yg. forever?
"dù tôi đã cố vươn tay về phía người, nhưng ngay cả vạt áo, tôi cũng chẳng thể níu lấy"
hai ta cứ trói buộc, níu kéo lẫn nhau trong vô vọng. vậy đến cuối cùng, hai ta làm như thế là vì cái gì? kim taehyung, van anh, đừng đày đoạ thân xác và linh hồn em nữa, em thật sự không chịu nổi nữa đâu
tôi không biết, không hiểu, về tất cả những gì mà anh đang nói. anh trách mắng tôi, chửi rủa tôi, thậm chí là đánh đập tôi, và tôi chỉ biết ngồi đó chịu đựng. nỗi đau thể xác này, có xá gì so với tâm hồn đã bị thiêu thành tro bụi?
taehyung là mặt trời của tôi, ngày trước là như thế, đến bây giờ vẫn vậy. duy chỉ khác một điều, ánh dương ngày tháng ấy, dịu dàng len lỏi tận tâm can tôi. còn ánh dương ngày hôm nay, không thương tiếc mà đào vào tận cùng ngóc ngách của con tim tôi, thiêu nó lụi tàn đến đau thương, cùng kiệt
tôi đưa tay lên ôm lấy tim mình, đau quá. cảm giác cứ như có ai đó đang dùng búa đập nó vỡ tan thành trăm mảnh vậy
anh nắm lấy cổ tay tôi, giận dữ mà quát lớn
- tại sao em lại im lặng?! có phải tôi nói đúng quá nên không cãi được, đúng không?
trước mặt tôi bây giờ, là ánh mắt lạnh lẽo của anh. tôi dám cá rằng, dù bây giờ tôi có bị nhốt vào lồng sắt và nhấn chìm xuống đại dương sâu thẳm đi chăng nữa, vẫn mãi mãi không thể giá lạnh bằng ánh nhìn của anh trao tôi lúc này
đúng rồi, anh ghét tôi lắm mà. đã ghét rồi ấy, thì hà cớ gì phải trao ấm áp cho đối phương nữa chứ. buông lời tổn thương nhau như vậy, anh là muốn kết thúc mối quan hệ này càng nhanh càng tốt đây mà
hai hàng nước mắt ấm nóng trào ra, lăn dài trên gò má từ khi nào
đáng ra, chuyện của hai ta phải nên kết thúc từ sớm rồi mới phải. nhưng là do tôi yếu đuối, do tôi nhu nhược, không dám buông tay. chỉ cần một nụ hôn của anh thôi, tâm trí tôi đã lơ lửng giữa trời rồi, nó khiến tôi mê muội. đó là một tình yêu mà tôi không đủ can đảm để chối bỏ
anh đã từng nói rằng, em chỉ cần bước đi thôi, mọi chuyện sẽ có anh lo, và em sẽ không thể nào sống thiếu anh được. đúng vậy, tôi không thể sống mà không có hơi ấm của kim taehyung. tôi không thể lừa dối bản thân mình được nữa. tôi muốn thoát khỏi cái xiềng xích này, nó khiến tôi chết ngột đi từng giây, từng phút. nhưng mà... tôi vẫn muốn anh, vẫn muốn vòng tay êm ấm của anh
tôi đến với taehyung bằng một tình yêu nồng nàn và mạnh mẽ. tôi đã từng nghĩ rằng, anh chính là bến đỗ bình yên của tôi, rằng cả đời này, tôi và taehyung sẽ mãi mãi an yên hạnh phúc. nhưng cuộc đời đúng là trớ trêu thay. tôi chưa bao giờ tổn thương như thế trong tình yêu... những gì tôi muốn chỉ là phá vỡ bức tường ngăn cách ở nơi anh, nhưng anh thì sao? tất cả những gì anh làm, chỉ là nhấn chìm tôi xuống. tôi vượt đại dương đầy ưu tư của chính mình, nhưng đến cuối cùng lại bị chìm xuống. chính anh đã nhấn chìm tôi
đúng vậy, anh chỉ khiến tôi tổn thương. có phải chăng là tôi đã quá coi trọng anh, để giờ đây, anh lại xem thường tôi như thế?
anh dần thay đổi và mặc tôi cháy rụi đi trong đau thương, để rồi đến cuối cùng, hai ta chỉ còn là tro tàn trên mặt đất
chẳng phải anh đã nói rằng, chỉ cần em muốn quay lưng đi thôi, anh sẽ luôn níu kéo em sao? vậy thì tại sao, anh lại làm em đau đớn đến thế? em không hiểu, rõ ràng là không hiểu
anh không cho tôi cơ hội giải thích, lại càng không muốn nghe những gì từ tôi, vậy thì, tôi ở cạnh anh ngay lúc này, còn ý nghĩa gì nữa chứ?
tôi vốn chỉ vào khách sạn cùng jimin để bắt gigi ra khỏi ống thông gió, chuyện chẳng có gì để hai ta đi đến nước này cả. nhưng tại sao, tại sao anh lại không để tôi giải thích rõ ràng? ghét tôi đến thế sao?
anh là đang ghen vì cậu ta và tôi cùng nhau vào khách sạn, hay anh đang điên lên vì tôi dám tới gần dụ dỗ tình nhân của anh, tôi chẳng rõ. nhưng thứ mà tôi chắc chắn, đó chính là việc anh không muốn nhìn thấy mặt tôi lúc này nữa
vậy là tôi nên đi đi chứ nhỉ? haha, người ta đã chẳng cần mày rồi, thì mày níu kéo làm gì nữa hả min yoongi
tôi lau nước mắt đang lăn dài trên gò má, đứng lên, kiên quyết nhìn vào mắt anh
- em biết rằng anh không muốn nghe em giải thích, nhưng em muốn nói rằng, em chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh cả
dứt lời, tôi lách qua người anh mà chạy đi mất. tôi không thể thấy được gương mặt taehyung lúc ấy, nhưng tôi nghe được rõ mồn một, rằng anh đã chửi mắng tôi: "min yoongi, hôm nay em mà bước ra khỏi cái nhà này, sau này mãi mãi đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa! nếu đã đi rồi, thì biến luôn đi!!"
lang thang trên con phố tấp nập, đôi chân tôi đã lạnh giá từ bao giờ, bởi con gió vô tình, mà cũng bởi vì tôi đi chân trần nữa
mặc bộ pijama xộc xệch, tôi lê bước chân mình khắp phố, tôi không biết mình sẽ đi đâu, vô định, như cái ngày tôi thấy anh cùng người ấy
ngang qua tiệm thịt nướng quen, ông chủ quán thấy tôi liền hơi khựng lại đôi chút, sau đó cũng vui vẻ vẫy tay chào tôi. tôi hiểu mà, bộ dạng của tôi bây giờ, có lẽ là hù chết người ta luôn rồi, nhìn cứ như đứa nhỏ bị bỏ rơi ấy
đứng ngây người ở trước cửa tiệm thịt, những kí ức ngày đó lại quay về rồi
tôi thấy trong tiệm, có một đôi tình nhân đang vô cùng hạnh phúc. người cao hơn dịu dàng, nhẹ nhàng gắp miếng thịt, đút cho đối phương ăn. nhưng mà sao, hai người họ trông giống tôi và taehyung quá? tôi... có lẽ là bị những kỉ niệm đày đoạ đến phát điên rồi
tự đánh vào má mình vào cái, tôi lắc lắc đầu, quay lưng bước xa khỏi nơi vương vấn mùi kí ức đó. tôi là yếu đuối, hèn nhát, không dám đối mặt với hiện tại, lại càng không muốn nhớ về quá khứ. tôi không muốn mắc kẹt lại nơi này nữa, giải thoát tôi đi. van người, hãy giải thoát cho tôi
tôi bước vô thức, chân cứ đi mà tâm trí thì lại nghĩ đâu đâu. đến khi có tiếng còi xe vang inh ỏi phía sau cùng tiếng chửi "muốn chết à" của người ta, tôi mới biết tôi vừa bước chân xuống lòng đường lộ
cầu. tôi đang đứng ở một cây cầu
cao quá, lại mát nữa
tôi đứng thơ thẩn bên lang can cây cầu mà nhìn xuống, tâm lại chợt nhớ về anh, nhớ về những gì đã xảy ra
sao nhỉ, khi nãy, anh chẳng phải đã nói lời kết thúc với tôi rồi sao? "nếu đã đi rồi, thì biến luôn đi!"
anh nghĩ những lời đó chỉ đơn giản là đẩy tôi ngã từ trên cao xuống thôi sao? không đâu, nó đẩy tôi thẳng xuống địa ngục. tôi đã muốn xin anh, van anh đừng chôn vùi tôi, xin đừng đẩy ngã tôi. nhưng tôi không thể
tôi như chết đi từng ngày, kể từ khi anh thay đổi. bây giờ đây, trái tim này, tâm trí này đang dần biến mất. anh, em, anh đang vùi dập tất cả. hết thảy mọi lý do để em tiếp tục thở, tại sao anh có thể nhẫn tâm mà ném nó xuống hố sâu như thế
tôi đã chạy, đã đuổi theo anh, nhưng tại sao, tại sao anh không quay đầu lại? những lời nơi môi miệng người đã thốt ra, mãi mãi không thể lấy lại được. dù tôi đã cố vươn tay về phía người, nhưng ngay cả vạt áo, tôi cũng chẳng thể níu lấy
thôi được rồi, mọi chuyện nên kết thúc ở đây thôi. người đã muốn chôn vùi tôi đến thế, vậy được, tôi sẽ toại lòng người
tôi hít một hơi thật sâu, nhìn cảnh vật xung quanh một lần nữa. thành phố này nhộn nhịp và quá đỗi xinh đẹp, nó đáng ra sẽ thật hoàn hảo, nếu không có con người đau khổ như tôi. tôi sẽ trả lại sự đẹp đẽ cho thành phố nhanh thôi, ngay bây giờ
không do dự, tôi trèo qua thành lang can và thả mình xuống dòng sông phía dưới
trong lúc đang lơ lửng giữa không trung, tôi còn nghe thấy tiếng những người đứng trên thành cầu la hét, bảo ai đó hãy nhảy xuống cứu tôi đi. haha, đừng, đừng cứu tôi nhé. cuộc sống của tôi, nó đã kết thúc từ lâu rồi
chạm vào làn nước lạnh ngắt, tôi từ từ chìm xuống. nước bao lấy tôi, ôm ấp tôi, dù giá buốt, nhưng có vẻ, nước đang muốn an ủi tôi chăng
tôi không vùng vẫy, không hoảng loạn, tôi muốn bình yên, cứ thế mà dang hai tay, phó mặc mình cho dòng nước ấy
tâm nguyện của anh đã hoàn thành rồi nhé, taehyung. anh muốn em biến mất mà. bây giờ em đã không còn tồn tại nữa rồi, mong anh hãy hạnh phúc nhé
nếu kiếp sau được may mắn gặp lại anh, thì xin anh đừng nói những lời đau lòng ấy nữa nhé. em không thể nghe chúng lần hai đâu, chúng như một kẻ giết người ấy, đã giết chết em rồi này
và taehyung à, xin anh hãy nhớ rằng, chỉ duy nhất anh mới có thể đẩy em xuống địa ngục tâm tối
em yêu anh nhiều lắm, tạm biệt anh
kim taehyung
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com