Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 16

Lúc Cao quản gia tới biệt viện, Điền Chính Quốc còn chưa ngủ, y đang gục xuống bàn, Lan Đình cầm một cái lò sưởi nhỏ đang hong khô tóc cho y.

May mà chưa ngủ, Cao quản gia thở phào nhẹ nhõm, vội hỏi: "Vương phi, Vương phi ------!"

Điền Chính Quốc ngẩng đầu lên, tóc dài đen nhánh từ bả vai lướt xuống, y mờ mịt hỏi: "Làm sao vậy?"

"Hôm qua ngài có đưa cho Vương gia một cái túi thơm đúng không?" Cao quản gia nói: "Trận binh hoang mã loạn tối qua khiến túi thơm mất rồi, Vương gia bảo ta tới hỏi ngài còn cái khác không."

Điền Chính Quốc đương nhiên không còn, cái túi thơm đó là Lan Đình đưa cho y, y không thích mùi thảo dược trong đó nên đưa lại cho Lan Đình.

Điền Chính Quốc thành thật trả lời: "Không còn."

Nhất thời Cao quản gia ủ rũ, Điền Chính Quốc thấy vậy hỏi hắn: "Vương gia sao rồi?"

Cao quản gia cũng không rõ Vương gia đang chơi trò gì, không dám nói bừa, không thể làm gì khác hơn là cười khổ nói: "Không còn thì thôi vậy, nô tài trở về bẩm báo với Vương gia."

Nói xong, Cao quản gia vội vã lui ra, Điền Chính Quốc không có tinh thần gì mà nằm xuống lại trên bàn, không khỏi lo lắng.

Sao Vương gia lại muốn túi thơm?

Hắn làm sao thế?

Lan Đình hong khô tóc cho Điền Chính Quốc, sau đó mới nhẹ giọng nói: "Công tử, người có thể đi ngủ rồi."

Điền Chính Quốc vốn có thể ngả đầu liền ngủ, nhưng trong lòng y lại có việc suy nghĩ, nằm lên giường không thể ngủ được.

Qua nửa ngày, Điền Chính Quốc ôm chăn mỏng ngồi dậy, y đi đứng không tiện, nói với Lan Đình: "Lan Đình, ngươi có thể đi xem Vương gia bị làm sao không?"

"... Thôi."

Điền Chính Quốc thở dài, y chỉ là cá mặn, không cần phải cố gắng kinh doanh như vậy.

......

Cao quản gia về tay không, khá là kinh hồn bạt vía, hắn cúi đầu nhỏ giọng nói: "Vương gia, Vương phi nói không còn túi thơm..."

"Ừm."

Nhàn nhạt một tiếng, nghe không ra tâm tình, Cao quản gia lén nhìn qua, Kim Thái Hanh dựa trên giường nhỏ, thần sắc tẻ nhạt, tóc đen tản ra, màu da tái nhợt, sắc môi đỏ thắm, vẫn có loại lãnh diễm mà yên tĩnh như trước.

Qua hồi lâu, Kim Thái Hanh đột nhiên hỏi Cao quản gia: "Ngươi cảm thấy Vương phi là người như thế nào?"

"Vương phi..."

Mấy ngày qua, Cao quản gia có hiểu biết mới về Điền Chính Quốc, lại thêm thái độ đặc biệt Vương gia dành cho y, cẩn thận mà trả lời: "Vương phi tâm tư tinh khiết thiện lương, cũng khá là... không biết sợ."

Từ "không biết sợ" kia lấy lòng Kim Thái Hanh, hắn bỗng nhiên cười khẽ: "Người nên sợ thì y không sợ, người không nên sợ y lại sợ."

Nhưng phần sung sướng này chỉ duy trì trong phút chốc, dứt lời, Kim Thái Hanh thu liễm ý cười, hắn vân vê túi thơm, nói: "Nếu tâm tư tinh khiến thiện lương, y có trở lại xem bản vương không?"

Túi thơm này chỉ có một cái, đương nhiên Kim Thái Hanh biết rõ.

Hắn mượn cớ hỏi túi thơm chỉ là muốn để thiếu niên biết có người đang khó chịu, đang chịu khổ.

Nếu thiếu niên không đến, vậy thì tốt.

Nếu thiếu niên nhẹ dạ mà đến...

Kim Thái Hanh rũ mí mắt xuống.

Câu hỏi hắn vừa hỏi Cao quản gia giống như chỉ thuận miệng mà thôi.

Cao quản gia nghe vậy, vẫn sửng sốt một chút, trong lòng hắn hiện lên một ý nghĩ quái dị.

Cho nên, Vương gia chỉ muốn gặp Vương phi?

Vương phi đi đứng không tiện, Cao quản gia cũng không cảm thấy y sẽ đến, nhưng hắn vẫn ấp úng nói: "Có lẽ?"

Kim Thái Hanh không nói gì, trong lầu các lâm vào một mảnh yên tĩnh không một tiếng động, yên tĩnh khiến người ta bất an.

Cốc cốc cốc!

Sau một khắc, không hề báo trước, có người gõ cửa.

Cao quản gia ngẩng đầu lên, Kim Thái Hanh vẫn là bộ dáng hờ hững, dường như không tò mò người tới là ai, mãi đến khi một giọng nói nhẹ nhàng truyền vào.

"... Vương gia."

Kim Thái Hanh nhếch khóe môi, khá là thỏa mãn phát ra một tiếng than thở: "Tiểu bồ tát của ta quả nhiên lại tới cứu khổ cứu nạn."

Cao quản gia không dám nói tiếp, chỉ rũ tay đứng hầu tại chỗ cũ.

"Vương gia?"

Ngoài cửa, Điền Chính Quốc lại gọi một tiếng.

Y không thể xuống đất, cho nên không thể làm gì khác hơn là lại nhờ thị vệ đưa mình lại đây, Điền Chính Quốc cũng rất tuyệt vọng, y chỉ muốn làm một con cá mặn không buồn không lo, nhưng y rất lo lắng.

Điền Chính Quốc nghĩ thông suốt rồi.

Dù sao Vương gia đối xử với y rất tốt, trước khi hắn lâm chung quan tâm hắn một chút cũng hợp tình hợp lý. Kinh doanh nhất thời, cả đời vui sướng, đáng giá.

Kẽo kẹt một tiếng, Cao quản gia mở cửa, Điền Chính Quốc cũng không để ý tới việc chào hỏi hắn, chỉ nhíu mày hỏi Kim Thái Hanh: "Vương gia, ngươi làm sao vậy?"

Kim Thái Hanh giương mắt nhìn y.

Da dẻ thiếu niên rất trắng, là thuộc loại gầy yếu, trắng nõn gần như trong suốt, lông mi dài dưới mắt còn có bóng như cánh quạt nhỏ, cùng đôi mắt trong veo to tròn, ủ rũ liếc mắt một cái là rõ mồn một.

Y đối diện với Kim Thái Hanh, lo lắng bất an trong mắt như sắp tràn ra ngoài.

Thiếu niên tới đây là vì hắn.

Không thể không nói, giờ khắc này Kim Thái Hanh rất hưởng thụ.

Hắn khẽ mỉm cười, cũng không trả lời, thần sắc như thường nói: "Không phải ngươi muốn ngủ sao, tại sao lại tới đây?"

Dừng một chút, Kim Thái Hanh như nhớ tới gì đó, hơi mang vẻ áy náy nói: "Là ta bảo người đi hỏi túi thơm, đánh thức ngươi?"

"Không phải, ta vẫn chưa ngủ." Điền Chính Quốc lắc đầu, nhíu mày hỏi hắn: "Ngươi muốn túi thơm làm gì?"

"Bệnh cũ tái phát." Kim Thái Hanh hời hợt nói: "Túi thơm kia của người mùi hương nhẹ nhàng khoan khoái, vốn có thể hòa hoãn một chút."

Bệnh cũ?

Là ho ra máu sao?

Điền Chính Quốc đang nghĩ ngợi, Kim Thái Hanh liền ho lên, hắn ho khá nhiều, giữa những ngón tay tái nhợt hiện ra máu đỏ.

Điền Chính Quốc sợ hết hồn: "Vương gia..."

Kim Thái Hanh nhắm nhẹ hai mắt, giọng nói như thường: "Không sao."

Bộ dáng của hắn không giống như "không sao" gì cả, Điền Chính Quốc không yên tâm nói: "Thật nhiều máu, ngươi để Tôn thái y đến xem một chút đi."

"Không cần." Kim Thái Hanh nói: "Xem hay không xem đều giống nhau."

Điền Chính Quốc kiên trì nói: "Cần mà."

"Nếu lại ho nữa thì bảo Tôn thái y tới cũng không muộn." Kim Thái Hanh chớp mắt một cái: "Không có túi thơm thì thôi, ngươi đi về nghỉ ngơi đi."

"Nhưng mà..."

Điền Chính Quốc nghe thế nào cũng cảm thấy hắn đang qua loa lấy lệ với mình, y do dự một chút, đến cũng đến rồi, liền hỏi Kim Thái Hanh: "Ta có thể không trở về không? Ngươi chia cho ta chút giường ngủ là được."

"Ngươi ngủ không có ai bên cạnh, lỡ như lại ho ra máu thì ta cũng có thể phát hiện."

Kim Thái Hanh nghe vậy, không có trả lời ngay, Điền Chính Quốc lại nói: "Một chút là được rồi, ta sẽ không chiếm quá nhiều... ngủ trên giường nhỏ thật sự không thoải mái."

Qua hồi lâu, Kim Thái Hanh chậm rãi nở nụ cười, giống như bất đắc dĩ nói: "Theo ý ngươi."

Hắn đã nói qua nhiều lần, hắn không phải người tốt lành gì, có lẽ thiếu niên không tin, như vậy hắn không thể làm gì khác hơn là ra vẻ một người tốt.

Thật ra, hắn ác liệt, không hề kiên trì, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nào.

Hắn chẳng hề ho ra máu, bệnh duy nhất - bệnh điên, chỉ có thiếu niên có thể chữa. Mà Kim Thái Hanh cũng không ngại để thiếu niên tiếp tục hiểu lầm.

Cứ như vậy mà đồng tình với hắn đi.

Là thiếu niên nhẹ dạ, cũng là thiếu niên muốn cứu khổ cứu nạn.

......

Vĩnh Ninh điện.

Kim Từ Quân gác chéo chân ngồi ở trên ghế thái sư, Hạ công công chào hỏi người đưa đến mấy cái rương, lần lượt mở từng cái ra, cười nịnh nọt nói với Kim Từ Quân: "Chủ tử, những cái này thế nào?"

Kim Từ Quân nhìn lướt qua: "Không được."

Hạ công công sững sờ, giơ một cái ly: "Chủ tử, cái này cũng không được sao?"

"Đã nói là không được." Kim Từ Quân không nhịn được nói: "Những thứ này cũng không phải đồ vật hiếm lạ, ngươi nghĩ tên nhà quê đó chưa từng thấy sao?"

Từ lần trước gặp Điền Chính Quốc trong cung, Kim Từ Quân rất hít thở không thông, y không lọt mắt ngọc trai tước của hắn, Kim Từ Quân cần phải tìm ra mấy thứ bảo bối để cho Điền Chính Quốc nhà quê mở mang tầm mắt.

Hạ công công suy nghĩ một chút, hỏi hắn: "Chủ tử, cây san hô lần trước Thái hậu nương nương thưởng cho ngài thì sao?"

Kim Từ Quân khinh thường nói: "Ai mà chưa từng thấy san hô chứ."

Hạ công công: "Vậy... bát ngọc nạm kim lần trước ngài lấy từ chỗ bệ hạ?"

Kim Từ Quân: "Không được!"

Kim Từ Quân trừng Hạ công công: "Trong nhà kho của ta có nhiều đồ như vậy, ngươi không thể nhớ ra mấy món có ích sao?"

"Có, có chứ." Hạ công công chần chờ nói: "Chủ tử, ngài còn có kim thiền ngọc diệp, còn có khổng tước phỉ thúy, hai thứ này nô tài thấy rất đẹp, nhưng mà..."

Hạ công công chưa nói xong, Kim Từ Quân đã muốn đem chúng lên, lập tức nói: "Chính là chúng. Nhanh, đi tìm cho ta, ngày mai ta phải cho tên nhà quê kia mở mang tầm mắt một chút!"

Hạ công công nghe vậy nhưng lại không nhúc nhích, Kim Từ Quân giục hắn: "Ngươi đi nhanh đi, làm sao nữa?"

Hạ công công không thể làm gì khác hơn là nhắc nhở: "Chủ tử, ngài quên rồi sao? Sắp tới sinh thần của Nhị công tử, đó không phải quà mà ngài đặc biệt giữ lại cho Nhị công tử sao?"

Kim Từ Quân quên thật, hắn oán giận nói: "Sao ngươi không nói sớm."

Hạ công công rất oan, nhưng hắn cũng chỉ có thể nhận: "Nô tài vào trong kho tìm xem có còn món đồ nào khác hay không?"

Sinh thần Điền Niệm, Kim Từ Quân đương nhiên sẽ chuẩn bị bảo bối tốt nhất, hắn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nói: "Thôi, sinh thần Niệm ca còn khoảng một tháng nữa, cứ thong thả đi, ngươi đem kim thiền ngọc diệp và khổng tước phỉ thúy ra đây cho ta."

Trời đất bao la, trước tiên hắn phải để tên nhà quên kia chịu phục đã rồi tính tiếp.

Cái tính hiếu thắng chết tiệt của hắn!

Hết chương 16.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #vui#về