- Tôi thích cô - Lời nói trầm ấm vang lên bên tai cô- Anh đừng đùa nữa có được không? Chẳng vui chút nào! ( ̄△ ̄) - Cô như đang lảng tránh điều gì đó- Tôi không đùa - Vẻ mặt nghiêm túc, vô cùng nghiêm túc - Vậy do tôi nghe nhầm- Người như tôi. . .cô không thích sao? - Anh có chút ngạc nhiên - Anh nghĩ người như anh tôi phải thích ư? ~( ̄~ ̄)~ Ôm cô gái ấy vào lòng, anh lên tiếng: - Tôi sẽ chứng minh. . . cô cũng thích tôi !…
TÊN GỐC: 暴君的独宠TÁC GIẢ: DIỆP VŨ SẮCNGUỒN: TỶ MUỘI DƯƠNG DƯƠNGTHỂ LOẠI: Xuyên không, ngược, sắc tình, HE.EDIT: Dương tỷ (Meomeomeo)Biên tập: Mama Tổng QuảnCác bạn hãy theo dõi fanpage của Mama để đề phòng có lúc wattpad bị lỗi không thể up chương mới được nha!https://www.facebook.com/BanhTroiChannel/---------------Văn án:Hắn tóm chặt vòng eo của nàng, nói lạnh lẽo, "Ngươi đã tự xưng là dâm phụ, trẫm sẽ để cho tất cả mọi người trong cung cùng thưởng thức, dìm xuống hết mọi chuyện.".***Nàng là một giáo viên dạy múa giỏi, khi hôn mê, lại phát hiện ra chân tay mình không còn sức lực, toàn thân khô khát, một người đàn ông đang nằm trên người nàng bận rộn, càng bi ai hơn nữa là, trong ngoài cơ thể nàng đều như bốc lửa.Song thân bất do kỷ lại ôm lấy hắn, cũng không nhìn thấy dung mạo của người đàn ông này mà lại trầm luân trong bể hoan ái.Lúc tỉnh lại, cả người đều đau nhức, lại bị người ta quàng lên người tội dâm đãng, tư thông, rồi bị người ta đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc thanh lâu. Vì bảo vệ mình và nương, nàng quyết định tự mình kiếm tiền sinh sống.Lại đem lầu Tiêu Tương trở thành nơi người người ném tiền vào như nước, biểu diễn ca múa, giải trí tiêu khiển biến thành một câu lạc bộ đêm duy nhất nổi tiếng ở cổ đại.Nổi danh tên tuổi "Diệp Vũ Sắc", danh tiếng nàng lan xa, trở thành một cô gái có phong thái thần bí nhất mà già trẻ ai ai cũng tranh đoạt.(Còn tiếp....)…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…
[116 Chương]Thể Loại: Xuyên không, Hệ thống, Tình cảm, Cổ đại, Cung đấu, Ngọt sủng.Edit: Team Lãnh Cung.Người phụ trách: Hy Hoàng Thái Phi. [VĂN ÁN]Xuyên qua trở thành cung phi thất sủng?Tiết Bích Đào tỏ vẻ! Tranh! Nhất định phải tranh giành!Nàng học tập theo tinh thần của ông lão bán dầu [*] ở cổ đại, nàng phải luyện thuần thục kỹ năng tranh sủng, điền đầy thang điểm của kỹ năng này. Cuối cùng luyện thành kinh thế tuyệt kỹ để độc bá hậu cung! Nguyên Trưng đế 【mặt không biểu cảm 】: Trẫm là hồ lô sao?Tiết Bích Đào 【 nịnh nọt cười 】: Đương nhiên không! Hoàng Thượng ngài cùng lắm là tiền vuông đặt ở bên trên cơ! Rất có giá trị đấy! (Tiền vuông trong câu chuyện về ông lão bán dầu chú thích trong chương 1)------------Lịch up truyện: 21h -24h Hàng ngày…
Một con sói nham hiểm lúc nào cũng ra vẻ vô hại, như con cừu non đáng yêu. Cô thỏ trắng ngây thơ, trong sáng. Khỏi phải nói cũng biết thỏ trắng thế nào cũng bị sói ăn sạch cho coi.…
❝Thiên ngôn vạn ngữ, chẳng sánh bằng nụ cười yên lặng của người.❞/ thể thao điện tử, game thủ, hiện đại, hài sủng, HE/ stories about wangyibo and xiaozhan by @seraphine-ngdo not take out…