Chap 26
Giá như chị đừng sai, để em không bao giờ rời xa chị.
Tình yêu đừng để xảy ra hai chữ giá như vì chẳng có điều gì lấp đầy được nỗi đau trong tâm hồn cả hai.
Tỷ tỷ lý do, triệu triệu nguyên nhân khiến khoảng cách đó dần dần lớn lên, lớn đến mức khiến cả hai không thể xích lại gần nhau. Cảm giác buồn, cảm giác đau, nhưng không ai chịu mở lời. Trong cuộc đời, có nhiều khoảng cách, vô hình chung đẩy chúng ta xa dần hơn, xa dần mãi và lạc mất nhau trong đời.
Gặp gỡ đúng người đúng thời điểm, vẫn có thể ly biệt. Gặp đúng thời điểm, đúng hôm đấy thôi, qua ngày mai sẽ khác. Gặp gỡ đúng người, đúng phút đấy thôi, giây này trôi qua giây kia lại khác.
Trái đất tròn nhưng vòng tròn lại quá lớn, không phải tình yêu nào cũng đi hết vòng tròn ấy để đến với nhau.
- Vào nhà thôi chị.
Hai người đã ngồi lặng lẽ bên nhau khá lâu, chị kiên trì ngồi cạnh cô, bởi vì chị muốn cô không phải nhốt mình trong nhà giữa những bức tường vô tri ấy, có lẽ không gian ngoài này sẽ làm tâm trạng cô đỡ hơn.
- Ừm.
Sai muốn tự mình làm tất cả, dùng đôi tay nhỏ bé đẩy từng vòng xe, nhưng Rang Rong đã ngăn cô lại bởi vì chị muốn mình làm đôi chân cho cô, đi cùng cô bất cứ nơi nào.
Vào trong nhà, Rang Rong vội vàng đi lấy nước cho cô uống.
- Em uống đi.
Sai đón nhận hớp một ngụm nhỏ, đặt chiếc ly xuống bàn.
- Khuya lắm rồi chị về đi, em tự lo được.
Sai nhìn đồng hồ đã hơn 9 giờ, cô không muốn phiền đến chị, vì cô biết cả ngày chị đã bận rộn với công việc cũng mệt mỏi và cũng cần được nghỉ ngơi.
- Sai...
Rang Rong nắm tay và quỳ xuống trước cô.
- Cho chị được chăm sóc em như trước kia, chị xin em đừng từ chối.
Tình yêu của Rang Rong dành cho cô vẫn như ngày nào không bao giờ thay đổi và có lẽ ngày một nhiều hơn nữa.
- Chị vẫn yêu em.
Ánh mắt Rang Rong chờ đợi cái gật đầu từ cô.
- Giữa chúng ta sẽ không thể nào.
Sai cũng nắm tay chị nhưng lắc đầu từ chối.
- Chúng ta có thể, có thể mà. Chị sẽ là đôi chân của em, chị sẽ đưa em đi đến bất cứ nơi nào em muốn, chỉ cần em đồng ý.
Trong 1 năm qua, Rang Rong luôn van xin cái gật đầu từ cô nhưng cũng đã rất nhiều lần chị nhận về những nỗi buồn.
- Còn rất nhiều nơi em đã từng ao ước muốn đến đó, chẳng phải em muốn đi cùng chị sao, mình sẽ cùng nhau thực hiện điều ước đó được không.
Ánh mắt Rang Rong dường như rưng rưng muốn khóc.
- Chị, chị đừng cảm thấy bản thân mình có lỗi với em. Xem như em bù đắp lại nhát dao đã từng khiến chị đau đớn, giữa em và chị bây giờ không ai nợ ai, chị không nên bận tâm về nó làm gì.
Sau những biến cố xảy ra, Sai bây giờ trưởng thành rất nhiều, suy nghĩ cũng chín chắn hơn, và đặc biệt cô luôn cứng rắn và mạnh mẽ trước chị, bởi vì cô không muốn chị phải bận tâm và lo lắng về cô quá nhiều.
- Em muốn chị làm gì để em có thể quay về bên chị.
Ánh mắt đau đớn của Rang Rong đang khẩn cầu cô.
Rang Rong đã yêu Sai thật nhiều mà không được ở bên cạnh, đó là điều chị luôn bị giày vò và đau khổ biết bao. Nhưng chị yêu cô mà ngay cả khi ở bên cạnh cô, rất gần cô, vẫn không thể chạm vào, điều đó còn khiến Rang Rong tan nát biết nhường nào.
- Chị không cần làm điều gì cho em nữa cả.
Bởi vì Sai thừa hiểu rằng, tổn thương cô từng gây cho chị không hề nhỏ, những lời nói và cả những việc làm đó đã từng gây nên nỗi ám ảnh lớn trong đầu chị một thời gian khá dài, mỗi lần đối diện cô là điều khó khăn đối với chị, cô không muốn mình là nỗi ám ảnh suốt cả hành trình dài còn lại của chị.
Cô đã từng cố gắng để chuộc lỗi nhưng điều thất bại, hôm nay cô không muốn ép chị phải gắn bó với cô, cô không muốn chị phải bận tâm những chuyện đã xảy ra với cô, khi lòng chị thật sự chưa buông bỏ được quá khứ.
- Cuộc sống của em không hề tệ như chị nghĩ, xung quanh em còn rất nhiều người, nó hoàn toàn không phải một màu u ám.
Cô không muốn mình là trở ngại trong cuộc đời chị, là gánh nặng mà chị phải đeo mang đến hết đời, đó là điều bất công đối với chị.
- Cuộc sống chị sẽ hoàn toàn bế tắt nếu như không có em.
Nước mắt Rang Rong đã chảy thật sự, chị không thể nào kìm nén được nữa, bởi vì chị kìm nén đủ lâu rồi.
Chẳng biết bao nhiêu nước mắt đã rơi vì hai chữ "yêu người" và ba chữ xót xa "người yêu cũ", vì sâu tận đáy lòng tình cảm đó vẫn còn âm ỉ chẳng chịu thua, dù thời gian có trôi, trái tim rồi cũng khô héo và chai lỳ, nhưng có lẽ khi nghĩ về người đó trái tim chị vẫn không thôi nhức nhối.
- Em sẽ là gánh nặng cho chị. Chị xứng đáng có được hạnh phúc nhiều hơn và sẽ có một người yêu thương chị nhiều hơn em mà không có bất cứ buồn đau hay tổn thương nào, đó mới là gia đình chị cần.
Ở một nơi nào đó trong tim Sai, Rang Rong vẫn luôn tồn tại, chỉ là ngày tháng chênh vênh này chưa qua nên thương nhớ xưa gác lại.
Dù không đủ mạnh mẽ lắm để nói lời chúc phúc nhưng cô luôn hy vọng chị sẽ hạnh phúc, bởi cô biết, mãi mãi cô không thể đem vui vẻ đến bên chị nên không thể ích kỷ giữ chị lại cho riêng mình.
Sẽ có một ngày khi giông bão đi qua em sẽ về, dù lặng lẽ từ phía sau nhưng em vẫn luôn dõi theo chị. Đôi khi chỉ vậy thôi vì em sẽ không bước vào cuộc đời chị nữa, sẽ không đem mưa về bên chị, giông tố để mình em thôi, vậy là đủ rồi.
Nơi ấy chị sẽ được bình yên...
- Em mới chính là gia đình thật sự mà chị đang cần.
Rang Rong không phải không nhìn thấu sự chịu đựng của cô, chị biết cô luôn tỏ ra mạnh mẽ để chị an lòng, luôn tỏ ra mình ổn, nhưng thật ra tận sâu trong đôi mắt ấy luôn ẩn chứa nỗi buồn man mát, nỗi đau canh cánh bên lòng.
- Đừng vì em mà bỏ lỡ cơ hội hạnh phúc của đời mình.
- Nếu không là em thì sẽ không một ai khác được phép bước vào tim chị.
Trong biết bao nhiêu cuộc nói chuyện Rang Rong luôn dùng những lời lẽ thật trong lòng mình để thuyết phục được cô đổi ý, và chị không bao giờ từ bỏ cho dù là còn chút cơ hội mong manh.
Khi màn đêm buông xuống, một cảm giác vắng lặng đến ngạt thở làm cô cảm thấy chới với trong cuộc sống này. Cô như chìm dần vào bóng tối và vẫn cứ muốn chìm mãi vào nó để lãng quên.
Đó là một cuộc sống bế tắc, bế tắc vì không chịu buông bỏ mối tình đã in sâu vào máu thịt, gói gém những kỹ niệm cũ và giữ khư khư cho riêng mình, không chịu lùi lại mà cũng chẳng chịu tiến lên, mối tình đó nó như một cái phao để chị bám víu nhưng cũng chính vì nó mà chị cứ bồng bềnh giữa biển cả mênh mông, vô định.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com