Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 6: Mầm Tình Thức Tỉnh (H)

Hơi thở gấp gáp, nghẹt thở.

Tiêu Mộ Kha tỉnh dậy trong một căn phòng bên sườn núi của Tiêu Diêu phái, từng mảnh ký ức vỡ vụn ùa về như thác lũ. Mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn mùi tơ duyên vụn vỡ, xông thẳng lên não. Y chậm rãi mở mắt, tầm nhìn mờ mịt dần định hình.

Đây là một gian phòng mà hai sư đồ họ sinh sống, giờ đây đã trở thành địa ngục trần gian trong mắt y. Cửa sổ gỗ khép hờ, ánh sáng xám xịt của buổi bình minh lọt qua khe hở, rọi xuống những vệt máu khô loang lổ trên tấm chăn bông nhàu nát. Vài mảnh vải vụn từ trang phục của y vẫn còn vương vãi trên nền đất lạnh lẽo, như minh chứng cho sự hỗn loạn và bạo liệt đã qua.

Cơ thể đau đớn tê dại, mỗi lần hít thở sâu đều cảm nhận rõ sự giằng xé từ những chỗ thầm kín nhất. Nhưng nỗi đau thể xác ấy, so với sự trống rỗng trong lòng, thật không đáng kể.

Hắn đã đi rồi.

Ân Bách Diệp, đồ đệ mà y hết mực yêu thương, đã vứt bỏ y lại, sau khi cưỡng đoạt tất cả.

Cổ họng khô rát, Tiêu Mộ Kha cố gắng ngồi dậy, nhưng eo dưới một trận suy yếu, y lại đổ ập xuống chiếc giường gỗ kêu răng rắc. Trên tấm nệm bẩn thỉu, vết máu đỏ thẫm và những vết loang lổ khác đan xen vào nhau, hậu huyệt vẫn cảm nhận rõ rệt sự trướng căng như nhắc nhở sự xâm chiếm mạnh liệt đêm qua không phải là mơ. 

"Bách Diệp..." Y thều thào gọi tên đồ đệ, giọng khàn đặc đầy vẻ tuyệt vọng.

Làm sao có thể như vậy? Đứa trẻ ngày nào còn nũng nịu gọi y "sư phụ", người mà y dốc lòng dạy dỗ, lại có thể ra tay tàn độc với y như vậy? Chỉ vì cái gọi là tà công "Thiên Ân Hội Đỉnh", vì dục vọng độc chiếm điên cuồng của hắn, mà hắn sẵn sàng biến sư phụ thành công cụ luyện công?

Nghĩ đến đó, Tiêu Mộ Kha cảm thấy tim đau nhói, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Tiêu Mộ Kha nhắm mắt lại. Cảm giác nhục nhã và đau đớn như thủy triều dâng, nhấn chìm y. Từng mảnh ký ức đen tối, hỗn loạn của đêm qua ùa về, rõ ràng và tàn nhẫn hơn cả những giấc mơ hãi hùng.

"Sư phụ... người đừng trốn nữa..."

Giọng nói của đồ đệ hắn, trầm khàn, đầy vẻ nguy hiểm. Tiêu Mộ Kha nhớ lại ánh mắt của Ân Bách Diệp lúc đó—đỏ ngầu, điên cuồng, không còn là ánh mắt tôn kính của đứa trẻ y yêu thương nhất, mà là ánh mắt của một con thú đói khát, si mê và tham luyến cơ thể y đến mức muốn xé nát. Bàn tay mạnh mẽ ấy đã giữ chặt thắt lưng y, không cho y cơ hội phản kháng.

Y cố gắng giãy giụa, nhưng hai tay bị hắn khóa chặt trên đỉnh đầu, toàn thân bị ép dưới thân hình cường tráng của hắn. 

"Ngươi... ngươi điên rồi sao? Ta là sư phụ của ngươi!" Tiêu Mộ Kha kêu lên, giọng run rẩy.

"Sư phụ? Đúng vậy, ngươi là sư phụ của ta. Vì vậy, ngươi nên thuộc về mình ta."

Nụ cười tà mị, đầy độc chiếm của đồ đệ in sâu vào tâm trí y.

Bách Diệp không cho y một giây phút chuẩn bị. Hắn ép y nằm sấp, cặp mông trắng nõn, mịn màng bị bàn tay thô ráp của hắn mạnh mẽ mở rộng. Làn da non nớt của y lập tức nổi lên một tầng gai ốc vì sự lạnh lẽo và dâm đãng của không khí. Đóa hoa nhỏ bé, kín đáo, nay phải phơi bày ra, co rút vì sợ hãi và nhục nhã.

Cảm giác ngón tay đầu tiên. Bách Diệp tàn nhẫn dùng ngón tay thô ráp xoa nắn, xâm nhập vào nội bích. Hắn không hề nhẹ nhàng, không hề biết cách yêu chiều một cơ thể còn nguyên vẹn. Mộ Kha chỉ cảm thấy như bị xé toạc, bị giày vò một cách thô bạo.

"Ưm... Bách... Bách Diệp... đau..."

"Sư phụ, nơi này thật mềm, thật dâm, người đã chờ đệ từ lâu rồi phải không?" Tiếng nói trầm khàn của Bách Diệp như lưỡi dao cứa vào sự tự trọng của Mộ Kha.

Ngón tay của hắn không chỉ khuếch trương, mà còn trêu đùa tàn nhẫn từng nếp gấp. Y cảm nhận được ngón tay ấy xoáy sâu, tìm kiếm và giày vò những điểm mẫn cảm mà y chưa từng biết đến, khiến cơ thể mềm dẻo của y co giật nức nở. Y bị ép cong người, uốn lượn một cách xấu hổ, đầu cúi gập xuống lớp chăn mỏng, toàn bộ thân sau bị phơi bày ra trong tư thế dâm loạn nhất, y đã trở thành một con vật bị thuần phục dưới tay đồ đệ mình.

Sau khi đã chuẩn bị đủ, Ân Bách Diệp không chờ đợi lâu hơn. Hắn nâng eo y lên, vật nóng rực, cứng rắn như thiết côn, không chút do dự, xé toạc hậu huyệt mỏng manh của y.

"A—!!!" Tiêu Mộ Kha thét lên một tiếng đau đớn kịch liệt, đôi mắt ngấn lệ mở to.

Cảm giác bị xé toạc làm đôi, như bị lưỡi kiếm đang nung nóng đâm vào, khiến y run rẩy đến tận hồn cốt. Cùng với nỗi đau là cảm giác đầy đặn khủng khiếp, một thứ gì đó quá lớn, quá thô bạo đang xâm nhập sâu vào cơ thể y, nghiền ép nội bích vốn mềm mại, non nớt.

Máu tươi nhuộm lên lớp chăn trắng tinh khôi, là dấu hiệu tàn nhẫn của lần đầu trải sự đời vỡ vụn.

"Thả ta ra... Bách Diệp, ta cầu xin ngươi..." Y khóc lóc, giọng nói vỡ vụn.

Ân Bách Diệp cũng rên lên một tiếng trầm đục vì khoái cảm chiếm hữu. Hắn không dừng lại, mà bắt đầu thúc mạnh, như muốn đâm nát thân thể y. Hơi nóng và sức mạnh của hắn thiêu đốt y.

Hắn đẩy Mộ Kha vào tư thế dâm đãng thứ hai: quỳ gối, người đổ về phía trước, cặp mông vểnh cao.

Tiêu Mộ Kha cảm thấy nỗi nhục nhã lên đến tột cùng.

Bách Diệp mạnh mẽ ôm lấy eo y, ra vào không ngừng, mỗi cú thúc đều đi sâu đến tận điểm sâu nhất bên trong nhục huyệt yếu ớt của y. Mộ Kha chỉ có thể nức nở, nước mắt chảy dài. Nhưng cùng với nỗi đau bị xâm nhập tàn nhẫn, một cảm giác khoái cảm tội lỗi đang trỗi dậy, âm ỉ và mãnh liệt.

"Sư phụ, nhìn đây, huyệt nhỏ của người đang ngậm lấy đồ đệ... Nơi này sinh ra là để ta chơi đùa, nó như đang đói khát muốn nuốt chửng lấy ta!" Bách Diệp vừa nói vừa thúc mạnh, tra tấn điểm mẫn cảm.

Tiếng nước tạch tạch ướt át, dâm đãng vang vọng trong phòng. Mộ Kha cảm thấy mình đã hoàn toàn mở rộng cho tiểu đồ đệ hưởng dụng.

Lần này, Mộ Kha bị lật ngửa, hai chân bị Bách Diệp vắt qua vai, gập người y lại rồi đẩy hông y lên cao. Trong tư thế nhục nhã này, mọi thứ đều bị phơi bày. Cơ thể mềm dẻo của y lại một lần nữa bị kéo căng, dễ dàng bị uốn cong theo góc độ dâm đãng nhất để Bách Diệp có thể nhìn thấy tận cùng sự xâm nhập của mình.

Cơn nhói đau len lỏi với cảm giác nhộn nhạo khiến cơ thể mềm mại của y lại bắt đầu có những phản ứng đáng xấu hổ. Từng đợt kích thích liên tục, dù mang theo sự cưỡng ép và thô bạo, nhưng lại đánh thức những cảm giác dâm mỹ mà y chưa từng biết đến. Cơ thể vốn dẻo dai nhờ luyện võ, giờ đây lại trở thành công cụ tiếp nhận khoái lạc thuần túy.

Ân Bách Diệp thúc sâu, chạm tới điểm mẫn cảm nhất. Y cảm thấy một luồng điện xẹt qua, một cảm giác căng trướng dâng lên. Y muốn trốn, muốn dừng lại, nhưng cơ thể lại bủn rủn một cách đáng ghét.

"A... A Bách Diệp... đừng... quá sâu... ưm... a!"

Bách Diệp cười lớn, nụ cười đầy vẻ chiến thắng. Hắn biết y đang đạt tới cực hạn. Hắn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của sư phụ, thúc mạnh hơn, nhanh hơn, như muốn xâm chiếm và khắc sâu dấu ấn của mình vào từng tấc da thịt.

"Sư phụ, ngươi hư hỏng quá! Cơ thể ngươi đang cắn lấy đệ tử! Ngươi muốn đệ tử lắm phải không?"

Tiêu Mộ Kha khóc nấc, nhưng tiếng khóc lại biến thành tiếng rên rỉ dâm đãng. Cơ thể y co giật dữ dội, một dòng nước nóng bỏng, tội lỗi tuôn ra, một cảm giác cực khoái đầu tiên, cưỡng ép, nhưng không thể chối bỏ. Y đã đạt cực khoái trong khi bị đồ đệ cưỡng hiếp trong tư thế nhục nhã nhất. Sự nhạy cảm của cơ thể y đã bị Ân Bách Diệp khám phá và khai thác triệt để.

Sau khi y đạt cực khoái, Bách Diệp vẫn không dừng lại. Hắn tiếp tục thúc, mạnh mẽ và cuồng bạo hơn nữa, trừng phạt y vì sự dâm đãng vừa rồi, vừa để thỏa mãn cơn tham luyến vô độ của chính hắn.

Cho đến cú thúc cuối cùng, Ân Bách Diệp rống lên một tiếng, toàn bộ thân hình cường tráng run rẩy. Hắn phun trào tất cả tinh hoa nóng bỏng, đặc quánh vào sâu bên trong nội bích của Mộ Kha, lấp đầy y hoàn toàn. Cảm giác lấp đầy đến tận cùng, ấm nóng và mạnh mẽ, khiến Mộ Kha lại lần nữa co giật, đạt cực khoái lần thứ hai trong sự dâm loạn và mệt mỏi.

"Ta yêu ngươi, sư phụ." Ân Bách Diệp cúi sát tai y thì thầm, hơi thở nóng rực, "Từ lâu rồi. Ta không cho phép người nào khác nhìn thấy vẻ đẹp của ngươi, không cho phép người nào khác đến gần ngươi. Ngươi là của riêng ta."

Những lời độc chiếm điên cuồng ấy, vào lúc đó, lại khiến trái tim Tiêu Mộ Kha run rẩy. Y giật mình nhận ra, đáy lòng mình không hề oán hận những lời nói đó. Ngược lại, một sự thỏa mãn kỳ lạ dâng lên. 

Trong ánh mắt cuồng nhiệt của Ân Bách Diệp, y thấy được sự khát khao tuyệt đối, một thứ tình cảm vượt xa giới hạn sư đồ. Và y, Tiêu Mộ Kha, đã yêu đồ đệ của mình từ lúc nào không hay.

Sự thật này khiến y càng thêm xấu hổ và phẫn nộ. Y giận bản thân vì đã có tình cảm không nên có, giận mình đã đáp lại sự cưỡng đoạt của hắn. Cơ thể vốn chỉ quen với việc tu luyện võ học, giờ đây đã bị tình dục "mở ra" một cách thô bạo nhưng hiệu quả.

Hồi ức kết thúc. Tiêu Mộ Kha mở mắt. Cơ thể hắn vẫn còn vương lại sự mềm nhũn, nhục cảm lẫn nỗi đau bị xé toạc đêm đầu tiên. Hắn biết, kể từ đêm đó, hồn nhiên của hắn đã vỡ vụn, và một mầm tình vừa đau đớn vừa mãnh liệt đã thức tỉnh trong tim, trói buộc hắn vĩnh viễn với tiểu đồ đệ chiếm hữu kia.

"Tam sư đệ!"

Một tiếng gọi quen thuộc vang lên, đánh thức Tiêu Mộ Kha từ cơn ác mộng.

Tiêu Yến Hành, nhị sư huynh của y, đứng trước cửa phòng vừa mở ra, khuôn mặt kinh hãi. Ánh mắt anh từ ngạc nhiên chuyển sang phẫn nộ, rồi cuối cùng là đau lòng tột độ.

"Chuyện gì đã xảy ra?" Tiêu Yến Hành lao vào phòng, cởi áo ngoài của mình khoác lên người Tiêu Mộ Kha đang run rẩy.

Tiêu Mộ Kha không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của nhị sư huynh, chỉ lặng lẽ cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền đất.

Tiêu Yến Hành nhìn quanh căn phòng hỗn độn, nhìn những vết máu trên giường, trên người Tiêu Mộ Kha, sắc mặt càng thêm u ám. Anh nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

"Ai? Là ai?" Giọng Tiêu Yến Hành run lên vì phẫn nộ, "Có phải Ân Bách Diệp không?"

Nghe thấy tên đồ đệ, Tiêu Mộ Kha khẽ run lên, nhưng vẫn im lặng.

Tiêu Yến Hành không cần hỏi thêm, ánh mắt của Tiêu Mộ Kha đã nói lên tất cả. Anh hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ, nhẹ nhàng ôm lấy Tiêu Mộ Kha đang run rẩy.

"Đừng sợ, có nhị sư huynh ở đây."

Tiêu Yến Hành luôn âm thầm yêu thương và bảo vệ vị sư đệ nhỏ tuổi này. Anh từng nghĩ sẽ giữ gìn sự trong sáng của Mộ Kha, nào ngờ lại chứng kiến cảnh tượng này. Sự dịu dàng và tôn trọng của anh hoàn toàn trái ngược với sự cuồng bạo của Ân Bách Diệp.

Anh giúp Tiêu Mộ Kha mặc quần áo, nhẹ nhàng bế y lên, tránh chạm vào những vết thương trên người y. Mỗi lần Tiêu Mộ Kha khẽ rên lên vì đau, trái tim Tiêu Yến Hành lại thắt lại.

"Chuyện này, ta sẽ không để lộ với người khác." Tiêu Yến Hành nói khẽ, "Đại sư huynh ta cũng sẽ không nói. Ngươi yên tâm."

Tiêu Mộ Kha gật đầu, trong lòng dâng lên một nỗi biết ơn. Y biết, nếu sự việc này bại lộ, không chỉ thanh danh của y bị hủy hoại, mà cả Tiêu Diêu Phái cũng sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Sau mấy ngày được Tiêu Yến Hành âm thầm chăm sóc, vết thương trên người Tiêu Mộ Kha dần lành lại, nhưng vết sẹo trong lòng thì mãi không thể xóa nhòa.

Một buổi tối, Tiêu Mộ Kha đứng trước cửa sổ, nhìn về phương xa. Thay vì phẫn nộ muốn trả thù, trong lòng y lại trào dâng nỗi lo lắng cho Ân Bách Diệp.

Y biết rõ tà công "Thiên Ân Hội Đỉnh" nguy hiểm thế nào. Môn võ công này mặc dù uy lực vô cùng, nhưng rất dễ khiến người luyện mất đi lý trí, trở thành nô lệ của dục vọng. Ân Bách Diệp đã mang theo nội thương, lại còn luyện tà công, nếu không kịp thời ngăn cản, hậu quả khó mà lường được.

"Ngươi định đi tìm hắn?" Tiêu Yến Hành không biết khi nào đã đứng sau lưng y.

Tiêu Mộ Kha quay đầu lại, gật đầu: "Ta phải tìm hắn."

"Ngươi điên rồi!" Tiêu Yến Hành tức giận nói, "Hắn đã đối xử với ngươi như vậy, ngươi vẫn còn muốn đi tìm hắn?"

Tiêu Mộ Kha cười khổ: "Dù sao hắn cũng là đồ đệ của ta. Ta không thể để hắn đi trên con đường tà đạo."

"Ngươi đang lo lắng cho hắn? Hay là..." Tiêu Yến Hành nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộ Kha, ánh mắt phức tạp, "Ngươi đã yêu hắn?"

Câu nói này như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Tiêu Mộ Kha. Y tránh ánh mắt của nhị sư huynh, không dám thừa nhận.

Tiêu Yến Hành thở dài: "Ta biết, từ lâu ngươi đã đối xử với Bách Diệp khác biệt. Nhưng Mộ Kha, tình cảm này là không nên có. Hơn nữa, hắn đã làm tổn thương ngươi!"

"Chính vì vậy, ta mới phải tìm hắn." Tiêu Mộ Kha ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, "Ta muốn hỏi rõ ràng, đêm đó, hắn đối xử với ta như vậy, rốt cuộc là vì tà công, hay là vì... tình cảm thật sự."

"Ngươi thật sự điên rồi." Tiêu Yến Hành lắc đầu, "Nhưng ta biết tính cách của ngươi, một khi đã quyết định, thì không gì thay đổi được. Được rồi, ta sẽ cùng ngươi đi."

Tiêu Mộ Kha ngạc nhiên nhìn nhị sư huynh.

Tiêu Yến Hành mỉm cười: "Dù sao ta cũng là nhị sư huynh của ngươi, không thể để ngươi một mình đối mặt với kẻ điên như vậy."

"Cảm tạ sư huynh." Tiêu Mộ Kha gật đầu, cười gượng.

Tiêu Mộ Kha sờ ngực, vài hôm trước y đã phát hiện trong cơ thể thật sự có một cỗ nội lực ấm áp. Có lẽ chính nhờ nội lực này mà vết thương của y mới nhanh chóng hồi phục như vậy. Đây còn là một cỗ nội lực tinh thuần, hiển nhiên là Ân Bách Diệp cố ý lưu lại cho y trong đêm ấy để bảo vệ tâm mạch của y không bị tà công tổn hại.

Khi nhận ra điều này, trong lòng Tiêu Mộ Kha bỗng dâng lên một nỗi xót xa. Hóa ra, không chỉ mình một mình chịu đựng sự dày vò, mà ngay cả Bách Diệp cũng đang chịu đựng sự giày vò của tình cảm và tà công.

"Ta phải tìm hắn." Tiêu Mộ Kha nói, giọng điệu kiên định hơn lúc trước, "Dù là vì tình thầy trò, hay là vì..." Y dừng lại, nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.

Mầm tình trong đống tro tàn, cuối cùng cũng bắt đầu đâm chồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com