Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 12

Cái gì không thể tiếp tục thì hãy từ bỏ đi, con đường nào không thể bước tiếp thì nên dừng lại thôi. Cuộc sống này bắt buộc chúng ta phải lựa chọn từ bỏ hoặc bị từ bỏ, tổn thương hoặc bị tổn thương.

Rang Rong có thể không để tâm một hay hai lần sự vô tâm của Sai, thậm chí chị đã tha thứ cho những lần cô đã tổn thương chị, nhưng không có nghĩa là Rang Rong phải dành cả đời mình để bỏ qua hết cho cô. Cho đến khi chị ôm đủ tổn thương, đủ thất vọng về cô mà rời đi. Trên đời này mọi thứ cũng đều có giới hạn của nó, sự bao dung và nhẫn nhịn của Rang Rong cũng như vậy, chịu đựng đến một lúc nào thôi, rồi mọi thứ cũng dần buông lơi, khi ngộ nhận ra tình yêu của mình bấy lâu cô không hề trân trọng.

Cơ thể này là của mình, nhất định phải yêu quý, tâm trạng này là của mình, nhất định phải nâng niu, đừng làm mình phiền muộn, tủi thân chỉ vì những người và những việc không xứng đáng. Cuộc đời này còn dài, chị nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân, toàn tâm toàn ý phải làm cho chính mình hạnh phúc.

Rang Rong không muốn mình bị đuối sức khi phải rượt đuổi theo thứ tình yêu đã không thuộc về mình, không muốn mình ngu ngốc đắm chìm trong thế giới ảo tự mình vẽ nên những tổn thương cho chính mình. Phải cứng rắn đứng dậy và tự mình bước ra khỏi vùng tổn thương u ám ấy.

Sau tất cả, giờ Rang Rong mới biết, bông hoa đó không phải là của chị, chẳng qua là chị đã đi ngang qua vào đúng mùa hoa nở đẹp nhất, và Rang Rong cũng hiểu được rằng, người đó không phải yêu chị, chẳng qua là chị đã đi ngang qua vào đúng ngày người cô đơn nhất. Bông hoa đó, chị cứ ngỡ là của chị, nhưng thật tệ, chị lại đánh mất em một lần nữa.

Tình yêu vốn dĩ rất chân thật, nếu như Sai làm tổn thương chị, không phải vì Rang Rong không tốt, mà chỉ vì cô ấy chưa đủ yêu chị mà thôi.

Rồi sẽ có một thời điểm chị sẽ dần từ bỏ được cô, Rang Rong từng tưởng rằng chị sẽ yêu cô như vậy mãi mãi, dù hèn mọn cũng chẳng sao, dù tổn thương bao nhiêu cũng được, nhưng rồi, giờ Rang Rong cũng đã mệt, sẽ thất vọng và sẽ buông tay.

Đôi lúc Rang Rong tự hỏi chính mình rốt cuộc thì tôi trông đợi điều gì để rồi phải chịu cảm giác thất vọng đến khổ sở thế này.

Trên đời này thứ gì cũng có giới hạn, bất kể là tha thứ hay bao dung. Nhưng điều cuối cùng tồn tại sau những tháng ngày thanh xuân, đấy là hai người chúng ta bắt đầu sống trong trí nhớ của nhau.

- Thế giới này lớn như vậy nhưng sao tôi lại chỉ thích em.

Vì sao Rang Rong chọn rời đi dù trong lòng còn rất yêu cô?

Bởi vì Sai chính là giấc mộng mà chị sợ mình sẽ mất đi khi tỉnh lại.

Bởi vì chị biết, chị là người đối với cô có cũng được, mà không có cũng chẳng sao.

- Cuối cùng em cũng bỏ tôi như bao người khác, cho dù mình đã cố gắng rất nhiều.

Rang Rong ngồi buồn một mình đơn bóng đối diện nỗi cô đơn không biết nói cùng ai, những ngày này đối với chị buồn khủng khiếp và đi đến quyết định thật khó khăn. Dẫu biết là khó khăn nhưng phải quyết tâm vì chị không muốn bản thân phải buồn, phải khổ. Ở cạnh nhau vậy đó, mà một tiếng hỏi thăm cũng không có, chị ôm một nỗi buồn đến nát lòng nát dạ.

Vừa xuất viện về nhà được hai ngày nghỉ ngơi, vết thương vẫn còn rất đau, di chuyển lúc này thật khó khăn, có thể ảnh hưởng đến vết may bất cứ lúc nào.

Nhưng công việc ở công ty đang cần gấp Rang Rong không thể ngồi ở nhà, mà phải trực tiếp đến đó để giải quyết. Vì một số đối tác làm ăn họ muốn hủy hợp đồng để tìm công ty khác, bởi vì họ cho rằng công ty chị gần đây không giữ chữ tín, chạy theo lợi nhuận mà bỏ qua chất lượng.

Thực chất thì Rang Rong biết ai đang đứng sau vụ này, Din đang lợi dụng lúc chị không được khỏe mà thao túng họ và cố tình kéo họ về phía mình, tung những chiêu trò dơ bẩn để họ tin mình mà quay lưng lại với Rang Rong.

*

Sai ngồi trên ghế sofa xem lại những tấm hình cũ của gia đình, là cô đang rất nhớ ba mình, mấy tháng đã trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ về ba là cô lại rơi nước mắt và trong ánh mắt ấy nỗi hận một người vẫn còn nguyên vẹn, vì đâu mà chia cắt, vì ai mà tình cha con không còn nữa. Cô đang thèm một cái ôm, một cái xoa đầu ấm áp từ ba mình nhưng mà giờ nó chỉ còn hoài niệm, là ước mơ.

Những kỷ vật của ba mình Sai vẫn giữ lại, xem những thứ đó như chính ông đang ở bên cạnh, đó là chút an ủi còn lại cho cô thấy ấm lòng hơn.

Chiếc điện thoại cũ sờn của ông đã bị mấy tấm hình nằm chồng lên bao ngày qua cô không để ý, những gì của ông để lại đều quý giá đối với cô, cô lại bật khóc nức nở nhiều hơn.

Cô mở nó lên tìm những tấm hình sót lại trong ấy, những khoảnh khắc vui vẻ bên nhau không còn nữa, cô lại thấy tiếc cho điều đó.

Lúc sinh thời, ông hay ghi âm lại những đoạn hội thoại vui vẻ cùng các con, để khi buồn ông có thể mở lại nghe, đó như là cách để thấy các con đang ở cạnh ông.

Cô cứ mở hết đoạn này đến đoạn khác để nghe, và có một đoạn làm Sai chú ý, cô tua lại để nghe rõ hơn. Dường như là Rang Rong và ba cô đang cãi nhau.

- Rang Rong à, tôi xin cô hãy tha cho Sai, hãy để cho con bé có cuộc sống bình thường.

- Cuộc sống của Sai bây giờ không bình thường sao? Con có thể cho em ấy tất cả, không thiếu thốn thứ gì.

- Nhưng cô không được quyền yêu con bé.

- Tại sao không? Ai cũng có quyền được yêu còn con thì không?

- Tôi xin cô hãy tha cho con bé.

- Ông đừng có mơ, một khi tôi muốn thì đừng ai cản, ngay cả ông cũng không cản được tôi. Ông hiểu không?

Nghe tới đoạn hội thoại này Sai khẳng định rằng, bấy lâu mình đã không nghĩ oan cho Rang Rong, cái chết của ba cô bắt nguồn từ đây.

Nhưng đoạn hội thoại lại im lặng trong khoảng vài phút rồi nó lại tiếp tục, nhưng lần này sắc mặt cô đã đổi, tay cô run lên bần bật. Sai nhận ra đó là giọng của Din, Din cũng xuất hiện đúng thời khắc đó.

- Ông già, ông đang sợ điều gì đó.

- Cậu Din.

- Ông không cần phải sợ tôi, nói tôi nghe đã xảy ra chuyện gì với Rang Rong, tôi vừa thấy chị ấy vừa ra khỏi đây mà tâm trạng không vui.

- Cậu xấu xa còn hơn Rang Rong thì không có tư cách gì để hỏi tôi điều đó. Tốt nhất cậu hãy rời xa con gái tôi, nó còn ngây thơ lắm, đừng gieo vào đầu nó những lời ngọt ngào dối trá của cậu.

- Ông già, ông nói gì?

- Tôi có chết cũng không để con bé cho cậu dắt mũi mãi được. Cậu hãy ra khỏi nhà tôi.

Ông đẩy Din ra khỏi nhà mình, đôi bên giằng co nhau quyết liệt, Din bực tức vì bị ông đối xử tệ, nên dùng hết sức đẩy ông ra, nhưng không ngờ sức ông yếu, rồi ngã xuống nền va đầu vào cột nhà thật mạnh và ông gần như đang lịm dần trong từng hơi thở yếu ớt.

- Cậu giết tôi...

Ông chỉ kịp nói vài tiếng, máu từ đầu tuôn ra đỏ cả nền, rồi từ từ ông lịm đi.

Đoạn hội thoại không còn nghe tiếng nói mà chỉ còn âm thanh Din đang tạo bằng chứng giả, hòng đẩy tội lên đầu Rang Rong, vì vừa rồi anh nhìn thấy chị bước ra từ đây, lần này Din muốn xem chị phản kháng thế nào khi bằng chứng rõ ràng như vậy.

Mọi chuyện đã sáng tỏ, Sai bật đứng dậy chạy đi tìm Rang Rong trong nước mắt...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com