Chap 2
Sáng ngày hôm sau, Jungkook tới lớp thì thấy một chiếc khăn mùi xoa để trên bàn anh. Cầm nó lên và ngó quanh, anh thấy Chaeyeon đang lén lút nhìn anh rồi quay đi. Anh liền bước tới chỗ cô.
>Jung Chaeyeon, cậu đưa tôi cái này sao?-Anh giơ cái khăn lên
>Không có.-Chaeyeon lắc đầu
>Thế sao cô lại lén nhìn tôi?
>Tôi không nhìn anh, mà là nhìn cái khăn.-Chaeyeon không dám liếc Jungkook một cái
>Cô biện minh hay ghê.-Giọng anh thập phần mỉa mai-Nếu muốn xin lỗi thì đi xin lỗi Kyulkyung ý.
>Tôi đâu có lỗi với cậu ấy?!
>Còn chối?!-Jungkook cười khểnh-Thế hôm qua vì ai mà đôi giày của Kyulkyung bị dơ?
Chaeyeon chả dám nói gì. Người hôm qua làm giày của Kyulkyung bị bẩn và vô ý hất cốc cà phê lên người cô đều là anh chàng đó. Nhưng Jungkook lại đổ lỗi cho cô.
>Kookie.-Kyulkyung bước vào lớp-Chuyện gì vậy?
>Cái khăn này mình tặng cho cậu đó.-Jungkook đưa chiếc khăn cho Kyulkyung-Cái ngày hôm qua dính dơ rồi mà.
>Cảm ơn cậu nhé.-Kyulkyung cầm lấy chiếc khăn-Nó đẹp thật!
Chaeyeon bỗng đứng dậy, mặt có hơi ửng đỏ. Cô cúi đầu chào hai người rồi rời khỏi đây.
>Chaeyeon à...Ơ đi đâu vậy?-Doyeon vừa bước vào lớp thì ngạc nhiên với biểu hiện của Chaeyeon
Nhưng chắc lúc này chả có từ nào lọt nổi vào tai Chaeyeon. Cô cứ thế bỏ đi. JDoyeon nghiêng lưng nhìn bóng dáng Chaeyeon rồi quay lại nhìn Jungkook và Kyulkyung. Khoé môi hơi nhếch lên, Doyeon mặt tỉnh bơ đi cố tình va vào người Kyulkyung.
>Sorry.-Doyeon mặt lạnh đáp cho Kyulkyung đang ngã vào vòng tay Jungkook ánh mắt khinh miệt
>Kim Doyeon, cô đi có mắt không vậy hả?-Jungkook tức giận nhìn Doyeon
>Mắt tôi lù lù trên mặt anh nhìn không thấy à?-Doyeon hai ngón tay tự chỉ vào mắt mình rồi lại quay chỉ về phía Jungkook-Thử xem ai mới bị mù? Đứng chắn đường người đi lại để khoe dáng chắc?!
>Cô...
>Thôi Jungkook.-Kyulkyung ngăn Jungkook lại rồi nhìn Doyeon-Tôi xin lỗi.
>Ôi nhìn giả tạo ghê.-Để lại năm từ một cách chế giễu, Doyeon quay về chỗ ngồi
------------------------------------
Chaeyeon vừa khóc vừa chạy dọc hành lang. Vì cái gì mà cậu ấy ghét mình tới vậy chứ?
"Bốp!"-Chaeyeon cảm nhận được đầu mình hơi nhói. Vật gì đó hơi cứng bị đáp vào đầu khiến cô khựng lại, một tay đưa lên chỗ vừa bị đáp trúng mà rên một tiếng. Cô nhìn xuống dưới chân, một quả táo? Cầm nó lên và nhìn chung quanh. Ánh mắt Chaeyeon dừng lại ở một chàng trai đầu cam hơi xù. Cổ đeo chiếc tai nghe màu xanh lá đắt tiền. Mặc đúng chiếc áo khoác đồng phục màu xám của trường MBK. Anh ta ngồi chễm chệ trên cửa sổ hành lang, một chân gác lên bệ, một chân thả xuống đung đưa và nhìn Chaeyeon. Cô cảm thấy người này rất quen. À, là người hôm qua va phải cô và là người làm bẩn đôi giày của Kyulkyung. Tay anh cầm một quả táo, cho lên miệng cắn một miếng rồi nhai rồm roạp.
>Này, cậu làm rơi.-Chaeyeon chìa quả táo ra cho anh
>Khi buồn ăn táo sẽ tốt hơn đấy!-Anh chàng cắn thêm miếng nữa rồi nhảy khỏi cửa sổ
Chaeyeon bàng hoàng chạy đến cửa sổ ngó ra ngoài. Anh chàng vẫn thản nhiên đi lại, còn quay lại nhìn Chaeyeon và đi lùi. Anh giơ quả táo của mình lên ý bảo cô ăn quả táo trên tay cô đi. Song anh quay lại đi tiếp. Chaeyeon mỉm cười, coi như là được an ủi phần nào. Cô cắn một miếng táo rồi quay vào trong. À, tên anh chàng đó là gì không biết.
------------------------------------------
Chaeyeon quay về lớp với tâm trạng tốt hơn.
>Chaeyeon, chạy đi đâu vậy?-Doyeon chạy tới cạnh Chaeyeon-Hồi nãy còn khóc thút thít sao mặt tươi lên vậy? Còn quả táo này ở đâu đây?
>Con nhỏ này...-Chaeyeon đẩy đầu Doyeon một cái-Mình khóc bao giờ chứ?! Quả táo thì ở dưới can tin cũng có mà.
>Thật không đó?-Doyeon nói với giọng đầy khả nghi
>Thật mà!-Chaeyeon vỗ vai Doyeon cho cô bạn yên tâm-Mình về chỗ đây.
Chaeyeon quay ra thì chạm mắt với Jungkook. Anh nhìn cô với ánh mắt khó chịu. Cô có hơi rùng mình. Chỉ cúi đầu và lủi về chỗ. Khi buồn ăn táo sẽ tốt hơn đấy! Cái định luật thú vị của anh bạn đó lại hiện lên trong đầu Chaeyeon. Tuy nó hơi vô lí nhưng biết đâu sẽ giúp tâm trạng cô tốt hơn?! Cầm quá táo còn dang dở trên tay, cô cắn thêm một miếng. Một tay cầm bút, một tay cầm táo. Vừa học vừa ăn. Đúng là tâm trạng cô có tốt hơn. Nhưng nước mắt cứ rơi một cách không kiểm soát. Cảm xúc của Chaeyeon bây giờ rất lạ. Có vui, có buồn. Vui vì có ai đó đã biết an ủi cô ngoài Doyeon và ba mẹ dù cô không biết đó là ai. Buồn vì một người mà cô rất thích nhưng người đó lại không thèm xỉa tới cô.
Jung Chaeyeon, bộ đầu mày có vấn đề rồi chắc?! Tại sao hết ngốc giờ lại mọc đâu ra thứ cảm xúc kì lạ này?!
Thì ra ăn táo lúc buồn có cảm xúc thế này sao? Chaeyeon cứ để nước mắt tuôn một cách lặng lẽ suốt cả tiết học tự quản và không một ai xung quanh để ý...
------------END CHAP 2---------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com