Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 78 : Sắc Thương

Trời còn chưa sáng, Vân Khanh liền tỉnh lại, Thải Thanh ngủ ở gian ngoài nghe được động tĩnh cũng ngồi dậy, mang nước cho nàng uống thông cổ, sau đó mới lấy xiêm y lại đây, sau khi hầu hạ nàng mặc vào, các nha hoàn khác cũng theo mà tỉnh.

Chủ tử đều dậy, làm nô tỳ sao có thể nằm ngủ, trong viện nấu nước, pha trà, hầm cháo, nhất thời bận rộn hẳn lên.

Vân Khanh chải đầu thành búi tóc đơn giản, cài cây trâm bạc nạm vàng, thay đổi một bộ xiêm y thích hợp, sau khi chuẩn bị xong, bên ngoài đám người quản nội vụ sự cũng đã đến, nghe các nàng một đám báo cáo xong những chuyện quan trọng, Vân Khanh lại phân phó một ít chỗ phải chú ý, sau đó liền đi qua thỉnh an Tạ thị. 

Tạ thị lúc này cũng đã dậy, Vân Khanh từ tay Lý ma ma đón lấy chén thuốc, từng muỗng đút cho Tạ thị, thỉnh thoảng còn lấy khăn lau khóe miệng cho Tạ thị, dáng vẻ thật cẩn thận, Lý ma ma xem vừa thấy an ủi lại thương tiếc.

"Con mỗi ngày đều như vậy, sáng sớm cũng đừng đến chỗ ta nữa, có thể nghỉ ngơi nhiều một chút thì tốt." Tạ thị uống thuốc, nhìn nữ nhi từ ái nói, mấy ngày này những gì nữ nhi làm bọn họ đều xem vào trong mắt, thân làm mẫu thân bà làm sao không đau lòng cho được.

"Cũng không khác nhau lắm." Vân Khanh cười tiếp chén trà sâm từ tay Phỉ Thúy: "Hơn nữa, nữ nhi cũng là hi vọng nương sớm khỏe lại, liền có thể không cần vất vả như vậy, đây chính là mỗi ngày đến thúc giục nương thôi!" 

Tạ thị nở nụ cười: "Quỷ nha đầu con đó, nói thế nào thì con cũng có lý, đều là nương vô dụng, nếu không cũng sẽ không liên lụy con nói ra lời như vậy."

"Lời kia nói thì làm sao, tuy rằng nghe qua kinh thế hãi tục, nhưng một khi cha đã trở lại, cũng không phải là trở thành thừa thãi rồi sao." Vân Khanh cười cười, đương nhiên không có đơn giản như vậy, Vân Khanh nói ra những lời này, đã là đại nghịch bất đạo dưới con mắt thế nhân, cho dù Thẩm Mậu trở lại, nhưng nữ tử có thể nói ra lời như vậy, hành vi quá lớn mật, danh môn thế gia sẽ không ai dám muốn.

Tạ thị làm sao không biết, nhưng lúc này cũng biết nữ nhi là không có cách nào mới đi bước này, cũng không nhiều lời nữa, trong lòng nhớ Thẩm Mậu: "Con vẫn luôn nói lão gia sẽ về, sao dám khẳng định như vậy chứ?" 

Vân Khanh nào biết rằng Thẩm Mậu rốt cuộc có trở về hay không, nhưng vì để Tạ thị an tâm, nàng vỗ vỗ tay Tạ thị, cười nói: "Nương, người không biết đâu, nữ nhi mấy ngày nay nằm mơ, mơ thấy cha không có việc gì, ở trên trời xuất hiện một vị lão nhân râu tóc bạc trắng cho cha một cái hồ lô, cha cưỡi ở phía trên, một chút thương tổn cũng không có."

Lão nhân râu tóc bạc trắng quăng hồ lô, đây không phải là thần tiên sao? Tạ thị ngày thường luôn tin Phật, nghe được Vân Khanh liên tiếp vài ngày đều mơ thấy cảnh này, trong lòng ổn định một chút, biết đâu là thật, bà cầm tay Vân Khanh: "Ân, cha con nhất định là không có việc gì, hai mẹ con chúng ta nhất định phải bảo vệ tốt nhà này, chờ khi cha con trở về, Thẩm gia vẫn là dáng vẻ như trước, sức khỏe ta đã tốt lên không ít, chuyện trong nhà toàn bộ liền giao cho nương, con cứ lo quản lí tốt chuyện buôn bán ở bên ngoài là được."

Nghe được lời này của Tạ thị, Vân Khanh chỉ biết Tạ thị đã không có vấn đề gì nữa, nói thêm vài câu săn sóc, liền đến tiền viện. 

Lúc này trời đã sáng hẳn, Lý Tư đã đến từ lâu, cùng Vân Khanh đi tuần tra một phường nhuộm ở ngoài thành phía nam, phường nhuộm của Thẩm gia so với phường dệt của hoàng gia, cũng chỉ là hơi nhỏ chút, bên trong từ trên xuống dưới cộng lại ít nhất cũng có 3000 người, toàn bộ phường nhuộm nơi nơi đều phơi các thước vải đầy màu sắc, bên trong thùng nước nhuộm là những cuộn vải có màu sắc riêng biệt, nhóm công nhân đang vất vả cần cù bận rộn, đối với việc Vân Khanh đến, mặc dù có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không trì hoãn việc quan trọng hơn.

Mà khi Vân Khanh ra ngoài, vẫn luôn đeo một tầng mũ sa, đó cũng do Tạ thị cố gắng cường điệu nên mới đáp ứng, bởi vì mỗi ngày phải ra vào chỗ đông công nhân, Lý Tư cũng hiểu được dựa vào dung mạo của Vân Khanh, đội mũ sa thì sẽ tốt hơn.

Khi đến một phường nhuộm nhỏ, Lý Tư mang Vân Khanh đi vào, bên trong cùng bên ngoài hoàn toàn khác, hiển nhiên là nơi cơ mật của Thẩm gia. 

Lý Tư đứng trước một chảo nhuộm, cho người ta lấy ra một miếng vải, đặt ở trước mặt Vân Khanh: "Đại tiểu thư, người xem, đây là vải dệt mà trước khi lão gia gặp nạn đã cho người làm."

Vân Khanh nhìn miếng lụa màu sắc diễm lệ trước mắt, ngón tay ở trên mặt phất qua, giống như đám mây mềm mại, cơ hồ không có xúc cảm, lại suy nghĩ một hồi, quả thực nhẹ như mây, nàng quay đầu, lại phát hiện màu sắc vải dệt theo tầm mắt mà chuyển biến, lại bày ra một sắc màu khác, mới vừa rồi nhìn xem trực diện là màu hồng tím, nay nghiêng đầu xem, lại là màu xanh biển, nàng không kìm được điều chỉnh bước chân, lại thay đổi một hướng khác để xem, lại là vàng màu tím, cho dù là từ nhỏ mặc quần áo cao cấp nhất như Vân Khanh, cũng không khỏi kinh ngạc nói: "Tơ lụa này thực thần kỳ, mỗi một cái góc độ, sẽ biến hóa một sắc thái, sờ lên xúc cảm cũng đặc biệt tốt, quả thực như nước, lại mềm mại như mây."

Lý Tư gật đầu nói: "Đúng vậy, đây là lão gia cho đại sư phụ tơ lụa ở phường nhuộm làm, là loại mới của năm nay." 

Hàng dệt của Thẩm gia vẫn chiếm lĩnh thị trường, đó là do hàng năm đều sản xuất những sản phẩm tơ lụa mới, hơn nữa chất lượng tốt, giá thích hợp, mới có thể chiếm cứ thống lĩnh thị trường hàng dệt tơ.

"Nhưng loại tơ lụa này, hẳn là rất khó làm, không thể tiêu thụ phạm vi lớn được." Đối với kỹ thuật nhuộm tơ lụa, Vân Khanh đã có hiểu biết, tơ lụa thượng đẳng trước mắt này, số lượng làm ra sẽ không nhiều, huống chi phải căn cứ vào độ khúc xạ của ánh sáng trên màu nhuộm để vải có màu sắc phong phú, khẳng định hao phí rất nhiều nhân lực và thời gian.

Nghe Vân Khanh nói, Lý Tư gật đầu, đem vải vóc thả xuống, cùng Vân Khanh đi ra ngoài, đứng ở một góc yên tĩnh của phường nhuộm rồi nói: "Đại tiểu thư, việc này nô tài vẫn đặt ở trong lòng, không có nói cho người biết, nhưng hôm qua nghe được chuyện tộc nhân Thẩm thị tới cửa, nô tài cảm thấy vẫn là nên nói ra." 

Nhìn vẻ mặt trịnh trọng của ông ấy, Vân Khanh sắc mặt cũng ngưng trọng hẳn: "Lý quản sự, ông có việc cứ nói."

Lý Tư nhìn trái nhìn phải, xác nhận không có người, mới mở miệng nói: "Loại gấm này lão gia đã mất hai năm để sáng tạo ra, dùng tơ của Bích Thủy tằm phun ra, trải qua bảy bảy bốn chín lần xử lí, ba tháng mới có thể ra một thước vải dệt, tất cả đều dùng thuốc nhuộm tốt nhất, sư phụ tốt nhất, kỹ thuật cũng là lão sư phụ và lão gia cùng nhau nghiên cứu ra." Thanh âm của hắn liền trở nên rất nhỏ: "Lão gia muốn tham gia tranh cử hoàng thương năm nay."

Qua lời của Lý Tư vừa nói, Vân Khanh liền hiểu được, loại tơ lụa này tất cả đều là tốt nhất, Bích Thủy tằm là một trong các loại này được nuôi nấng tốt nhất của Thẩm gia, phun ra tơ lụa liền có màu xanh nhạt, luôn dùng tơ của loại tằm này trực tiếp dệt thành vải, làm thành tơ lụa thượng đẳng để bán. 

Mà nay năm, cũng chính là lúc quan hệ của Liễu gia cùng Thẩm gia không tốt, trước kia ở Dương Châu, không ai dám tới cửa ức hiếp Thẩm gia, thứ nhất Thẩm gia là vọng tộc trăm năm tại Dương Châu, thứ hai cũng là bởi vì có Liễu gia ở phía sau làm chỗ dựa, hành vi của Liễu gia bại lộ, cùng với chuyện phát sinh sau đó, Thẩm Mậu đã dời mục tiêu sang nơi khác.

Hoàng thương tuy rằng cũng là thương, nhưng cùng hoàng tộc có quan hệ, trước kia có Liễu gia che chở, căn bản không cần lo lắng cái gì, nay...... Vân Khanh nhớ tới màn cưỡng bức của tộc nhân, chẳng phải chính là nhìn thấu Thẩm gia không ai ở phía sau làm chỗ dựa sao.

Phụ thân tính toán cực kỳ lâu dài, nhưng ý định này vẫn chưa làm xong lại gặp phải nạn đá lở rồi. 

"Đoạn gấm ngày hôm nay chính là thành phẩm sao?" Vân Khanh hỏi, nay nàng phải làm tốt việc chuẩn bị, nếu phụ thân thật sự xảy ra chuyện, vậy vị trí đứng đầu của hoàng thương năm nay nàng nhất định phải đi tranh, có hoàng quan hệ với hoàng gia, những người đó cũng không dám kiêu ngạo nữa rồi.

Lý Tư thấy Vân Khanh đang trầm tư, biết nàng hiểu rõ ý của mình: "Theo báo cáo thì đây là loại mới ra tốt nhất hôm nay, Đại Sư Phụ còn đang nghiên cứu loại tốt hơn, hy vọng có thể thêm vào nhiều màu sắc diễm lệ hơn nữa, gắng đạt tới độ thuần túy tự nhiên, không để lộ chút vết tích nào. Năm nay tranh cử hoàng thương cũng sắp bắt đầu, ước chừng vào tháng chín, sẽ đem vải dệt tranh cử của các nơi dâng lên."

Hoàng thương Đại Ung cũng phải cố định, mỗi năm sẽ tiến hành một lần cạnh tranh, những thương gia có thực lực có thể trình lên sản phẩm mình ưng ý nhất, để cho chủ tử ở kinh thành bình chọn, tuyển ra ba hạng đầu là có thể đảm nhiệm chức hoàng thương. Đương nhiên, trừ điểm này ra, còn có các khác yêu cầu, như quy mô cửa hàng sở hữu, còn có sản lượng sản xuất hằng năm, bao gồm tất cả các chủng loại hàng hóa kinh doanh, bởi vì trong cung không thể chỉ mặc một loại xiêm y, giống như quy mô của Thẩm gia, đương nhiên không thành vấn đề. 

"Ân, nhất định phải tham gia." Vân Khanh chậm rãi mở miệng, xem ra Lý Tư trong lòng cũng có lo lắng, chỉ sợ nàng một thiếu nữ chống đỡ không nổi đại gia đình lớn như vậy, sau khi chuyện hôm qua phát sinh, mới khiến cái nhìn của Lý Tư đối với nàng hoàn toàn thay đổi, cũng đem việc này nói cho nàng: "Vậy Lý quản sự, loại gấm này đã được đặt tên chưa?"

Một cái tên hay cho loại gấm đi tranh cử của Thẩm gia cũng là rất quan trọng, người trong cung nhất định sẽ không dùng loại tên như ‘khúc cải trắng hay ‘hoa lan gấm’.

"Việc này nô tài cùng những quản sự khác cũng đã nghĩ qua, tơ lụa diễm lệ này, nhất định phải xứng với một cái tên kiều diễm, nhưng quá kiều diễm, lại sợ rơi vào khuôn sáo cũ, cho nên vẫn đều chưa quyết định được." Lý Tư tuy rằng bán buôn giỏi, nhưng vẫn là thương nhân, những từ ngữ văn nhã, vẫn là thấy khó giải quyết: "Đại tiểu thư, người có cái tên nào hay chăng?"

"Ta nhớ rõ năm năm trước có một sa tanh được tuyển gọi là ‘Thiên Thủy Bích’." Vân Khanh ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong đầu hiện lên dải ánh sáng màu lúc nãy: "Dao Quang chi tinh, trân quý tột cùng; màu cầu vồng, cảnh Tinh chi văn, gấm này vì dùng để tiến cống lại có màu sắc tươi đẹp, ‘Dao Quang gấm’ tên này như thế nào?" 

"Dao Quang, ngôi sao sáng trên bầu trời, ánh sáng rực rỡ động lòng người. Tên này không tệ." Lý Tư niệm mấy lần, cảm thấy thanh lịch cao quý, thực thích hợp với sở thích của các phu nhân phong nhã trong kinh thành, lập tức khen ngợi không dứt.

"Vậy việc này làm phiền Lý quản sự đốc thúc nhiều hơn, loại gấm này nhất định phải ở lần tranh cử này được xếp vào ba hạng đầu." Chỉ cần tiến vào ba hạng đầu, như vậy Thẩm gia có thể bước vào hàng ngũ hoàng thương rồi.

Lần này mục đích đến phường nhuộm chủ yếu là đến xem Dao Quang gấm, hai người xem xong rồi thì trở về, không bao lâu liền thấy một gã người làm vội vàng chạy tới, ở trước mặt Lý Tư nói mấy câu, Lý Tư ngẩng đầu liếc mắt nhìn Vân Khanh, đi tới nói: "Tiểu thư, trong cửa hàng phía trước xảy ra chuyện." 

"Chuyện gì?" Vân Khanh nhíu mày, nàng biết những người đó sẽ không an phận, trong lòng đã sớm chuẩn bị kỹ càng, cho nên biểu tình cũng không bất ngờ lắm.

"Có người kéo một xe hàng trở về, nói là Thẩm gia chúng ta bán hàng nhái, muốn chúng ta phải đóng cửa ngay lập tức." Lý Tư nói.

"Nha, ta đây cùng ông liền thuận tiện đi xem đi." Vân Khanh thản nhiên cười, vừa vặn nàng muốn lập uy tín, đã có người đưa lên cửa, cơ hội tốt như vậy, không nên uổng phí. 

Lý Tư hiểu rõ gật đầu, ở phía trước dẫn đường, mãi cho đến khu phố có cửa tiệm xuất hiện nhiều hàng hóa, cửa tiệm cao bốn thước rộng mở, trước cửa đã đứng rất nhiều người, đang nhỏ giọng nghị luận xôn xao.

Thật ra chuyện này không có gì lớn, chỉ là tại thời điểm rối loạn này, gì việc nhỏ cũng có thể biến thành ảnh hưởng lớn, cho nên Vân Khanh cũng không có coi nhẹ mọi chuyện, nếu hôm nay để cho người ta tìm được cái cớ, nói hàng hóa Thẩm gia không tốt, không đến vài ngày, sẽ là một truyền mười, mười truyền trăm, đến lúc đó đám tộc nhân kia sẽ lại có cớ tới cửa, nói nàng quản lý không tốt cửa hàng vân vân.

Lý Tư vừa xuất hiện, người xem nhận ra hắn là Đại quản gia sự vụ của Thẩm gia, liền tránh ra một bên, lộ ra người bên trong đang chửi ầm lên. 

Lý Tư đầu tiên làm ra một cái tư thế xin mời: "Đại tiểu thư, mời."

Một câu nói kia, chính là đem thân phận của Vân Khanh công khai, Lý Tư biết, Vân Khanh là muốn mượn chuyện hôm nay, ở trước mặt mọi người đem quả pháo đầu tiên khai hỏa, thái độ của hắn như vậy, đại biểu cho thái độ kính trọng của tất cả các quản sự khác của Thẩm.

Quả nhiên, thấy hắn cung kính như thế, mọi người cũng hơi lộ ra thần sắc kinh ngạc, Lý Tư là thủ hạ đắc lực nhất của Thẩm Mậu, người có thể được hắn tôn kính, nhất định là rất có bản lĩnh, trong lòng đầu tiên liền coi trọng vài phần. 

Mà Vân Khanh tư thái tuy rằng thướt tha, nhưng đi lại đoan trang, động tác giơ tay nhấc chân, không có tỏ ra nhu nhược yếu ớt như những nữ nhân khã vốn có, mà chứa một loại vững vàng, cũng khiến cho đám người ở đây không dám xem thường.

Nàng xuyên qua mọi người, đi tới bên trong, chỉ thấy một gã nam tử cao gầy mặc trường bào màu lam khoác áo choàng ngắn, đầu đội mũ quả dưa, vỗ cái bàn trong sảnh, nổi giận quát: "Thẩm gia các ngươi dám bán hàng nhái, thế nhưng còn không thừa nhận, cho là Thẩm Mậu vừa đi, các ngươi liền loạn hết cả lên, muốn làm mưa làm gió hay sao! Như vậy về sau không cần buôn bán nữa chắc! Nếu hôm nay không cho ta câu trả lời, ta liền ngồi ngay cửa không đi!"

Nghe lời này, Vân Khanh nhất thời nhíu mày, người này sao mà tới nói chuyện, thoạt nhìn càng giống đến kiếm chuyện vậy!

Bên trong chưởng quầy lúc này cũng tức giận: "Trương chưởng quỹ, ngươi cũng không thể nói lung tung, Thẩm gia chúng ta là nhãn hiệu trăm năm nay, chưa bao giờ làm chuyện bán hàng nhái chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, hàng này của ngươi khẳng định không phải là hàng của chúng ta!"

Trương chưởng quỹ vừa nghe lời này, càng thêm tức nhảy dựng lên: "Trước kia các ngươi đương nhiên sẽ không a, nhưng hiện tại, chủ của các ngươi là nữ nhân, nàng còn không phải muốn mỗi ngày đều nhanh chóng kiếm ra tiền sao, làm sao còn lo chuyện có danh dự hay không chứ!"

Lời này khiến người bên cạnh một trận thổn thức, chuyện Thẩm Mậu mất tích, toàn bộ Dương Châu cao thấp đều bàn tán ồn ào huyên náo, mà hiện tại quản lí Thẩm gia đúng là trưởng nữ Thẩm gia Thẩm Vân Khanh, nữ tử này mới 14 tuổi, khó chắc là không có loại ý nghĩ này, moi được bao nhiêu tiền thì moi, dù sao Thẩm gia tiền nhiều, cho dù ngồi không nhúc nhích, đời này cũng không cần lo rồi. 

Vân Khanh từ từ thong thả đi vào, Lý Tư theo ở phía sau, đối với Trương chưởng quỹ cười nói: "Đây không phải là Trương chưởng quỹ sao? Như thế nào ngày hôm nay tức giận đến vậy, rốt cuộc có chuyện gì chọc đến ngài rồi?"

Trương chưởng quỹ vừa thấy là Lý Tư, lập tức quay đầu đối với hắn oán thán nói: "Ngươi còn nói, hôm nay việc này ngươi phải cho ta câu trả lời, nay ngươi rốt cuộc còn có làm chủ được hay không?"

Hắn làm như không thấy Vân Khanh đứng bên cạnh Lý Tư, Lý Tư mỉm cười: "Ta hôm nay có làm chủ hay không không quan trọng, bởi vì ngày hôm nay đại tiểu thư nhà ta ở trong này, tin rằng nàng nhất định sẽ cho ngươi một cái công đạo." 

Trương chưởng quỹ thế này mới đem tầm mắt chuyển đến trên người Vân Khanh, lại hàm chứa một tia khinh miệt, hừ nhẹ nói: "Một cái nữ tử, có hiểu việc này hay không a, đừng có đứng ở chỗ này đặng lấy sắc đẹp đến bàn việc buôn bán đi...... Ha ha......"

Hắn nói xong, cảm thấy lời nói của mình tựa hồ rất buồn cười, liền điên cuồng cười vài tiếng, Lý Tư nghe xong, sắc mặt lại lộ ra nét giận dữ, dùng sắc đẹp bàn việc buôn bán, đó là ám chỉ Vân Khanh giống kỹ nữ trong kỹ viện.

Đám người chung quanh cũng phát ra vài tiếng cười râm ran, mang theo đáng khinh, lộ ra vài phần không có ý tốt. 

Lý Tư theo bản năng quay đầu nhìn Vân Khanh, mặc dù nhìn không thấu bộ dáng dưới mũ sa của nàng, nhưng có thể cảm nhận được nàng cũng không có vì vậy mà tức giận.

Vân Khanh thản nhiên cười vui vẻ nhìn Trương chưởng quỹ, khóe miệng khẽ nhếch, khuôn mặt ở dưới cái khăn che mặt lộ ra thong dong trấn định, thanh âm nói chuyện thậm chí mang theo nhợt nhạt ý cười: "Trương chưởng quỹ trong ngày thường chắc là làm qua không ít sắc thương, nếu không sẽ không vừa nhìn thấy nữ tử đã nghĩ đến phương diện kia, chỉ tiếc, Thẩm gia là kinh doanh vải, nếu Trương chưởng quỹ còn muốn bàn chuyện vải dệt thì ta tiếp tục bàn, nếu muốn làm sắc thương, ta tin tưởng, nơi phía trước cách đây không xa bên sông Tần Hoài, là nơi thích hợp nhất cho ngài."

"Ngươi một nữ tử chưa lấy chồng, tại đây lại há mồm ngậm miệng ‘sắc thương’, chẳng lẽ không biết cái gì là xấu hổ?" Trương chưởng quỹ không đoán được nàng sẽ có gan phản kích, lập tức chỉ trích nói. 

"Trương chưởng quỹ ông nếu biết ta là nữ tử chưa lấy chồng, lại vì sao còn cố ý muốn dùng ‘sắc đẹp sinh ý’ bốn chữ này đến vũ nhục ta, hay là cho rằng ta chỉ là một nữ nhân, ông liền coi thường, một khi đã như vậy, ông liền đem vấn đề nói ra, kể từ đó, ta và ông đều đem chuyện buôn bán giải quyết, cũng có thể xem xem cô gái như ta có năng lực giải quyết vấn đề hay không, không nên tại đây lãng phí sức lực đấu võ mồm." Một phen nói năng lưu loát, ngụ ý Trương chưởng quỹ không đúng, lại tự nhiên thay đổi đề tài, nói hai ba câu liền xoay lại vấn đề, thật sự là không nên nghĩ nàng còn nhỏ mà coi thường.

Đứng ở bên trong đám người, có một nam tử thân hình cao lớn mặc tử y đứng ở trước cửa, nâng mắt phượng nhìn nữ tử che mặt bên trong, đáy mắt có vẻ tìm tòi nghiên cứu.

Thanh âm của nữa tử này, hắn tựa hồ cảm thấy có chút quen tai, dường như đã nghe qua ở đâu đó, nhưng lại không nhớ nổi, số lần hắn đến Dương Châu không nhiều lắm, người gặp qua cũng ít, đến tột cùng là ở đâu gặp qua nàng nhỉ? 

Bên cạnh là gã sai vặt đi theo bên người, nhẹ giọng nói: "Gia, đây là cửa hàng người ta đang cãi nhau, chúng ta vẫn nên đi chỗ khác đi."

"Không, ở lại đây nhìn xem một chút." Nam tử thân hình bất động, ánh mắt tối tăm mang theo tìm tòi nghiên cứu, nhìn Vân Khanh đứng ở giữa cửa hàng.

Mà Trương chưởng quỹ nghe vậy, ý thức được đề tài của mình vừa rồi đã đi quá xa, lại khôi phục dáng vẻ nổi giận đùng đùng, quát: "Ta và Thẩm gia các ngươi buôn bán cũng không phải một năm hai năm, làm ăn lâu như vậy, vẫn luôn tin tưởng các người, chín ngày trước, ta từ Thẩm gia các ngươi nhận 700 cuộn Liễu lăng, cũng không kiểm tra liền kéo trở về, nhưng hôm qua có khách đến, nói là muốn lấy Liễu lăng, ta đến trong kho hàng vừa nhìn, Thẩm gia các ngươi thật giỏi a! Các ngươi dám nói là Liễu lăng, ở trong Liễu lăng thế nhưng trộn lẫn Ni Cô Miên lăng giao cho ta!"

Lăng là một loại vải dệt bóng loáng mềm mại, tính chất mỏng nhẹ, thường dùng để làm váy cùng xiêm y, mà Liễu lăng là loại lăng tốt nhất, thuộc loại tố lăng(chỉ thuần 1 màu trắng), toàn bộ chỉ dùng tơ tinh khiết của con tằm làm nguyên liệu, mà Ni Cô Miên lăng thì khác, nó tuy cũng là lăng, nhưng là trong đó trộn bông cùng những thứ khác, tuy rằng thoạt nhìn cũng như Liễu lăng, nhưng khi sờ lên, cảm giác thô hơn rất nhiều, màu sắc không đủ xinh đẹp, xúc cảm cũng không đủ mềm mại, giá đương nhiên cũng rẻ hơn phân nửa, là loại hàng dệt kém nhất, hai loại kém nhau xa.

Trương chưởng quỹ sau khi nói xong, cố ý sai người bê một cuộn vải tiến vào, ở trước mặt Vân Khanh mở hàng, sau đó đưa ra trước mặt mọi người, phẫn nộ nói: "Ngươi xem, Liễu lăng thực sự để xuống mềm mại như nước, ngươi lại nhìn này, phía dưới cuộn sóng to như vậy, rõ ràng không phải dệt từ tơ tằm, lại nhìn xem màu sắc, soi dưới đèn thì ánh sáng màu tán loạn mà nhợt nhạt!" 

Trương chưởng quỹ càng nói càng tức, cầm lấy cuộn vải ấy ném lên bàn, chỉ vào mắng: "Ngươi nhìn cho kĩ, đây rốt cuộc là cái gì?!"

Vân Khanh khẽ cau mày, nàng không cần đi nhìn kỹ, Liễu lăng cùng Ni Cô Miên lăng khác nhau quá lớn, nàng liếc mắt một cái có thể phân rõ, nàng quay đầu đối với Lý Tư nói: "Cho chưởng quầy tra sổ sách, giao dịch này có phải là bán ra vào chín ngày trước hay không?"

Lý Tư được lệnh, đi tra sổ sách, mà Vân Khanh đối với người làm phân phó: "Còn không mau đi rót chén trà ngon tới cho Trương chưởng quỹ." 

"Trương chưởng quỹ, mời ngồi, nếu Ni Cô Miên lăng này thật sự là Thẩm gia làm sai, ta hôm nay tất nhiên sẽ cho ngài một câu trả lời!" Vân Khanh khách khí nói chuyện, thật sự làm cho Trương chưởng quỹ không thể trợn mắt mà mắng tiếp nữa, chỉ phải hừ mạnh một tiếng, ngồi xuống ghế nhận trà.

Một lát sau, Lý Tư liền lại đây nói: "Đại tiểu thư, chín ngày trước đúng là Thẩm phủ ta có bán ra 700 cuộn Liễu Lăng, trên sổ ghi rất rõ, chúng ta đưa là Liễu lăng.

"Đúng không, ta đã nói, các ngươi còn chưa tin! Liễu lăng này của Thẩm gia các ngươi là hàng tốt nhất, ta đương nhiên là đến chỗ các ngươi lấy hàng, nhưng cũng bởi vì tin tưởng bọn ngươi, ta kiểm cũng chưa kiểm liền lôi đi, ai biết lại xuất hiện loại chuyện này!" Trương chưởng quỹ uống một ngụm trà, thanh âm càng lớn, cơ hồ chỉ dùng để rống, hận không thể để toàn bộ thế giới đều biết Thẩm gia bán hàng nhái. 

Vân Khanh không mở miệng, đi đến một xe chở Ni Cô Miên lăng ở bên ngoài, đem hàng xé mở ra, nhìn đến mặt trên tiếp theo là một mảnh màu trắng, đáy mắt lộ ra một chút trào phúng.

"Thế nào, đều là Ni Cô Miên lăng chứ, ta không lừa các ngươi chứ! Ta cho ngươi biết, việc này khiến cho ta bị tổn thất rất lớn! Các ngươi làm hại khách của ta bỏ đi, còn tổn thất danh dự, những tổn thất này, Thẩm gia các ngươi đều phải bồi thường!" Trương chưởng quỹ một hơi đem nước trà uống hết, cả người đứng lên thoải mái nói.

Vân Khanh dung nhan giấu ở dưới mũ sa, lụa mỏng màu trắng ngà theo gió lay động, tạo ra từng đợt từng đợt gợn sóng, nàng chậm rãi gật đầu: "Đương nhiên, nếu thật là Thẩm gia chúng ta bán hàng nhái, như vậy lấy một đền mười là lẽ đương nhiên." 

Trương chưởng quỹ vừa nghe, ánh mắt sáng hẳn lên, lấy một đền mười, thì phải là 7000 cuộn Liễu lăng, giá thành cao đến không ngờ, hắn đương nhiên muốn phát tài liền lập tức gật đầu nói: "Nếu đại tiểu thư ngươi thừa nhận, vậy thì lấy một đền mười đi!"

"Đợi đã, Trương chưởng quỹ, giá trị của Liễu lăng, ta và ông đều biết rõ, lấy một đền mười, Thẩm gia tổn thất quá nặng, như thế nào cũng phải để ta phân rõ một chút mới được." Vân Khanh nhìn Trương chưởng quỹ nói.

"Được thôi, ngươi liền xem đi." Dù sao xem đến xem đi cũng nhìn không ra cái gì khác biệt, Trương chưởng quỹ lần này tự động ngồi xuống, vẻ mặt thần thanh khí sảng. 

"Đi, cho người vào trong kho hàng ôm năm cuộn Liễu lăng cùng năm cuộn Ni Cô Miên lăng lại đây." Vân Khanh phân phó, Lý Tư lập tức sai người làm vào kho hàng, quay đầu nhìn Trương chưởng quỹ ẩn ẩn bật cười.

Một lát sau, hai người làm liền ôm năm cuộn Liễu lăng cùng năm cuộn Ni Cô Miên lăng đặt ở trên bàn, Vân Khanh cố ý cho người ta đặt ở chỗ gần tầm mắt mọi người nhất, sau đó cầm lấy một Ni Cô Miên lăng trong đó đối với Trương chưởng quỹ nói: "Trương chưởng quỹ, ông xem, đây là Ni Cô Miên lăng do Thẩm phủ ta sản xuất, mời ông nhìn xem cùng hàng của ông có gì khác nhau?"

Trương chưởng quỹ nhìn lướt qua, hừ nói: "Đều là thứ phẩm như nhau." Trong tiệm của hắn toàn bán loại vải dệt cao cấp, thứ Ni Cô Miên lăng này, hắn đương nhiên sẽ không để ở trong mắt. 

Vân Khanh gật gật đầu: "Trương chưởng quỹ ông cần phải nhìn rõ ràng, Ni Cô Miên lăng tuy là thứ phẩm, nhưng cũng có bất đồng."

"Có cái gì bất đồng, nói ngươi không hiểu, ngươi thật đúng là không hiểu, Ni Cô Miên lăng bởi vì là hỗn tạp đan thành, cho nên dù là do nhà nào dệt, chất lượng của Ni Cô Miên lăng khác biệt cũng không lớn, dưới ánh sáng màu sắc sẽ hỗn tạp, không thể tìm ra quy luật, thì khác nhau như thế nào?" Trương chưởng quỹ rất là khinh thường.

"Đương nhiên, theo lời ông thì đúng vậy!" Vân Khanh đem vải dệt hàn xé mở, sau đó ở trước mặt mọi người nói: "Ni Cô Miên Lăng vải dệt chắc sẽ không phát hiện có cái gì bất đồng, nhưng dấu hiệu của Thẩm gia chúng ta là bất đồng." 

Nàng một tay cầm khúc vải vừa rồi từ kho nhà mình xé mở, tay còn lại cầm khúc vải do Trương chưởng quỹ xé mở, hiện ra ở mọi người trước mặt: " Thẩm gia Chúng ta nửa tháng trước, toàn bộ sửa dùng ba tầng sắc giấy làm mối hàn(chỗ đầu cuộn vải), mà lần giao dịch này, rõ ràng là chín ngày trước xuất kho, nhưng mọi người xem chỗ hàn này, sắc giấy chỉ có một màu đỏ thẫm, đây rõ ràng không phải là hàng của Thẩm gia!"

Nửa tháng trước, vừa được biết Thẩm Mậu gặp chuyện không may, Vân Khanh đã nghĩ đến chuyện của cửa hàng, liền cùng Lý Tư thương lượng, suốt đêm đem toàn bộ chỗ hàn của hàng hóa cải trang, bề ngoài vẫn tiếp tục sử dụng giấy hàn màu đỏ thẫm như trước, nhưng kỳ thật trang giấy bên trong là ba tầng sắc giấy cực mỏng, như vậy ở mặt ngoài nhìn, nếu từ mép sườn xé mở, phải nhìn kĩ mới thấy cạnh giấy màu vàng và màu xanh trong giấy hàn.

Loại dấu hiệu này, vì đúng là để đề phòng có người đến lấy hàng thật, sau lại dùng hàng thứ phẩm đến bôi nhọ danh dự Thẩm gia, lúc ấy Lý Tư còn cảm thấy có chút quá mức hưng sư động chúng(ý là lo xa), nay xem ra, đại tiểu thư thật là có tầm nhìn xa, có thể nhìn đến điểm này. 

Chỗ giấy hàn được truyền qua tay mọi người, bọn họ đều thấy được bên trong khác nhau, trong đám người có người bắt đầu bàn tán: "Thật đúng là không giống nhau."

"Đúng vậy a, bên trong này là tam sắc, hoàn toàn bất đồng, ngươi xem, thật là lợi hại, chưa thấy qua loại này dấu hiệu."

...... 

Trương chưởng quỹ mặt liền cứng lại, hắn thật không ngờ thế nhưng chỗ hàn ở bên trong còn có loại thủ đoạn này, nhất thời thẹn quá thành giận nói: "Ngươi cho ta là Liễu lăng, ngươi hiện tại lấy ra Ni Cô Miên lăng, đương nhiên không giống rồi!"

Vân Khanh thản nhiên cười: "Trương chưởng quỹ nói đúng, Liễu lăng của Thẩm gia tự nhiên cũng làm dấu hiệu, bất quá Trương chưởng quỹ ông thật sự muốn đánh mất hết mặt mũi sao? Mối hàn tất cả vải dệt của Thẩm gia chúng ta đều có những kí hiệu đánh dấu khác nhau, mặc kệ là vải vóc hay là hàn, chúng ta đều lấy ra chứng cứ. Lúc trước cha ta định ra quy củ trong vòng mười ngày nếu phát hiện hàng hóa có bất cứ vấn đề gì, cũng có thể đổi hàng, là vì để bảo đảm lợi ích của mọi người, phòng ngừa hàng hóa bị tổn thất ngoài ý muốn. Nhưng loại này quy củ, lại bị ông lấy ra kiếm lời! Ông từ Thẩm gia chúng ta mua đi 700 cuộn Liễu lăng, sau đó cho người ta tìm Ni Cô Miên lăng đến, làm giả thành Liễu lăng của Thẩm phủ ta, lại đến Thẩm gia chúng ta kiếm chuyện! Nói Thẩm gia chúng ta bán hàng nhái, bại hoại thanh danh Thẩm gia, mục đích ông làm như vậy, là muốn kiếm lời một vố, sau lại cùng Thẩm gia chúng ta trở mặt sao?"

Đối mặt với chất vấn như thế, Trương chưởng quỹ cũng không nhịn được đứng lên, nhìn trái ngó phải, tức giận nói: "Cái gì hàng nhái, nhất định là người làm của ta lầm hàng rồi! Ta trở về nhìn kĩ lại đến!" 

Sau khi nói xong, vội vàng sai người kéo xe hàng giả kia về, cúi đầu nhanh chóng chạy.

"Ai nha, Trương chưởng quỹ a, về sau ta cũng không dám đi nhà ông mua vải, nếu ông lầm lẫn lấy Ni Cô Miên lăng đổi Liễu lăng của ta, thì ta đây không phải là chịu thiệt rồi sao......" Một người ở trước mặt Trương chưởng quỹ cao giọng trêu ghẹo, khiến đám người không kìm được cười to.

Xấu hổ đến Trương chưởng quỹ vùi đầu dùng sức chạy về phía trước, đụng vào thân cây, đau đến méo miệng cũng không dám ngừng, hắn vốn tính toán, thừa dịp Thẩm gia gặp chuyện không may, không dám vướng vào chuyện gì, bắt chẹt để kiếm mộ vố, ai ngờ ngược lại làm cho mình mất mặt!

Một phụ nhân vây xem lớn tiếng nói: "Thẩm tiểu thư, vải nhà ngài tốt, giá trị cũng tốt, nhưng không bán lẻ, chúng ta mua không nổi a!"

"Đúng vậy a, đúng vậy a, Liễu lăng kia thì không nói gì, nhưng Ni Cô Miên kia, vừa rồi ta nhìn thấy cũng rất không tệ!" 

Vây xem dân chúng thật ra không có ý xấu, các nàng có ý muốn vô giúp vui, Lý Tư muốn đứng ra cự tuyệt, Vân Khanh lại thản nhiên cười, đứng ra nói: "Thẩm gia có thể có ngày hôm nay, ít nhiều cũng do hương thân phụ lão thành Dương Châu ủng hộ! Mới vừa rồi mọi người cũng nghe thấy, Trương chưởng quỹ mặc dù là đến nháo sự, nhưng hắn cũng nói, vải dệt của Thẩm gia chúng ta là tốt nhất Dương Châu, vì cảm tạ sự ủng hộ của mọi người đối với Thẩm gia, ngày hôm nay sa tanh Thẩm gia, sẽ tăng giá một ít bán lẻ, nhưng chỉ hạn trong ngày hôm nay thôi, bởi vì a, Thẩm gia chúng ta, cũng không thể cùng các thương hộ khác tranh lời!"

Một phen nói như tri kỷ, lại mang theo sự trêu ghẹo, mọi người không ngờ thiên kim nhà cao cửa rộng cũng sẽ có loại ngữ khí nói chuyện thoải mái dễ gần thế này, hơn nữa nghe được có thể lên giá một chút, nhất thời bắt đầu tranh mua.

Vân Khanh thừa dịp đám người chen lấn còn chưa động, được Lý Tư, Lưu Thúy cùng Thải Thành che chắn, đi ra sau viện. 

"Đại tiểu thư, bán lẻ như vậy có thể không tốt lắm?" Lý Tư có chút lo lắng, dù sao Thẩm gia vẫn là nhà bán sỉ, giá so với các thương hộ khác đương nhiên rẻ hơn rất nhiều, hắn lo lắng quá nhiều người mua, khiến các thương hộ khác bất mãn.

"Chúng ta cũng chỉ bán nửa ngày mà thôi, chập tối mặt trời lặn liền đóng cửa, đối với bọn họ tổn thất không lớn. Mà việc hôm nay, ông đã thấy đó, có nhiều người xem như vậy, nếu bọn họ một câu cũng không nói tốt, đồn đãi chính là biến hóa không ngừng, đến lúc đó thực sự biến thành Thẩm gia ta bán hàng nhái, phiền toái liền lớn hơn rất nhiều rồi. Nay ta tuyên bố có thể mua giá vải dệt mà ngày thường không mua được, trong lòng bọn họ cũng chỉ có vui sướng, chỉ cần trong lòng bọn họ hướng về chúng ta, lời nói sẽ tự nhiên mà đối với thiên về chúng ta, hiện tại Thẩm gia chúng ta cần tin tức cùng lời đồn có lợi, như vậy khi có biến cố mới có thể đứng vững được." Vân Khanh nhìn thoáng qua người làm đang bận túi bụi, ôn nhu nói.

Lý Tư hoàn toàn thật không ngờ những chuyện mà Vân Khanh lo lắng luôn vượt qua sự tưởng tượng của hắn, tựa như đang chơi cờ, khi đi ra bước đầu tiên, Vân Khanh thường thường đã nghĩ tới bước thứ mười, hoặc có thể nói là bước thứ hai mươi. 

Cô gái trước mặt này tuy thân hình mềm mại nhưng phảng phất ẩn chứa trí tuệ vô biên, cặp phượng mâu vừa ngạo nghễ vừa bình tĩnh kia, tựa hồ có thể đem toàn cục đều nắm chắc ở trong tay từng bước vững vàng đi lên.

Lý Tư tin tưởng rằng, cho dù lão gia thực sự phát sinh bất hạnh, dưới sự thống lĩnh của đại tiểu thư, Thẩm gia cũng tuyệt đối sẽ không suy bại.

Mà tử y nam tử ở bên ngoài xem náo nhiệt, lúc này khóe miệng lại hơi hơi cong lên, đại tiểu thư vị Thẩm gia này, không thể không nói là thật không đơn giản, mặc dù là tùy cơ ứng biến, nhưng vẫn lo nghĩ sâu xa, hơn hẳn nữ tử bình thường. 

Gã sai vặt phía sau hắn lại hiếu kỳ nói: "Gia, tiểu thư Thẩm gia này sảng khoái bán lẻ, khiến người làm trong tiệm làm việc bận rộn không ngơi, kiếm cũng kiếm không được nhiều, không phải là tìm khổ sao?"

"Đây là ngươi cùng của nàng bất đồng." Tử y nam tử thấy nàng đã đi vào hậu viện, trong đầu hiện lên dáng đi uyển chuyển của nàng, hắn xác định chính mình đã từng thấy qua nàng, nhất định gặp qua, rốt cuộc là đã gặp nhau ở nơi nào.

"Ta làm sao cùng nàng bất đồng rồi?" Gã sai vặt còn đang tò mò. 

Tử y nam tử đôi mắt lạnh lùng, liếc hắn một cái: "Ngươi nói nhiều quá."

Thấy nam tử sắc mặt lạnh rời đi, gã sai vặt lập tức ngậm chặt miệng, hắn cũng là đi theo gia đến phố xá sầm uất này, thư giãn một chút, gia không thích nhất là người nói nhiều, hắn vẫn nên ngậm miệng lại thì hơn.

Màn đêm chậm rãi buông xuống, đèn đuốc theo căn phòng nhỏ được thắp lên, từng nhà đốt đuốc, mà Vân Khanh lúc này đã đến trước cổng Thẩm phủ. 

Lý Tư nhớ tới một việc: "Đại tiểu thư, Tiết phú hộ kia, nô tài đã phái người theo dõi hắn mấy ngày, đem tư liệu cùng hành tung của hắn đều viết trên tờ giấy này."

Vân Khanh tiếp nhận giấy, gật gật đầu: "Những khoản nợ quý kia đuề thu hồi đủ?"

"Trừ người bắt đầu này, những khoản khác đều ổn, nô tài cũng luôn xem chừng những lần xuất hàng, phân phó người đáng tin theo dõi." Lý Tư cau mày, vẻ mặt nghiêm trang nói, hiện tại một chút cũng không thể lơi lỏng, so với vấn đề bên ngoài, nội bộ xuất hiện vấn đề mới đáng sợ nhất. Mấy ngày trước hắn đã bắt được bốn tên vụng trộm muốn đem kỹ thuật dệt vải ở phường nhuộm ra ngoài, thẳng tay trừng phạt trước mặt người làm rồi đưa đến quan phủ. 

"Vất vả cho ông rồi, chỉ cần vượt qua khoảng thời gian này thì sẽ tốt thôi." Vân Khanh lại cười nói, sắc mặt thản nhiên dưới ánh đèn, mâu trung lại mang theo sắc bén khiến người không thể bỏ qua.

"Nô tài cũng tin là vậy." Lý Tư nói.

Đợi Lý Tư đi xa, Vân Khanh mới xoay người vào cửa, sắc trời hoàng hôn làm trước mắt nàng như có một tầng màn mỏng kéo xuống, trên trán có chút đau nhức, nàng đem mũ sa lấy xuống, Thải Thanh nhận lấy, đau lòng nhìn Vân Khanh: 

"Tiểu thư, người trở về tắm một cái, hôm nay liền sớm một chút nghỉ ngơi đi, người cứ tiếp tục như vậy thân thể làm sao chịu được!"

Vân Khanh nghe ra sự quan tâm của nàng, quay đầu cười nói: "Nha đầu nhà em, có phải hay không chính mình mệt mỏi, đã muốn nhàn hạ, nếu thật sự là như thế, ngày mai ta cho em nghỉ một ngày, em nghỉ ngơi thật tốt đi!"

Nàng khi cùng nha hoàn ở chung, sẽ không chỉ dùng uy nghiêm, có đôi khi cũng phải cùng các nàng nói giỡn vui đùa, như vậy mới có thể để cho các nàng cảm thấy dễ thân thiện, dùng người cũng là một loại học vấn. 

"Tiểu thư, người đã trở lại, nô tỳ đoán người sẽ tầm giờ này trở về, nên đã bảo người chuẩn bị sẵn nước tắm rồi." Vào sân, Tuyết Lan liền tiến lên đón, tha thiết nói.

"Ân." Vân Khanh gật đầu, Tuyết Lan nếu là có thể đem tâm nhãn dùng vào chỗ nên dùng, cho dù làm nha hoàn cũng là một nha hoàn xuất sắc, mấy ngày này nàng ta vẫn lưu ý thời gian ra vào của mình, đem mọi thứ chuẩn bị chu đáo.

Bởi vì Thải Thanh cùng Lưu Thúy mỗi ngày đều phải đi theo nàng, Tuyết Lan liền một mình đứng đầu, tuy rằng lúc bắt đầu rất nhiều nha hoàn không chịu dưới trướng nàng ta, nhưng miệng nàng ta ngọt cũng dỗ được không ít người, trái lại cũng đem sân quản đâu vào đấy. 

Đương nhiên, vẫn là Thanh Liên trầm ổn hơn, tuy rằng không nói lời nào, nhưng luôn biết nắm bắt sự việc, hỏi thì đơn thuần, nhưng cũng không ngu ngốc, hơn nữa có Phi Đan coi chừng, Tuyết Lan cũng không dám lỗ mãng rồi.

Vân Khanh ngâm mình trong thùng tắm, đầu tựa vào thành bồn bên cạnh, nhắm mắt, bắt đầu nghĩ về chuyện ngày mai, nếu muốn tham gia tranh cử hoàng thương, có rất nhiều việc bây giờ phải chuẩn bị, nên chào hỏi thì chào hỏi, nên đưa lễ thì đưa lễ......

Nay đã muốn bảy tháng..... 

Bảy tháng rồi......

Nhanh như vậy liền bảy tháng rồi, nếu cả đời này cũng không thay đổi, thì sự kiện kia tiếp theo sẽ đến đây!

Rốt cuộc sẽ tới hay không, ít nhất nàng bây giờ còn chưa có thu được tin tức, nếu đến, coi tình huống trước mắt, nói không chừng không phải là chuyện xấu. 

Ở trong sương mù mênh mông, một bóng dáng lặng yên không tiếng động đi vào

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com