Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 12

Điền Chính Quốc không hay biết gì mà nằm trong lồng ngực Kim Thái Hanh.

Khi mảnh vỡ lưu ly được lấy ra hết, Tôn thái y băng bó cẩn thận cho Điền Chính Quốc, lúc này mới nói: “Những ngày tới không được đi lại, cũng không được dính nước.”

Điền Chính Quốc hữu khí vô lực gật gật đầu.

Y cọ trong lồng ngực Kim Thái Hanh, vốn chỉ ướt chút đuôi tóc lúc dược dục, bây giờ mồ hôi ra, cả người thiếu niên đều là mùi hương thảo dược trong veo.

Kim Thái Hanh ngửi hương thơm của thiếu niên, bàn tay đặt sau gáy Điền Chính Quốc cũng vuốt nhẹ như có như không, thần sắc khá là không tập trung, đã lâu không được thả lỏng như vậy.

Tôn thái y chưa từng thấy ai sợ đau như Điền Chính Quốc, không khỏi bật cười nói: “Nghỉ ngơi thật tốt.”

Điền Chính Quốc cũng mệt mỏi, y ngẩng đầu lên, buồn bã ỉu xìu hỏi Kim Thái Hanh: “Vương gia, ta muốn trở về thì phải làm sao?”

Không thể xuống đất, y không thể đi về, Lan Đình là một cô nương, không thể để nàng cõng được.

Kim Thái Hanh: “Không cần, ngươi nghỉ ngơi ở đây.”

Thật ra Điền Chính Quốc cũng không muốn nhúc nhích nữa, y vừa nghe vậy liền nắm tay vịn trên giường nhỏ, ủ rũ nói: “Vậy ta ngủ ở đây.”

Y rất tự giác ngủ trên giường mỹ nhân, không cướp giường ngủ của Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc nằm trên giường mỹ nhân, thân thể vẫn như lúc trước, sau khi rời khỏi lồng ngực của Kim Thái Hanh hương thảo dược xung quanh hắn liền bắt đầu tiêu tán, Kim Thái Hanh hơi nhướng mày, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh gật đầu.

Hắn đứng lên, giường là của Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc đều là ngã đầu liền ngủ, nhưng trong lúc mơ màng không biết tại sao y đột nhiên nhớ lại một đoạn nguyên văn trong truyện.

“Buổi tối hôm đó, Kim vương đến biệt trang. Lúc nửa đêm, bệnh của hắn phát tác, không ngừng ho ra máu, ngự y đi theo vội vã tới nhưng cũng bó tay hết cách, trời chưa sáng, tin Kim vương qua đời đã truyền vào trong kinh, đế vương nghe thấy tức giận, không quá ba ngày đã chém đầu hơn trăm người.”

Lúc nửa đêm, bệnh phát tác.

Trời chưa sáng, tin qua đời đã truyền vào trong kinh.

Lúc Tôn thái y xử lý vết thương cho mình xong hình như trời cũng sắp sáng rồi thì phải?

Điền Chính Quốc: “?”

Y lập tức mở mắt ra.

Lan Đình mới vừa đi vào, đang lau mặt cho Điền Chính Quốc, nàng thấy thế nhỏ giọng hỏi: “Nô tỳ đánh thức công tử sao?”

Điền Chính Quốc không yên lòng lắc đầu một cái, quay đầu nhìn ra ngoài, trời đã tờ mờ sáng.

Điền Chính Quốc: “???”

Tiểu thuyết này xảy ra chuyện gì vậy, tính cách thiết lập của Vương gia cách biệt lớn như vậy cũng thôi đi, cốt truyện cũng hoàn toàn không đi đúng hướng á.

Lúc nửa đêm, bệnh của Vương gia không có phát tác, lại có một bầy sói đến.

Chờ một chút.

Nhiều sói như vậy, nếu mình tới muộn hoặc không tới, càng không để ý tới dị thường của sói con, có phải là Vương gia đã xảy ra chuyện?

Có lẽ cái chết của Vương gia vốn là một bất ngờ, chứ không phải bệnh tình phát tác?

Mình và Vương gia ở cùng hơn nửa buổi tối, bệnh của Vương gia thật sự không có phát tác.

Điền Chính Quốc: “...”

Rất có lý.

Nói cách khác, hình như mình đánh bậy đánh bạ mà cứu được Vương gia, còn thay đổi cốt truyện.

Biết được điều này, tâm tình Điền Chính Quốc có chút phức tạp.

Vương gia là người tốt, mỗi lần Điền Chính Quốc nghĩ đến kết cục của hắn, đều cảm thấy tiếc nuối, bây giờ Vương gia an tường vô sự, đương nhiên không thể tốt hơn.

Nhưng mà Điền Chính Quốc lại không tốt lắm. Y muốn làm cá mặn, cũng đã nghĩ xong việc sau khi Vương gia qua đời làm sao sung sướng nằm ngang rồi.

Nhưng bây giờ...

Cuộc sống cá mặn mất rồi, sung sướng cũng mất luôn.

Điền Chính Quốc khóc không ra nước mắt, y cúi đầu tuyệt vọng cụng đầu vào tay vịn.

“Làm sao vậy?”

Kim Thái Hanh thấy thế, nhàn nhạt mở miệng, Điền Chính Quốc mệt mỏi buồn bực lắc đầu một cái: “Không sao.”

Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn y, làn da thiếu niên trắng trẻo, hắn đụng nhẹ một cái, trên trán liền đỏ một mảnh, Kim Thái Hanh hỏi: “Không vui cái gì?”

Đương nhiên là cuộc sống sung sướng mà y mặc sức tưởng tượng đã không còn, chờ hắn chết, làm con cá mặn nhất, cả đời ở vương phủ ăn no chờ chết.

Nhưng Điền Chính Quốc không thể nói thật, y mệt mỏi trả lời: “... Chân đau quá.”

Không nhắc tới còn đỡ, vừa nhắc tới Điền Chính Quốc liền ý thức được một vấn đề. Cốt truyện thay đổi, vương phủ không có ai thương vong, trừ chân của y ra.

Điền Chính Quốc: “...”

Sao lại như vậy.

Tại sao cá mặn lại bị thương?

Đây chính là kết cục cho việc mình không muốn cố gắng sao?

Điền Chính Quốc lại nhẹ nhàng cụng đầu vào tay vịn, hoàn toàn mất đi giấc mộng làm cá mặn. Y không nhịn được mà suy nghĩ vớ vẩn.

Vương gia không chết, y ở vương phủ sẽ không đủ tự do, càng không có cách nào ăn no chờ chết, đại khái là phải đàng hoàng làm Vương phi, mỗi ngày bị ép kinh doanh, còn có khả năng phải giao thiệp với đoàn sủng của vai chính.

Không được.

Y chỉ muốn làm cá mặn, không muốn làm Vương phi.

Hay là, chuồn đi?

Dựa theo cốt truyện, y còn có ông ngoại, về nông thôn nhờ vả ông ngoại cũng không tồi, Điền Chính Quốc càng nghĩ càng cảm thấy rất được, tinh thần cũng được nâng lên: “Vương gia...”

“Hửm?”

Kim Thái Hanh thờ ơ đáp một tiếng, ánh mắt rơi trên người Điền Chính Quốc rất lâu, thần sắc khiến người ta khó có thể đoán được.

Y đang nói dối.

Nguyên nhân thiếu niên không vui, không phải vì vết thương ở chân.

Điền Chính Quốc chột dạ nói: “Ngày thành hôn á, ngươi muốn đưa ta đi, còn nói qua mấy ngày sẽ hỏi ta lại lần nữa, bây giờ ngươi có thể hỏi ta được rồi.”

Đuôi lông mày Kim Thái Hanh khẽ nhếch: “Làm sao vậy?”

“Ta đổi ý.” Điền Chính Quốc chậm rãi nói: “Ta suy nghĩ rồi, hình như ta luôn tìm thêm phiền phức cho ngươi, chi bằng... đưa ta đi sẽ tốt hơn.”

Kim Thái Hanh nghe xong không trả lời ngay lập tức, thần sắc cũng không có gì thay đổi, chỉ khẽ nhếch đôi môi đỏ, thờ ơ cười cười, sau đó khá là tiếc nuối nói: “Không được.”

Lúc thiếu niên nằm trong lồng ngực hắn khóc, sớm một chút, sớm một giây nói y muốn đi, hắn sẽ đưa y đi, nhưng y không nói, bây giờ y nói muốn đi, đã muộn rồi, hắn đã đổi ý.

Kim Thái Hanh chớp mắt, cười đến ôn hòa: “Ngươi cứu bản vương một mạng, bản vương còn chưa báo ân sao lại ngại phiền phức chứ?”

“Huống hồ cũng không tính là phiền phức gì.”

Điền Chính Quốc: “... Tính chứ.”

Y còn chưa hết mơ tưởng, muốn giãy giụa thêm một chút nữa. Điền Chính Quốc đột nhiên nhanh trí nói: “Vương gia, bệnh tim của ta từ nhỏ đã khó chữa khỏi, đại sư cũng nói năm ta 18 tuổi có một kiếp nạn, có thể sẽ không qua khỏi, ta sợ sẽ lây bệnh khí sang cho ngươi.”

Kim Thái Hanh nhấc mí mắt: “Không ngại, bản vương vốn dĩ cũng có bệnh không chữa được, không liên quan gì tới ngươi.”

Dừng một chút, Kim Thái Hanh như có điều suy nghĩ hỏi: “Đây là nguyên nhân ngươi không vui?”

Điền Chính Quốc chớp chớp mắt, không có cách nào giải thích với hắn, không thể làm gì khác hơn là gật đầu: “Ừm, ta sợ liên lụy Vương gia.”

Kim Thái Hanh nhìn y chằm chằm, hồi lâu hắn đi tới, duỗi ra một cái tay về phía Điền Chính Quốc, đầu ngón tay tái nhợt mơn trớn chỗ hồng hồng trên trán thiếu niên, hắn nhẹ nhàng nở nụ cười: “Chân ngươi bị thương, không thích hợp bôn ba sóng gió, an tâm dưỡng thương là được rồi, đừng nghĩ nhiều.”

Điền Chính Quốc: “... Được rồi.”

Y sắp quên mất chuyện này. Cho nên tạm thời Điền Chính Quốc không thể đi được, cũng đi không xong.

Nhưng mà, Vương gia có bệnh không chữa được, là ho ra máu sao?

Điền Chính Quốc nhớ tới lời hắn nói ngày thành hôn.

“Bản vương không còn nhiều thời gian, đưa ngươi đi, ý của ngươi thế nào?”

Điền Chính Quốc suy tư vài giây.

Có lẽ, y vẫn có thể làm con cá mặn nhất.

Không được, sao có thể nghĩ như vậy chứ.

Trong lòng Điền Chính Quốc lớn tiếng trách cứ chính mình, sau đó liền thành thật mà nằm ngang.

Đã hơn ba chương rồi, cũng qua một thời gian rồi, hình như không có vấn đề gì lớn?

......

Thượng Thư phủ.

Điền Niệm rót một chén trà nóng, cúi đầu thổi nhẹ mấy lần, lá trà cuộn xoáy trong chén, hơi nước bốc lên mặt hắn, suy nghĩ của hắn không tự chủ được bay xa.

Đời trước, giờ này hắn đã kinh động chạy tới biệt trang.

Kim vương qua đời.

Hắn e sợ nam nhân này, sợ đến mức dù biết được tin hắn chết cũng không muốn tiễn đưa hắn đoạn đường cuối cùng, gặp hắn một lần cuối cùng, nhưng làm Kim Vương phi, Điền Niệm không thể không đi, hắn đành phải lên xe ngựa.

Cũng may, cuối cùng Điền Chính Quốc không tới kịp.

Thánh thượng nghe tin dữ, tự mình tới biệt trang, ông nhìn thấy đau buồn nên không đành lòng nhìn lại, liền bảo người đóng quan tài, trực tiếp đưa vào lăng tẩm.

Thở phào một cái, Điền Niệm phục hồi tinh thần lại, rồi lại không nhịn được mà nhíu mày.

Sao phụ thân còn chưa về?

Hôm nay không phải vào triều mà.

Trong ký ức của Điền Niệm, Kim vương qua đời vào đêm khuya, ngày hôm đó, bệ hạ không lâm triều, phụ thân cũng phải về sớm chứ.

Trong lòng hắn dâng lên một chút bất an.

Thời gian hai nén nhang trôi qua, ngoài cửa rốt cuộc có tiếng vang.

“Tiểu Niệm, làm sao vậy?”

Điền Thượng Thư nhanh chân đi đến, ông ta nghe nói Điền Niệm ở thư phòng chờ mình, vội vã chạy tới: “Có phải có chuyện gì không?”

Điền Niệm lắc đầu một cái, hỏi ông ta: “Phụ thân, người đi đâu, sao bây giờ mới về?”

Điền Thượng Thư bật cười: “Hôm nay không phải ngày hưu mộc, ta vào triều.”

Vào triều?

Điền Niệm ngẩn ra, chần chờ hỏi: “Phụ thân, tối hôm qua... có xảy ra chuyện gì không?”

Chuyện trong triều, Điền Thượng Thư chưa bao giờ giấu hắn, cũng có ý sớm rèn luyện Điền Niệm, nhưng mà hôm nay thật sự không có việc gì, Điền Thượng Thư đáp: “Không có, làm sao vậy?”

Bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, Điền Niệm thăm dò hỏi: “... Kim Vương phủ tối hôm qua cũng không xảy ra chuyện gì sao?”

Nhắc đến Kim Vương phủ, lúc này Điền Thượng Thư mới nhớ tới gì đó, chỉ hời hợt nói một câu: “À, Kim Vương phủ hả, cũng không có việc gì lớn.”

Điền Niệm truy hỏi: “Làm sao vậy?”

Ngữ khí Điền Thượng Thư bình thường nói: “Có người nói tối qua ở Kim Vương phủ Điền Chính Quốc bị thương nhẹ, ngày mai không thể lại mặt.”

Điền Niệm bật thốt lên: “Vậy Kim vương thì sao?”

Điền Thượng Thư cũng mơ hồ: “Kim vương làm sao?”

“Hắn không có chuyện gì?”

“Hắn có thể có chuyện gì?”

Điền Niệm nhìn Điền Thượng Thư một lát, thấy vẻ mặt ông ta vô cùng nghi hoặc, dáng vẻ không biết gì cả, không khỏi tàn nhẫn bấm lòng bàn tay một cái.

Tại sao lại như vậy?

Hình như Kim vương không có chuyện gì, hôm nay bệ hạ cũng vào triều sớm.

Từ khi trọng sinh tới nay, chuyện Điền Niệm trải qua giống như đúc đời trước, chưa bao giờ có bất ngờ.

“Không nên như vậy...”

Điền Thượng Thư thấy sắc mặt hắn trắng bệch, lo âu hỏi: “Tiểu Niệm, con làm sao vậy, thân thể không khỏe sao?”

Điền Niệm không lên tiếng, lông mày nhíu rất chặt.

Hắn vẫn luôn xem việc trọng sinh là một món quà, càng bởi vì được trọng sinh một lần, Điền Niệm có thể lợi dụng những gì mình biết từ đời trước để tránh tai họa, tranh thủ lấy được thứ mình muốn, nhưng bây giờ lại xuất hiện bất ngờ.

Sao Kim vương lại không có chuyện gì?

Hắn phải chết.

Điền Niệm e ngại nam nhân này, nhưng hắn càng muốn xác nhận một phen, hít vào một hơi thật dài, Điền Niệm miễn cưỡng giữ vững quyết tâm, đề nghị với Điền Thượng Thư: “Phụ thân, chúng ta đi thăm đệ đệ một chút đi.”

“Thăm nó?” Điền Thượng Thư nhíu mày: “Không cần thiết. Con đi chuyến này chưa chắc nó đã hiểu tấm lòng của con.”

“Phụ thân, người đừng nói như vậy.” Điền Niệm ôn nhu cười cười: “Đệ đệ một lòng luyến mộ An Bình Hầu, lại gả vào Kim Vương phủ, chắc chắn trong lòng rất khó chịu, huống chi Kim vương...”

Kim vương là hạng người gì Điền Niệm không nói Điền Thượng Thư cũng biết. Điền Niệm dừng một chút, đồng tình không thôi nói: “Đệ đệ và Kim vương ở chung sớm chiều, nhất định là chịu giày vò ngày đêm, kinh hồn bạt vía.”

Điền Thượng Thư không hề để ý: “Tâm tư nó ác độc như vậy, việc này cũng là kết quả nó nên nhận được.”

Điền Niệm bất đắc dĩ nói: “Phụ thân...”

Đối với Điền Thượng Thư mà nói, đứa con trai Điền Chính Quốc này có cũng được mà không có cũng được, nhưng Điền Niệm không giống vậy, thấy hắn khăng khăng muốn đi thăm, Điền Thượng Thư không thể làm gì khác hơn là thả lỏng: “Vậy thì đi xem thế nào.”

“Cũng là con thiện tâm.” Điền Thượng Thư lắc đầu một cái, bất đắc dĩ nói: “Người hiền bị bắt nạt, con đó, nên nghĩ cho bản thân đi.”

Ánh mắt Điền Niệm lóe lên, hắn hơi mỉm cười nói: “Con trai đã hiểu.”

Hết chương 12.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vui#về