Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 10: Chiếu chỉ

Đông cung, ánh nến leo lét. Trong tĩnh mịch của đêm, Thời Lãng vẫn ngồi yên lặng, ánh mắt lạnh lẽo soi rọi bởi ngọn lửa đang chập chờn cháy.

Ngón tay hắn khẽ lướt qua đầu nến, như đang chạm vào dòng suy nghĩ âm u của chính mình.

"Thánh thượng đang ở đâu?" Hắn quay sang hỏi thị vệ bên cạnh.

"Bẩm Thái tử, Thánh thượng hiện đang phê tấu chương trong tẩm điện."

"Đi. Ta có chuyện quan trọng cần bẩm."

Trong tẩm điện, Thánh thượng ngẩng đầu khỏi chồng tấu chương khi thấy hắn bước vào.

"Tham kiến phụ hoàng. Nhi thần có chuyện gấp cần bẩm báo."

"Có chuyện gì mà đêm khuya còn đến gặp Trẫm?"

Thời Lãng cúi đầu:

"Xin phụ hoàng thứ tội. Nhưng việc này cấp bách, không thể trì hoãn."

Thánh thượng hơi nhíu mày: "Nói."

"Nhi thần vừa nhận được tin, biên cảnh phía Bắc lại rục rịch động binh. Ngoại bang có dấu hiệu tập hợp lực lượng lớn. Dân chúng hoang mang, quan quân địa phương chưa kịp đối phó."

Thánh thượng trầm ngâm: "Vậy ý con thế nào?"

Thời Lãng chắp tay, giọng rõ ràng:

"Tần Dữ – đại tướng quân – vừa mới được ban binh phù, mười vạn quân phía Bắc đều nghe theo hiệu lệnh. Lúc này nên để ngài ấy dẫn quân xuất chinh, đánh nhanh thắng nhanh. Không chỉ bảo vệ bờ cõi mà còn có thể mở rộng lãnh thổ cho Thịnh Quốc."

Hắn dừng một nhịp rồi nói tiếp: "Nếu để chậm trễ, sợ sẽ sinh biến, tổn hại lớn hơn."

Thánh thượng gật đầu chậm rãi, ánh mắt trầm tư:

"Ừ, con nói cũng có lý. Vậy theo ý con, khi nào sẽ khởi hành?"

"Vâng. Ba ngày sau, lập tức xuất binh."

Thánh thượng ngẫm nghĩ một hồi, rồi gật đầu dứt khoát:

"Theo như lời con. Ngày mai trẫm sẽ hạ chiếu chỉ, lệnh cho Tần Dữ lập tức mang quân ra Bắc."

"Phụ hoàng nên nghỉ ngơi sớm một chút, cẩn thận ảnh hưởng đến sức khỏe của người. Nhi thần xin phép cáo lui trước."

Bên ngoài tẩm điện, gió thổi phần phật, ánh đèn cung đình lay động.

Thời Lãng đứng lại trước bậc đá, khóe môi khẽ nhếch. Trong bóng đêm, vẻ mặt hắn hiện lên thứ gì đó lạnh lẽo... và thâm sâu.

Tựa như một ván cờ đã bắt đầu – mà mỗi quân đều được đặt đúng vị trí.

Sáng hôm sau đúng như lời đã nói, Tần Dữ đem sính lễ đến đề thân với nàng, Diệp tướng quân thì thầm vui mừng trong lòng, nhưng Diệp phu nhân thì ngược lại, mặt bà nghiêm nghị, khó coi. Minh Nguyệt đang đợi trong phòng, Tiểu Thu chạy vào:

"Tiểu thư, tiểu thư, thiếu gia đem sính lễ tới đề thân với người rồi ạ."

Nghe vậy, ý cười không giấu nổi trên mặt nàng, nàng vội chạy ra gian chính, vừa ra tới nơi nàng tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Tần Dữ và mẫu thân, không khí vô cùng căng thẳng, giọng mẫu thân nàng tức giận nói lớn, khiến nàng hơi hoảng đứng nép bên mép cửa nghe lén.

"Không được. Ta không cho phép. Bọn ta xem con như con ruột trong nhà, Minh Nguyệt như muội muội của con vậy."

"Nhưng thưa phu nhân, con và nàng ấy lại không nghĩ như vậy, chúng con là thật lòng với nhau, xin người tác thành cho bọn con."

"Ta nói không được là không được. Mời Tần đại tướng quân đem sính lễ về cho. Người đâu tiễn khách."

Nàng không nghe được nữa chạy vội ra chắn trước mặt Tần Dữ, đối chất với mẫu thân:

"Tại sao lại không được, thưa mẫu thân?"

"Con ra đây làm gì? Tiểu Thu! Mau đưa tiểu thư vào phòng."

Tiểu Thu sợ sệt cúi gầm mặt xuống.

"Phu nhân, bà xem hai đứa nó đã thật lòng như vậy rồi, chi bằng tác thành cho chúng đi..." Diệp tướng quân bên cạnh lên tiếng.

"Ông còn tiếp tay cho chúng làm phản sao?" Diệp phu nhân giọng càng tức giận hơn.

"Có phải mẫu thân sợ Hoàng hậu và Thái tử trách phạt không? Chỉ cần con không đồng ý hôn sự đó là được rồi."

"Con nói thế mà nghe được à! Con nghĩ họ là ai hả? Họ là hoàng thân quốc thích, có thân phận cao quý. Con nghĩ dễ dàng từ chối đến vậy sao?"

Dù phụ thân là đại tướng, dù mẫu thân là ái nữ của Thái sư, thì trước mặt hoàng quyền, họ vẫn chỉ là thần tử.

"Con...con..." Nàng á khẩu.

"Xin phu nhân yên tâm, con nhất định sẽ bảo vệ nàng..."

"Dựa vào con, chỉ là một đại tướng quân vừa mới được thánh thượng trọng dụng, có thể đấu được với Thái tử sao, con nghĩ sẽ có cơ hội thắng, con bảo vệ nó như thế nào đây, trong khi ngay cả khi con cũng không thể bảo vệ được chính mình." Bà tức giận chỉ tay về phía Tần Dữ quát lớn.

"Trước kia ta không nên đồng ý để tướng công đưa con về phủ, thì sẽ không xảy ra tình cảnh như bây giờ..."

"Sao bà có thể nói như vậy? Dù sao thì..." Diệp tướng quân còn chưa kịp nói hết câu bà liền cắt ngang.

"Ông im miệng. Ông xem phúc mà ông gây ra kia kìa..."

"Mẫu thân... mẫu thân không nên nói những lời đó? Dù cho trước đây chàng có đến phủ ta hay không thì con cũng sẽ không gả cho Thái tử đâu. Con chỉ yêu chàng, con nhất định chỉ gả cho mình chàng thôi."

"Con im miệng cho mẫu thân. Bây giờ con còn dám cãi lời ta hay sao?" Không kìm được nổi nóng giận, bà giơ tay tát nàng.

Bốp.

Minh Nguyệt trừng mắt cảm nhận má mình nóng rát. Tim nàng càng nóng rát. Người mẹ mà trước giờ rất yêu thương nàng, chưa từng đánh nàng. Cú tát hơi mạnh khiến nàng đứng không vững, Tần Dữ đưa tay đỡ lấy nàng, hắn và Diệp tướng quân thấy vậy vô cùng hoảng hốt. 

Nàng đứng thẳng lại, ngước đôi mắt kiên cường nhưng cũng đang ngấn lệ nhìn thẳng vào mắt bà:

"Mẫu thân... Người đánh con... Trước giờ mẫu thân chưa từng đánh con... Vậy mà vì chuyện này mà người lại đánh con sao? Con chỉ đơn giản là muốn cùng người mình yêu đời đời kiếp kiếp an ổn mà sống thôi cũng không được sao?" Giọng nàng nghẹn ngào.

Không khí trong nhà đang lúc căng thẳng thì hạ nhân từ cổng chạy vào thông báo: "Có người trong cung đến thưa lão gia, phu nhân."

Không lâu sau, một vị thái giám già bước vào trên tay cầm chiếu chỉ hô lớn: "Tất cả quỳ xuống nghe chỉ..."

Mọi người trong phòng đều quỳ rạp xuống.

Khi chiếu chỉ từ hoàng cung được thái giám tuyên đọc giữa tiền sảnh, cả phủ Diệp như chìm vào tĩnh lặng.

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Ngoại bang đang quấy phá biên giới phía Bắc, khiến dân chúng lầm than, sinh linh đồ thán. Nay Trẫm lệnh cho Tần Dữ – đại tướng quân – lập tức dẫn binh dẹp loạn. Ba ngày sau lên đường, không được trì hoãn."

Không khí như đặc quánh lại.

Minh Nguyệt siết chặt tay áo, khóe mắt cay xè. Nàng liếc sang Tần Dữ – hắn vẫn bất động, ánh mắt trầm như đá tảng. Rồi thái giám quát:

"Tần đại tướng quân còn không mau lĩnh chỉ!"

Hắn bước lên, trịnh trọng quỳ xuống: "Thần tuân chỉ."

Thái giám cúi người trao chiếu chỉ vào tay hắn, sau đó nói:

"Tướng quân mau vào cung, Thánh thượng có việc muốn thương nghị."

"Ta biết rồi. Phiền ngài hồi cung báo lại, ta sẽ lập tức khởi hành." Hắn đáp, giọng dứt khoát.

Sau khi mọi người lui xuống, Minh Nguyệt mới tiến lại gần, khẽ kéo vạt áo hắn. Nàng nhìn hắn, đôi mắt hoảng loạn ươn ướt, má vẫn hằn đỏ dấu tay – di chứng của một cuộc tranh cãi nảy lửa với mẫu thân. Hắn nhìn nàng, tim thắt lại. Rồi nhẹ giọng trấn an:

"Nàng yên tâm... Ta sẽ trở về. Sớm thôi."

Hắn quay đi.

Bóng hắn khuất dần nơi bậc cửa. Nàng đứng lặng, lòng đau như bị xé làm đôi.

Phía sau, Diệp phu nhân lên tiếng, giọng lạnh lùng: "Tiểu Thu, đưa tiểu thư vào phòng."

Minh Nguyệt không phản kháng, chỉ như một cái xác không hồn lê bước về phòng. Khi cánh cửa gỗ khép lại, nàng gục xuống, ôm mặt khóc nghẹn.

Diệp phu nhân nhìn bóng lưng con gái khuất dần, quay sang hạ nhân:

"Con đứng ngây ra đó làm gì? Mau đem toàn bộ sính lễ trả về phủ tướng quân. Từ nay... Diệp phủ không còn nhận hôn ước gì nữa!"


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com