Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG XXIX


Trong thời khắc tưởng chừng sẽ bỏ lỡ, hóa ra việc bỏ lỡ ấy mới lại là việc tốt.

Trong thời khắc ta tìm thấy nhau, cũng là lúc nên nghĩ đến việc sẽ rời bỏ nhau.

________________

Buổi sáng hôm ấy mây trắng trời thanh thanh, không khí lại ôn hòa tường vậy. Chỉ không biết bên trong Thừa Loan phủ hôm qua đã nhận đến biến cố khủng khiếp gì, âm thanh như ai oán, như đổ nát tất thảy. Ngài vương gia tỉnh dậy, nửa tỉnh nửa mê, nhìn thấy toàn bộ y phục như không cánh mà bay, tan nát không còn một mảnh. Chàng nằm trên giường, khoảnh khắc ám ảnh đêm qua đã trôi theo gió, độc dược chàng uống làm cơ thể không tài nào cử động một khắc, giờ bản thân tự chạm lấy tay mình, còn thấy ngờ ngợ kì lạ không dứt.

Bên kia, phía bên ấy là Ran, nữ tử độc nhất của nhà thừa tướng. Nhìn thấy nàng, chàng một khắc run lên hệt như một luồng gió lạnh thổi qua mà lạnh sống lưng. Sau chuyện đêm qua, hơn hai canh đồng hồ, mọi thứ ở đây dần trở nên như một phế cảnh, không khí u muội, hàng vạn thức đẹp đẽ trên đời đều tan biến vào hư vô. Ran nằm đó, không động tĩnh, y phục của nàng là một mảnh lụa dải che thân mỏng manh, nằm sấp dưới nền nhà lặng tĩnh, chỉ thấy quanh đó một kẻ còn có thể đứng, nói chuyện và cười cợt. Đó là hắn Kaito Kuroba, tam phẩm thượng thư sắp bị phế truất của triều đình.

Đôi mắt của hắn nhìn chàng, không một chút nào không khinh bỉ.

Nhìn thấy vẻ ngoài của chàng cũng tan hoang không kém ngoài kia, thì lại trưng ra cặp mắt tội lỗi muôn phần. Vô cùng xảo quyệt.

Mới sáng sớm đã găp hắn, thấy hắn trước mặt như thế này quả là một điềm không lành tí nào.

Đôi mắt Kaito sáng lên, nhìn vào cơ thể của Shinichi mà cười cười, một thân y phục trắng muốt của hắn tọa đó, phất quạt cao cao rồi nghiên đầu ngán ngẩm. Hắn đứng dậy, quăng cho ngài bộ y phục màu tro, rồi bình tĩnh quay lưng cho hắn thay đồ.

" Ta nghe gia nhân bảo đêm qua ngài có việc tìm ta, mong là bây giờ ta đến không quá muộn."

" Không, ngươi đến quả thật quá muộn, thà vậy ngươi cũng nên đừng đến."

Kaito cười trừ, đôi mắt sáng lên, hắn đi chầm chậm lại phía của Shinichi mà rằng:

" Cũng đúng, ta không nên đến. Nên để cho ngài vui vẻ cùng vị tiểu thư đây mới phải."

" Ngươi...."

Hắn nói quả thật không sai, nhìn thấy khung cảnh này, chắc chắn cũng phải có cơ sự gì hắn mới đến đây đúng lúc như vậy. Shinichi im lặng, chỉ nhìn bộ y phục trắng muốt không một vết nhơ của hắn. Đôi tay hắn từ nãy đến giờ, không tỏa ra sát khí, không thể hiện việc muốn hạ sát vương gia tại đây. Chỉ đơn giản là đứng đó, rồi cầm quạt và uống chút trà sáng thơm ngon.

Shinichi không hề để ý, quên rằng bản thân hôm qua bị trúng độc dược mạnh cho đến bây giờ vẫn chưa tiêu tán bớt. Không biết hôm qua Ran Morie đã làm gì chàng rồi. Vừa chợt lúc nhớ ra cũng là lúc đã thay xong y phục, chàng quay người bế Ran lên giường, lấy mền che lại và kéo màn xuống, bước ra ngoài tọa đàm cùng với Kaito.

" Ngươi đến đây vào thời điểm nào?"

Kaito dùng bình pha thêm một tách trà, đôi miệng cười cười như thể không biết gì, rồi lại chỉ tay vào màn che chỗ Ran Morie đang nằm.

"Lúc ngươi và ả cùng ở trong chiếc màn đó"

"Hai ngươi thật khiến ta nổi cả da gà"

Shinichi có đôi phần kinh ngạc, hắn đến có vẻ cũng rất sớm, lúc Shinichi mất đi ý thức thì từng động tĩnh một cho dù nhỏ hay to đều không thể nào nắm bắt được. Đêm qua sau khi Ran độc chàng, thì nàng ta hẳn đã làm gì đó, y phục của chàng không nguyên vẹn thì cũng đã đủ chứng minh điều đó rồi.

Shinichi nhìn vào tách trà, hít một hơi thật sâu. Cố gắng giữ lại bình tĩnh sau vụ việc vừa rồi, chàng làm sao có thể hi vọng Shiho sẽ đến cứu khi nàng đã bị bắt cóc cơ chứ? Nhưng còn việc Kaito đến đây rồi cứu chàng khỏi nàng ta, điều đó dù có đánh chết có khi chàng cũng không dám tin. Hay cũng có khi đó lại là một kế sách khác để khiến ta cho rằng hắn không liên quan đến sự vụ lần này thì sao, thật khó hiểu, vô cùng khó hiểu và đau đầu, chi bằng như vậy thì nên tra vấn hắn rõ ràng vẫn hơn.

" Tại sao ngươi lại đến đây? Ta mong đợi ngươi cho ta một câu chuyện thật lòng."

Kaito nhìn động tĩnh của Shinichi, đôi mắt không dấu nổi sự buồn cười, tên vương gia đó cứ như đang loay hoay suy nghĩ về động cơ đến đây của chàng một cách hợp lí nhất, nhưng vẫn mãi nghĩ không ra.

"người hẳn đã biết chuyện Shiho bị bắt cóc? Hay là đúng hơn ngài vẫn chưa nghĩ đến việc mất tích của Shiho nhỉ"

Shinichi im lặng, rõ biết Shiho có khả năng đã bị bắt cóc thế nhưng nếu không có liên quan đến Kaito thì làm sao hắn ta có thể biết được. Như vậy là đang cố tỏ vẻ uy hiếp trước khả năng của Shinichi đó sao?

"Ngươi?..."

" Ta biết ngài đang nghĩ gì, nhưng mà Shiho hôm ấy quả thực bị lâm tặc bắt cóc, bon chúng dưới trướng quyền của Kogoro tể tướng...còn ta, chỉ là vô tình ngang qua mà thấy được!"

Shinichi trầm ngâm, suy nghĩ của chàng quả nhiên đúng, nếu chỉ có Ran thì làm sao nàng ta dám làm như vậy, chỉ có thể là có thêm một kẻ đứng sau, không ai khác chính là cha ruột nàng ta. Cứ như vậy với thái độ này, bon chúng hẳn đang muốn tạo phản.

" Vậy ngươi đã cứu nàng?"

Kaito xoay người, đầu chầm chậm lắc.

"Thật ra là nàng đã cứu ta"

"Trong câu chuyện này bọn ta bắt gặp được rất nhiều mấu chốt có liên quan đến vụ tỷ tỷ đã khuất của cô ấy và cả hoàng thượng, do đó nàng đã đi tham vấn với hoàng đế ở thiên triều rồi"

" Người biết đó, vương gia, tên bọn ta gặp là  một kẻ đã làm việc cho tể tướng lâu năm, hắn là con tốt thí của tể tướng, còn đến bây giờ sẽ là nhân chứng cho toàn bộ những gì sắp diễn ra với hoàng đế, do đó nàng ta cần một vở kịch thú vị để tiêu diệt cường quyền của tể tướng."

Shinichi lại nghe hắn, hồi đáp theo kiểu như vậy chỉ có thể là bản thân Shiho cũng đã chuẩn bị kế hoạch cho sự gặp mặt lần này.

Kaito nhìn vương gia hắn một hồi, như cười cợt, song lại ném cho hắn một quân cờ, mà quân cờ đó chính là quân cờ mà Shiho nàng từng bảo thích nhất.

Shinichi lặng im không nói, hắn chỉ lặng nhìn vết thương của Kaito phía dưới chân, miếng băng quấn lại không kĩ càng làm lộ ra vết máu còn tươi. Mọi chuyện sảy ra thật vô cùng chóng vánh, cứ như thể tất thảy điều chỉ diễn ra sau khi Ran đầu độc chàng rồi kéo chàng buông rèm trong cô tịch.

Shinichi chầm chậm đứng dậy, tay khua đi những vết bụi có trên y phục.

"Ta có vẻ đã hiểu tình thế của ngươi Kaito, thế nhưng chuyện ngươi còn tình cảm với nàng, rốt cuộc bao nhiêu là thật?"

Kaito lặng im. Đôi mắt hắn chùng xuống như thể không hề muốn nói.

" Ngươi có thật sự là ngươi, hay thực chất ngươi luôn bị một thế lực phía sau nào nắm lấy? Ta thức sự không có câu trả lời rõ ràng cho vấn đề đó, ta muốn yêu cầu một câu trả lời cho ta về mối quan hệ giữa ngươi và nàng"

Shinichi như phát điên lên, không hiểu là bằng cách nào lại ghét cay ghét đắng việc hắn ở cùng nàng, vô cùng ghen tức về việc hắn luôn đi làm cùng nàng những công việc quan trọng. Còn ngài thì sao, rốt cuộc ngài ở đâu trong tim nàng?

" Các người bao giờ cũng cho ta cảm giác thật vô cùng lạ lẫm, ta luôn thấy mình bị hai kẻ các người bỏ lại phía sau, ....cũng như điều ta đặt ra nghi vấn chính là sao nàng không đến cứu ta, mà lại là ngươi!"

Kaito nhìn hắn, khuôn mặt vị quan thanh tra ngày nào như đang âm u tức tối chỉ vì một thứ cỏn con không hơn không kém, hóa ra cái kẻ mặt lạnh như băng ấy cũng có lúc biết ghen là gì, biết nàng cũng quan trọng với hắn.

" Ta với nàng, chuyện ra sao thật khó để lí giải cho ngươi, Shinichi"

" Thế nhưng ngươi chỉ cần biết rằng, ta sẽ giết ngươi nếu dám làm tổn hại đến nàng"

" Ta đã bỏ cuộc việc trở thành phu lang của nàng, bỏ cuộc việc ta ước mơ là ở bên cạnh nàng chung sống răng long đầu bạc, ta không muốn nàng vì một kẻ như ta mà bỏ quên đi thế giới nàng vốn thuộc về."

Kaito hắn, lần đầu tiên đó là câu thật lòng, thật lòng từ gan ruột hắn. Đôi mắt hắn như thể không muốn nhìn vì có cảm giác tội lỗi, nhưng điều hắn muốn Shinichi biết đó chính là hắn cũng từng như ngài hay có khi là cho đến hiện tại hắn vẫn yêu nàng, yêu tất cả của nàng.

Shinichi nghe câu trả lời của hắn, nhìn thấy bộ dạng của hắn, chỉ có thể là vô cùng chua xót, xen lẫn cả tức tối bên trong. Ngài quan thanh tra cố gắng bỏ quên đi những lời hắn vừa nói. Chỉ âm thầm để trong lòng. Nhẹ nhàng một câu với hắn:

"Thượng triều thôi, Kaito"


MIN

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com