Untitled part
Ngồi trên ghế đá, anh nhìn từ chân đến đầu đứa con gái trước mắt. Thoáng qua như vậy là có thể hiểu, Hân là người không thích sửa soạn, trên người chỉ đơn giản đôi giày lười, quần jean xanh xám và chiếc áo sơ mi trắng. Khuôn mặt nghiêng ở tầm mắt anh, nhìn cũng khá được. Đôi mắt nâu trong đêm lại càng trở nên sâu hơn. Rõ ràng vẫn có nét ngây thơ, nhưng không hiểu sao khiến anh thấy có khoảng cách đến thế. Tất cả những thú vui chơi bình thường của con người, cô đều từ chối. Anh chẳng thể lôi kéo Hân đồng ý tham gia bất kì trò nào, hay ăn gì. Lúc nào cũng là "Tôi không quen....... (thứ gì đó)". Đúng là đơn giản và điềm đạm đến mức khiến người khác khó chịu vì ganh tị. Vu vơ một hồi, anh mới phát hiện mặt cô khá đỏ nhờ ánh đèn công viên. Anh liền cất giọng như một phản xạ:
-Mặt em đỏ kìa? Sao thế? Đừng nói là thấy anh đẹp trai nên yêu rồi nhá?
Rời mắt khỏi đỉnh tháp của toà lâu đài cao ngất ngưởng trong công viên, Hân quay về phía giọng nói phát ra.
-Đỏ?
Thấy cái gật đầu và nụ cười có chút đùa cợt của anh ta, Hân hơi nhíu mày bất giác đưa tay lên mặt. Đúng là hơi nóng, chắc vì thế nên mặt đỏ lên, hơn nữa cảm giác nhức đầu lại tái phát, nhưng rồi cũng mau chóng mất đi. Nghĩ một hồi, Hân nói một câu lãng xẹt:
-Anh đưa tôi đi lấy lại việc được chưa?
Dù sao gia tài cũng mất gần hết rồi, thử tin anh ta một lần chắc cũng không mất mát gì.
Còn anh, sau khi nghe thấy câu nói của Hân, chỉ biết đứng đơ ra và gật gật nhẹ đầu.
0o0
Anh đưa Hân đến cửa quán tiệm "Trà Tiên Hưởng" bằng một chiếc xe ghi dòng chữ thương hiệu XX khá khủng, cái mà mới đây, cô đã nhìn thấy một chiếc giống như vậy được trưng bày ở hãng xe có tiếng của thế giới. Chưa kịp nghĩ nên làm gì tiếp theo thì Hân đã bị anh lôi vào trong tiệm rồi đẩy vào quầy phục vụ, còn mình lại hùng hổ tiến thẳng đến phòng làm việc của chủ tiệm.
Trước khi đi còn đứng trước mặt cô và anh chị nhân viên trong quầy vỗ ngực nói yên tâm. Lúc đó, Hân chỉ nghĩ mình có nên đi về, không lại mang tiếng là dắt díu người thần kinh ra khỏi viện mà chưa có giấy chứng nhận của bác sĩ.
Phần ba anh chị nhân viên trong tiệm, nhìn thấy Hân thì mừng hết lớn, bởi ai cũng yêu quý cô bé nhỏ nhắn 17 tuổi này. Thế nên, vừa đụng mặt là liền hỏi tới tấp.
- Dạo này em khoẻ không? - chị Hồng
- Có được việc chưa? - chị Thu
- Đi học lại ổn chứ? Có gì khó khăn không, nói cho anh chị biết? - anh quản lí
Nhận được cái gật đầu điềm đạm của Hân, mọi người liền thở phào, rồi như nhớ ra điều gì khúc mắc, chị Hồng liền hớn hở nói:
-Cậu bé kia là ai vậy? Lạ thật đấy, chưa thấy bao giờ, nhưng sao lại đi chung với em?
Như bắt được nhịp, chị Thu cũng hùa vào
-Đúng đúng! Đừng nói là bé Hân nay có bạn trai nha?
Anh quản lí đứng im quan sát nãy giờ cũng chen ngang , nhưng giọng điệu có hơi kì lạ:
-Sao em bảo sẽ không yêu đương vớ vẩn cơ mà? Với lại sao cậu ta đùng đùng đi vào phòng bà chủ vậy?
Thấy mọi người ai nấy sốt sắng, Hân chỉ cười nhẹ giảm bớt sức nóng không khí rồi trả lời:
-Là bạn thôi!
Không vậy chứ Hân cũng không biết nói gì. Chẳng lẽ lại trả lời là một tên cướp tài sản của cô rồi đầu tiên là gửi thư xin lỗi, sau đó là đến tận nhà, nói là không phải cướp, chỉ là lúc đó cần tiền gấp, rồi không hiểu sao biết mình mất việc và nói sẽ đến tiệm xin lại việc cho cô?
Nói xong câu như vậy, có khi liền bị đưa đến bệnh viện tâm thần ở. Nhưng dù sao còn tia hi vọng nhỏ nhoi thì cô cũng phải tin. Thời buổi này có chỗ nào công việc hẳn hoi tử tế như ở đây chứ?
Vừa dứt suy nghĩ, bà chủ tiệm cũng mở cửa bước ra, mắt và chân đều hướng về phía Hân mà tiến tới.
Đứng trước người có "siêu năng lực" làm Tô Bảo Hân cô có thể lép vế ấy, người cô chỉ biết đứng đơ ra mà nhìn khuôn miệng chuẩn bị mở:
-Ngày mai cô có thể đi làm lại
Nghe xong câu nói không sót một chữ, Hân cảm tưởng như cục nước bọt nuốt khan được một nửa trong cổ họng liền muốn phọt ra ngoài.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com