Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 11

Lớp tự học buổi tối vừa kết thúc không lâu, căn tin cùng tòa ký túc xá đều bị học sinh chen lấn rất ầm ĩ, đặc biệt là hành lang ký túc xá nam, một đám nam sinh người ngực trần, người đang thay quần đùi nói chuyện ồn ào như đi hội chợ.

Chu Nghệ nhanh chóng đến ký túc xá, phòng bên cạnh vừa vặn có một nam sinh mang theo chậu rửa mặt vội vội vàng vàng đi ra, đầu thiếu chút nữa đập vào cằm Chu Nghệ.

"Cái đệt, sao cậu cao dữ vậy? " Nam sinh trừng hai mắt trên dưới quét Chu Nghệ một vòng, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì đó rồi kích động, "Cậu là người mới chuyển vào buổi trưa nay đúng không? "

Chu Nghệ ừm một tiếng, gật gật đầu.

"Tôi nghe Xa Minh Dự nói phòng hắn mới có người chuyển tới, nhìn đặc biệt không dễ chọc, là cậu sao?" Nam sinh ý tứ hàm xúc không rõ mà nhếch miệng cười cười, ánh mắt phảng phất thầm đánh giá lực chiến đấu của hắn cùng Chu Nghệ coi ai hơn trâu bò, sau đó quyết định cũng nên khách khí với Chu Nghệ một chút, vẫn nên trực tiếp cho tên này một cái cùi chỏ để ra oai phủ đầu.

"Ừm."

Chu Nghệ nghe thấy ngữ khí muốn ăn đòn này, liền đoán được tâm tư tên này, cậu rất lười cùng loại tiểu nhân này hàn huyên, không nói tiếng nào liền từ bên cạnh đi vòng qua.

"Ôi chao! Cậu có tật xấu gì à, vội vã về ký túc xá xem phim heo?" Nam sinh đột nhiên la to khiêu khích Chu Nghệ: "Không ai nói cho cậu biết Trần Đạc buổi tối ngủ ở ký túc xá sao! Tên chó điên bị sida đó đã dùng dao chém người trong ký túc xá, cậu còn dám ngủ cùng phòng với cậu ta sao, thật là một chiến sĩ dũng cảm mà! "

Trên hành lang, vài phòng ký túc xá đều đang mở cửa, các nam sinh bên trong vừa nghe thấy động tĩnh lớn như vậy, cứ như nghe được nữ sinh nào đang hét, vội vàng nhảy từ trên giường xuống vây xem.

Tên nam sinh vừa la làng kia tự hồ rất hài lòng với phản ứng của mọi người, niềm vui khi được mọi người chú ý giúp hắn có thêm vài phần vui vẻ, hắn liền nhìn Chu Nghệ hô lên: "Huynh đệ, cậu có phải xem phim nhiều quá nên bị ù tai không ? Ba ba tôi dạy bảo cậu mà cậu không có phản ứng sao! "

Chu Nghệ bị hắn kêu có chút phiền, lông mày nhíu chặt thành đường thẳng, dừng bước quay đầu lại rống lên: "Xong chưa? Mày còn dám trước mặt tao ồn ào một câu, lão tử tối nay liền lấy dao phay chặt mày thành từng miếng, muốn não lăn xa bao nhiêu tao cho xa bấy nhiêu! "

Nam sinh bị Chu Nghệ bất thình lình rống lên làm giật mình, theo bản năng mở mồm ra nói lại nhưng nhất thời nghẹn lại.

Hắn nhất thời bị kinh sợ tức giận đến đỏ mặt tía tai, nhưng hắn không đủ dũng khí quay đầu lại, sợ rằng nếu thật sự chọc giận Chu Nghệ, hắn sẽ bị đánh bầm dập ngay tại đây.

Đám nam sinh vây xem đều đang điên cuồng ồn ào, hai rồi ba người hô lên trâu bò, giục hai người nhanh chóng đánh nhau.

Trong Thập trung có rất ít nữ sinh, đánh nhau cùng xem người khác đánh nhau vẫn luôn là thứ đám thanh thiếu niên dùng để giải quyết hormone bị kiềm nén.

Chu Nghệ nhìn đám nam sinh nóng máu miệng còn hôi sữa này, lại tại như nhìn thấy bản thân hai năm trước, cảm thấy vừa buồn cười vừa ngốc.

Nam sinh kia cuối cùng vì muốn cứu vãn một chút tôn nghiêm cho chính mình, đột nhiên đem chậu rửa mặt đập xuống đất, chậu rửa mặt kêu thảm một tiếng văng ra thật xa, hắn dùng động tác này chứng minh "Lão tử cũng có tính khí ", liền giận đùng đùng đi về ký túc xá, oành mà một tiếng đóng cửa lại.

Chu Nghệ không dừng lại thêm nữa, cũng trở về ký túc xá đóng cửa lại, đem bản thân ngăn cách với đám la hét ôn ào bên ngoài, cậu đi tới bên giường ngồi xuống, lúc cởi giày ra phát hiện có một cây búa nhỏ dưới gầm giường.

Khi còn bé Chu Nghệ đã gặp qua loại búa này, bà ngoại thường thường dùng đồ chơi này gõ lên đùi cậu, nói có thể chăm sóc sức khoẻ, không nghĩ tới đám nam sinh thô bạo này cũng giống như bà ngoại, yêu thích tăng cường sức khỏe.

Dưới gầm giường còn có chậu rửa mặt đã đóng đầy bụi, dụng cụ vệ sinh bên trong vẫn còn niêm phong, chậu rửa mặt này giống hệt cái bị nam sinh ném đi lúc nãy, tám phần mười là trường học phát cho, Chu Nghệ ôm chậu đi vào nhà vệ sinh, đánh răng rửa mặt lên giường ngủ.

Nghỉ hè vừa kết thúc bao lâu, khí trời vẫn là rất oi bức, quạt ký túc xá chỉ có ồn ào chứ không có gió, Chu Nghệ nhắm mắt nằm trên giường một hồi, còn chưa ngủ được trên người đã chảy đầy mồ hôi, tay áo mỏng ngắn cũng dính nhớp nháp vô người, lỗ chân lông toàn thân đều nóng đến không thể hô hấp.

Chu Nghệ cố nhẫn nhịn nhưng thực sự là nóng đến ngủ không được, không quan tâm có nên hay không, trực tiếp cởi sạch quần áo.

Đi ngủ.

Lần thứ hai Chu Nghệ mở mắt ra không phải là bị nóng tỉnh, mà là bị mùi thuốc lá câu tỉnh.

Mũi cậu dù là lúc đang ngủ cũng có thể tự động bắt giữ mùi thuốc lá, mùi vị đó kích thích đến thần kinh của cậu như rêu rao cậu phải bò xuống giường hút thuốc ngay.

Tay Trần Đạc vẫn còn đang đặt ở chốt cửa, ký túc xá không bật đèn, cậu mơ hồ nhìn thấy có bóng người đột nhiên từ trên giường ngồi thẳng lên, tưởng rằng bản thân đã đánh thức Chu Nghệ, bất đắc dĩ nói: "Tôi mở cửa nhẹ hết mức rồi đấy."

Chu Nghệ lặng sững người đủ mười giây mới lấy lại tinh thần, Trần Đạc sau khi tan tầm khẳng định đã hút rất nhiều thuốc, hắn vừa đi vào cả ký túc xá đều bị mùi thuốc lá bao vây, Chu Nghệ vừa nãy chỉ đơn giản là nghe thấy được mùi thuốc lá, liền theo bản năng từ trên giường ngồi thẳng dậy như người mất hồn.

"... À."

Chu Nghệ lúng túng đáp một tiếng, sau đó liền phát hiện một chuyện rất quái đản.

Ký túc xá quá nóng, cho nên cậu không mặc quần áo. Trên người chỉ còn lại cái quần lót. Đến cả quần đùi cũng không có.

"Tôi bật đèn nhé? "

Trần Đạc dùng giọng điệu dò hỏi, nhưng căn bản không có ý định đợi Chu Nghệ đồng ý, đơn giản túy thuận miệng nói cho hắn biết một tiếng mà thôi.

Cậu cảm thấy Chu Nghệ dù sao cũng đã tỉnh, mở đèn không có gì ghê gớm.

"Từ từ... đã " Chu Nghệ còn chưa kịp nói hết câu, đèn ký túc xá liền sáng.

". . . ."

Trần Đạc đùng một cái một cái liền lập tức tắt đèn .

". . . ."

Trong túc xá hoàn toàn yên tĩnh, hai người đều không phát ra một chút âm thanh nào.

Sắc mặt Chu Nghệ như bị ép ăn một đống phân, từ lúc đèn sáng đến lúc đèn tắt còn chưa tới 1. 5 giây, hắn không biết mình nên cảm tạ tốc độ phản ứng cùng tốc độ tay của Trần Đạc rất khá, hay là nên lo lắng Trần Đạc đã thấy rõ có người trần truồng ngủ trong đêm hè nóng này.

". . . . Không có gì , tôi lúc ngủ so với cậu còn ít vải hơn, mát là được." Trần Đạc mở miệng trước đánh vỡ trầm mặc, năng lực chịu đựng lúng túng của cậu ít nhất cách Chu Nghệ mười con phố, rất tự nhiên đổi đề tài nói: "Cậu ngủ cũng quá nông đi."

Chu Nghệ thở dài, cấp tốc mặc quần áo nói: "Tôi bị mùi thuốc lá của cậu làm tỉnh."

Trần Đạc ừ một tiếng liền sờ soạng đi vào nhà vệ sinh, mở đèn nhìn bồn rửa tay, phát hiện đồ vật mình đặt ở đó đã biến mất, liền chạy ra cửa sổ và tủ đồ coi, nhưng đều không tìm được.

Hắn có chút buồn bực mà nhíu mày lại, hét lên: "Còn cây búa đâu."

"Ở đây. " Chu Nghệ hô một tiếng, "Có người để dưới gầm giường ."

Chu Nghệ nghe thấy giọng Trần Đạc có chút đè nén cơn tức giận, nên dùng từ uyển chuyển một chút, định nói "Vứt. " nhưng lại sợ gây ra hiềm khích không đáng có nên đổi thành "Để. "

Trần Đạc từ nhà vệ sinh ra, biết Chu Nghệ đã mặc quần áo liền mở đèn, hắn đi tới bên giường ngồi xổm xuống nhìn vào phía bên trong, nhìn thấy cây búa của mình.

Dưới gầm giường toàn là tro bụi, cây búa bị người khác ném chắc đã lăn vài vòng, mặt ngoài dính một lớp bụi mờ.

"Chắc do Lưu Sướng làm. " Trần Đạc khó giải thích được có vẻ rất bình tĩnh, đem cánh tay đưa đến dưới gầm giường lấy cây búa ra rồi đi vào nhà vệ sinh, một bên cọ rửa một bên không có biểu cảm gì: "Mồm đã thối rồi, tay còn hay giỡn, ngày mai chỉnh đốn hắn một chút."

Chu Nghệ nhịn không được cười cười, "Cậu ở tuổi này đã bắt đầu chăm sóc sức khỏe rồi à?"

"Không phải. " Trần Đạc cầm cây búa đi tới bên giường, "Đỡ mỏi cổ, ngứa tay có thể cầm cái này gõ. "

Chu Nghệ liếc nhìn sau gáy Trần Đạc, mấy đốt sống cổ nhô lên rất rõ, có ít nhất bốn chỗ lệch nghiêm trọng.

Hắn thở dài một tiếng, hỏi: "Đây cũng là một sự tích vinh quang nào đó đi."

Trần Đạc sửng sốt một chút, sau khi phản ứng lại hiếm thấy cười cười, nói: "Lớp 9 thi vào trung học dành được hạng nhất. "

"Thì ra cũng là bị bức ép sao?"

Chu Nghệ cười nhạo một tiếng, chính cậu cũng không phải chưa từng thử cảm giác cả ngày cúi đầu làm bài, quan trọng là Trần Đạc sao lại bị như vậy, lý do này quá gượng ép, rõ ràng là không muốn nói nguyên nhân thật sự cho Chu Nghệ.

Bất quá nếu người khác không muốn nói thật, nhất định là do không muốn người ngoài biết, Chu Nghệ cũng không có hứng thú tra cứu việc riêng của người khác, cũng không có ý định vạch trần lời nói dối của Trần Đạc.

"Ừm, cảm ơn lúc đó đã bỏ thi. " Trần Đạc đem búa ném lên giường trên, sau đó chân đạp thang cuốn bò lên, "Bất quá coi như cậu có thi cũng không qua được tôi."

"Lý do."

Chu Nghệ nghe xong cảm thấy rất buồn cười, không biết hắn từ đâu tự tin tới vậy, năm ấy nếu chính mình muốn tham gia trung khảo, hạng nhất chưa chắc đã là Trần Đạc.

Trần Đạc từ giường trên rũ mắt nhìn xuống, lạnh nhạt nói: "Cậu quá cẩu thả."

"Cẩu thả?" Chu Nghệ bỗng nhiên ngẩng đầu đối mặt với hắn, "Xuống dưới đánh một trận?"

Trần Đạc không nói tiếp, cởi giày rồi nằm uỵch xuống giường, xoay người đối mặt với tường nói: "Ngậm miệng, ngủ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #đam