt mỏi của Bạch Tuyết Triều lập tức mừng rỡ không thôi, ông vội nói: “Mau tới đây cho ông ngoại xem nào.”
“Công tử, cuối cùng người đã không sao rồi.”
Bạch Tuyết Triều kinh hỉ, Lan Đình cũng thở phào nhẹ nhõm, trời mới biết mấy ngày qua nàng bị dọa thành bộ dáng gì.
Điền Chính Quốc cười với hai người rồi ngồi xuống mép giường tùy ý để Bạch Tuyết Triều nhìn mình.
“Ốm, ốm đi không ít.”
Bạch Tuyết Triều thở dài, nhưng lại vui mừng vỗ vỗ tay Điền Chính Quốc: “Cuối cùng cũng tỉnh lại, có thể chạy có thể nhảy. Mấy ngày nay con dọa ông ngoại sợ lắm.”
Điền Chính Quốc áy náy: “Con xin lỗi...”
Bạch Tuyết Triều phất phất tay: “Xin lỗi cái gì? Tại ông ngoại già hồ đồ rồi, cháu ngoan bị bệnh như vậy lại không giúp được gì.”
“Tiên sinh cũng đã cố gắng hết sức rồi.” Lan Đình nói: “Không phải ngài còn vì công tử mà liên lạc với bạn tốt sao? Là vị Hoa thần y nào đó, mời ông ấy vào kinh khám cho công tử một lần.”
Nói tới đây Lan Đình nhớ tới gì đó lại hỏi Bạch Tuyết Triều: “Tiên sinh, công tử tỉnh rồi có cần dặn dò người đưa thư không cần đưa nữa không, bảo ông ấy không cần tới nữa?”
Bạch Tuyết Triều bỗng nhiên tỉnh ngộ nói: “Ừ, cháu ngoan tỉnh lại rồi thì ông ấy không cần tới nữa, nhanh sai người -----“
“Ông ngoại, không muốn.” Điền Chính Quốc chớp chớp mắt, y tỉnh rồi thì không sao, nhưng nếu có thần y thì y thuật chắc là cao siêu lắm nhỉ?
“Hay là... cứ để ông ấy tới đi?” Điền Chính Quốc nói: “Bệ hạ vừa mới ho ra máu, ta rất lo cho huynh ấy, để bạn của ông ngoại khám cho huynh ấy cũng được?”
Dứt lời thì cửa bị đẩy ra, Kim Thái Hanh bị Điền Chính Quốc bỏ quên không nhanh không chậm đi vào, vừa tới thì nghe thấy Điền Chính Quốc nói câu này, bước chân dừng lại một chút.
Kim Thái Hanh: “...”
Hết chương 112.
Tác giả có lời muốn nói: Vì yêu mà ai cũng muốn mời thần y!
Thần y rất bận, rốt cuộc là trị bệnh tim trước hay là trị ho ra máu trước đây.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com