Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 61

Sau khi lời khai được ghi lại, cảnh sát Tần liền đi ra ngoài. Vương Dịch từ trên ghế sô pha đứng dậy, ra tiễn bọn họ. Cảnh sát Tần dường như còn chuyện muốn nói, hơi nghiêng người, không biết đã hỏi gì.

Vương Dịch nhíu máy, sau đó lắc đầu.

Cảnh sát Tần nhìn theo cô một hồi lâu rồi thở dài một hơi, sau đó mới dẫn theo cảnh sát ra ngoài. Vương Dịch đứng tại chỗ, gãi lông mày, sau đó mặt không chút biểu cảm mà đóng cửa lại.

Vương Dịch trở về giường bệnh, mắt nhìn đồng hồ: "Tại sao Như Mộng còn chưa về nữa?"

Chị Lệ à một tiếng: "Chỗ nộp tiền quá nhiều người nên phải xếp hàng."

Khi lời vừa dứt, cánh cửa mở ra, Như Mộng thở hồng hộc đi vào, đưa danh sách cần kiểm tra cho Vương Dịch . Cô nhận lấy, nhìn một cái.

Như Mộng nói: "Nếu phu nhân không thể đi, có thể lấy xe lăn ở chỗ bác sĩ."

Vì Thi Vũ còn choáng váng, sợ nàng không đi nổi. Vương Dịch nói với Như Mộng: "Đi lấy đi."

Sau đó, cô đặt danh sách lên tủ đầu giường, đỡ Thi Vũ dậy. Nàng nhìn đến mặt đồng hồ có vệt nước khô trên tay cô

Chỉ một lát sau, Như Mộng trở về, đẩy xe lăn tiến vào. Vương Dịch bế Thi Vũ lên xe lăn, cô cúi người, vuốt tóc trên trán nàng : "Chờ kiểm tra xong rồi trở về ăn sáng."

Thi Vũ cười gật đầu: "Ừm ."

Vương Dịch đứng dậy, cầm lấy một cái khẩu trang rồi đeo cho Thi Vũ , sau đó đẩy xe lăn ra ngoài. Như Mộng theo sau, cầm danh sách, đến từng chỗ để kiểm tra theo lời bác sĩ, lấy máu, điện tâm đồ, v.v.

Vương Dịch mặc âu phục xám, quần tây, áo len màu lam, cao 1m75, hơn nữa khuôn mặt xuất chúng khiến không ít người đi dọc đường quay đầu lại nhìn. Chỉ là vẻ mặt người này lạnh nhạt, chỉ khi rủ mắt nói chuyện với người trên xe lăn mới hơi dịu dàng một chút. Quần áo bệnh nhân có sọc xanh trắng, hơi rộng, một bên tay Thi Vũ bó thạch cao, bên tay còn lại giấu trong tay áo, chỉ có ngón tay trắng nõn cầm lấy tay áo, tóc dài xõa trên vai. Nàng đeo khẩu trang khiến người khác cũng không nhìn ra được khuôn mặt, chỉ có đôi mắt xinh đẹp lộ ra ngoài, nhìn qua có thể biết đây là một người phụ nữ dịu dàng.

*

Làm kiểm tra xong, nàng trở về phòng bệnh đợi kết quả, sẵn tiện ăn sáng. Trong khoảng thời gian đó, đoàn luật sư đã tới, chào hỏi Thi Vũ xong thì qua nói chuyện với Vương Dịch , là về chuyện của mẹ con Lưu Nguyệt Nga. Buổi chiều tất cả báo cáo đều đã có, bác sĩ cầm báo cáo đi vào, đầu tiên là kiểm tra thường xuyên cho Thi Vũ , sau đó bảo y tá ngừng thuốc giảm đau.

Vương Dịch xắn tay áo đứng dậy rồi nói: "Khi nào thì có thể chuyển viện vậy?"

Hôm nay là hai mươi chín tết, cô muốn đưa nàng trở về thủ đô, cho dù giấu người trong nhà không cho biết thì trở về cũng tốt.

Nơi này cô không sợ, nhưng cô có bóng ma tâm lý.

Bác sĩ biết người bệnh nhân này đến từ thủ đô, tết đến đương nhiên sẽ muốn về nhà.

Ông ấy nhìn vào bệnh án, nói: "Có thể chuyển rồi."

Vương Dịch gật đầu: "Cảm ơn."

Bác sĩ lại nói với Thi Vũ : "Có thể thử xuống đất đi lại, cảm giác choáng váng này có lẽ sẽ kéo dài khoảng một tuần."

Thi Vũ : "Vâng."

Sau đó, bác sĩ và y tá ra ngoài. Chị Lệ nói với Vương Dịch : "Vậy tôi đi thu dọn hành lý cho phu nhân đã."

Vương Dịch lấy bệnh án nhìn một chút, sau đó lập tức nói: "Ừ."

Chị Lệ đắp chăn cho Thi Vũ , hỏi: "Phu nhân muốn mang gì không? Có cần mang theo gì nữa không? Cứ nói với tôi, tôi sẽ đi lấy."

Thi Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: "Không cần nữa, tôi đã thu dọn xong, chỉ có một cái vali."

Đầu ngón tay Vương Dịch vuốt tóc nàng : "Chị còn phải dưỡng thương, chắc chắn không thể trở về Hội Thành đúng ngày được, có cần lấy tài liệu gì không?"

Thi Vũ lắc đầu: "Tài liệu đều để trong văn phòng, là chìa khóa của công ty..."

"Để em giúp chị sắp xếp." Vương Dịch nói.

Thi Vũ gật đầu.

Sau đó chị Lệ đi lấy hành lý cho Thi Vũ . Như Mộng đỡ Thi Vũ xuống giường đi lại, cảm giác choáng váng vào buổi chiều đã đỡ hơn rất nhiều, cơ thể Thi Vũ cũng có lực hơn.

Vương Dịch ngồi trên ghế sô pha gõ cạch cạch trên laptop, sau đó gọi điện thoại nói chuyện với trợ lý Hách

Tất cả đều tiến hành theo trật tự, Thi Vũ cũng nhận được điện thoại hỏi thăm của bố mẹ và Mẹ chồng . Vì nàng không dám nói quá nhiều nên càng khiến Mẹ chồng sợ hãi.

Con bé Nhất Nhất này có phải lại gây chuyện rồi không? Con dâu lại không tha thứ cho nó à?

Sau khi cúp máy, Bà gửi tin nhắn WeChat sang.

Ting ting.

Điện thoại trên bàn cửa Vương Dịch vang lên, cô cầm lên rồi xem tin nhắn.

Bà Vương : [Ngày mai là tròn một năm kết hôn, nếu như con không thể dẫn con dâu mẹ trở về thì con cũng đừng về nữa.]

Tròn một năm.

Vương Dịch nhướng mắt lên nhìn về phía người phụ nữ đang đi bộ nói chuyện với Như Mộng, cô rủ mắt xuống, nhắn tin.

Vương Dịch : [Ngày 30, con chắc sẽ không về.]

Bà Vương : [...]

Nói nó như thế nào thì nó thực sự như thế ấy à?

Thật sự không về?

Cuối cùng bà cũng không dám nhắn lại.

Vương Dịch buông điện thoại di động xuống, nhìn vào màn hình laptop.

Kết hôn tròn một năm.

Cô và nàng đã kết hôn được tròn một năm.

Năm giờ chiều, thời tiết bên ngoài rất lạnh, Thi Vũ được chị Lệ quấn áo khoác thật dày và khăn quàng cổ, chỉ lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn, trên mặt đeo khẩu trang để che những vết sẹo, vừa che một cái chỉ còn lại đôi mắt để nhìn. Vương Dịch nắm tay nàng , đi về phía cửa.

Như Mộng và chị Lệ mang hành lý đi theo phía sau.

Gió lạnh thổi mạnh, thổi đến nỗi cành cây cong gập xuống. Hai chiếc xe màu đen dừng trước cửa bệnh viện, Đường Lập mở cửa xe, Vương Dịch đỡ eo Thi Vũ , nhẹ nhàng đỡ nàng vào bên trong.

Chờ Thi Vũ ngồi vững, Vương Dịch mới khép áo khoác ngoài lại rồi ngồi vào.

Đường Lập đến vị trí ghế lái, Như Mộng ngồi lên ghế lái phụ, chị Lệ đi đến ngồi vào ghế sau xe của Đường Vũ. Hai chiếc xe khởi động, đi thẳng đến sân bay.

Ngồi máy bay tư nhân thuận tiện hơn.

Sau khi ngồi vào, Vương Dịch thắt dây an toàn cho Thi Vũ , sau đó tháo khẩu trang của nàng ra. Tóc Thi Vũ có chút rối, nàng lắc đầu, Vương Dịch nâng cằm nàng lên, lấy son dưỡng bôi cho nàng một chút.

Thi Vũ sửng sốt.

Vương Dịch nói: "Khô."

Đám người Như Mộng, chị Lệ, Đường Vũ và Đường Lập đã nhìn quen. Nhưng tiếp viên hàng không trên máy bay tư nhân lại cảm thấy kinh ngạc, hai người liếc nhìn nhau, từ khi nào sếp lại dịu dàng như vậy?

Bọn họ đều là nhân viên thuộc nhà họ Vương , cũng thuộc về hãng hàng không do Vương Dịch quản lý, cũng là người mà Vương Dịch đào tạo, vì vậy họ cũng quen thuộc với cô

Như Mộng chống cằm, cười ha ha: "Có gì phải kinh ngạc đâu, tôi đã miễn dịch rồi."

Hai vị tiếp viên hàng không trừng Như Mộng một cái. Chờ Vương Dịch đắp chăn cho Thi Vũ xong, ngồi xuống bên cạnh cầm lấy tạp chí xem, tiếp viên hàng không mới đến đây phục vụ, lần này chủ yếu là phục vụ Thi Vũ. Thi Vũ ít nhiều có chút để ý mặt mũi, đặc biệt là khi đối diện với khuôn mặt xinh đẹp của nữ tiếp viên và khí chất đẹp trai của nam tiếp viên.

Nàng cúi đầu để tóc xoã tung.

Cho dù bị thương nhưng nàng ngồi dậy vô cùng mềm mại, giống như bất cứ lúc nào cũng chờ người khác che chở.

Vương Dịch ngước mắt lên nhìn lướt qua nam tiếp viên.

Nam tiếp viên lúng túng dời tầm mắt, sắc mặt Vương Dịch trầm lại, đầu ngón tay cô vén tóc Thi Vũ , nói với nữ tiếp viên hàng không: "Rót một ly sữa cho phu nhân."

"Vâng."

Máy bay cất cánh.

Đầu Thi Vũ có chút không thoải mái, nàng uống sữa xong thì đi ngủ.

*

Đến thủ đô là khoảng 8 giờ tối.

Thời tiết thủ đô cũng lạnh nhưng khô ráo, không giống như Hội Thành lạnh mà ẩm đến thấu xương. Xe đón đợi ở lối ra, trợ lý Hách thấy sếp nắm tay phu nhân đi ra, lại nhìn thấy khuôn mặt đeo khẩu trang của phu nhân lộ ra vết bầm tím ở bên mắt.

Vào lúc đó, trợ lý Hách cũng cảm thấy đau lòng.

Cô ta vẫn luôn liên hệ với đoàn luật sư, cũng hiểu rõ quá trình. Dựa theo suy nghĩ và suy đoán của họ, cũng may phu nhân thông minh, nếu không hôm nay thật sự không còn gặp được người nữa rồi.

Trợ lý Hách sửa lại nụ cười, tiến lên mở cửa xe, nói: "Phu nhân, chúc mừng năm mới."

Thi Vũ cười dịu dàng: "Chúc mừng năm mới."

Tính ra đã lâu lắm rồi chưa gặp trợ lý Hách . Vương Dịch nhẹ nhàng đỡ Thi Vũ lên xe, nàng cởi khẩu trang xuống. Trợ lý Hách vòng qua ghế lái, ngồi xuống lơ đãng liếc mắt nhìn vào kính trong xe.

Nhìn đến khuôn mặt đầy vết thương kia.

Cô ta sững sờ, lập tức thu hồi tầm mắt, khởi động xe.

Sợ là sếp sẽ đau lòng muốn chết, không chỉ vậy, có thể đã tự trách mình.

Xe không đến chung cư Quân Duyệt mà chạy về phía trung tâm thành phố. Khi dừng lại ở cửa căn hộ Duplex, Thi Vũ sửng sốt một chút rồi nhìn về phía Vương Dịch . Thấy cô đang sửa sang tay áo, lại kéo tay áo quá dài của nàng lên, nói: "Chị tạm thời ở đây đi, chị Lệ có thể chăm sóc chị . Bên này cũng thuận tiện, môi trường cũng tốt hơn, có lợi cho việc dưỡng thương của chị ."

"Dân cư bên Quân Duyệt quá hỗn tạp."

Thi Vũ nhìn cô

Đầu ngón tay của Vương Dịch nhéo mũi nàng ,nói: "em sẽ không ở đây, em ở Quân Duyệt, nếu rảnh thì em sẽ đến thăm chị ."

Thi Vũ : "... Em..."

Em cũng có thể ở đây lại đây.

Nhưng nàng còn chưa dứt lời, Vương Dịch đã mở cửa xe đi xuống. Chị Lệ đỡ Thi Vũ xuống xe, nàng nhìn căn nhà trước mặt.

Mỗi một viên gạch, vừa quen thuộc lại xa lạ, nhưng dưới bầu trời thủ đô, nàng cảm thấy rất ngọt ngào.

Sau khi vào cửa, rất nhiều ký ức tuôn ra hiện lên rõ ràng trước mắt, nhưng có lẽ tâm tình đã thay đổi, cho nên không còn cảm thấy khó chịu nữa.

Trong phòng rất lạnh lẽo, vô cùng lạnh lẽo.

Chị Lệ cũng cảm nhận được, chị vội vàng bật máy điều hoà sưởi ấm lên, nói với Thi Vũ : "Từ sau khi phu nhân đi, cô chủ không trở về nhà một lần nào."

Thi Vũ không hé răng.

Nàng liếc mắt nhìn Vương Dịch .

Vương Dịch cởi áo khoác ra và treo nó lên.

Chị Lệ thấp giọng nói với Thi Vũ : "Phu nhân, sau này nếu cô giận cô chủ thì cô có thể đuổi cô ấy ra ngoài, căn nhà này là của cô mà."

Mấy ngày trước khi quét dọn, chị mới nhìn thấy sổ đỏ, trên đó ghi căn nhà này thuộc quyền sở hữu riêng của phu nhân. Hơn nữa còn có một bản hợp đồng do cô chủ ký, đại ý chính là cả căn nhà đều thuộc về một mình phu nhân.

Thi Vũ không lên tiếng.

Chị Lệ đưa Thi Vũ lên lầu, thật ra nàng có thể tự đi nhưng bọn họ có hơi lo lắng. Vương Dịch ở dưới lầu gọi điện thoại. Sau khi Thi Vũ lên lầu hai, nhìn thấy phòng sách trống không, phòng ngủ chính cũng trống không.

Chị Lệ nói: "Cô chủ đã dọn rất nhiều thứ ra ngoài."

Thi Vũ : "Bình thường em ấy ở đâu?"

Chị Lệ nói: "Cũng không rõ lắm, có thể là ở bên Quân Duyệt."

Trần Y liếc mắt nhìn phòng sách, trước kia còn có thể nhìn thấy một vài chiếc bút máy trên bàn, bây giờ không còn gì nữa. Khó trách người này sắp xếp nàng trở về đây sống.

Ý của cô là nơi này là của chị , em sẽ ra ngoài.

Thi Vũ rủ mắt, không hỏi nữa.

Chị Lệ đưa hành lý vào phòng ngủ chính.

Giường không thay đổi, nhưng lại đổi một bộ ra giường mới, ghế sô pha cũng được đổi thành một phong cách khác, dù sao rất nhiều thứ cũng đã đổi lại.

Ngay cả phòng thay đồ cũng chỉ còn lại đồ của Thi Vũ , còn có thêm rất nhiều quần áo của nàng

Thi Vũ : "..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #sqhy