Chương 9: Người Thay Thế (H+)
Vài hôm sau, Ân Bách Diệp nhận thấy cơ thể đã dần hồi phục bèn muốn gặp Chu Huấn để cáo từ. Ân Bách Diệp đưa ra lời hứa "Cảm ơn sự tương trợ, sau này nếu Chu công tử cần hỗ trợ, ta sẽ cố gắng hết mình, nay xin cáo từ!"
Chu Huấn tỏ ra bất cần, chỉ nhếch miệng cười chào "Tiểu ca ca, ngươi tự lo cho bản thân đi, nô gia vẫn đang khoái hoạt."
Ân Bách Diệp nhìn biểu cảm vô tâm vô phế của Chu Huấn, cũng không tiện nói thêm gì. Khi vừa cúi người cáo biệt, đột ngột hơi thở của Ân Bách Diệp trở nên nặng nề và hỗn loạn, như tiếng thú dữ bị thương bị nhốt trong lồng. Khí tức phản phệ từ công pháp tà môn đang cắn trả hắn, khiến gân xanh nổi đầy trên trán, đồng tử co rút và hơi nóng kinh người bốc lên từ da thịt. Hắn co quắp trên sàn đá lạnh, đôi mắt mờ đi vì cơn đau và sự điên cuồng sắp nuốt chửng lý trí.
Chu Huấn phát hiện, trong bộ y phục lụa đỏ sậm kiều diễm, quỳ xuống bên cạnh. Tấm áo buông lơi để lộ bờ vai gầy nhưng mềm mại, nơi một đóa mẫu đơn đỏ rực, xăm bằng mực quý, đang hé nở dâm mỹ dưới ánh nến lờ mờ. Y đã quá quen thuộc với mùi máu và mùi chết chóc, nhưng cơn cuồng loạn của Ân Bách Diệp là một thứ khác: nó là sự giao thoa giữa dục vọng và hủy diệt.
"Ngươi đang ... cần hành phòng!" Chu Huấn khẽ nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh kinh nghiệm. "Ta đã biết ngươi kiềm chế từ nhiều ngày qua, đau như thế vẫn có thể nhịn được. Quả thật đáng khen. Ngươi có bằng lòng để ta giúp ngươi không?"
Ân Bách Diệp, cơn đau lần này chạm đến cực hạn khiến hắn đầu óc quay cuồng, chỉ còn nhìn thấy hình bóng Tiêu Mộ Kha trắng nõn, mềm dẻo, khuôn mặt đẫm lệ đang van xin. Hắn gầm lên. Hắn cần một vật dẫn, một nơi để xả hết năng lượng cuồng bạo này. Hắn không thể chịu đựng được cơn đau như xé toạc đan điền này nữa, hắn cần một công cụ hữu ích.
Chu Huấn hiểu rõ sự im lặng ấy là một sự đồng ý. Y nhanh chóng đứng dậy, tháo bỏ hết xiêm y kiều diễm, để lộ ra thân thể thon dài, mềm mại, quen với việc bị cải tạo và chơi đùa của khách nhân suốt nhiều năm. Trên bắp đùi trắng ngần của hắn, đóa mẫu đơn thứ hai cũng hiện rõ, như mời gọi. Y đã không còn là một nam tử thuần khiết; cơ thể y đã trở thành một công cụ hoan lạc, dày dặn kinh nghiệm giường chiếu.
Tiểu quan kinh nghiệm ấy không cần ai giúp. Hắn bước đến chiếc hộp gỗ, lấy ra một chiếc ngọc thể thô to màu trắng đục. Hắn ngồi xuống, tư thế dâm mỹ vô cùng, hai tay nâng ngọc thể, thuần thục đưa đầu ngọc vào nơi cấm địa.
"A..." Một tiếng rên nhẹ phát ra, không phải vì đau, mà vì sự quen thuộc và kích thích. Hắn đã dùng cách này để tự chuẩn bị cho vô số khách nhân. Chiếc ngọc thể nặng và thô dần đi sâu vào, khuếch trương nội bích một cách chậm rãi, bôi trơn và nới rộng từng nếp gấp. Chu Huấn chủ động dùng cơ thịt bên trong để trêu đùa chiếc ngọc thô, hắn nhếch mép cười, sự tham sắc dục đã ăn sâu vào máu thịt khiến hắn hưởng thụ cả quá trình này.
Ân Bách Diệp nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở càng lúc càng dồn dập. Hắn không cảm thấy hứng thú, nhưng luồng khí phản phệ lại khao khát thứ năng lượng đang phô bày trước mắt.
Khi Chu Huấn rút ngọc thể ra, nơi hậu huyệt đã hoàn toàn mở rộng, ướt át và sáng bóng. Hắn nhanh chóng bò đến bên cạnh Ân Bách Diệp, chủ động lật người hắn lại, đặt hắn nằm ngửa.
"Tiểu ca ca, ta biết ngươi đang khao khát điều gì. Hãy dùng ta đi, ta sẽ giúp ngươi bình ổn khí tức. Dù không có tình cảm, nhưng thân thể ta... rất hữu ích." Giọng hắn mang theo sự nhục nhã tự nguyện của một người đã quen với việc bị hưởng dụng cơ thể.
Chu Huấn quỳ giữa hai chân Ân Bách Diệp, dùng tay nâng nam căn đã cương cứng vì phản phệ của hắn, bôi trơn bằng dịch thể từ hậu huyệt của chính mình. Sau đó, hắn chủ động đặt đầu nam căn vào nơi đã mở rộng.
Chu Huấn hít một hơi sâu, hai tay ôm lấy đùi Ân Bách Diệp. Hắn từ từ hạ người xuống, cơ thịt co giãn hết mức, nuốt trọn vật cứng rắn và nóng rực của Ân Bách Diệp vào sâu bên trong.
"Ưmm... Aaa!"
Đây là sự xâm nhập hoàn toàn khác biệt. Ân Bách Diệp là kẻ đầu tiên hắn phục vụ mà không phải là khách mua dâm. Cảm giác trọn vẹn, ấm nóng đến cực điểm khiến Chu Huấn rùng mình. Hắn không bị đau đớn bởi sự xé toạc như bị khách nhân thô bạo xâm phạm, mà là sự đầy đặn đến tận cùng của dục vọng. Hắn cảm nhận được sự hoan ái của một người thường – mạnh mẽ, bạo liệt, không giả tạo.
Ân Bách Diệp nhắm mắt. Đám lửa dục vọng trong hắn cuối cùng cũng tìm được lối thoát. Hắn bắt đầu thúc hông. Một cú, rồi hai cú, đều là những cú thúc mãnh liệt, thô bạo, không chút thương xót. Hắn đang dùng hết sức mạnh của một tu sĩ bị phản phệ.
Nhưng trong tâm trí Ân Bách Diệp, hình bóng Tiêu Mộ Kha hiện rõ như ban ngày. Làn da trắng nõn, cơ thể mềm dẻo uốn lượn, khuôn mặt sư phụ đẫm lệ, cầu xin dưới thân hắn. Hắn nghĩ về những tư thế dâm loạn đã ép Mộ Kha làm, nghĩ về cảm giác chiếm hữu lần đầu tiên xé toạc sư phụ.
"Mộ Kha! Mộ Kha!" Hắn gầm lên trong vô thức, mỗi tiếng kêu là một cú thúc như búa bổ. Hắn dùng sức mạnh bạo, ép người dưới thân phải rên rỉ sung sướng, nghĩ rằng mình đang chiếm đoạt Mộ Kha một lần nữa. Hắn vùi đầu vào cổ Chu Huấn, cắn mạnh, mùi mẫu đơn và mồ hôi hòa quyện.
Chu Huấn cảm thấy sự cuồng bạo của Ân Bách Diệp. Cú thúc điên cuồng, không ngừng nghỉ, như muốn xuyên thủng cả thân thể hắn.
"A... ư... mạnh hơn... nữa, tiểu ca ca!"
Chu Huấn rên rỉ, nhưng đó là tiếng rên rỉ của sự sung sướng tột độ. Hắn không phải là người mua dâm chỉ biết rút và đi. Hắn là một nam tử bị dục vọng chi phối, khao khát sự chân thật. Sự thô bạo này, sự điên cuồng này, nó không phải là sự giả dối của khách làng chơi. Hắn cảm thấy mình được hưởng dụng, bị nhấn chìm trong dục vọng một cách triệt để.
Chu Huấn đột ngột đổi tư thế. Hắn cong lưng, hai tay chống xuống đất, mông vểnh cao, để lộ hoàn toàn hậu huyệt đang bị Ân Bách Diệp xâm nhập. Đây là tư thế nhục nhã mà hắn đã quá quen thuộc, nhưng lần này, hắn chủ động làm, để Ân Bách Diệp có thể tận mắt chứng kiến cảnh dâm đãng ấy.
Trong tư thế này, sự xâm nhập càng sâu và càng kịch liệt hơn. Ân Bách Diệp càng thúc càng nhanh, càng mạnh. Hắn túm lấy tóc Chu Huấn, kéo mạnh, buộc hắn phải ngẩng đầu.
"Mộ Kha! Ngươi là người ta yêu thương nhất! Sao lại muốn đoạn tuyệt với ta!" Bách Diệp gào lên, những lời lẽ nhắm vào Mộ Kha, nhưng lực thúc lại trút xuống thân thể Chu Huấn.
Chu Huấn rên rĩ, đôi mắt đẫm nước nhưng nụ cười dâm mỹ không tắt. Y biết những lời đó không phải dành cho mình. Y chỉ là người thay thế. Nhưng sự thô bạo này lại khiến y càng thêm hưng phấn, y cố gắng nương theo từng chuyển động, cố gắng dùng cơ thịt bên trong để trêu đùa nam căn của Ân Bách Diệp, khiến hắn ta càng thêm điên loạn.
"A... Tiểu ca ca... Ngươi thật mạnh... Ta muốn chết trong tay ngươi... làm hỏng ta đi... A!"
Chu Huấn đẩy mông liên tục, chủ động đón nhận từng cú va chạm, khiến âm thanh bộp—bộp của da thịt trở nên ướt át và dồn dập trong căn phòng. Y như một con rắn lửa uốn lượn, cơ thể mềm dẻo một cách kinh người.
Bách Diệp bị sự nhiệt tình và thuần thục của Chu Huấn kích thích đến cực điểm, quên đi nỗi đau phản phệ. Luồng khí tức cuồng bạo nhờ đó được dẫn dắt, hội tụ về đan điền, nhưng vẫn cần thêm sự trút xả.
Chu Huấn, cảm nhận được sự thay đổi của khí tức, biết hắn cần phải phóng thích cực khoái. Y xoay người, ngồi hẳn lên đùi Ân Bách Diệp, hai chân vòng qua hông hắn. Y nhún lên người Bách Diệp, hoàn toàn kiểm soát nhịp độ ra vào.
Trong tư thế dâm đãng này, thân thể hắn bị cưỡi lên, toàn bộ lực ma sát dồn vào điểm mẫn cảm nhất. Chu Huấn cúi xuống, ôm lấy cổ Bách Diệp, nhịp nhàng nhún nhảy lên xuống. Mỗi lần nhún xuống, y đều ép mình nuốt sâu nam căn đến tận gốc, tạo ra sự ma sát hoàn hảo.
"Tiểu ca ca... ngươi thật thú vị... Aaaa... Cả đời ta chưa từng gặp ai... cuồng bạo như ngươi..."
Ân Bách Diệp nhìn vào khuôn mặt đẫm mồ hôi, mái tóc đen dính vào làn da đỏ ửng của Chu Huấn. Trong một khoảnh khắc, hắn thấy sự thèm khát và sự phục tùng của Chu Huấn thật đáng kinh tởm, nhưng hắn lại không thể ngừng lại. Lực thúc của hắn trở nên mạnh hơn, hắn dùng tay túm lấy vòng eo thon gọn của Chu Huấn, ép hắn nhún nhanh hơn, mạnh hơn theo ý muốn của y.
"Nhanh nữa! Ta muốn ngươi phá nát dâm huyệt của ta!" Tiếng rên rỉ dâm loạn của Chu Huấn khiến Ân Bách Diêp càng nóng nảy, hình ảnh Mộ Kha bị cưỡng ép phải mở rộng cơ thể trong đêm đầu tiên hiện lên. Hắn không thể có được sư phụ, nhưng hắn có thể dùng Chu Huấn để mô phỏng, để trút xả sự cuồng nộ và dục vọng chiếm hữu ấy.
Chu Huấn bị lực mạnh của Bách Diệp giật ngược lên, y nức nở, cơ thể bị chơi đến rã rời, nhưng hậu huyệt càng lúc càng co bóp mạnh mẽ. Y cảm thấy sung sướng tột độ khi được một nam nhân mạnh mẽ như Bách Diệp dùng hết sức lực để xâm nhập và cày xới. Đây là khoái cảm của sự chinh phục và phục tùng không vì tiền bạc, nó thuần khiết dâm đãng.
Cơn cuồng bạo của Ân Bách Diệp dần lên đến đỉnh điểm. Hắn gần như mất kiểm soát, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể đã đạt đến cực hạn. Hắn đẩy Chu Huấn nằm ngửa dưới thân mình, rồi thúc hết sức lực cuối cùng, một loạt những cú va chạm tàn nhẫn và cuồng loạn.
"A— Không thể chịu nổi—!" Chu Huấn rống lên một tiếng, cơ thể run rẩy kịch liệt, tất cả cơ thịt co thắt lại, ép chặt lấy nam căn trong hắn. Từng đợt dịch thể ấm nóng tuôn ra từ huyệt khẩu đang bị mở rộng đến mức tối đa.
Ân Bách Diệp cảm nhận được sự co thắt ấy, cùng với sự dẫn dắt của khí tức đã được xoa dịu. Hắn gầm lên một tiếng thỏa mãn xen lẫn đau đớn, dòng tinh hoa nóng bỏng, đặc quánh được phun trào mãnh liệt vào sâu bên trong nội bích của Chu Huấn.
Cơ thể Chu Huấn giật bắn lên, hắn ôm chặt lấy Ân Bách Diệp, tham lam tận hưởng sự đầy đặn ấy. Y cảm thấy nội huyệt bị lấp đầy hoàn toàn, thứ dịch nóng chảy ra từ miệng huyệt, hòa lẫn với chất bôi trơn và mồ hôi. Y đã bị phun đầy tinh dịch của Ân Bách Diệp.
Sự trút xả cuối cùng đã thành công. Khí tức cuồng bạo trong Ân Bách Diệp cuối cùng cũng lắng xuống, hắn thở dốc, mệt nhoài, gục xuống thân thể ướt át của Chu Huấn. Luồng khí nóng bỏng đã được bình ổn, công pháp được bảo toàn.
Chu Huấn nằm dưới thân, cơ thể co giật và rã rời, nhưng đôi mắt hắn ánh lên sự thỏa mãn. Y đã cảm nhận được một thứ khoái cảm chân thật vượt qua ranh giới của một tiểu quan.
Ân Bách Diệp rút ra khỏi cơ thể Chu Huấn. Hắn không nhìn Chu Huấn, chỉ nhắm mắt, sự lạnh lùng và vô cảm lập tức bao trùm lấy hắn. Hắn đứng dậy, khí tức đã hoàn toàn bình ổn.
Hắn chỉ nói một câu duy nhất: "Đa tạ."
Sau đó, hắn mặc lại y phục, ánh mắt vẫn hướng về một nơi xa xôi, nơi có một sư phụ mà hắn yêu thương, đang chờ hắn quay lại. Chu Huấn chỉ là một công cụ hữu ích, một người thay thế hoàn hảo trong bóng tối.
Chu Huấn khẽ rên rỉ, cơ thể còn vấn vương nhục cảm và sự mệt mỏi. Y với tay lấy tấm y phục màu đỏ sậm của mình, đóa mẫu đơn trên đùi như đang nở rộ, dâm mỹ và kiều diễm. Y đã cứu một người, và cũng đã thoả mãn được cơ thể và tâm trí của bản thân một lần theo cách chủ động và tự do nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com