1
Hôm nay có vẻ là ngày rất đặc biệt...
Mọi người trong làng nhốn nháo cả lên.Người từ đầu làng cho đến cuối làng đều đang bàn tán về một người.
Chiếc xe hơi chạy qua,thời đó nhà nào có xe hơi thì phải nói là giàu nhất vùng.Người ngồi trong xe là một cô gái,đó chính là người mà dân làng bàn tán.
- Đó là cô ba nhà Hội đồng Khương đó đa?Nghe nói vừa đi du học bên Pháp gì đó về hả?
- Đúng rồi.Con bé học giỏi còn xinh đẹp nên được ông bà Hội đồng thương lắm.Còn không nỡ gả chồng.
- Vậy đa.Nay về nhìn nó cũng lớn bộn he!!Nhà Hội đồng Khương đúng là có phước.
Hoàn Mỹ ngồi trên xe cũng nghe loáng thoáng vài câu xì xầm.Thứ cô để tâm duy nhất chỉ có một chuyện mà thôi.
Chiếc xe chạy ngang chợ,Hoàn Mỹ nhìn qua kính xe.Cô đột nhiên thẳng người nhìn ra ngoài.Bóng dáng quen thuộc đó...không phải sao?
Hoàn Mỹ chợt khẽ nụ cười hạnh phúc.Chiếc xe nhanh chóng chở cô về nhà.
.
Chiếc xe về đến nhà...
Tài xế xuống mở cửa cho cô,Hoàn Mỹ bước ra.Quả không hổ danh nhà Hội đồng Khương giàu có tiếng ở lục tỉnh Nam Kỳ này.Cái nhà trước mặt cô to lớn làm bằng gỗ, đẹp vô cùng.
Mẹ cô vừa thấy đã chạy ra mừng con gái.
- Hoàn Mỹ,con gái!!Về rồi.Mẹ nhớ mày lắm đó đa.Qua bển ăn uống được không?Ốm quá.Đi có vài năm mà mày cao hơn mẹ rồi.
- Dạ,con khỏe mà mẹ.Bên bển ổn lắm.Cha đâu mẹ?
Hoàn Mỹ nhìn vào trong nhà.
- Cha mày ở trong đợi đó.Vào trong đi,đi đường mệt không con?
Bà Hội đồng lo lắng cầm tay Hoàn Mỹ.
- Dạ,không mệt lắm.
Hoàn Mỹ cùng bà Hội đồng vào trong nhà.Ông Hội đồng nhìn cô liền đứng dậy.Đi tới vịnh vai cô với đôi mắt chờ mong cuối cùng cô đã về.
- Trời ơi,bây đi sao lâu quá!!Tao ở đây nhớ bây muốn chết.Mau ngồi xuống đi con.
- Dạ.
- Qua bển sao?Học hành chắc được lắm đa.Mà sao..lúc mày đi tóc dài tới lưng.Giờ về sao đã ngắn hơn lúc trước rồi hả con?
- Con không thích tóc dài.Với lại qua bển cắt ngắn hơn chút nhìn cũng đẹp,nên con cắt.
Ông bà Hội đồng tỏ ra hơi tiếc,nhưng không sao.Đang lúc vui không nên buồn rầu.
- Thưa ông bà con mới đi chợ về.
Một giọng nói từ ngoài đi vào.
Hoàn Mỹ liền đưa mắt nhìn theo.Đôi mắt cô mở to nhìn người trước mặt,tay cầm giỏ xách,quần áo mặt mày lắm lem.Cả đầu tóc cũng không gọn gàng.Người đó chính là Ánh Nhật.
- Ờ mày đi vào trong nấu chút gì đó cho cô ba ăn đi. Cô ba đi đường mệt rồi,dặn xấp nhỏ dọn dẹp hành lí cho cô ba.
Bà Hội đồng nói với Ánh Nhật.
- Dạ dạ con đi làm ngay.
Ánh Nhật nãy giờ không dám ngước mặt lên nhìn thẳng.Cúi đầu đi xuống nhà dưới.Hoàn Mỹ ngoái đầu nhìn theo.
- Hoàn Mỹ à,con mệt rồi.Vào tắm rửa thay đồ đi lát có cơm rồi ra ăn.
- Dạ.
Hoàn Mỹ đứng lên đi gấp gáp,cô đi nhau ra nhà sau,cô nhìn thấy Ánh Nhật thì liền kéo lại.Đến mức độ rớt hết những đồ đang cầm.Hoàn Mỹ ôm lấy Ánh Nhật từ đằng sau.
- Ánh Nhật.
Ánh Nhật sợ hãi giãy giụa gỡ tay Hoàn Mỹ ra rồi cuối người nhặt lấy đồ rớt dưới đất lên.
- Cô ba,cô đừng làm vậy.Nhỡ ai mà thấy...là chết em đó cô.
Nàng sợ nhưng Hoàn Mỹ không sợ,liền đỡ Ánh Nhật lên,nắm lấy tay nàng.
- Tôi đi mấy năm trời em không nhớ tôi sao?Tôi chờ ngày này lâu lắm rồi.Gặp được em tôi vui lắm.
Ánh Nhật phận người hầu,đã quen không nhìn mặt chủ.Nàng hướng mặt đi chỗ khác.
- Dạ...em nhớ.Nhớ lắm,nhưng mà cô buông em ra đi,lỡ ai thấy là chết thiệt đó.
- Cô ba,hành lí dọn vào phòng rồi.Cô thay đồ tắm rửa đi,bà chủ mới kêu.
Hoàn Mỹ giật mình buông Ánh Nhật ra quay lại.
- Mày la la cái gì?Tao ở đây chứ có đi đâu đâu mà lớn tiếng.Lần sau còn la như vậy nữa tao kêu bà chủ đuổi việc mày đó.
Thằng đen,cũng là người ở trong nhà.Nghe thế liền cuối đầu nhận lỗi.
- Dạ,con xin lỗi.Con sợ cô ba không nghe.
- Được rồi,pha nước cho tao tắm.
Hoàn Mỹ ở trước mặt người khác sẽ tỏ ra không hề có quan hệ gì với Ánh Nhật ngoài quan hệ chủ tớ ra nên quay ngoắt đi.
- Dạ dạ,con dặn tụi nó làm ngay.
Ánh Nhật cũng thở phào,cô nhanh chóng làm đồ ăn cho Hoàn Mỹ.
.
Hoàn Mỹ ở trong phòng.Phòng mình vẫn được giữ nguyên vẹn.Cô nhìn mình trong gương,quả thật khác trước quá.
Rồi cô nhìn con cào cào trên bàn,nó cũ lắm rồi.Nhưng cô vẫn còn giữ,vì đó là do Ánh Nhật làm cho cô.Hai người dù nhìn vào là chủ tớ nhưng từ nhỏ đã chơi chung,đi đâu cũng có nhau.Cho nên lần này về cô quyết không để Ánh Nhật thiệt thòi nữa.Và sẽ tính chuyện của hai người.
.....
Hoàn Mỹ tắm rửa sạch sẽ,thay một bộ đồ khác nhưng nhất quyết không mặc mấy bộ đồ của mình lúc còn ở đây.Chỉ mặc mấy chiếc váy mà cô thường mặc ở Pháp.
Hoàn Mỹ đi ra,lên nhà trên.Cơm canh đã được dọn sẵn.Ánh Nhật đang đứng bới cơm cho cô.Hoàn Mỹ vui vẻ đi lai ngồi xuống.
- Ánh Nhật,em ăn gì chưa?Hay ngồi xuống ăn chung với tôi đi.
Ánh Nhật lắc đầu.
- Dạ thôi cô ăn đi.Em phận tôi tớ sao dám ngồi chung mâm.
Hoàn Mỹ cầm lấy chén cơm mà thở dài.
- Em với tôi còn phân biệt chủ tớ sao?
Ánh Nhật tính tình nhút nhát đương nhiên lúc nào cũng sợ.Hoàn Mỹ nhìn nàng như thế cũng không biết làm sao.
- Em đứng xa vậy làm gì?Mau đứng gần lại đây.
- Dạ.
Ánh Nhật xích lại một chút.
Hoàn Mỹ thấy chưa đủ.
- Gần thêm chút nữa.
Ánh Nhật xích sát người Hoàn Mỹ.Như vậy cô mới hài lòng.
- Sau này ăn,em đứng gần vậy tôi ăn mới ngon.Có biết chưa?
- Dạ,cơm em nấu có ngon không.
Tới giờ nàng mới chịu nhìn cô.
- Ngon lắm,em còn ngon mà huống hồ gì là cơm.
Nói xong Hoàn Mỹ ngước lên thì liền nhìn thấy Ánh Nhật đang quay mặt đi hướng khác để cho cô tránh nhìn được khuôn mặt đỏ ửng của nàng bấy giờ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com