Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

£47

Tôi cố gắng kéo Will ra, con trai à đó là bẫy tình đấy. Hannibal không cho con một túp lều tranh hai trái tim vàng đâu.

Tôi không tìm được cách nào đủ tốt để vác Will về, tức quá sang phòng pháp y chém gió chơi.

"Oakine ơi, Oakine? Em quên tắt máy tính này" _chị đồng nghiệp_

"Cách chữa lụy tình, bạn thân là đồng tính và bị trai thẳng lừa dối tình cảm phải làm sao, bạn trai dùng con cái trói buộc cần làm gì, top những lí do các cặp đôi đồng tính chia tay"

Chị ấy tính âm thầm tắt đi cho tôi thì anh đồng nghiệp nhìn thấy và liên tục chụp lại lịch sử tìm kiếm google đáng nguyền rủa ấy

Ngay tối cả FBI rộ lên vụ có người trong sở là đồng tính và bị bạn trai lừa tình. Bằng cách nào đó tôi không biết, mọi đồn đoán đều xoay quanh Will.

Một nhà báo chuyên nghiệp như tôi, bất lực trước loại lời đồn truyền miệng này. Thứ nhất tôi càng giải thích càng lộ, thứ hai họ toàn người trong ngành, mấy chiêu trò của tôi không có tác dụng.

Will ấy à, đang chăm chỉ cố gắng cân bằng thời gian để không quá chậm trễ công việc (vì tôi nhắc nhở) lại không biết gì về vụ nay hay thủ phạm là ai, Will ơi mẹ xin lỗi.

"Hôm nay là ngày mấy?"

"23, sao vậy?" _chị đồng nghiệp_

"Sắp đến buổi tái khám của Will, em khoanh tròn vào lịch rồi nhưng sợ anh ấy quên mất."

Tôi nhìn Will ngồi vật vờ trên ghế, mắt đăm đăm nhìn tấm ảnh trên tay. Tôi lục túi, thành thạo lấy viên thuốc giảm đau loại viên sủi liều lượng nhẹ cho vào cốc nước trắng, chờ tan hết rồi đưa Will. Thuốc giảm đau của anh ấy trước giờ đều do tôi kiểm soát liều lượng.

"Em định làm mẹ Will thật sao? Túi em toàn thuốc của anh ấy" _chị đồng nghiệp_

Tôi khẽ ghé sát tai chị ấy.

"Will thất bại em thất nghiệp"

"Em thực sự nghĩ sếp sẽ đuổi em sau khi Will rời khỏi FBI à?" _chị đồng nghiệp_

Chị ấy nhìn tôi với ánh mắt: chị tưởng em thông minh lắm mà?

"Sự thật là hơn nửa danh tiếng hiện tại của trụ sở do em duy trì đấy Oakine, những bài báo chứa thông tin độc quyền em viết cho tờ Newind không hẳn là miễn phí."

Tôi chăm chú nhìn chị ấy nghiêm túc phân tích

"Em đang dùng danh tiếng của mình để giữ danh tiếng cho trụ sở. Nếu bài báo em viết gây xôn xao dư luận, tất cả trách nhiệm đều sẽ đổ lên em trên danh nghĩa trượt bút hoặc vu khống. Tiền lương của em như tiền đóng bảo hiểm hàng tháng ấy, không có ích lợi nhiều cho đến khi gặp tai nạn"

Hoá ra từ đầu thoả thuận của Jack Crawford đều được tính toán theo hướng có lợi cho ông ấy. Nhưng tôi cũng có lợi đó thôi, nhiều là khác.

"Bác sĩ Lecter lại gửi đồ cho em này" _anh đồng nghiệp phòng truyền thông_

Tôi nhận lấy, cảm ơn rồi nhanh chóng về chỗ nói chuyện tiếp với chị đồng nghiệp.

Nhưng tình hình là chị ấy thích món quà Hannibal gửi đến nên tôi cho chị ấy cả cái bánh luôn.

"Em không sợ à? Bác sĩ Lecter có thể là thợ xẻ vùng chesapeake." _chị đồng nghiệp_

Chị ấy vừa ăn vừa nói, sự thật là chị cũng ăn đồ mờ ám do thợ xẻ làm còn gì...

"Không sao đâu, nếu có bị giết Will cũng chết trước"
...

Will vừa đi khám rồi, bệnh tình không có gì bất thường thậm chí khá khả quan.

"Nhớ uống thuốc đúng giờ nhé" _bác sĩ_

"Dạ, cháu cảm ơn"

Tôi lấy đơn thuốc từ tay bác sĩ cất vào túi, hồ sơ bệnh án, ảnh chụp và lưu ý tôi đều cất gọn gàng trong túi xách của mình, nhìn nhỏ vậy chứ hữu dụng lắm á.

"Đi thôi"

Will không tự nhiên nhìn tôi, chắc thấy khó xử khi tôi không đưa bệnh án cho anh ấy. Will à, cậu không giữ được mấy cái này đâu, để Hannibal thấy được là to chuyện.

Tôi đi trước, Will theo sau chúng tôi cùng xuống quầy lấy thuốc.

May cho tôi, tôi là nhân viên chính thức của FBI nên bảo hiểm rất tốt, tổng tiền thuốc men và khám bệnh của tôi chỉ khoảng 10 đô, dù thực tế lên đến vài trăm đô. Will thì khác, anh ấy là cố vấn ngoài hợp đồng, chuyên gia tạm thời nên về lí, chi phí y tế phải tự lo liệu. Nhưng ai đi khám bệnh với mẹ mà phải trả tiền chứ.

"Không cần, tôi sẽ tự trả" _Will_

Will nhìn tôi trả tiền thuốc, không tự nhiên nói.

"Cậu ra quầy thanh toán trước đi"

Lúc Will đi vệ sinh tôi đã trả tiền chữa trị của cậu ấy rồi, chụp chiếu chuẩn đoán các thứ. Giá y tế ở Mỹ đắt thật đấy có vài tấm phim MRI¹ và ít thuốc cản từ mà đã ngốn đến 4000 đô. Nhưng tôi nhanh tay, trả phần lớn rồi, chỉ còn các phụ phí liên quan thôi, có cả phí của tôi ở đó nữa, chắc Will sẽ đỡ áy náy hơn. Haizzz, tôi thật khổ ghê, có ý tốt còn phải dỗ dành, không để Will khó chịu nữa.

// //
1: MRI: Đây là loại phổ biến nhất, nhạy hơn CT trong việc phát hiện viêm, phù não, hay tổn thương chất trắng. Dùng thêm thuốc cản từ sẽ thấy rõ ổ viêm hơn

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com