Chap 40
Thâm tâm của Chaeyoung hiện giờ là một cỗ bất an cùng lo lắng bao trùm. Cố gắng nhấc máy gọi cho Jisoo nhưng không có bất kì tín hiệu trả lời nào. Về đến nhà, điều đầu tiên hiện hữu trước mắt cô là hai người làm vườn đã ngất lịm đi với những vết thương trên trán đang rướm máu.
- KIM JISOO !
Cố gọi tên nàng trong vô vọng, khi ở trụ sở tập đoàn cô đã nghĩ đến trường hợp nếu Jeon Oh Hyung kế hoạch thất bại, lão sẽ bắt cóc Jisoo và đòi hỏi quyền lợi từ cô để chuộc người vì có thể những thông tin về cô cũng có nói đến nàng chính là người thân duy nhất. Ngỡ tưởng chuyện này chỉ xuất hiện trong các bộ tiểu thuyết dài tập nhưng nó bây giờ lại ứng nghiệm lên cô. ( cơ mà đây đúng là tiểu thuyết mà )
- Chủ tịch à, cô về rồi.
Quản gia Choi sốt sắng chạy lại gần, trên tay bà ấy còn cầm một mẩu giấy note, nơi khóe mắt dường như ửng đỏ không thể che đậy.
- Đã có chuyện gì vậy ạ ?
- Khoảng 1 tiếng trước, người đàn ông lạ mặt đã đứng suốt bên ngoài cửa nhà, tôi vì nghĩ đó là người qua đường nên không bận tâm. Nhưng sau đấy Jisoo ra ngoài để mua một ít đồ thì liền bị bắt lên xe, các người làm cố ngăn cản lại bị người của ông ta đánh đến trọng thương. Trước lúc rời đi ông ta đã để lại mảnh giấy này cho tôi.
Rốt cuộc quản gia Choi cũng bật khóc nức nở vì sợ hãi, cô nhanh chóng đỡ bà ấy ngồi vào ghế sofa và trấn tĩnh bà. Đưa mắt liếc qua mẩu giấy note trong tay bà Choi, mắt cô xám xịt, đanh lại.
"Nếu muốn cứu nó thì hãy đến căn biệt thự phía Tây trên đường XX, mang theo tất cả tài liệu của PK và một số tiền lớn. Người của tao đã được bố trí khắp nơi, đừng hy vọng có thể mang cảnh sát theo. 11 giờ tối nay, nếu mày không đến thì mày tự hiểu kết cục nhỉ."
Dòng chữ đánh vào mắt cô, siết chặt nắm tay, cô liền từng bước lên thư phòng. Xoay bình hoa thạch cao trắng trên bàn làm việc. Một mật thất giấu sau tủ rượu được mở ra...
- Jisoo, đợi tôi.
...
- Kim Jennie.
Bộ đàm liên lạc giữa Jennie và lão Jeon hiện lên tín hiệu màu đỏ nhấp nháy.
- Được lắm, con khốn, tao không ngờ bản thân vẫn chưa có bất kì đá động nào tới mày mà mày đã cho tao bất ngờ lớn đến vậy.
- Nếu muốn trách thì chẳng phải là nên trách ngài sao ?
- Mày muốn xem trò vui không ? Tao vừa bắt giữ cháu của Park Chaeyoung.
- Cái gì !?
Vẻ điềm đạm bay hút đi, Jennie bật dậy khỏi ghế ngồi, mày đẹp cau lại đôi chút.
- Sao lại phải cuống lên như vậy ? Nếu mày có nhã hứng thì hãy đến chỗ cũ đi. Xem tao sẽ xử lí Park Chaeyoung thế nào.
Lão nói xong liền ngắt tín hiệu. Jennie cố uống hết lon cà phê đang cầm trên tay và bóp méo nó đến đáng thương. Tức tốc lên xe và chạy đến căn biệt thự nơi nàng với lão từng gặp mặt nhau.
23:00 - Tầng hầm biệt thự phía Tây.
Cô đã được người của lão dắt đến nơi này. Vừa bước xuống căn hầm, mùi hương của đất ẩm hòa cùng mùi rượu cồn xộc vào mũi khiến cô khó chịu.
- JISOO !
Người cô yêu bất tỉnh nằm dưới nền đất dơ bẩn. Hai tay và chân của nàng bị dây thừng trói chặt đến chảy máu.
Sóng mũi của Chaeyoung cay nồng, luôn hứa với nàng sẽ không bao giờ để nàng phải chịu bất cứ thương tổn nào nhưng hiện tại, nàng vướng vào nguy hiểm cũng vì cô.
Nhanh chóng giơ sấp tài liệu đã được đựng trong bao bì hồ sơ kín đáo cùng một vali đen chứa đầy những tờ một trăm ngàn won quăng xuống nền đất.
- Tốt lắm.
Chất giọng khàn đặc của lão vang vọng, lão vẫn một thân áo sơmi đen nhưng bộ đồ không còn được tươm tất như ban đầu.
- Thả Jisoo ra.
Trong lời nói chẳng nghe ra tư vị gì là đe dọa hay phẫn khí. Cô ánh mắt chỉ nhìn vào Jisoo đang co ro bị khóa chặt tứ chi.
- Chủ tịch Park à, cô cũng phải từ từ để tôi kiểm tra đã chứ.
- Tôi tự hỏi, nếu ông bắt tôi phải đưa cho ông một số tiền lớn thì cũng không quá bất ngờ vì lũ bắt cóc nào cũng chỉ có một chiêu duy nhất xài đi xài lại như thế. Nhưng ông muốn có cả những tài liệu và hồ sơ của PK Park, nó giúp gì được cho ông ?
Jeon Oh Hyung nhếch mép khinh khỉnh cười, sau đó nhìn vào hai tên áo đen đằng sau cô mà ra hiệu cho chúng hành động. Cả hai tiến lại đè vai cô xuống, trái với suy nghĩ của lão cô không những không vùng vẫy phản loạn mà còn ngoan ngoãn quỳ xuống không lời chất vấn than vãn.
- Không muốn hỏi tại sao tao lại làm vậy hả ?
Lão nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối mặt với lão.
- Tại sao ?
- Tại sao cái gì, phải cụ thể chứ ?
- Tại sao ông phải cho người đàn áp tôi ? Ông đã nói nếu tôi đưa ra những thứ ông cần, ông sẽ thả Jisoo và tôi kia mà.
- Thả người ? Tao có thể tha cho con bé đó, nhưng còn mày thì không. Mày phải chết, chết một cách thảm bại dưới tay tao, giống như bà và hai mẹ của mày vậy. Đồ rác rưởi.
Nghe Oh Hyung nhắc đến hai mẹ của mình, cô kích động giãy giụa mà tấn công hai kẻ đang giữ chặt tay cô sau đó nhắm vào bụng lão mà tung cước đá thẳng khiến lão ngã lăn ra mặt đất.
- Mẹ kiếp, bắt nó lại.
"Lính" của ông ta dần quay tụ xung quanh mà khống chế cô, dù cố gắng đánh trả vài tên nhưng cô vẫn là nữ nhân, trong khi đó, đám vệ sĩ của ông ta đều oai vệ mạnh khỏe hơn người, Chaeyoung khó lòng trụ được lâu.
- Nhóc con, mày nghĩ mày có thể chống cự lại ? Cú đá của mày lúc nãy... Tao sẽ trả lại gấp đôi.
Lão ta lập tức vung tay đấm cô hai cú vào mặt, khóe môi dần tuôn ra huyết đỏ tươi.
- Muốn biết tại sao tao phải có cho bằng được tài liệu của PK ? Vì chỉ cần nắm được số giấy tờ đó trong tay, tao sẽ âm thầm cho người phá nát tập đoàn mà bà già Park Yoon Mi đó cất công xây dựng tích góp nên. Sau đó những dự án còn lại, đích thân người của tao sẽ triển khai thay mày, số tiền thu lại được cũng sẽ rất đáng kể. Chẳng phải là một công đôi việc sao.
Cô quỳ dưới đất, nhưng chưa bao giờ có nghĩa rằng cô khuất phục lão, sự ngạo kiều cùng cương định vẫn không vơi đi. Lão lại tiếp lời :
- Nhưng có điều, một tháng trước dù đã nắm trong tay sổ sách cùng tài liệu mật của tập đoàn, nhưng tao vẫn không cách nào đăng nhập được vào mạng lưới gốc và cũng chẳng tài nào khiến cổ phiếu tập đoàn của mày hao giảm, trả lời cho tao nghe thử xem ?
- Vì đấy vốn dĩ chỉ là tài liệu đã được làm giả để đề phòng mà thôi, ông Jeon Oh Hyung à... Cô cũng nên lộ diện được rồi, Hong Sara.
________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com