Tên gốc: Xuyên việt chi nông gia lâm viên sư (穿越之农家园林师)Tác giả: Thanh Y Họa Mặc (青衣画墨)Thể loại: xuyên không, chủng điền, cường cường, chuyên tâm nhân sinh, 1×1, HE.Số chương: 61 chương chính văn + 1 phiên ngoạiNguồn raw + qt: Kho Tàng Đam MỹEdit: Arisassan - https://latarnias.wordpress.com/xvcnglvs-ml/TRUYỆN NÀY DO MÌNH EDIT PHI LỢI NHUẬN, CHỈ POST Ở WORDPRESS & WATTPAD @ARISASSAN, KHÔNG CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ, VUI LÒNG KHÔNG REPOST.…
- Hiện đại, hài, cao H. - Ngọt, sủng, 1v1, FUTA.- Độ dài 69c + 2PNHành trình lăn giường của 2 bạn trẻ Biên Trình Trình và Tư Lý.Tác giả: Kính NhiEditor: Sâu Thanh Lâu…
Ngày đính hôn bị bạn trai cho leo cây, cô mượn rượu giải sầu không ngờ lại hồ đồ cùng người anh trai trước giờ lãnh mạc của bạn trai mình lên giường. Sáng hôm sau, ở trong nhà anh ta, ở trong phòng anh tai, hai người bị người của hai gia đình "bắt gian tại giường"! 'Nếu như đã vậy, vậy kết hôn đi!' Người đàn ông trước giờ lạnh mạc điềm tĩnh lại dùng một câu đơn giản đến không thể đơn giản hơn kết luận cho mối quan hệ giữa hai người.Kết hôn với Sầm Chí Quyền??? Cô không dám! Từ nhỏ đến lớn không biết sao người cô sợ nhất chính là anh ta. Thế giới của cô với anh ta căn bản là hoàn toàn khác nhau. Sầm Chí Quyền là ai chứ? Trụ cột của quốc gia, tinh anh của xã hội, gia thế bậc nhất, trí tuệ bậc nhất, bụng dạ lại khó lường còn cô chẳng qua chỉ là con của vợ hai, không chỉ đầu óc chậm chạp, tướng mạo miễn cưỡng chỉ có thể coi là thanh tú, gia thế thì không cần phải nói, đúng là một trời một vực. Vì vậy trong mắt mọi người, Quan Mẫn Mẫn cô chính là "đũa mốc chòi mâm son" cho nên lần này căn bản không ai ngờ là, người cho leo cây lại là cô...…
Tên truyện: Trêu chọc hôn nhân.Tác giả: Dạ Tử Tân.Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, hào môn thế gia, nghiệp giới tinh anh, ngọt văn, HE.Số chương: 66 chương chính văn + 27 phiên ngoại.Editor: LQNN203.Thiết kế bìa: Fan Ruột Bánh Mì.📢Truyện edit chưa được sự đồng ý của tác giả vui lòng không reup hay chuyển ver.📢Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad LQNN203.…
🥑 Tác giả: Diện Phấn Tại Trảo Thủy🥑 Thể loại: Ngôn tình, Cận đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Dân quốc, 1vs1,...🥑 Nguồn: Vespertine và Annh Thư139🥑 Trạng thái: đã hoàn - đang beta🥑 Editor : Nấm🥑 Bìa: Cielo SênhVăn án Vào cuối thời nhà Thanh đầu Trung Hoa Dân quốc, Lãnh Phong thiếu tướng công trạng hiển hách ở thành Tùng Tây cưới thiên kim Kiều Hạm, nhị tiểu thư nhà giàu bán tơ lụa .Lãnh Phong vốn tưởng rằng Kiều Hạm chỉ là cô tiểu thư điềm tĩnh đơn thuần ngoan ngoãn, đời này hai người cứ thế mà tương kính như tân*, chưa từng nghĩ...Đêm tân hôn, còn chưa viên phòng, cô lại kêu anh lấy giúp áo ngủ đến phòng tắm, lại mặc chiếc váy ngủ "mặc như không mặc" bằng sa mỏng ở trước mặt anh lúc ẩn lúc hiện, thậm chí còn nói muốn viên phòng trong phòng tắm?Từ bàn tay trắng nõn như ngọc bích vươn ra từ phòng tắm vừa rồi, đến thân thể mê người chỉ mặc một chiếc sa mỏng nửa trong suốt như hiện tại...Đây là đang câu dẫn anh sao?Mặc kệ có phải câu dẫn hay không, hiện tại anh...chỉ muốn làm cô.Giữa tình cảm mãnh liệt, Lãnh Phong nghe thiếu nữ dưới thân chịu không nổi than nhẹ, ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể thiếu nữ.Xem ra, lần cưới này, kết đúng rồi.Cuộc sống hôn nhân ngọt ngào của sói xám và tiểu bạch thỏ. ( nam chính lâu lâu nhu cầu mãnh liệt, nữ chính kiều nộn hàng đêm xin tha )(có cốt truyện có thịt)Lần đầu edit truyện H, có sai sót gì mong các cao nhân chỉ điểm cho tui😣.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…