Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 3 : Choi gia

Seoul, 11 giờ 30 phút.

Giữa trung tâm thủ đô Seoul sầm uất, hàng loạt những chiếc xế hộp đen bóng tuyền đắt đỏ chạy bon bon trên đường phố  Dẫn đầu là con Rolls-Royce Phantom quyền lực, phía sau là dàn xế hộp Land Rover Range Rover chạy bon bon theo sau.

Tiếng động cơ vang dội suốt cả mặt đường, từng chiếc xe trải dài khắp cả đường phố đông đúc. Mặt đường rộng lớn chốc lại bị phủ đầy bởi một màu đen bóng tuyền.

*kít*

Từng chiếcxe ban nãy vẫn còn duy trì tốc độ nhanh thì giờ lại giảm tốc rồi cứ thế dừng lại trước một tòa dinh thự lớn. Tòa dinh thự nằm ngoài rìa thành phố nên chẳng ai may mảy để ý đến nó, chỉ có những hộ dân sinh sống gần đó lần đầu tiên nhìn thấy liền thắc mắc về chủ nhân căn nhà này. Nhưng sau khi biết được danh tính thì chỉ ngậm ngùi rời đi.

Gọi là tòa dinh thự vậy thôi nhưng thật chất nó mang phong cách của một tòa lâu đài nguy nga lớn. Cánh cổng cao lớn được thiết kế theo phong cách cổ điển, cùng với bức tường cao lớn xung quanh bao bọc cả một dinh thự. Bên trong sân lớn là bãi cỏ xanh thẳm và đài phun nước được xanh dựng bằng đá cẩm thạch, vài chỗ còn để cả những bộ bàn ghế cho người khác thư giãn. Đặt biệt hơn là có một chiếc ao hồ được thiết kế giống như một con suối, thậm chí là có một chiếc cầu nhỏ được bắt qua.

*xin lỗi vì cổ dở khoảng miêu tả lắm nên để cái ảnh ở đây cho mọi người tự tưởng tượng nha*

Cánh cổng lớn được mở ra, từng chiếc xe được lái vào trong sân rồi lại yên vị dưới tầng hầm đỗ xe. Quản gia và YeongNa bước xuống xe, cô liếc nhìn bé cưng vẫn còn đang say sưa trong giấc mộng rồi liếc nhìn quản gia.

"Bế thằng bé lên phòng của tôi đi, chờ đến khi nó tỉnh dậy liền đưa nó đi tắm rồi lên thư phòng gặp tôi. Tốt nhất là đừng để ai lại gần nó"

Vị quản gia cung kính cúi đầu rồi tiến đến hàng ghế sau bế em tiến vào trong dinh thự. Hong YeongNa day day thái dương, cô lục tìm chiếc điện thoại trong túi xách của mình, nhấn một dãy số rồi gọi.

*reng reng*

"Yeoboseyo?" một giọng nam trẻ cất tiếng nói.

"Lee Jihoon, chơi đủ chưa hả? Chừng nào em mới chịu về đây?" YeongNa dựa lưng vào xế hộp, giọng nói bực bội vang lên.

Jihoon thở dài nhưng vẫn quyết cãi lại cô.

"Ya, em đã bảo là sẽ về sớm rồi. Thay vì ngồi đó thét với em thì chị nên nghĩ xem cái lão già Yongbun kia tại sao lại tập kích người của chúng ta đi kìa"

"Vụ của lão Yongbun kia thì Dk đã lo hết mọi chuyện rồi, quan trọng bây giờ là chuyện của em kìa Lee Jihoon. Ngao du thiên hạ gần một tháng là quá đủ cho em rồi, mau mau về nhà trước khi lão đại phát hiện em tự ý rời khỏi Choi gia"

"Chị cũng biết rồi đấy" Jihoon ngã người ra ghế sau, "Choi gia dạo này chẳng có việc gì cho em làm cả, nếu mà chị muốn em trở về thì ít nhất cũng phải kiếm việc gì đó cho em làm đi chứ?"

Cô nhếch môi trong sự bất lực rồi nói.

"Về đây, chị mày có việc cho mày đây. Đảm bảo sẽ khiến mày phải bận rộn một thời gian dài đấy".

Jihoon ồ lên một tiếng, cậu liền bật dậy vớ lấy chiếc chìa khóa xe trên bàn, đôi tay cởi chiếc áo blouse trắng rồi tiện thể cầm lấy chiếc áo khoác blazer đen trên móc treo. Đôi chân không nhanh không chậm liền bước xuống tầng hầm đỗ xe.

"Phải vậy chứ, chờ em một tí. Bé con của chị sẽ về nhanh chóng thôi"

YeongNa ừ một tiếng rồi cúp máy, cô liếc nhìn đồng hồ rồi nhanh chóng tiến vào trong dinh thự.

_______________

Bước chân hớt hải cố gắng chạy nhanh về phía trước. Trên con đường mòn đầy chông gai, Jeonghan với một thân bé nhỏ cố gắng cắt đuôi bọn người áo đen đang truy đuổi phía sau.

"Á!"

Bàn chân vấp phải hàng dây leo gai khiến em ngã nhào về trước. Đôi mắt run run nhìn về phía đám người đang từ từ bước về phía em. Trong nỗi sợ hãi tuyệt vọng, em quỳ xuống cầu xin.

"Làm ơn hãy tha cho tôi, đừng bắt tôi về đó mà"

"Câm mồm" tên đầu đàn tát mạnh vào má em khiến nó đỏ rát, đôi môi hồng hào bật máu .

Chúng nắm tóc em, lôi em một cách xềnh xệch không thương tiếc. Mặc cho em vùng vẫy cầu xin, chúng vẫn không tha mà lại giáng những cái tát liên hoàn khiến em dần kiệt sức.

"Làm ơn đừng đánh tôi mà"

"Xin hãy tha cho tôi"

"Làm ơn, tôi không dám trốn nữa"

"ĐỪNG MÀ"

...

"M...mơ sao?"

Bật dậy sau viễn cảnh ám ảnh trong mơ, em ngước nhìn xung quanh thì phát hiện không phải là phòng giam của viện nghiên cứu liền thở phào nhẹ nhõm.

Jeonghan vươn đôi mắt thỏ con liếc nhìn vạn vật, em có thể nhận thức được rằng bản thân đang ở trong một căn phòng lạ .

Căn phòng ngủ với tone chủ đạo là màu xám, thoạt nhìn thì nó giống với căn phòng của một nữ giới bởi mùi hương cam dễ chịu tỏa ra xung quanh.

Jeonghan bước chân xuống giường, em ngắm nhìn  không gian căn phòng. Cảm giác dễ chịu từ ánh sáng từ đèn neon xanh lam chiếu xuống khiến tâm hồn em như được thư thả hơn.

*cạch*

Jeonghan chợt giật mình bởi tiếng mở cửa, em bất giác quay mặt lại thì bắt gặp quản gia cùng cái cúi đầu cung kính mà ông dành cho em.

"Cô Hong nhờ tôi dặn cậu một chốc nữa lên phòng cô ấy.", vị quản gia vẫn giữ nguyên nụ cười phúc hậu trên môi, "Nhưng không thể nhếch nhác như thế này đâu, cậu biết đấy, cô ấy không thích người luộm thuộm. Tôi sẽ để đồ cậu ở ngoài đây, tắm xong mong cậu hãy mặc vào rồi mới đi gặp cô ấy nhé."

Chẳng để em trả lời, quản gia liền cúi đầu chào rồi lui đi. Em bước đến cầm lấy bộ quần áo trên, theo lời quản gia mà tiến về phía căn phòng tắm sau bức tường.

Tiếng nước róc rách phát ra, làn nước ấm áp rơi xuống làn da trắng hồng đầy vết thương chi chít. Jeonghan nhíu mày, cố nén chịu qua cơn đau.

Cơ thể em vốn dĩ không lành lặn mấy sau khi bị bắt về viện nghiên cứu. Mỗi ngày, em phải phục tùng tên Egan với những thí nghiệm điên rồ của hắn. Có đôi lúc khi hắn bất chợt nổi điên do tác dụng của thuốc, hắn sẽ điên loạn lôi kéo em thử hàng loạt loại thuốc kì lạ. Trong cơn hoảng loạn, em đã cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi hắn. Hậu quả là em bị hắn giáng những đòn roi xuống cơ thể mình, đồng thời còn bị bỏ đói suốt hai ngày liền.

Nghĩ đến viễn cảnh lúc ấy, Jeonghan bỗng chốc lại rùng mình. Em muốn quên đi những ngày tháng bản thân phải khốn khổ ra sao khi bị nhốt trong viện nghiên cứu, em muốn xóa bỏ đi những kí ức đau thương khi phải chịu những trận đòn đau đớn kia. Nhưng biết làm sao giờ? Khi mà những kí ức đó đã ngấm sâu vào trong tim em. Mỗi khi em cố gắng quên đi chúng thì bằng một cách nào đó, chúng lại từ từ ùa về .

Nhiều lúc Jeonghan nghĩ rằng tại sao mình lại được sinh ra? Tại sao cha mẹ mình lại không yêu thương mình? Tại sao đến bây giờ mình vẫn còn tồn tại nhỉ? Khi mà năm mười tuổi, em đã từng đánh cắp một lọ thuốc độc của tên Egan để tự sát. Nhưng rồi bản thân lại không đủ can đảm, vạn vật xung quanh dường như đang cố ngăn cản em làm điều dại dột.

Ở viện nghiên cứu, em giống như một đóa hoa hồng trắng. Tâm hồn lẫn tính cách em trong sáng và đáng yêu khiến các anh chị ở đó đều yêu quý em, nhiều lần họ cũng cố gắng lên kế hoạch giúp em trốn thoát và làm lại cuộc đời, nhưng kết cục vẫn bằng không.

Cái lúc mà anh vệ sĩ dí lọ thuốc vào thắt eo em, ánh mắt Jeonghan dường như đang sợ hãi . Em cố gắng dùng ánh mắt để nói với anh rằng không thể làm như vậy được. Nhưng có vẻ anh ta không quan tâm,  anh ta hình như muốn em phải sống cho bằng được.

Jeonghan phải sống, sau đó phải làm lại cuộc đời mình.

Vậy thì em sẽ cố gắng không làm họ thất vọng.

___

Thư phòng

*cốc cốc*

Tiếng gõ cửa vang lên, quản gia lập tức nghe thấy giọng nói từ bên trong.

"Vào đi"

*cạch*

"Cô Hong, tôi đưa cậu Jeonghan đến rồi" quản gia cung kính cúi đầu, đẩy nhẹ em tiến về phía trước.

Hong YeongNa phất tay, ý bảo rằng quản gia ra ngoài. Ông cung kính cúi đầu rồi lập tức lui đi, để không gian riêng tư cho cả ba.

Jeonghan căng thẳng nhìn về phía Hong YeongNa, rồi em lại vươn mắt sang người con trai với thân hình nhỏ nhắn đang đứng kia. Cậu ta bật dậy, tiến đến bên em mà quan sát xung quanh người em rồi quay sang YeongNa.

"Người mà chị nói là đây sao?"

Hong YeongNa gật đầu, Jihoon lập tức ồ ra. Cậu tiến đến trước mặt em rồi đưa tay ra.

"Chào em, anh là Lee Jihoon. Hân hạnh được gặp"

Jeonghan thoáng bất ngờ, em nhanh chóng lấy lại bình tĩnh mà đưa tay ra bắt.

"Em là Yoon Jeonghan ạ, anh cứ gọi em là Jeonghan"

"Em sống ở viện nghiên cứu Namsan từ nhỏ à?" Jihoon dìu em lại ghế, bản thân cũng ngồi xuống rồi bắt đầu trò chuyện.

"Vâng, có thể nói là vậy ạ..."

Jihoon gật đầu.

"Lão Egan kia chắc cũng tiêm vào người em kha khá thuốc rồi nhỉ?"

"Hầu như ngày nào lão cũng bắt em đi thử thuốc và lấy máu ạ, trừ những hôm em ốm yếu quá mức thì mới được tha thôi..." Jeonghan lí nhí trả lời.

"Lấy cả máu sao?" Đồng tử Jihoon co lại, khuôn mặt thoáng chốc ngỡ ngàng nhìn sang YeongNa rồi lại nhìn chằm chằm vào em.

Jeonghan chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

"Không chỉ lấy máu, thằng bé còn bị bạo hành nữa" YeongNa tiếp lời, bàn tay xoa lấy đôi tay run rẩy của em.

Lần này Jihoon thật sự cạn lời rồi, cậu không thể tin được một đứa trẻ chỉ mới hơn mười tám lại chịu biết bao nhiêu cú sốc như vậy.

"Cho nên là chị muốn em đem thằng bé về viện nghiên cứu của em để xem sức khỏe của thằng bé thế nào, chị là sợ mấy thứ thuốc lão Egan tiêm vào người thằng bé sẽ khiến nó không giữ được tính mạng"

Jihoon gật đầu quay sang nhìn về phía Jeonghan, cậu phát hiện cả cơ thể em đang run rẩy nhẹ. Rồi đột nhiên em quỳ xuống dưới chân YeongNa khiến cô và Jihoon bỗng trở nên hoang mang.

"Xin chị đừng đưa em về viện nghiên cứu đó mà, em xin chị đó. Em không muốn về nơi đó đâu, chị đừng vứt bỏ em về nơi đó mà"

Jeonghan vừa nói, bàn tay lại ôm lấy đôi chân cô mà cầu xin. YeongNa hoảng hốt liền cố gắng dìu em dậy.

"Jeonghan, bình tĩnh nghe anh nói" Jihoon khụy một chân xuống thềm gạch lạnh lẽo, đôi tay giữ lấy bả vai em mà nói: "Viện nghiên cứu của anh không dùng người để thí nghiệm, anh chỉ muốn xem thử tình hình sức khỏe của em như thế nào thôi"

Cậu cố gắng xoa dịu em.

"Nghe này Jeonghan, anh không lấy máu của em cũng không tiêm thuốc vào người em. Anh chỉ muốn xem thử sức khỏe của em như thế nào. Mấy thứ thuốc của lão Egan sẽ không giết em liền mà sẽ giết em từ từ, anh phải xem thử sức khỏe của em sau đó điều chế thuốc giải để cứu em"

Jihoon nắm lấy đôi tay đang run rẩy kia mà nói.

"Em vẫn còn tương lai ở phía trước mà đúng chứ? Mục đích em trốn thoát khỏi viện nghiên cứu cũng chỉ vì muốn thay đổi vận mệnh của bản thân mà nhỉ? Nếu vậy thì trước tiên phải lấy lại mọi thứ, kể cả sức khỏe của em đấy nhóc con"

YeongNa cũng bồi thêm một câu.

"Yên tâm, Jihoon nó mà dám hút máu em thì chị sẽ xử nó cho em nhé?"

Jeonghan ngước mắt nhìn về ánh mắt của YeongNa, nhận được cái gật đầu tin tưởng của cô liền quay sang cậu.

"Anh sẽ không đưa em về viện nghiên cứu Namsan đúng không ạ?"

"Chắc chắn rồi, cho dù gã ta có đến viện nghiên cứu của anh cướp người thì cũng không thể qua cửa ải an ninh của bọn anh đâu" Jihoon đắc ý mỉm cười, cậu lau đi một vài giọt lệ vẫn còn đọng lại trên mí mắt em mà cam đoan.

Jeonghan ngập ngừng suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười mà nói: "Vâng ạ, em sẽ theo anh về viện nghiên cứu".

Có lẽ Jeonghan đã thật sự cảm nhận lòng tin của cậu. Em dần dần buông thả bản thân, không còn lá chắn phòng vệ bản thân mà cứ thế tuân theo những lời nói của Jihoon.

"Được rồi, chị nghĩ bây giờ em cũng đã đói bụng. Để chị bảo quản gia đưa em đi ăn nhé?" YeongNa vừa nói, vừa nhìn xuống chiếc bụng nhỏ đang kêu gào nãy giờ.

Jeonghan gật đầu, sau đó dẫn em ra khỏi phòng rồi giao phó em cho quản gia. Còn cô thì bước vào thư phòng cùng Jihoon.

Jihoon nhâm nhi tách trà trên tay, bỗng nhìn thấy vẻ mặt suy tư của cô liền buông tách trà mà hỏi.

"Trong chị suy tư nhỉ? Có chuyện gì với chị sao?"

"À không" YeongNa tiến đến cửa sổ mà nhìn về phía bầu trời, " chỉ là nhìn Jeonghan thì chị lại nhớ đến em trai chị".

End chương 3

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com