Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

trà đen bưởi mật ong

1.

đã gần nửa tháng kể từ khi anh bắn tên vào seungcheol và jeonghan, nhưng trong ống tên của wonwoo vẫn nguyên vẹn bốn mũi tên. hơn một tuần nay anh bay sang các vùng tự do lân cận để tìm đối tượng mới, nhưng rồi cũng chẳng nghe thấy bất kỳ nhịp tim nào đập mạnh vì tình yêu cả. nên hôm nay, wonwoo lại về đây, tiện ngó qua xem cặp đôi gần đây nhất (không ai khác ngoài anh chủ quán cà phê mèo và cậu giáo viên tiểu học), đã tiến triển tới đâu rồi.

wonwoo đến quán nước lúc chín giờ sáng, tình cờ gặp trúng ca làm của choi seungcheol luôn. chẳng biết hôm nay jeonghan có đến quán không nữa, nhưng dù gì cũng chẳng có việc gì làm, nên wonwoo ngang nhiên vào quán chơi với mèo.

quán có hơn chục con mèo, không nhiều cũng không ít, đủ để wonwoo nhớ mặt lẫn tên từng đứa. như kiểu con mèo mướp đang dụi đầu vào tay anh bây giờ tên là ka, và con mèo mun nằm cạnh chân wonwoo là sol. con mèo xiêm duy nhất của quán bị gọi là lọ lem, bộ đôi mèo lông ngắn chuyên mê hoặc khách tên cọt và kẹt, còn đứa thường xuyên nằm trong ổ ngủ cả ngày được gọi là drowsy. nói thật lòng thì choi seungcheol đặt tên cho mèo khá ngẫu nhiên (thậm chí là tào lao), nhưng không thể phủ nhận mấy cái tên ấy hợp với lũ mèo thật.

wonwoo nghĩ động vật thật sự có giác quan thứ sáu, hoặc ít nhất là bọn mèo, bởi ngay bây giờ chúng nó hoàn toàn có thể tương tác với một cupid-jeon-wonwoo-trong-suốt. mong là choi seungcheol sẽ không thấy lạ nếu bắt gặp mấy con mèo cưng của mình đang dụi đầu vào không khí, hay kêu meo meo một mình dù chẳng ai gọi.

giả sử như thế này chẳng hạn

"ê dạo này mấy đứa có gặp khách nam nào hay đến uống nước không? tóc dài, nhuộm vàng, mắt sáng, cười xinh, trông giống con thỏ ý?"

-meow meow

"cái anh đấy hay đến quán mà, từ hồi em vào đây đã biết ảnh rồi. tên là yoon cheonghan đó, anh cheonghan cưng em nhất luôn"- sữa dâu, con mèo có bộ lông trắng muốt, lên tiếng. khiếp, đứa nhóc này nổi tiếng là ngại người lạ, wonwoo nói chuyện với em nó chắc còn chưa được đến chục lần, thế mà yoon jeonghan cũng thu phục được. quả nhiên, giáo viên tiểu học có khác.

"thế mấy đứa có thấy anh jeonghan đó với ông seungcheol chủ quán có gì với nhau không? nói chuyện hay thân mật gì đó?"

-gru gru gruuu

"khiếp, lần nào cái anh đấy đến chủ quán cũng dán mắt vào người ta, bọn mèo chúng em nhìn mà mất mặt hộ. có lần tính tiền gì mà hai người đứng ở quầy cả ba chục phút, muộn luôn bữa trưa của người ta"- fa, chị em cùng cha cùng mẹ của sol, ngay lập tức mách lẻo. cái giọng đanh đá thế này thảo nào suốt ngày bị mấy đứa khác trêu là không ai thèm yêu.

-meo meo meo meo meowwwwww

"hôm trước em ngủ dưới chân bàn, lúc dậy thấy hai người đó đang nói chuyện với nhau luôn. cái gì gì mà hợp đồng với trị liệu ý, mèo như em làm sao mà hiểu được. nhớ mỗi đoạn đầu đang lơ mơ tỉnh thì nghe thấy anh chủ khen anh xinh xinh có lông đầu thơm. xong còn đòi ngửi. thế mà suốt ngày chê bọn em hôi"

cái kiểu nói một câu ngáp một lần này thì không ai khác ngoài drowsy rồi. wonwoo nhắc lại cho nó đấy là tóc chứ không phải lông đầu, nhưng cũng chỉ nhận được tiếng meo lấy lệ. con bé này, ngủ cho lắm vào rồi đầu óc cứ như trên mây.

xem tình hình này thì chắc chưa yêu nhau, nhưng để khen tóc jeonghan thơm mà seungcheol chưa bị chửi là biến thái thì xem ra cũng là sắp yêu rồi đi? wonwoo vừa suy tư vừa vuốt ve sol, anh đến đây chủ yếu là xem chuyện vui chứ cũng chẳng lo lắng lắm. hai người đã trúng tên của cupid thì sớm hay muộn cũng đến với nhau thôi, quan trọng là được bao lâu. nhưng phần "được bao lâu" là do tên á thần lee chan phụ trách rồi, wonwoo không phải nhọc công quan tâm làm gì.

-mấy đứa này, có ai đâu mà chúng mày kêu từ nãy đến giờ thế?- seungcheol tiến dần về phía đặt ổ mèo, sau đó xuyên hẳn qua người wonwoo- hay là... ma?

wonwoo bị gọi là ma thì hậm hực hẳn (dù gọi như vậy cũng chẳng sai lắm), người ta đường đường là cupid có tên tuổi có số má đàng hoàng mắc gì kêu là ma

-tý jeonghan đến đừng có kêu mãi như thế đấy, cậu ấy sợ thì sao?

hay thật, hóa ra là lo cho người yêu (tương lai). con người chứ có phải con chuột đâu mà lo bị mấy tiếng mèo kêu dọa sợ, đúng là tình yêu làm mù con mắt mà. sến ghê hồn, rồi để tôi xem lúc đứng trước mặt yoon jeonghan ông có nói được mấy câu đấy không nhé.

wonwoo đứng dậy, đi theo seungcheol về phía quầy. thôi thì hôm nay cũng mất công tới đây rồi, lại không có việc gì làm, để xem loài người tán tỉnh nhau thế nào nào.

2.

-ok, vậy giờ chốt lại nhé. thứ ba và thứ sáu hàng tuần, chúng tôi sẽ tới trạm cứu trợ để tập trung, sau đó đưa mấy bé ra công viên bên đường. mỗi buổi trị liệu sẽ kéo dài hai tiếng, từ chín giờ sáng đến mười một giờ trưa, bên trạm có thể cho một người đi cùng chúng tôi để giám sát động vật của bên mình. tôi đã đọc qua hồ sơ về động vật đang ở trạm, trừ thập tứ và ugi đã quyết định hôm trước ra thì tôi muốn thuê thêm hai bé golden được trạm nhận mùng sáu tháng 11 năm ngoái, con mèo mun bị nhiễm khuẩn chlamydia, con chó pug bị rối loạn cưỡng chế. ngoài ra cần thêm hai bé nữa, anh chọn dùm tôi đứa nào lành lặn là được rồi. như vậy có ổn không?

"tôi có phải bác sĩ quái đâu à cậu hỏi tôi". seungcheol muốn nói như vậy lắm, nhưng người trước mặt lại là người mình thích, nên anh đành ngoan ngoãn gật đầu.

-nếu vậy thì tôi đề cử thêm hai đứa này - seungcheol lướt lướt kho ảnh trong cuộc trò chuyện của hai người để tìm hồ sơ - một nhóc là chó phốc sóc, rất ngoan, chủ mất nên được gửi đến trạm, tên là thumper. đứa còn lại cũng chung chủ nhưng là mèo, giống tai cụp, tên bambi. cả hai đều đã tiêm phòng đầy đủ, hồ sơ của chúng nó đây, cậu có thể xem thêm.

jeonghan không cần xem cũng gật đầu đồng ý, trong lĩnh vực chó mèo seungcheol vốn thành thạo hơn cậu, anh ta đã nói vậy thì không có gì để nghi ngờ hết.

-về giá thì như chúng ta đã thỏa thuận lúc nãy, mười ngàn won cho một bé, mỗi buổi là tám mươi ngàn won. một tuần hai buổi, một tháng bốn tuần, tổng cộng mỗi tháng sáu trăm bốn mươi ngàn won, nếu tháng nào có nhiều buổi hơn thì sẽ tính thêm. vì tôi cần có một tháng đầu tiên để thử nghiệm tính hiệu quả của biện pháp này, nên tạm thời sẽ ký hợp đồng một tháng thôi. thông tin như vậy đúng chưa?

-tháng thử nghiệm này giảm xuống sáu trăm đi cho tròn, coi như khuyến mãi mua lần đầu.

jeonghan nhoẻn miệng khi nghe mấy chữ mua lần đầu làm tim seungcheol như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. sao trên đời có người đáng yêu như thế này nhỉ?

-vậy thì tốt quá rồi. vì thời gian của tôi đang hơi gấp, nên chúng ta ký luôn trong hôm nay nhé? bây giờ tôi soạn hợp đồng luôn đây.

-được rồi, cậu cứ tự nhiên. trong ngõ bên cạnh có tiệm in đấy, cậu soạn xong mang sang bên đấy in luôn cho tiện, đỡ phải đi đâu xa.

-tôi biết rồi, cảm ơn anh.

jeonghan lôi máy tính từ trong cặp ra, bắt đầu lạch cạch gõ phím soạn hợp đồng. người đã bé tý giờ lọt thỏm luôn sau màn hình máy tính, vậy mà seungcheol ngồi đối diện vẫn nhìn người ta mê muội. mẹ kiếp, tình yêu loài người, wonwoo đứng bên cạnh xem mà phải chửi thề vì ánh mắt kia, chắc rót cả ra mật luôn quá.

được một lúc thì anh chủ quán cũng đứng dậy bỏ đi, có lẽ vì vừa có thêm một đoàn khách vào ngồi. wonwoo thở phào, cảm tạ trời đất vì cuối cùng bản thân cũng thoát khỏi tô cơm chó chất lượng cao này. đã mấy chục năm anh làm cupid rồi, nhưng wonwoo vẫn không thể quen nổi với mấy cảnh mùi mẫn của các cặp đang yêu.

nhưng trái với suy nghĩ của cậu cupid, choi seungcheol không đi pha chế mà quay trở lại bàn ngay sau đó với một đĩa bánh quy và một cốc nước màu hồng hồng, trông có vẻ là trà hoa quả. jeonghan còn mải cắm đầu vào máy tính, không hề để ý có người đang đi tới bàn mình

-cậu ăn bánh với uống chút trà bưởi đi này, ngồi nói chuyện từ nãy chắc cũng khát nước lắm nhỉ?

jeonghan ngơ ngác nhìn cái đĩa được đặt trước mặt, rồi lại nhìn choi seungcheol đang đứng cười toe toét.

-thôi, tôi còn chưa uống hết cà phê cơ mà. anh mang bánh với nước vào đi.

seungcheol xụ mặt xuống, trông như mấy con cún bị chủ bỏ rơi, khiến jeonghan vừa từ chối cũng tự cảm thấy tội lỗi. nhưng biết làm sao được, muốn ăn lắm nhưng nay cậu không đem đủ tiền mặt để trả thêm bất cứ thứ gì ngoài cốc latte của bản thân.

-không ăn bánh thì thôi vậy, ít nhất cậu cũng uống trà đi chứ? uống cà phê nhiều không tốt cho dạ dày đâu.

-tôi...

-trà đen bưởi mật ong tôi tự pha đấy, cậu uống thử xem thế nào. c-coi như là đánh giá xem tay nghề mấy năm gần đây có tốt lên không.

-nhưng mà...

-yên tâm, sản phẩm dùng thử không tính tiền. thế nhé, uống đi rồi còn hẵng làm tiếp, không uống tôi không ký hợp đồng đâu đấy.

seungcheol vừa dứt câu là bê đĩa bánh chạy lại vào quầy pha chế, không kịp để jeonghan từ chối một câu nào. jeonghan ngại muốn độn thổ, một phần vì ánh mắt của những vị khách khác trong quán (có lẽ họ đang nghĩ cậu là một "thượng đế" nào đó hạch sách về đĩa bánh khiến nhân viên phải mang lại quầy), nhưng phần lớn, là vì choi seungcheol, vừa pha cho yoon jeonghan, một cốc trà đen bưởi mật ong, lần thứ hai, sau gần năm năm.

3.

yoon jeonghan → lee chan

hello

lee chan

hic

nếu em không biết anh là ai thì

ủa ai vậy ạ

đấy đang nhắn dở

anh jeonghan nè

ở quán cà phê mèo á

V●ᴥ●V

à

nay em không có ca ở quán đâu

tôi biết rồi ông tướng ạ

tôi vừa từ quán về đây

thế anh nhắn em có việc gì đấy

hôm trước anh có gọi một cốc trà đen bưởi mật ong đúng không...

vâng?

em có kể chuyện đó cho ai không?

nhất là choi seungcheol...

không ạ

cái đó cái gì để kể đâu

mà em tưởng anh là khách quen

anh seungcheol chắc cũng biết anh có uống trà bưởi chứ

ủa nhắc mới nhớ từ hồi vào làm chỉ nghe choi seungcheol bảo anh jeonghan hay uống vanilla latte chứ chưa thấy nhắc gì vụ trà bưởi nhỉ... (x)

ối dồi ôi

chết tôi rồi

(*꒦ິㅂ꒦ີ)

sksksskksjskskskksks

không dám đến quán đâu

huhu

bye

vĩnh biệt

đăng xuất khỏi trái đất đây

ơ

sao vậy anh

anh jeonghan?

anh ơi?

(¬¬)? mắc gì nhắn người ta trước xong sủi vậy

4.

hong jisoo → yoon jeonghan

hợp đồng thế nào rồi em?

đừng tìm tao tao chết rồi...

em yêu sao đấy?

choi seungcheol không ký à?

thôi đừng chết

người chết phải là choi seungcheol chứ

để tao tính sổ với nó

(ง'̀-'́)ง

KHÔNG

KÝ ĐƯỢC RỒI

NHƯNG MÀ

(*꒦ິㅂ꒦ີ) (*꒦ິㅂ꒦ີ) (*꒦ິㅂ꒦ີ)

NHỤC QUÁ RỒI Đ THIẾT SỐNG NỮA

nào giáo viên tiểu học gì lại đi chửi bậy thế

mày làm gì mà nhục

hay nó làm gì mày mà mày nhục

choi seungcheol

PHA TRÀ ĐEN BƯỞI MẬT ONG CHO TAO UỐNG

=))))?????

mày bị điên à

thế thì sao?

nó là chủ quán cà phê nó không pha nước cho mày chả lẽ mày pha cho nó?

đấy không phải vấn đề

hay nó pha tệ quá

(・□・;)

uống có dở cũng không phải buồn đến mức đấy chứ

KHÔNG PHẢI

thế mày làm sao

chuyện dài lắm...

dài thì kể nhanh lên cho nó ngắn lại

năm năm trước

vcl gì mà tận năm năm trước

mày quen choi seungcheol từ năm năm trước cơ á???

không phải quen

gặp nhau một lần thôi

xong gặp một lần nhớ tới bây giờ?

không

điên à

yên để bố mày kể

vâng đại ka

năm năm trước

tao tốt nghiệp

ừ?

mày có nhớ hôm đấy bọn mình đi đâu không?

đi bar?

mừng mày tốt nghiệp nên tao cho mày nếm mùi đời?

...trí nhớ mày tốt nhỉ

không phải trí nhớ tao tốt

mà tao nghĩ không ai có thể quên được cảnh một đứa ăn mặc dân chơi bad boy đồ xong vào bar lại đi gọi trà đen bưởi mật ong 🙂

bú ở starbucks nhiều quá xong vào bar ngáo luôn hay gì

à đấy nói mới nhớ

lâu lắm chưa ra starbucks

tuần này rảnh không

cho xin cái hẹn đi chơi cái?

ok để tý bố mày check lịch

mà mày đừng tưởng đánh trống lảng tao sẽ quên phi vụ để đời kia

...

mày gọi trà bưởi thì tao còn thông cảm được vì cũng là làn đầu mày vào bar

nhưng thế đ nào thằng cha bartender còn pha cho mày uống thật???

nào bác sĩ tâm lý không chửi bậy...

quả này không chửi không được

đã thế hôm đấy thằng bartender còn làm sao ý???

pha trà xong một lúc sau ra ngồi uống với bọn mình luôn???

bình thường tao chỉ thấy bartender tiếp chuyện khách chứ chưa thấy khách với bartender nhậu với nhau bao giờ

...

xong mày với nó chuốc nhau say như chó

tao đứng bên cạnh cản không nổi

đến cuối mày biêng quá còn bá vai bá cổ bartender báo hại nó phải cõng mày ra xe tao còn gì

ê hình như tao còn giữ ảnh mày nằng nặc đòi nhảy lên lưng người ta

...

trông mặt xỉn không cơ chứ

TAO GHÉT MÀY HONG JISOO

BỐ MÀY NHỤC LẮM RỒI BỐ MÀY CHẾT ĐÂY

mày tưởng tối đấy có mỗi mày nhục à

눈_눈

tao đứng cạnh hai đứa chúng mày tao cũng nhục chết mẹ

NHƯNG NỖI NHỤC ĐÓ KÉO DÀI ĐẾN TẬN NGÀY HÔM NAY NÈ

làm saooooooooo

mày cứ nói thế rồi bố tao cũng không hiểu

ảnh choi seungcheol sáng nay

khiếp chụp lén gì mà mồm ngoác hết cả ra thế kia

thấy quen không?

mày biết tao không giỏi nhớ mặt mà yoon jeonghan

ừ cái loại đến mập mờ cũ của mình còn quên mặt được thì tao cũng không hy vọng gì mấy

🙂

nào

quá khứ cả rồi

xem lại ảnh mày vừa gửi tao

ảnh mày với bartender á?

ủa để làm gì?

ê

từ từ

...?

sao choi seungcheol với ông bartender trông giông giống nhau

lại chả giống

là một người mà

???????????????????????

tao phải bày ra vẻ mặt gì hả jeonghan?

thế tức là mày đổ choi seungcheol từ năm năm trước đến tận bây giờ á?

say như chó mặt mũi còn nhớ không rõ thì đổ thế nào được

thế cuối cùng là sao

làm sao mà nhục

đây để kể đầu đít chuyện tao quen choi seungcheol bây giờ nè

nói nhanh không hết giờ nghỉ trưa của bố mày

quán cà phê của choi seungcheol mới mở khoảng hơn 2 năm thôi

mà thực ra tao không hẳn là khách quen của quán từ những ngày đầu

mày biết là tao vốn dĩ không quan tâm mấy về chó mèo xong các thứ mà

rồi sao mày biết đến quán

em gái tao là dân đu idol chính hiệu

một lần nó tổ chức event sinh nhật cho idol nó ở quán của choi seungcheol

xong hôm đấy con nhỏ tổ chức xong còn mua cho thằng anh này được ly nước

trà đen bưởi mật ong?

ಥ_ಥ

ngon quá nên tao phải xin info quán

rồi từ đấy mày thành khách quen?

dạ

mấy lần đầu tao đến chưa gặp choi seungcheol đâu

toàn trúng ca của nhân viên khác

nên gọi hoài mà vị không có giống lần đầu tao uống

buồn dữ lắm

nhưng mà ngồi ở quán lâu thấy bên đó pha latte ngon phết

thành ra sau tao vào tao chỉ gọi latte không gọi trà nữa

tiếp đi em

được hơn tuần như thế tao gặp choi seungcheol

vừa vào cửa là nhận ra à?

tao đâu có mù mặt như mày 🤡

xong đm ngại quá định chuồn thì đã quá muộn

phục vụ ra "anh ơi anh uống gì" rồi

🤡🤡🤡

chắc gì người ta đã nhớ mày là ai

không nhớ thật

(*꒦ິㅂ꒦ີ)

tao nhìn mặt là tao biết không nhớ

nhưng vẫn rén không dám gọi trà

sợ gọi một phát kích hoạt công tắc nhớ lại

tao sẽ độn thổ vì nhục

nên mày gọi latte

dạ

xong từ đợt đấy tao chăm ghé hơn

rồi tao thuộc lịch trực của quán cmnr xong tao cứ lựa hôm nào đến ca của choi seungcheol là vác mặt tới uống nước

🤡🤡🤡

bạn tôi giàu

rồi choi seungcheol cũng quen mặt tao

quen luôn cả việc tao cứ vào quán là gọi vanila latte

mấy hồi gọi hộ tao rồi

khi nào không có nó ở quán tao mới gọi trà bưởi nhưng mà người khác pha vẫn không ngon bằng choi seungcheol pha

thế sao hôm nay nó lại biết mà pha cho mày ly trà bưởi kia

(*꒦ິㅂ꒦ີ)

hỏng có bíc

nay đến bàn hợp đồng ở quán

xong tao vẫn gọi latte như mọi khi

bàn xong ok xong xuôi thoả thuận thì tao bảo để tao ngồi soạn hợp đồng rồi in ra rồi ký luôn vì dạo này tao bận

thế là vào quầy pha cho tao cốc trà bưởi đấy ㅠㅠ

nhưng nhỡ nhân viên nó kể với nó là mày gọi trà bưởi thì sao

tao cũng nghĩ thế nhưng nhắn hỏi nhân viên thì ẻm bảo không phải

đã thế lúc đưa cốc nước cho tao choi seungcheol còn bảo

uống thử xem tay nghề mấy năm nay có tốt lên không

ㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠㅠ

thế tức là nó nhận ra tao rồi còn gì

Ê CHÚNG MÀY CUTE VÃI Í

(✧ω✧)

NHƯNG MÀ TAO NHỤC

cố xây dựng hình tượng dịu dàng ngoan ngoãn để tán choi seungcheol

mà giờ nó nhớ ra mình là đứa dở hơi vào bar gọi trà bưởi rồi

thôi quả này coi như đắp mộ cuộc tình

đắp luôn nấm mộ cuộc đời tao cũng được

ê tao lại thấy

mấy năm rồi mà nó vẫn nhớ mày thích uống trà bưởi thì chắc cũng có ý gì với mày chứ

chắc ấn tượng thằng ất ơ vào bar mà không gọi rượu thôi

nhưng hôm đấy nó vẫn pha cho mày uống còn gì

khiếp tao mà là bartender gặp phải quả khách như mày chưa chửi cho là may

xin lỗi mà ㅠㅠㅠㅠㅠ

lần đầu người ta đi bar

ơ thế mày thích seungcheol từ lúc nào

không phải năm năm trước rồi chứ gì

mới mấy tháng gần đây thôi

từ hồi nhuộm tóc màu vàng

tại đẹp trai quá

xong cũng bắt đầu từ hồi nhuộm tóc là nhớ tao hay uống món gì

lúc nào vào quán cũng  "chào jeonghan nay cậu uống vanila latte như mọi khi đúng không ừ ừ ra bàn ngồi đi nhé"

ㅠㅠ

dịch vụ chăm sóc khách hàng thôi

mày là khách quen còn gì

nhưng tao

vẫn thích

được quan tâm

như thế

٩◔̯◔۶

ㅋㅋㅋㅋ

oke

hiểu rồi

giờ sao

giờ nhục chứ sao

mắc gì nhớ ra tao là đứa ở bar đó

chắc choi seungcheol thấy tao ngu dữ lắm

ಥ_ಥ

tao vẫn thắc mắc sao nó nhớ ra mày

chắc một ngày đẹp trời thấy mặt tao quen quen

à không

bỏ mẹ

hình như tại hôm trước bọn tao add kakaotalk để bàn công việc

mà ảnh đại diện trên kakaotalk tao vẫn để ảnh hồi tóc ngắn với chưa nhuộm

nên chắc nó thấy quen rồi nhớ ra

=)))))))

có khả năng

ngu quá

không dám ngẩng mặt nhìn đời nữa

vẫn phải nhìn thôi

nhìn cả đời nhìn cả choi seungcheol

chứ mày ký hợp đồng rồi sao mà bỏ

hic

à đấy xong hợp đồng còn bảo là mỗi buổi sẽ cử người của trạm ra trông động vật

nhỡ lại gặp choi seungcheol ㅠ

chắc chắn sẽ gặp choi seungcheol ㅋㅋ

thề luôn

tại nó là chủ trạm à?

không

tại nó thích mày

🤡

nói gì có lý hơn được không?

mày không tin bạn mày à?

không

không tin cũng phải tin

nói trước bước không qua đâu hong jisoo

tao thề là khả năng tao với choi seungcheol yêu nhau còn thấp hơn khả năng mày với mập mờ cũ quay lại

so sánh kiểu gì vậy ba 🤡

mà có là gì của nhau đâu mà quay lại

mày nói mập mờ nào mới được chứ tao mập mờ với cả đống

mập mờ nào cũng được

mập mờ mày còn tình cảm chẳng hạn ㅋㅋㅋㅋ

🙂

nằm mơ đi

bao giờ mày với choi seungcheol yêu nhau rồi hẵng tính đến chuyện đấy

để rồi xem ^^

24/8/2022
mộng

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com