Chương 8
Ông ta vừa nhấc tay lên, còn chưa kịp chạm vào thì một bàn tay khác đã kẹp chặt cổ tay ông, siết đến mức ông giật mình tỉnh cả rượu.
"Thằng khốn,bỏ ra!"-Lão nhăn mặt.
Vy ngẩng phắt đầu, thấy Dương đứng đó, ánh mắt tối lại, gương mặt nghiêm đến mức cô cũng bất giác nuốt nước bọt. Khánh Dương lúc này chẳng còn dáng vẻ cà chớn hay cười cợt thường ngày.
"Định đụng tay đụng chân với một đứa con gái nhỏ hơn chú cả chục tuổi.Nhục không?"-Giọng nói lạnh băng kèm theo ánh mắt sắc như dao làm ông ta nghẹn lời, cố vùng ra nhưng lực của Dương như gọng kìm, khiến lão say rượu cũng chột dạ. Cuối cùng, ông ta hậm hực vung tay, lùi lại chửi vài câu rồi bỏ đi loạng choạng.
Mặt Vy lúc này tái mét,ôm chặt cặp sách, tim đập thình thịch. Cô nuốt khan, từ từ quay sang thì bắt gặp gương mặt Dương.Không còn là cái vẻ cười nửa miệng quen thuộc, cũng chẳng còn chút ấm áp nào – chỉ còn là ánh nhìn lạnh lẽo đến gai người.
"Dương..."- Vy gọi bằng tiếng muỗi kêu.
Cậu không nhìn cô, chỉ nhét tay vào túi quần, khẽ nói:
“Về đi. Lần sau nhớ nhìn đường.”
Giọng Dương trầm buồn, không gắt gỏng, nhưng lại làm lưng Vy lạnh hơn cả ông già say rượu kia. Cô cắn môi, không dám cãi, lẳng lặng bước theo, trong đầu vẫn văng vẳng câu hỏi:
"Rốt cuộc hôm nay mày bị gì vậy, Dương?''
Về đến nhà,Vy rút điện thoại nhắn cho Dương.Nhưng tuyệt nhiên tin nhắn vẫn mãi là dấu *đã gửi.
Cô thở dài,nhìn lên đồng hồ,lẩm bẩm-"Ba mẹ lại vứt mình ở nhà để đi chơi riêng nữa rồi."
Vậy là,bữa trưa của Vy chỉ vỏn vẹn bát mì,thêm xúc xích và trứng.Vừa ăn vừa cười rung đùi vì lướt trúng mấy video tóp tóp xàm xàm.
Đang lướt điện thoại thì Vy thấy một bài đăng:
•Các dấu hiệu cho thấy cún con của bạn đang bị bệnh:
1.Ủ rũ, thay đổi tính nết đột ngột.
2.Ánh mắt ủ rũ,buồn bã.
3.Không muốn tiếp xúc với chủ,đó có thể là dấu hiệu của bệnh tật, stress, hoặc trầm cảm.
Chó là bạn của bạn, chúng ta là bạn của chó.Chăm sóc các bé không chỉ là trách nhiệm, mà là niềm hạnh phúc vô bờ bến mỗi ngày.Bạn nhé❤.
Vy tắt hẳn nụ cười sau khi đọc đến đoạn ánh mắt ủ rũ,buồn bã.Mí mắt cô giật giật,hình ảnh Dương với nụ cười KHÔNG-HỀ-GIẢ-TRÂN cứ quẩn quanh trong tâm trí lúc này.
"Không lẽ...Dương bị trầm kãm?"
Ý nghĩ ấy khiến sống lưng Vy lạnh đi. Cô chưa từng thấy cậu như vậy. Bình thường, Dương có thể lạnh nhạt, có thể cà khịa cô suốt, nhưng tuyệt đối không phải kiểu ủ rũ chẳng buồn nói năng gì.
Vy cố gắng nhớ lại,gần đây Dương hay báo vắng, ít tụ tập, thỉnh thoảng còn nhìn ra ngoài cửa sổ thật lâu. Cậu vốn dĩ không thích ồn ào, nhưng cũng chưa bao giờ… buồn đến thế.
Do áp lực học hành à? Hay là… gia đình có chuyện gì?
Một loạt câu hỏi nảy ra trong đầu. Vy cắn môi, thấy tim mình cứ thắt lại từng nhịp. Chẳng hiểu sao tự nhiên cô thấy sợ, như thể nếu không kịp làm gì đó thì sẽ mất đi một điều gì quan trọng.
"Lỡ...lỡ đâu trầm cảm thật thì sao?" - Cô lẩm bẩm,tay siết chặt chiếc điện thoại.
Chẳng còn tâm trạng nào mà lướt điện thoại,Vy nằm dài trên giường, mắt dán lên trần nhà, trong đầu toàn là hình ảnh Dương sáng nay.
Cô mở điện thoại, gõ vào thanh tìm kiếm: “Cách nhận biết người bị trầm cảm”. Hàng loạt bài viết hiện ra, từ những dấu hiệu nhỏ nhặt như mất ngủ, hay cáu gắt, cho đến việc thu mình, né tránh bạn bè. Càng đọc,Vy càng rùng mình:
"Đệch,cái nào cũng giông giống Dương hết."
"Nhưng mà...cũng đâu thân thiết đến nỗi nhắn tin hỏi thẳng được..." - Vy cau mày,thở hắt ra một hơi dài.
Cô bật khung chat mess với Dương,tin nhắn trưa nay vẫn nằm chỏng chơ ở đó với dấu *đã gửi lạnh lẽo.Ngón tay Vy lơ lửng trên bàn phím, gõ được vài chữ rồi lại xóa.
Nếu hỏi trực tiếp, lỡ đâu cậu ta thấy phiền thì sao?
Cắn môi một hồi, Vy đưa quyết định khác.Cô sẽ tự mình quan sát, để ý cậu ta thêm một chút. Dù gì cũng học chung lớp, ngày nào cũng gặp. Có dịp nào thích hợp thì tìm cách hỏi chuyện sau.
Nghĩ vậy, lòng Vy có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút. Nhưng ngay sau đó lại dấy lên cảm giác bất an. Bởi cô biết rõ - ánh mắt ủ rũ của Dương sáng nay, không phải chuyện nhỏ nhặt có thể qua đi trong ngày một ngày hai.
Điện thoại rung lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ rối rắm trong đầu Vy.
[Thúy Kiều 5.0]:Ê nhỏ nô tì kia,trẫm đang thèm bân xiển,đi ăn không?Trẫm bao.
*sticker hình thần tài.
Vy định bụng sẽ nằm lì trên giường cả buổi chiều, nhưng nhìn tin nhắn ấy, cô thoáng nghĩ: Ừ cũng nên đi, chứ cứ cuộn mình ở nhà với mấy suy nghĩ này chắc nghẹt thở mất.
Quán ăn vặt quen thuộc, tiếng dầu chiên xèo xèo thơm nức mũi. Sương hí hửng gọi cả bàn nào cá viên chiên, bánh tráng trộn, xoài chấm mắm ruốc… vừa ăn vừa buôn chuyện đủ thứ trên trời dưới đất.Miệng nhỏ hồi chiêu liên tục.
“Ê, tao nói thiệt nha, cái thằng lớp bên nhìn thì hiền hiền mà nhắn tin sến thấy gớm. Đọc mà nổi hết cả da bò.” – Sương nhăn mặt,lông mày hôn nhau theo kiểu Pháp.
Hạ Vy ngồi ghế đối diện,tay chống cằm ra vẻ chăm chú.Mà thật ra,nghe từ tai này lọt cmn sang tai kia.Đắn đo một lúc,Vy mới ngập ngừng lên tiếng:
"Ê,tao hỏi."
"Hỏi đi bro."
“Nếu… nếu mày có một người bạn, bình thường nó hay nói nhiều vl, hay cà khịa mày… mà dạo này bỗng dưng nó im im, cười cũng gượng, mắt thì cứ buồn buồn… mày nghĩ sao?”
Sương ngừng nhai,ngẫm nghĩ một lúc mới lên tiếng:
“Ờ thì… chắc nó có chuyện gì buồn. Mà sao tự nhiên hỏi vậy?"
Vy vội xua tay, cười lảng:
“À không, tao ví dụ thôi. Đọc cái bài trên tóp tóp thấy bảo dấu hiệu trầm cảm này nọ… tao mới hỏi thử.”
Sương chép miệng:
“Ví dụ cái nỗi gì. Nhìn mặt mày biết ngay có người thật rồi. Nhưng mà thôi, mày không muốn nói thì tao không ép. Theo tao nha… gặp trường hợp vậy, đừng có hỏi thẳng ‘mày bị gì thế?’, người ta dễ gắt hoặc thu mình hơn. Chỉ cần ngồi cạnh, quan tâm kiểu lặt vặt thôi, ví dụ nhắc nó ăn uống, rủ đi đâu cho thoải mái. Kiểu như… để nó thấy vẫn còn có người để dựa. Vậy thôi.”
Vy chống cằm nghe, đầu óc rối bời. Cô cắn nhẹ đầu đũa, gật gù:
“Ừm… chắc vậy ha.”
Sương bật cười, đưa xiên cá viên sang:
“Đúng rồi,mày hay lo xa, đọc mạng nhiều rồi nghĩ linh tinh. Nhưng mà lo cho bạn thì tốt, miễn sao đừng làm quá. Người ta mệt mỏi mà bị hỏi dồn dập càng chán thêm.”
Vy nhận lấy xiên cá viên, nhưng mùi thơm quen thuộc chẳng khiến cô thấy ngon miệng. Trong đầu vẫn loanh quanh đúng một ý:
Quan tâm nhẹ nhàng… nhưng làm sao để bắt đầu đây?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com